30 ngày yêu.

30 ngày yêu.
Thích Theo dõi
30 ngày yêu.
5 (100%) 11 votes

Hôn nhân là sự mở đầu cho cuộc sống hạnh phúc của hai con người. Nhưng với cô, hôn nhân thực ra chỉ như một nhà tù. Mà anh, anh lấy cô mà không hề nhìn cô lấy một lần. Ngay ngày thành hôn, anh bỏ mặc cô trong giáo đường từ sáng tới chậm chạng tối, mặc cho bao lời bàn tán của khách khứa. Ba mẹ cô vừa tức vừa thương nhìn con gái mình.

– Nếu nó đối xử với con như vậy thì con hà cớ gì phải như thế này. Hủy hôn đi. Ba mẹ sẽ nuôi con cả đời.

Mẹ cô dịu dàng ôm cô vào lòng mà nói. Còn ba cô, lặng lẽ đứng một bên như ngầm đồng ý với vợ mình.

Nước mắt cô khẽ  rơi. Cô cũng buồn lắm chứ. Cô cũng có tự tôn của mình, cô không muốn bị vứt bỏ như vậy… Nhưng cô yêu anh, cô yêu anh từ rất lâu rồi. Mỗi buổi sáng, cô cố dậy thật sớm, đi vòng qua quảng trường thành phố để nhìn anh. Dù đó chỉ là bóng anh bước lên chiếc BMW phóng đi. Để cô nhìn theo, đôi má khẽ hồng lên… Rồi buổi chiều, cô kiên trì đi bộ 3km qua sân vận động nơi anh vẫn tập bóng rổ. Lần nào không thấy bóng dáng cao cao ấy là cô lại cảm thấy thất vọng, ỉu xìu đi về… Anh chính là tình đầu của cô, dù đó chỉ là tình đơn phương từ phía cô…

Đến khi anh bỗng dưng nói muốn kết hôn với cô. Cô vui mừng rồi khóc thút thít như một đứa trẻ. Lúc đó cô đã nghĩ: Chẳng nhẽ anh ấy cũng thích mình?. Cho đến ngày hôm nay, khi anh bỏ lại mình cô nơi này, cô biết mình đã nghĩ sai, sai không còn gì để nói… Nhưng cô vẫn không hiểu anh lấy cô làm gì?

Nặng nề  túm chiếc váy cưới rườm rà, cô nặng lề lê bước vào nhà. Chiếc váy hở vai, khoét sâu, ren được thiết kế hữu hạn, góp phần tôn lên dáng người chuẩn khỏi chỉnh của cô. Vòng một đẫy đà, vòng eo thon nhỏ nhắn. Khuôn mặt tuy nhợt nhạt nhưng không kém phần tinh xảo: sống mũi cao, đôi mắt nâu to tròn, lông mi cong vút, đôi môi đỏ mọng… Cô đứng trước phòng ngủ, phân vân không biết phải làm gì.

Đột nhiên cửa phòng mở ra, anh dừng lại, nhíu mày nhìn cô. Cô vẫn duy trì tư thế cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm chiếc quần âu và đôi giày da dưới chân anh.

– Tôi cho cô 30 ngày. – Âm thanh lạnh lùng của anh phát lên phá tan không khí ngột ngạt bấy giờ.

– 30 ngày? – Cô nghi hoặc nhìn anh.

– Tôi cho cô 30 ngày để làm tôi yêu cô. Nếu không được thì cô cút khỏi nhà tôi.

– Hum?…

– Tránh ra. – Anh thiếu kiên nhẫn đẩy cô sang một bên rồi bước nhanh ra khỏi nhà, lấy xe rồi phóng đi.

Cô lảo đảo một hồi rồi ngây ngốc đứng đó. 30 ngày? Cô cười tự giễu, anh đây là đang cá  cược với cô sao…

Ngày 1:

– Anh ăn sáng rồi đi làm.

– Cút khỏi mắt tôi!!!

– Vâng…

Ngày 2:

– Em nấu bữa sáng rồi đó, anh ăn  đi.

– Ai cho cô vào phòng tôi. Cút.

– Em… Em xin lỗi.

