Bức xúc về cách viết của giới trẻ

Bức xúc về cách viết của giới trẻ
Thích

Hôm nay lướt mạng xã hội, đọc được bài viết của một bạn kia, tự dưng trong lòng rất khó chịu.

Nội dung của bài viết đó là: Bạn này than vãn về việc truyện của bạn ấy bị chê là “ít chất xám” và theo ảnh bạn ấy kèm theo thì mình thấy cái bạn vào góp ý ăn nói rất lịch sự và chỉ nói là “không được logic cho lắm”. Dĩ nhiên sẽ chẳng có gì nếu như bạn này không đăng lên trang cá nhân với những ngôn từ xúc phạm, tỏ ra chán nản, buồn bực, theo kiểu tôi viết kiểu gì thì tôi viết, bạn không đọc thì thôi, không mượn bạn đọc đã đời rồi vào phán này nọ.

Thật sự mà nói thì, đoản của bạn ấy, chắc chưa tới một trăm từ đâu, mô típ cũ rích, lối hành văn, về hình thức đều không ra văn. Kiểu như tôi nghĩ gì viết đó, chẳng cần sắp xếp trình tự bố cục gì cả, thích thì tôi viết. Vậy đó. Có lẽ khá nhiều người đồng ý với ý kiến “tôi không viết ra để các người chê bai” của bạn ấy, nhưng mình thì không hề. Bạn ấy là một hot face, và có rất nhiều bạn bè vào bênh, thậm chí là mắng cô bạn đã góp ý kia, rồi còn khen cách viết của bạn này nữa. Thực tế mà nói mỗi người theo một kiểu suy nghĩ khác nhau, sở thích khác nhau, dĩ nhiên mình không nuốt được cách bạn này viết thì có người khác nuốt được. Mình chẳng có ý kiến gì, cũng không xen vào, vì mình và cô bạn đó đâu quen thân gì cho cam.

Lướt trong trang cá nhân của bạn ấy, có rất nhiều bài đăng với số lượt like khủng, chủ yếu là các bài: “Chắc mình ngừng truyện, tương tác ít quá”, “Chắc khóa nick tạm thời”, “Chẳng ai đọc truyện của mình hết”…

Mà không chỉ một, vào trang cá nhân của các bạn viết truyện nổi nổi, nội dung bài viết chẳng ra sao, nhưng các bài kêu ngừng truyện do ít tương tác này kia thì lại đến cả ngàn lượt tương tác.

Mình không hiểu bọn họ đang viết về cái gì nữa?

Đồng ý là, nhờ có sự ủng hộ của độc giả mà tác giả mới có cảm hứng để viết tiếp. Nhưng không phải vì một, hai cái bình chọn mất đi mà các bạn bỏ mặc “đứa con tinh thần” của mình chứ? Vậy còn những độc giả khác, họ cảm thấy như thế nào?

Đứa con do chính họ tạo ra, họ lại bảo: “Đấy là viết xàm xàm thôi, hứng thì viết” khi có người chân thành nhẹ nhàng góp ý, nhấn mạnh là chân thành.

Thực sự mà nói – đây chỉ là quan điểm cá nhân của mình thôi, mỗi người một góc nhìn khác, có lẽ hiện tại mình chỉ đang nhìn từ một góc phiến diện – mình không phải một đứa giỏi giang gì, viết văn cũng không tốt lắm, càng chẳng phải những gương mặt nổi trội, nhưng ít nhất thì mình luôn tin ở cái “tâm” của một tác giả khi cho ra đời một tác phẩm nào đó.

Bạn viết một bộ truyện, bất kể là viết đăng lên internet, hay viết một cuốn sách xuất bản, ít nhất bạn phải chú trọng đến hình thức chứ? Thử nghĩ xem, một bài viết mà dấu câu đặt lung tung lên hết cả, ngôn từ lộn xộn, lời nói không ra lời nói, ngôi kể đảo qua lại rối loạn, chỗ cần viết hoa thì không viết hoa, chỗ không cần lại cứ viết hoa, ai dám xem bài viết như thế?

