Hai làn khí vụt ra bên ngoài va chạm thành một tiếng nổ lớn. Mấy chục tên lính xung quanh đều chấn động ngã bổ nhào xuống đất, Nguyễn Siêu miệng thổ ra một ngụm máu tươi ướt cả tấm áo giáp trước ngực. Toàn thân y vô lực khụy xuống mặc dù cảm giác đau đớn đã giảm đi tới chín phần.
 
Thì ra ban nãy Tịch Đà thiền sư đã dùng nội lực truyền qua người giúp hắn chịu một chưởng của Tam Kha. Bây giờ trên khóe miệng già nua cũng rỉ một vệt máu tươi, hẳn cũng chịu nội thương không hề nhẹ. Nguyễn Siêu toan hỏi một câu nhưng miệng không sao mở lời được, chỉ nhìn thấy vị thiền sư khẽ lắc đầu tỏ ý không sao.
 
Bên kia, trên trán Tam Kha cũng lấm tấm mồ hôi. Hắn không khỏi bội phục cất lời:
 
– Bồ Đề Tâm Kinh thật lợi hại! Hôm nay được lĩnh giáo thật lấy làm vinh hạnh!
 
– A Di Đà Phật! A Di Đà Phật! – Giọng kinh vang ra từ trong bảo tọa.
 
Một vị thiền sư bước ra, toàn thân như có ánh phật quang chiếu sáng. Vị thần tăng thân hình cao lớn, tuổi chừng đã ngoài bảy mươi nhưng làn da vẫn trắng hồng. Giọng nói trầm ấm:
 
– Dương chủ công đoái thăm bản tự thật lấy làm vinh hạnh. Bần tăng không kịp ra tiếp đón, mong chủ công lượng thứ. – Vừa nói thiền sư đã nhanh chóng đả thông huyệt đạo cho Nguyễn Siêu, lại quay sang nói với Tịch  Đà:
 
– Đã làm phiền sư đệ rồi!
 
Tịch Đà thiền sư lúc này cơ thể đã thụ thương không nhẹ, vẻ mặt có chút biến sắc, dù vậy vẫn cúi xuống tạ lễ:
 
– Sư huynh quá lời rồi!
 
Vân Phong nãy giờ ở trong cũng đã theo dõi đầu đuôi sự việc, thấy thương thế của Tịch Đà tuy không nhỏ, nhưng cũng không đến mức nghiêm trọng ảnh hưởng đến lục phủ ngũ tạng. Chẳng qua do nội lực xuất ra gặp phản chấn quá mạnh nhất thời không thể điều tức dẫn tới thụ tổn kinh mạch, chỉ cần thời gian nghỉ ngơi tĩnh tọa là có thể hồi phục liền bảo:
 
– Sư đệ hãy vào trong trị thương, việc ở đây ta sẽ lo liệu.
 
Tịch Đà chắp tay thụ ý, lùi vào trong. Lúc này bên cạnh, Nguyễn Siêu cũng thấy bản thân hồi phục được một chút khí lực mới chắp tay hướng về phía tăng nhân đáp:
 
– Cảm tạ ơn cứu mạng của đại sư.
 
Vân Phong mỉm cười nói:
 
– Vị thí chủ này căn cơ thật hơn người nếu không đã sớm mất mạng rồi. Hiện giờ tuy khí lực bị hao tổn quá nửa, nhưng nghỉ ngơi vài ngày sẽ dần phục hồi lại.
 
Tam Kha trong đáy mắt có phần kinh dè, tăng nhân này sáu năm trước từng xông pha trong đại chiến hồng thủy. Mặc dù khi ấy tuổi đã gần bảy mươi nhưng phong thái vẫn úy nghi giữa vạn quân. Sáu năm sau gặp lại không ngờ ông ta võ công còn tiến xa như vậy, quả không thể xem thường liền vòng tay làm lễ đáp lại:
 
– Vân Phong thần tăng đã lâu không gặp. Thần thái vẫn uy nghiêm như xưa, thật lấy làm bội phục.
 
Vân Phong khiêm tốn đáp:
 
– Bần tăng tuổi đã già rồi, Dương chủ công quá bộ đường xá xa xôi, từ kinh thành tới đây tìm kẻ già này không biết có chuyện gì dạy bảo?
 
