Chẳng phải buồn rồi sẽ tới sao

Chẳng phải buồn rồi sẽ tới sao
Thích Theo dõi
Chẳng phải buồn rồi sẽ tới sao
Bình chọn
  • Chẳng phải buồn rồi sẽ tới sao
  • Tác giả: Vô tâm
  • Thể loại:
  • Nguồn: Tự sáng tác
  • Rating: [K] Mọi độ tuổi đều đọc được
  • Tình trạng: Đã hoàn thành
  • Lượt xem: 74 · Số từ: 735
  • Bình luận: 0 · Bình luận Facebook:
  • Lượt thích: 0

Chẳng phải buồn rồi sẽ tới sao

Đêm coi như đã qua. Tôi ngắm nhìn con đường nhộn nhịp hơn thường ngày, nhưng chẳng thấy chút gì của ngày trung thu ở đây. Xe qua xe lại kéo lê những vệt đèn dài trong không trung. Có những chiếc xe máy đi thành tốp lại có những chiếc xe máy đi đơn lẻ, nhưng người ngồi trên xe không lẻ loi. Tôi chỉ là một phần tử nhỏ trong đó, chẳng ai thèm để ý, chẳng ai thèm quan tâm.

Tôi bỗng thèm quá, thèm cái cảm giác có ai đó ngồi sau để nói để cười hoặc chỉ cần ngồi im thôi cũng được. Chỉ cần có người là được.

Nếu để tôi một mình ở một căn phòng trống thì chắc tôi chẳng ngần ngại gì, cho dù là bóng tối hay những tiếng gào khóc ai oán văng vẳng trong đêm. Nhưng ở giữa bao xe cộ qua lại tôi lại cảm thấy khác quá, khác vô cùng. Tôi thấy mình sao mà bé nhỏ, sao mà đơn côi, chênh vênh đến thế. Tôi thử tưởng tượng đến cái cảnh mình sẽ đứng giữa phồn hoa đô thị, vẫn đơn côi nhỏ bé thế này,… Tôi không hình dung nổi.

Tôi cười chính mình, cười vì tôi của ngày ấy đâu rồi, cái thời mà không có người người xung quanh thì nói chuyện với cây cối, chó mèo, thậm chí cái bóng của mình in trên mặt đường dưới ánh đèn vàng đô thị hóa nửa mùa cũng không tha. Tôi ngày đó đâu biết hai chữ cô đơn là gì, đâu biết thèm muốn cái gì, chỉ biết lặng nhìn bao điều xung quanh thay đổi mà tiếc nuối vì mình chưa có những cảm xúc trọn vẹn về nó.

Chợt tôi muốn viết, muốn để cho những điều linh tinh của mình tràn ra thành con chữ. Đêm nay tôi không muốn cất tiếng hát mà chỉ muốn chìm trong điệu nhạc…

Mất bao nhiêu thời gian để một thằng nhóc trưởng thành… Tôi muốn mình thôi trẻ con và ngốc nghếch như thế này, thôi suy tư lắm về những điều vớ vẩn, tập cách quên đi, đừng cố dào bới lại cái quá khứ cũ kĩ ảm đạm đã phủ một màu trầm đục.

Nhưng tôi chưa làm được, mà cũng chẳng biết bao giờ sẽ làm được. Chắc đến bao giờ không còn cảm nhận được sự sống chảy trong mình nữa thì tôi mới hết mang những tâm tư rối rắm kia theo vào tận giường mà gối đầu nằm.

Tôi đang tự dạy cho mình mình biết cười, cười với tất cả mọi điều đã, đang và sẽ ùa tới. Dẫu sao tôi cũng đã khóc nhiều rồi, nhiều lắm rồi.

Có lẽ quan niệm sống của tôi có khác và thậm chí khác hẳn so với nhiều người nhưng tôi vẫn cho phép mình tin tưởng nó. Người ta đĩnh nghĩa thế nào là người mạnh mẽ tôi không hề biết còn đối với tôi người mạnh mẽ nhất là người thật thà nhất, là người dám sống với cảm xúc của mình, dám cười dám khóc, dám làm dám chịu. Nhưng được mấy ai như thế? Tôi cũng mong mình được như thế nhưng cũng chẳng mong mình được như thế. Vì sao ư, vì với tư cách là một thằng con trai được sinh ra trên đời thì tôi đã làm quá nhiều điều lệch ra so với chuẩn mực.

Nếu được lựa chọn thì tôi xin được sinh ra ở một thế giới khác hoặc một gia đình khác. Hoặc không được sinh ra cũng được.

Tôi không còn muốn để cho mình tự ôm nỗi buồn nữa, tôi muốn những cảm xúc đó rồi sẽ dần tan đi như sương khói, chỉ để lại cho riêng tôi một niềm vui, một nụ cười. Vậy thôi là đủ.

Bài cùng chuyên mục

Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: quyen tran Lục Minh Ngong Con Lily ngocquy vuthi Tiên Trần và 56 Khách

Thành Viên: 17934
|
Số Chủ Đề: 3724
|
Số Chương: 12097
|
Số Bình Luận: 24082
|
Thành Viên Mới: Như