Một bài viết sinh ra chỉ để câu tương tác. Bất chấp viết về thể loại gì, câu like là được. Có cảnh người lớn liền ném vô, ngôn từ thô thiển không chấp nhận được, không hề có kinh nghiệm nhưng vẫn viết về những cảnh nhạy cảm ấy một cách lố bịch, nhố nhăng và theo phong trào. Rồi thì mô típ. Anh nam chính hành hạ chị nữ chính, cưỡng bức chị rồi ép chị đi phá thai. Hành động vô nhân đạo này tràn lan trên mọi bài viết gắn mác “Truyện ngược”. Anh nam chính đánh đập, ngược đãi nữ chính không khác gì đối đãi với súc vật, rồi nào là giết cả gia đình nữ chính sau đó đem nữ chính về hành hạ… Những cốt truyện bạo lực, gây rùng mình ghê sợ, liên tục được nhét vô từng bài viết một, cốt để cầu tương tác. Truyện càng ngược, càng cẩu huyết càng nhiều người đọc. Càng nhiều người đọc thì càng nổi tiếng, thế thôi. Đến khi có người góp ý, liền quay sang nói: “Tôi viết gì là quyền của tôi, ai mượn bạn đọc?”. Nhờ có những độc giả mà họ – từ một kẻ vô danh tiểu tốt, chẳng có chút tiếng tăm – trở nên nổi tiếng như bây giờ. Sau đó họ cậy mình có fans rồi, nói gì chả đúng, truyện của họ vẫn được hoan nghênh trên mọi mặt trận kia mà? Thứ tình yêu họ viết ra cũng chỉ có nông cạn đến vậy. Anh yêu cô nhưng đến khi mất cô rồi anh mới nhận ra, lúc bấy giờ anh mới hối hận vì những gì đã gây ra cho cô. Rồi cô trở về, anh xin lỗi cô, dùng vài hành động ngọt ngào an ủi cô và họ làm hòa, và tèn ten… Thêm một vài cảnh người lớn lại được thêm vào nữa.

Chốn học đường ngây thơ trong sáng, bị làm hoen ố bởi những hành vi nhạy cảm ngay tại lớp học hay văn phòng giáo viên.

Ác liệt hơn cả là loạn luân. Biết là anh em, cha con, rồi vẫn loạn luân. Nuôi con nuôi từ nhỏ, cách nhau bằng tuổi bố mẹ thật rồi, hộ khẩu cũng có tên cả hai người rồi, đợi con lớn rồi vẫn yêu đương nhăng nhít. Nếu muốn yêu đừng cho tên con vô sổ hộ khẩu làm gì. Hoặc không thì cho tụi nó lỡ yêu rồi mới phát hiện là ruột thịt còn cảm thông được đi, đằng này cứ khơi khơi ra đấy yêu nhau rồi chêm mấy cảnh nhạy vào, rồi còn cả kiểu nắm tay nhau đi qua miệng lưỡi thiên hạ, mặc kệ thiên hạ nói gì mình cứ yêu nhau thôi? Còn đâu là thuần phong mỹ tục Việt Nam? Vì vài cái like bình thường mà vô tình, mà cố ý “tuyên truyền” các hành vi thiếu văn hóa, vi phạm đạo đức xã hội? Không cần sáng tạo, cứ mô típ ấy mà triển, thêm vài cảnh cẩu huyết là lượt tương tác lên vèo vèo, độ nổi tiếng tăng ngùn ngụt. Mà có đâu chỉ là các em bé viết, hai mươi mấy tuổi đầu vẫn trong cái tư tưởng viết lách hám danh như thế. Cũng nghĩ đến với tình cảnh H tràn ngập, đi đến đâu cũng đập vô mặt, không biết mấy em nhỏ mới tập tành đọc truyện sẽ thấy như thế nào? Và cuối cùng thì chính các em đã bị rắc vào đầu những thứ nhạy cảm không che đậy, sau đó chính các em sẽ lại viết y hệt thế, trong khi chẳng có chút kinh nghiệm gì.