–  Thật không dám giấu đại sư, chính kinh xảy ra đại biến. Đại vương thọ mệnh băng hà, hạ chiếu nhường ngôi cho nhị hoàng tử Ngô Xương Văn. Ngô Xương Ngập không phục dấy binh mưu phản. Tiểu vương có lệnh sai ta bắt chúng về sử tội. Theo mật báo Ngô Xương Tỷ con trai của Xương Ngập đang ở chỗ đại sư, mong đại sư chiểu theo mệnh lệnh thiên tử giao người, tránh việc can qua không đáng có.
 
Dương Tam Kha nói một hồi, thực trong tâm ý hắn đa phần vẫn là đe dọa. Vân Phong ngồi xuống bảo tọa, im lặng vài khắc mới quay lại đáp:
 
– Quả là bần tăng mấy hôm trước du ngoạn tứ hải, gặp chuyện thương tâm, cơ duyên hội ngộ, có thu nạp một tiểu đồ đệ pháp hiệu là Chân Lưu. Liệu có phải người chủ công nói tới?
 
– Đại sư có thể cho ta gặp mặt y không?
 
– Đương nhiên có thể! – Vân Phong trầm tĩnh gọi vọng vào trong bảo tọa:
 
– Chân Lưu, dâng trà.
 
Trong tháp một tiểu hòa thượng chừng bảy tuổi bưng khay trà bước ra, tiến đến trước thảm tọa quỳ xuống lễ phép thưa:
 
– Sư phụ dùng trà.
 
Dương Tam Kha nhìn Chân Lưu mỉm cười mỉa mai nói:
 
– Tiểu sư phụ đây chẳng phải tiểu thế tử Ngô Xương Tỷ sao!
 
Tiểu hòa thượng vái chào Tam Kha dõng dạc thưa lại:
 
– Tiểu tăng Xương Tỷ hiện giờ pháp hiệu là Chân Lưu.
 
Tam Kha cười nhạt nói:
 
– Bất kể ngươi nói ngươi là Chân Lưu hay Xương Tỷ hôm nay cũng phải theo ta về kinh một chuyến. – Nói vừa dứt lời Long Trảo Công đã lao tới toan bắt lấy Chân Lưu.
 
Ngồi trên thảm tọa Vân Phong phất tay áo tăng bào, nhanh như chớp đã đẩy chung trà trên bàn về phía trảo thủ. Trảo thủ của Tam Kha đón được chung trà đồng thời bị dư lực đẩy lùi đi vài thước.
 
– Mời Dương chủ công dùng trà trước đã. – Vân Phong Thiền sư giọng điềm tĩnh nói.
 
Dương Tam Kha mồ hôi toát ra, nộ khí bừng trên mặt quát:
 
– Trấn Quốc Tự định tạo phản sao?
 
Vân Phong lắc đầu nói:
 
– Việc này do bần tăng tự chủ, không liên can đến Trấn Quốc Tự.
 
Dương Tam Kha vẫn tỏ ra nhẫn nại.
 
– Đại Sư! Người tu hành không làm việc trái với đạo lý. Tiểu thí chủ này là hậu nhân nghịch tặc, người bao che cho hắn chẳng phải muốn chống lại triều đình sao?
 
Vân Phong ôn tồn nói:
 
– Ngã Phật từ bi. Xương Tỷ nay đã đoạn tuyệt hồng trần gia nhập phật môn, từ nay không còn quan tâm tới ân oán  thị phi giang hồ. Bần tăng xin lấy thân này ra đảm bảo.
 
Dương Tam Kha nộ khí bốc lên lớn tiếng nói tiếp:
 
– Nói đi nói lại vẫn là đại sư không muốn giao người, vậy thì chớ trách ta không niệm tình.
 
Dứt lời hai luồng kình khí xanh đỏ đã bốc trên tay, khác với lần trước lần này Tam Kha dùng  đến cả tám thành công lực, ánh sáng trong tọa điện dường như bị hai luồng sáng xanh đỏ ấy làm cho lu mờ đi.
 
– Băng Hỏa Thiên Di Chưởng! – Lời chú vừa phát ra, hai luồng kình khí cũng nhằm thẳng Vân Phong Đại sư đánh tới.
 
– Vạn Phật Quy Tàng! Đại Lực Kim Cang Chưởng! – Lời chú cũng vang lên, Vân Phong toàn thân ánh kim quang chiếu rực, thân thủ tiến về phía trước đỡ chưởng.
 
Nguyễn Siêu thoáng chút kinh hoàng dùng chút sức lực cuối cùng lấy thân lao ra che cho tiểu tăng Chân Lưu.
 
Hai luồng kình khí va chạm giữa không trung phát ra những tiếng nổ lớn.
 