Ngày 4:

– Sao anh lại nồng nặc mùi rượu thế này? Anh uống nhiều thế.

– Chỉ vì lấy cô mà người yêu tôi bỏ đi rồi. Giờ cô vừa lòng chưa?

– Xin lỗi.

Ha, cô đâu có cầu xin anh cưới cô. Anh cũng đâu có nói anh đã có người yêu. Vì cớ gì mà giờ anh lại cầu hôn cô?

– Sao cô chỉ biết xin lỗi không vậy? Nếu không phải ông nội bắt tôi lấy cô thì cô nghĩ mình được vào Đông gia chắc?! – Mặt anh đỏ bừng, hét lên.

Ngày 7:

Anh dẫn người yêu anh – Đinh Hương về nhà. Anh nói với cô ta rằng cô chỉ là người giúp việc. Cô khẽ sững sờ rồi im lặng đi vào bếp, nước mắt dâng trào bên khóe mắt…

Nhìn anh đi bên Đinh Hương mà lòng cô đau nhói. Cô chưa bao giờ thấy anh dịu dàng với cô như  vậy, cũng chưa bao giờ thấy anh mỉm cười với mình. Có lẽ cô chẳng là gì với anh.

Ngày 19:

Đinh Hương vẫn ở lại nhà anh, nhưng cô ta đã biết mối quan hệ giữa hai người.

– Không ngờ Xuân Nghi tiểu thư cũng có lúc như vậy nhỉ?

Cô im lặng, nhìn thẳng vào người trước mặt.

– Cô bị  câm à.

Đinh Hương định giơ tay đánh cô đột dừng lại, cầm ly nước trên bàn, hắn vào chính mình rồi hét lên:

– Xuân Nghi, tôi biết tôi sai khi biết Hàn Duật lấy cô rồi mà vẫn làm phiền… nhưng cô đâu cần đối xử với tôi như vậy… Tôi…

– Có chuyện gì vậy?

Lúc ấy, anh từ trong phòng bước ra, liếc mắt nhìn cô rồi nhìn Đinh Hương. Đinh Hưởng tỏ vẻ ngạc nhiên, đôi mắt tràn đầy ủy khuất:

– Không có gì đâu anh. Có lẽ chút nữa em sẽ dọn đi.

– Em không phải đi đâu hết, nơi này chính là nhà em.

Anh nhẹ nhàng ôm lấy bả vai cô ta, đi về  phòng. Trước khi đi vẫn không quên lạnh lùng nhìn cô:

– Lau sạch cho tôi.

Ngày 28:

Anh đánh cô chỉ vì Đinh Hương bị cảm. Anh nói cô cố tình khiến Đinh Hương bị như vậy. Đã thế cô ta còn khẩu phật tâm xà nói đỡ cho cô nhưng trên thực tế chỉ càng khiến anh tức giận.

– Cô tránh xa tôi và Đinh Hương ra. Đừng bao giờ để tôi thấy cô.

Lặng  lẽ trở về phòng, cô cầm chặt ảnh siêu âm trong tay. Cô muốn nói cho anh biết tin mừng này, nhưng có lẽ anh sẽ không bao giờ để ý, không bao giờ quan tâm.

Thu xếp hành lí. Cô cười yếu ớt. 28 với 30 khác gì nhau? Thà giải thoát cho nhau sớm còn hơn gần nhau mà không thể yêu. Để tờ đơn ly hôn trên bàn, nước mắt cô lại rơi lần nữa. Cô đâu phải người mạnh mẽ gì!

Nhìn hai bóng người trên gác, cô lau nước mắt, một tay kéo vali một tay xoa xoa bụng:

– Con, mẹ xin lỗi đã không giành cha được…

Từ ngày cô rời đi, công việc của anh ngày càng dễ dàng. Hợp đồng được ký liên tiếp… Nhưng không hiểu sao lòng anh trống vắng lạ lùng. Đúng là “Có không giữ mất đừng tìm”, khi có cô bên cạnh thì anh thờ ơ, lạnh lùng. Anh vô cớ tức giận với cô chỉ vì cuộc hôn nhân của hai người là do ông nội anh sắp đặt, dùng cả mạng sống bắt anh đồng  ý. Anh chỉ coi cô như một người giúp việc, không hơn không kém. Lúc Đinh Hương dùng cốc nước tự đổ lên người cô ta, anh biết chứ. Chỗ đó ngay góc quay của camera mà. Anh cố tình chửi mắng cô…