Viết thì viết, chẳng ai cấm, nhưng không thể bỏ chút chất xám ra miêu tả hoa mĩ chút hay sao? Những tác giả không thật sự bỏ tâm huyết cho tác phẩm của mình ngày một đông, làm liên lụy và ảnh hưởng đến một phần những tác giả ngày đêm gắng sức.

Trong khi những người dày công luyện tập, thức đêm để viết cho các độc giả, bọn họ trong suốt quá trình viết không hề nhận được một cmt nào (chứ đừng nói đến là khen hay chê) vẫn không hề nản. Họ có sáng tạo và đam mê, mô típ mới, văn phong lôi cuốn hấp dẫn, hình thức, cách trình bày đều ổn, nội dung phù hợp, biết chọn lọc. Nhưng họ lại là những người bị bỏ lại phía sau vì “không có tiếng”, “không hot”, “văn phong không có H”…

Nhớ ngày trước, các bài viết mang mác “truyện teen” nhưng ngôn từ chất lượng, cốt truyện mới mẻ, tự nhiên, chân thực. Thậm chí còn lấy đi rất nhiều nước mắt của độc giả. Những tác giả ấy vô danh, cũng không có ai viết vì lượt tương tác. Tác giả và độc giả rất vui vẻ, hòa nhã. Hồi đó internet chẳng phổ biến nhiều, số người biết truyện cũng ít. Còn bây giờ thì mọi thứ mọc lên như nấm. Tuy nhiên chỉ có số lượng, chứ không hề có chất lượng như ngày trước.

Mãi rồi không biết giới trẻ ngày nay sẽ đi về đâu với cái kiểu viết để cầu notice, cầu tương tác và làm tăng độ hot.

Nói vậy đã nhiều quá rồi, thật ra vốn định nói ít hiểu nhiều, nhưng chắc gì người ta đã hiểu. Bao nhiêu bức xúc vẫn còn dồn nén, nhưng thôi không tiện viết, vì mình khó tính quá, người ta ăn ở không được với mình. Đấy là những bạn “tôi viết gì kệ tôi, không mượn bạn đọc” nói, còn mình thì dĩ nhiên, cứ bình luận trao đổi với nhau thoải mái. Tuổi đời mình còn trẻ, cách nhìn non nớt, hiểu biết hạn hẹp, các anh chị em đừng ghét bỏ. Mong rằng đọc xong bài viết này anh chị em cũng hiểu được một phần bức xúc của mình, cùng nhau sửa đổi và xây dựng một cộng đồng yêu viết lành mạnh.

Tháng ba ngày sáu, 2019.

Bài cùng chuyên mục

Akabane1701

Akabane1701 (3 tuần trước.)

Level: 11

95%

Số Xu: 4480

Nhân dịp bài trồi lên thì ta spam chết nó đã. Không hiểu sao nghĩ cái gì mà đặt quả ảnh cho bài viết hú hồn ghê gớm. May là chưa bị ad gọi tên.

Lúc ta viết cái bình luận này là lúc số lượt xem chạm mốc 1731 đó. 17 là ngày sinh của chồng ta, 31 là ngày sinh của ta :))


Akabane1701

Akabane1701 (3 tuần trước.)

Level: 11

95%

Số Xu: 4480

Thùy Linh Đặng Thị

Trước đây, mình có đọc vài truyện teen của Việt Nam, cảm giác rất chân thực, rất hay. Giờ muốn tìm đọc truyện teen thì ôi thôi! Mọi thứ loạn...