Ánh sáng chiếu rực cả bảo tọa.
 
***
 
Con đường nhỏ uốn lượn trong rừng trúc. Bây giờ dưới ánh trăng yếu ớt cùng với hơi sương dày đặc giữa canh tư càng khiến nó trở nên vắng lặng. Trịnh Minh, Triệu An và Lê Hân nhân lúc Dương Tam Kha và Thiền sư Vân Phong kịch đấu đã rời đến khu rừng trúc phía sau chùa này.
 
Thần sắc chưa hết kinh sợ Trịnh Minh nhỏ giọng nói:
 
– Hai người này mới chỉ đấu nội công mà kình lực đã ghê gớm đến vậy, quả thật là cao thủ thượng thừa trong võ lâm. Lần này chúng ta vọng tâm ảo tưởng, sợ rằng từ nay không còn chỗ đứng trong chốn giang hồ.
 
Lê Hân phía sau lắp bắp tiếp lời:
 
– Trịnh huynh nói thật đúng lắm! Không biết tới đây có phương sách gì chăng? Hai chúng đệ xin nghe theo huynh.
 
Đứng bên cạnh Lê Hân, Triệu An vẻ mặt u sầu khó tả, Trịnh Minh cũng thở dài than rằng:
 
– Họa này đã đến cùng đường, thôi thì anh em ta đành mai danh ẩn tích. Đêm nay chia tay ở đây, hẹn ngày sau tái hợp.
 
Triệu An mặt đỏ như gấc lầm lũi bỏ đi, thân ảnh và ánh đao khuất trong đêm.
 
***
 
Bên trong chính đường trận chiến của Tam Kha và Thiền sư Vân Phong vẫn đang ở thời khắc quyết định.
 
Đại Lực Kim Cang Chưởng mang theo kình khí nội lực chí dương. Trong võ lâm thiên hạ không có nguồn nội lực nào chí dương cực thịnh như nội công của Thiếu Lâm, bởi lẽ các môn hạ của phái này thường dùng sự chăm chỉ và khổ tu để đạt được thành quả. Mặc dù Băng Hỏa Thiên Di Chưởng của Dương Tam Kha mang theo cả hai nguồn khí lực của Cửu Âm Thần Công và Hỏa Long Huyền Pháp nhưng cả hai nguồn khí lực này đều chưa đạt đến cảnh giới cao nhất. Chẳng mấy chốc đã bị kình lực dương cương phản chấn mạnh đẩy lùi đến mười thước. Trên mặt y lúc này đã đầm đìa mồ hôi, thần sắc từ trắng hồng biến chuyển sang đỏ lửa, lời nói vang như sấm nộ:
 
– Võ học thiên hạ xuất Thiếu Lâm! Hôm nay được diện kiến quả là kiếp này không uổng phí. – Dứt lời hắn liền dồn cả mười thành công lực phản công.
 
Hai luồng ánh sáng xanh đỏ ban đầu giờ đã chuyển thành ngũ sắc, sức mạnh như bài sơn đào hải. Vân Phong Thiền Sư vẻ mặt chấn động, thần sắc cũng nhạt đi vài phần, liên tục bị đẩy về phía điện Phật ở chính đường.
 
Trong lúc nguy kịch ấy nội công tiềm ẩn trong Dịch Cân Kinh điều hòa trở lại, trong phút chốc thần sắc kim quang trở nên đại thịnh, một ánh kim quang chói lọi phát sáng.
 
Ánh sáng vàng lấp lánh đi đến đâu quầng ngũ sắc tan biến đến đó. Dương Tam Kha bị đẩy văng ra xa, miệng thổ một ngụm máu lớn, thần sắc y trở nên nhợt nhạt.
 
Đám khói bụi lắng xuống, Vân Phong vẫn hiên ngang đứng giữa chính điện. Tam Kha thất kinh đưa tay xuống đỡ ngực nói:
 
– Bắc Đẩu Bội Tinh! Quả là danh bất hư truyền. Chuyện hôm nay tạm thời ta không truy cứu tiếp. Ngày sau gặp lại e là Đại sư không còn may mắn như vậy đâu. – Lời nói vừa dứt bóng hình đã mất hút trong đêm.
 
 
Thiên Linh Tự trở lại một không gian tĩnh mịch, thần sắc của Vân Phong cũng bất thường chuyển sang tái nhợt, trên miệng thổ ra một ngụm huyết lớn, Nguyễn Siêu vội đỡ lấy thiền sư ôn tồn hỏi:
 
– Đại sư người có sao không?
 