Để bây giờ khi không còn cô bên cạnh anh mới thấy mình thật thất bại. Tới nỗi một người phụ nữ cũng bỏ anh mà đi. Nhưng anh nào biết cô ra đi không chỉ một mình mà còn cả một sinh linh đang lớn dần trong bụng…

Anh cho người tìm cô khắp nơi nhưng có vẻ  đã quá muộn. Anh đã không bao bao giờ tìm được cô nữa. Cho tới gần mười năm sau. Dưới gốc thông trên một đồi hoang vắng. Một ngôi mộ lẻ loi nơi đó. Anh quỳ xuống bên cạnh thẫn thờ không nói lên lời. Im lặng như thế cả giờ, một đứa bé 8-9 tuổi chạy tới. Cô bé nhìn anh chằm chằm rồi đặt bó lay ơn xuống dưới tấm ảnh đen trắng của cô:

– Mẹ… Nhã Nhã tới rồi đây. Hôm nay Nhã Nhã ngoan lắm, con còn được cô giáo khen nữa.

Từ xa, một người đàn ông trẻ tuổi chạy theo:

– Nhã Nhã, cháu hư quá. Chạy tới đây mà không nói với ông bà ngoại gì. Hại cậu phải đuổi theo.

Khi nhìn thấy anh, người đàn ông khẽ sững sờ rồi chạy nhanh hơn, tới ôm Nhã Nhã.

– Về thôi con.

– Chú ấy là ai vậy cậu?

– Chả là ai đâu con. Ông bà đang chờ ở nhà đó.

– Vâng ạ.

Khi hai cậu cháu chuẩn bị bước đi thì anh bỗng đứng dậy, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.

– Tại sao cô ấy mất?

– Cô ấy? – Em trai Xuân Nghi, Xuân Hạo, hỏi .

– Xuân Nghi.

– Do khó sinh, vậy thôi. – Xuân Hạo nở nụ cười khinh bỉ nhìn anh.

– Nó là con của Xuân Nghi?

– Đúng.

– Nó bao nhiêu tuổi?

– Tôi không cần phải trả lời anh. – Nói rồi Xuân Hạo bế Nhã Nhã lên nhưng anh đã ôm đứa bé vào lòng.

– Cháu bao nhiêu tuổi rồi.

– 9 tuổi ạ.

– Thế bố cháu đâu?

– Bố cháu…

– Bố nó chết rồi. – Xuân Hạo cắt đứt câu trả lời của Nhã Nhã, giằng lại đứa bé từ tay anh.

– Sao cháu lại nói chuyện với người lạ?

– Cháu… Cháu xin lỗi.

Nhìn hai bóng lưng ngày một xa, anh hét lên:

– Nó là con tôi đúng không?

Xuân Hạo quay lại nhìn anh rồi phun ra một câu: Phải. Nhưng anh không bao giờ xứng

 

Bài cùng chuyên mục

Châu Nhi

Châu Nhi (10 tháng trước.)

Level: 6

55% (11/20)

Bài viết: 5

Chương: 0

Bình luận: 29

Lượt thích: 36

Lượt theo dõi: 4

Tham gia: 11/01/2018

Số Xu: 336

Ngân Lê

Mình thấy truyện của bạn rất hay. Rất cảm động.

Cảm ơn author nha ^^


Ngân Lê

Ngân Lê (10 tháng trước.)

Level: 6

65% (13/20)

Bài viết: 4

Chương: 0

Bình luận: 35

Lượt thích: 43

Lượt theo dõi: 3

Tham gia: 08/11/2017

Số Xu: 580

Mình thấy truyện của bạn rất hay. Rất cảm động.


Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Huỳnh Lucia Lục Minh Nhi Nguyễn và 81 Khách

Thành Viên: 17340
|
Số Chủ Đề: 3603
|
Số Chương: 11677
|
Số Bình Luận: 23424
|
Thành Viên Mới: Thùy Vũ