Vấn đề truyện teen thì mình cũng mới nhắc đến trong bài "Khẩu nghiệp" gần đây. Truyện teen suy cho cùng thì vẫn là những thứ trong sáng, tuy nhiên dưới nhuều nguyên nhân mà bị biến chất. Mình nghĩ những trường hợp mà mình nêu ở trên không thể gọi là truyện teen hay truyện teen biến chất, nó giống như ngôn tình biến chất hơn, vì truyện teen hiếm gặp mấy thứ thịt với mấy thứ trái thuần phong mỹ tục như vậy lắm. Nếu có động chạm thì cho mình xin lỗi nhé.

Cảm ơn và chúc bạn một ngày tốt lành.


Thùy Linh Đặng Thị

Thùy Linh Đặng Thị (3 tuần trước.)

Level: 6

65%

Số Xu: 1273

Thùy Linh Đặng Thị đã tặng 5 Xu cho Tác Giả.

Trước đây, mình có đọc vài truyện teen của Việt Nam, cảm giác rất chân thực, rất hay. Giờ muốn tìm đọc truyện teen thì ôi thôi! Mọi thứ loạn xì ngầu, cảm giác không biết có đúng là đang đọc "truyện teen" hay không.

Cảm ơn tác giả, bài viết đã một phần nói lên nỗi bức xúc và sợ hãi của mình, cũng là một hồi chuông để mình nhìn nhận lại cách viết của bản thân. Cảm ơn bạn rất nhiều!


Sazuki Miyazono

Akabane1701 (1 tháng trước.)

Level: 11

95%

Số Xu: 4480

Quỳnh Anh

Không phải mình vơ đũa cả nắm nhưng phần lớn bạn trẻ bây giờ thích viết như vậy. Điển hình là cái "truyện ngược" mà bạn Sa đề cập tới....

Chủ yếu câu fame nổi tiếng thôi ạ, chứ tụi nó làm gì hiểu được cái thiêng liêng của viết lách :3


Quỳnh Anh

Quỳnh Anh (1 tháng trước.)

Level: 7

64%

Số Xu: 2634

Không phải mình vơ đũa cả nắm nhưng phần lớn bạn trẻ bây giờ thích viết như vậy. Điển hình là cái "truyện ngược" mà bạn Sa đề cập tới. Họ để nam chính bạo hành, ngược đãi nữ chính các kiểu. Xong rồi nữ chính định bỏ đi thì anh nam chính nói xin lỗi, dắt lên giường thế là xong hết hận thù. 😡😡

Phải công nhận cái cốt truyện đó nó đáng chửi và người theo đuổi những mô típ như vậy đáng đánh lắm. Truyện như vậy gọi là rác phẩm. Còn người viết - những người cố tình viết vậy để câu like, câu view - là một lũ văn nô. *lật bàn phím*


Sazuki Miyazono

Akabane1701 (7 tháng trước.)

Level: 11

95%

Số Xu: 4480

Tư Tịch

Mình cũng từng là một author trên facebook, để mà trải lòng thật sự thì hồi mới vào viết là từ năm 2018 lúc ấy văn phòng của nhiều tác...

Bây giờ viết trên face thì mình thấy chỉ có mỗi group Truyện ngôn tình là được nhất, nội quy chặt chẽ nghiêm minh, cơ mà mình cũng nản viết trên face rồi, thỉnh thoảng lướt newsfeed thấy mô típ nào hay hay thì đọc.

Cảm ơn vì những chia sẻ rất đỗi chân thực của bạn.


Tư Tịch

Tư Tịch (7 tháng trước.)