Vân Phong lắc đầu, tịnh tọa xuống đáp:
 
– Chỉ là chút nội thương, không đáng lo ngại, thí chủ hãy mau qua xem xét cho mọi người.
 
Nguyễn Siêu lúc này nhìn ra thì năm mươi thương binh xông vào chính đường cùng mình lúc đầu, giờ hầu hết đều mang thương tích. Hắn cố sức đứng dậy đi qua xem xét thương thế cho đám người này.
 
 
Ngoài thành Đại La tiếng gà đã gáy canh năm. Nguyễn Siêu lo xong cho đám thương binh, liền trở về gần bên Thiền sư Vân Phong bây giờ đang tọa thiền trị thương, vái thỉnh một cái nói:
 
– Thiền Sư chuyện hôm nay Dương Tam Kha ắt để trong lòng, ngày sau Thiên Linh Tự khó tránh khỏi lụy phiền, không biết người đã có phương sách gì chăng?
 
Vân Phong tĩnh tâm đáp:
 
– Là phúc không phải họa, là họa có tránh cũng không được! Hơn nữa bần tăng chỉ có một thầy một trò, giang hồ rộng lớn, ắt có chỗ dung thân. Thí chủ hôm nay ra tay tương trợ e rằng ngày sau cũng không tránh khỏi họa… chi bằng cũng nên lo liệu sự tình.
 
Nguyễn Siêu trầm tư nói:
 
– Nam nhi đại trượng phu chí trong trời đất, coi cái chết nhẹ tựa hồng mao, có điều…
 
Nói đến đây chợt lặng đi một lúc nhìn về xa xăm tiếp:
 
– Có điều gia quyến còn cha mẹ già, hai huynh đệ và hơn hai trăm gia thuộc e là cũng khó tránh được họa này.
 
Nguyễn gia ở vùng Siêu Loại vốn là một gia tộc lớn, ngay cả khi Ngô Quyền còn tại vị cũng phải nể phục tám phần. Nguyễn gia binh hùng tướng mạnh việc trong ngoài xưa nay đều tự giải quyết không chịu sự chi phối của đương triều. Nhưng nói đi cũng phải nói lại lần này Nguyễn Siêu đích thân ra mặt chống lại Tam Kha cũng không tránh khỏi một trận binh đao máu chảy. Người cuối cùng chịu thiệt vẫn là sĩ binh bách tính vô tội.
 
Đại sư Vân Phong rời khỏi bồ đoàn, ngước nhìn về phương sao Bắc Đẩu lắc đầu thở dài kể:
 
– Thật không ngờ Dương Tam Kha lại luyện nội công cấm thuật của Bạch Vân Môn. Loại nội công này tà tâm quá lớn cộng với dã tâm của y sớm muộn cũng trở thành mối họa của thiên hạ.
 
– Bạch Vân Môn? – Nguyễn Siêu ngạc nhiên hỏi lại. – Chẳng phải Bạch Vân Môn đã tuyệt diệt hai mươi năm trước rồi sao?
 
Giọng vị thiền sư trầm ngâm kể:
 