Level: 1

0%

Số Xu:

Mình cũng từng là một author trên facebook, để mà trải lòng thật sự thì hồi mới vào viết là từ năm 2018 lúc ấy văn phòng của nhiều tác giả rất ổn và hay, nhưng một thời gian dài vì chuyện học mà mình bỏ 1 năm viết. Đến năm 2019 mình quay lại viết thì lướt trên Phố Ngôn Tình group( chắc hẳn nhiều người cũng sẽ biết) mình bị hoảng nặng luôn ý, vì các nhiều người muốn câu like câu tương tác, mà viết toàn lời thoại, đến suy nghĩ nhân vật cũng chẳng thấy. Dấu câu thì chấm loạn lên còn những author viết truyện hay ý, thì độc giả bỏ bê, khi hỏi mấy đứa bạn quên trên mạng cũng viết truyện thì nó nói" Bây giờ chỉ thích đọc thoại thôi, vì nó ngắn gọn" Mình vẫn viết theo văn phong cũ nhưng chẳng một ai thèm đọc, đó là công sức mấy tiếng ngồi gõ rồi sửa, cuối cùng mình nản quá nên cũng đã bị biến chất cách viết của mình. Mình đâm đầu vào môtip cũ, cách viết toàn thoại. Từ đó tương tác mình lên dần. Ai chả muốn nhiều người đọc, vì họ sẽ rất thất vọng khi thấy công sức của mình đổ sông, nhưng khi họ nhận xét. Chưa bao giờ mình kêu kiệu cậy mình quen biết rồi hotface mắng chửi họ, mình vẫn gật đầu, vì mình viết thế nào, ra sao mình hiểu rõ hơn ai hết. Nhưng trên wattpad mình vẫn theo đuổi cách viết truyện ngày xưa. Nó chưa từng bị mai một, cậu nói rất đúng giờ nhiều au còn viết loạn luân, mình rất ghét. Đặc biệt còn có người viết ấu dâm mà rất được ủng hộ :( mình thấy rất buồn


Sazuki Miyazono

Akabane1701 (7 tháng trước.)

Level: 11

95%

Số Xu: 4480

Kobayashi Shiro

Ngày nay phần lớn toàn vậy cả, nổi tiếng chút liền kiêu không coi ai ra gì, người muốn góp ý cho tốt lên lại không bao giờ nghe. Mới...

Cám ơn bạn, mình dĩ nhiên sẽ làm những gì mình có thể làm, bớt đi một giọt mực trong bình nước cũng đáng quý lắm rồi


Kobayashi Shiro

Kobayashi Shiro (7 tháng trước.)

Level: 2

50%

Số Xu: 688

Ngày nay phần lớn toàn vậy cả, nổi tiếng chút liền kiêu không coi ai ra gì, người muốn góp ý cho tốt lên lại không bao giờ nghe. Mới đầu đa số ai cũng vậy cả nhưng quá đáng quá cũng làm người khác khó chịu. Viết chỉ để cho những ai lướt H đọc là nhiều, chứ nội dung thì chưa chắc họ đã quan tâm. Ý kiến chân thành như bạn cũng chỉ là nhóm nhỏ trong cộng đồng lớn, sẽ ít người nghe. Cũng chẳng làm gì được, tức thì cứ tức vậy thôi. Không được lắng nghe cũng tủi lắm cơ. Thôi thì cứ làm gì mình có thể đi.


Sazuki Miyazono

Akabane1701 (7 tháng trước.)

Level: 11

95%

Số Xu: 4480

Linh Dan Tran

Công nhận, nhiều lúc viết chuyện tử tế, dành bao công sức ra chẳng ai ngó đến, rõ tủi thân ra. Đọc mấy truyện có H từ đầu đến cuối,...

Cảm ơn cậu vì đã hiểu bức xúc của tớ và chia sẻ cùng tớ *Cúi đầu*


Xem Thêm
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Gray ༺Thủy๖ۣۜ Ngọc๖ۣۜLinh༻ Nguyên Sơn Bodhi Dreamer TT và 95 Khách

Thành Viên: 31711
|
Số Chủ Đề: 5152
|
Số Chương: 16814
|
Số Bình Luận: 41757
|
Thành Viên Mới: Nguyễn Văn Hưng