– Môn phái này bắt nguồn từ núi Bạch Vân ở phía Tây, do Lục Hán Thành và nghĩa muội của ông ta là Cổ Tuyết Lan sáng lập ra. Tương truyền hai người này võ công xuất thế khi chu du thiên hạ đến núi Bạch Vân cơ duyên gặp được một cuốn Thiên Thư. Lại nhận thấy Bạch Vân có khí rồng phượng liền ở lại lập ra Bạch Vân Môn. Lục Hán Thành xưng hiệu là Bạch Vân Tử. Bạch Vân Môn chính tông gồm hai trực hệ: Chí âm là Cửu Âm Thần Công. Chí dương là Hỏa Long Huyền Pháp. Hai trực hệ này nghịch chuyển đối lập vì thế mà người luyện Cửu Âm Thần Công không thể luyện Hỏa Long Huyền Pháp nếu không sẽ tàu hỏa nhập ma, kinh mạch tiêu tan mà chết. Cả đời Bạch Vân Tử và Cổ Tuyết Lan Chỉ nhận ba đồ đệ. Đại đệ tử hiệu là Phong Dã Tử, người này tài năng thiên bẩm được Bạch Vân Tử truyền cho Hỏa Long Huyền Pháp. Người thứ hai hiệu là Yên Nam Tử vốn tư chất thông minh, phẩm hạnh hiền lương, được Bạch Vân Tử hết lòng yêu mến. Người thứ ba biệt hiệu là Cầm Thánh, nữ nhân này cầm kỳ tuyệt luân được Cổ Tuyết Lan truyền cho pháp quyết Cửu Âm Thần Công. Phong Dã Tử là kẻ tâm cơ nham hiểm, y tham lam muốn chiếm cả bí kíp Cửu Âm Thần Công. Khi Cổ Tuyết Lan luyện tầng thứ chín của Cửu Âm đã lẻn vào mật đạo đánh lén sư nương. Cổ Tuyết Lan bị tàu hỏa nhập ma thụ thương rất nặng trong lúc giao đấu đã dùng Cửu Âm Thần Công  đẩy y rơi xuống vực sâu. Vì thụ tổn kinh mạch lại vận lực quá sức, cuối cùng sinh khí đã cạn tử vong nơi giao chiến. Bạch Vân Tử lúc này mới đến nơi, biết được sự tình vô cùng ân hận. Ông cảm thấy chính mình là kẻ gây ra cái chết của sư muội, liền đem hai cuốn thiên thư này đi tiêu hủy và dặn dò Yên Nam Tử rằng: Ngày sau thu đồ phải cẩn trọng, chớ để thần công rơi vào tay ác nhân. Yên Nam Tử thụ mệnh trở về núi Linh Phong giữa biển Vân Sơn, cả đời cũng không thu nhận đồ đệ. Còn bản thân Bạch Vân Tử chống thương Hỏa Long đứng canh mộ cho sư muội đến lúc sức tàn, chết đứng nơi vách đá…
 
Giọng Thiền Sư Vân Phong càng về sau càng thấm đậm vẻ tiếc thương. Nguyễn Siêu nãy giờ lặng yên nghe câu chuyện cũng than lên rằng:
 
– Bạch Vân Tử đối với sư muội của ông ta quả thật là tri kỷ! Đại sư, tại hạ tò mò phải chăng thương Hỏa Long chính là thần thương mà năm xưa Đại vương dùng trong trận đại chiến hồng thủy?
 
Vân Phong gật đầu:
 
–  Chuyện này lại phải nhớ đến bảy năm trước khi Đại vương bị giặc truy đuổi chạy đến núi Bạch Vân. Lúc này trời cũng đã vừa tối, sĩ binh cũng hao tổn tám phần đành phải hạ trại nghỉ lại nơi này. Đại vương nhớ đến câu chuyện của Bạch Vân tiền bối đầy thương cảm mới đến bên vách núi trước mộ của Tuyết Lan tiền bối thắp nhang. Nào ngờ khi người vừa vái xuống thần thương ở trên vách đã cũng bỗng nhiên cựa quậy, lại tỏa ra ánh kim quang. Cho là điềm lành trời báo mới vái lạy tám cái xin được mượn thương về đánh giặc. Quả cũng có điều lạ từ sau khi mang thần thương Hỏa Long về lòng người hừng hực, sĩ quân tham gia mỗi lúc một đông. Chẳng mấy chốc đã quét sạch bóng quân thù. Chỉ tiếc là Đại vương thọ mệnh quá sớm, triều thần kết bè khiến cho giang sơn loạn lạc lầm than.
 
–  Dương Tam Kha mang trong mình Hỏa Long Huyền Pháp và Cửu Âm Thần Công không lẽ nào lại là đệ tử của Yên Nam Tử lão tiền bối?
 
Vân Phong lắc đầu nói:
 
– Chuyện này vốn không thể! Yên Nam Tử là người nhân nghĩa tại thượng, khi bần tăng còn tuồi trẻ đã vài lần gặp huynh ấy. Người này chắc chắn không thu nạp một đệ tử đầy dã tâm Tam Kha. Có chăng chỉ có thể là một người…
 
– Tiền bối muốn nói tới Phong Dã Tử?
 
Thiền sư Vân Phong không trả lời.
 
Nguyễn Siêu cẩn trọng nói:
 
– Vừa rồi khi giao đấu, Đại Sư dùng võ công Phật môn chiếm thế thượng phong. Người trong giang hồ đều ngợi ca võ học thiên hạ xuất Thiếu Lâm, lẽ nào không có cách đối phó với y.
 
Vân Phong khẽ thở dài:
 
– Biển học bao la, võ học Thiếu Lâm quả thật sâu rộng. Chỉ tiếc là lão tăng kiến thức nông cạn dù đã gắng sức cũng chỉ hiểu được năm phần trong Dịch Cân Kinh. Cũng may là Dương Tam Kha này cũng chỉ mới lãnh hội đến tầng thứ năm của tà luyện, nếu không e rằng lão tăng đã mất mạng rồi.
 
Nguyễn Siêu quỳ xuống trước mặt thiền sư vái một vái thưa:
 
–  Đệ tử vô năng ngày sau hy vọng có thể nghiên cứu phật học, dẹp được mối lo cho thiên hạ.
 
Vân Phong vội đỡ Siêu dậy, ôn tồn nói:
 
– Bần tăng đã nhiều năm quy ẩn không còn màng chuyện thế sự, tiếc là không thể nhận thí chủ làm đồ đệ được.
 
Nguyễn Siêu nghe đến đây trong lòng không khỏi băn khoăn thắc mắc:
 
– Thiên hạ rộng lớn nhưng nay hạ bối chẳng còn chỗ để dung thân, ngay đến cả cửa Phật từ bi cũng chối từ. Lẽ nào Nguyễn Siêu đành phải lấy cái chết để báo ơn sinh thành của phụ mẫu.
 
Vân Phong cười đáp:
 
– Ta mới xem duyên hồng trần của thí chủ còn nặng nề. Hơn nữa Phật học còn tùy duyên lĩnh ngộ. Ta với đồ nhi sáng mai cũng sớm lên đường hóa duyên tứ hải, người đi theo quả không được tiện nghi. Chi bằng để lão tăng viết một lá thư gửi cho Yên Nam Tử chân nhân. Nguyễn thí chủ chỉ cần đem tới Linh Phong, bảo đảm khi đọc xong Yên Nam tiền bối nhất định sẽ thu nạp ngươi.
 
Nguyễn Siêu trong lòng nửa mừng nửa lo nhưng cũng không dám nài nỉ thêm.
 
Thiên sư Vân Phong liền sai tiểu tăng vào lấy giấy mực. Tâm thư viết xong ngoài hừng đông cũng vừa hé sáng. Nguyễn Siêu nhận phong thư cất kỹ vào trong áo, vái sâu cảm tạ.
 
Bên trong bảo tọa tiểu tăng Chân Lưu đã mang hành lý ra. Nói là hành lý thực ra chỉ là vài bộ tăng bào cũ kỹ và hai chiếc bát đồng để hóa duyên.
 
Hai tăng nhân một già một trẻ bước ra ngoài cửa thiền tự. Các tăng nhân trong chùa cùng Tịch Đà phương trượng cũng đã ra tiễn ở cổng chùa. Người nào cũng tâm tư cũng sầu muộn trước cảnh chia ly. Nguyễn Siêu cùng đám kỵ vệ Nguyễn gia cũng đứng dõi theo cho đến khi bóng hai người khuất hẳn.
 
 
Trên trời xanh mây thẳm nhưng hôm nay hắn đứng dưới trời chợt nhận ra chẳng có nơi nào cho hắn đi. Đoái nhìn về trời nam xa xôi thở dài một cái mới chợt nhớ ra mình không biết đường tới Linh Phong như thế nào. Toan quay ngựa lại đuổi theo Vân Phong thiền sư  thì đã thấy Tịch Đà phương trượng vẻ mặt nhân từ nở nụ cười đứng sau hắn tự bao giờ.
 
Cảm cái ơn hôm qua đã cứu mạng, Nguyễn Siêu vội vàng xuống ngựa vái tạ sâu một cái. Vị thiền sư già vội đỡ hắn dậy, tiện lời Nguyễn Siêu hỏi luôn:
 
– Xin hỏi đại sư, núi Linh Phong ở biển Vân Sơn phía nam nghe nói là nơi u linh huyền diệu, không biết Đại Sư có biết đường tới đó chăng?
 
Vị sư già cười đáp:
 
– Phía Nam hành dã, tới chân núi ắt có đường!
 
Nguyễn Siêu còn ngỡ ngàng chưa ngộ hết ý, Tịch Đà thiền sư đã cười lớn đi khuất sau cánh cổng tự.
 
 
Suy nghĩ lại lời ban nãy, tâm thần hắn có phần phấn chấn, liền vái tạ từ biệt rồi dặn dò đám sĩ binh trở về, một mình lên ngựa nhằm hướng nam mà đi.
Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Bạch Uyển Nhi Thuong Nguyen và 90 Khách

Thành Viên: 27925
|
Số Chủ Đề: 4749
|
Số Chương: 15958
|
Số Bình Luận: 33155
|
Thành Viên Mới: Thanh Nga Nguyễn