Chương 6
Bình chọn

Chương 6

 

Kỳ thi học kỳ II vừa kết thúc, chỉ hơn một tuần nữa là tới lễ Bế giảng. Mọi tiết học đều được thay thế bằng giờ tự quản. Học sinh đến lớp bây giờ là để ăn, để chơi, để bày trò quậy phá, thành thử ra ai nấy đều hăm hở đến trường lắm lắm, khác hẳn những ngày trước đó.

Chơi mãi cũng chán. Không gian lớp học nhỏ bé không đủ để hai chị em họ Lương tung hoành. Vả lại, Trúc Linh hôm nay nghỉ học. Bảo Kỳ không có ai để trêu ghẹo, Bảo An cũng chẳng biết thủ thỉ cùng ai. Trong hoàn cảnh này, bùng học có lẽ là một ý tưởng không tồi.

Đối với những học sinh muốn trốn học thì khoảng sân sau nhà gửi xe quả là một địa điểm lý tưởng để thực hiện ý đồ đó. Đứng trước bức tường cao chót vót, An cúi xuống nhìn đôi chân ngắn củn của mình, khóe miệng khẽ giật giật. Kỳ thấu được nỗi khổ của cô chị họ, bèn an ủi theo một phong cách rất riêng:

“Chị An, nhìn này.”

Nói đoạn, cậu lùi về phía sau lấy đà và nhảy vót lên. Chớp mắt một cái, An liền thấy Kỳ ngồi vắt vẻo trên bức tường rồi. Lại chớp mắt cái nữa, con bé đã không thấy cậu ta đâu, chỉ nghe tiếng gọi từ phía bên kia vách:

“Nếu chị không nhảy qua được thì mau đi bằng cái cổng ở phía dưới chân chị đi.”

Bảo An lúc này mới chú ý tới cái “cổng” mà Kỳ nói. Đó chính xác là một cái lỗ khá to, đủ để một người có thể chui qua đó, bên trên còn có dòng chữ “Cổng dành cho kẻ lùn”. Cái “cổng” này là tâm huyết của mấy anh chị khóa trên. Sau nhiều lần hội nghị bàn tròn bàn vuông các kiểu, cuối cùng thế hệ tiền bối kia quyết định xây ra lối đi ấy. Bảo An nhìn cái “cổng”, gương mặt méo mó trông đến tội, trong đầu không ngừng oán trách bản thân lúc trước đã không chịu chăm chỉ uống sữa. Tiếng Bảo Kỳ bên ngoài vẫn giục, An chẳng còn cách nào khác, đành lúi húi cúi xuống chui qua. Ra được bên ngoài rồi, miệng An vẫn không ngừng lẩm bẩm:

“Thật là mắc nhục quá đi mà.”

Đưa tay lên xoa cằm giả bộ uyên bác, Kỳ bảo:

“Nghe nói ăn lẩu kem là rửa được nhục đấy, muốn thử chứ?”

Nghe đến món khoái khẩu, Bảo An mắt sáng trưng, gật đầu như bổ củi:

“Có có có.”

“Vậy đi, em mới biết một quán hay cực.”

Rồi Kỳ khoác vai An và lôi tuột con bé đi ngay khi lời vừa dứt. Đang tung tăng tung tẩy trên đường, đến đoạn vắng vẻ nọ, hai chị em họ Lương được chứng kiến một cảnh vô cùng hay ho. Một tên con trai béo ú, bên cạnh là đứa con gái với dáng người cò hương, cả hai mặc đồng phục trường Trung học Phổ thông Triệu Kim – ngôi trường dành cho những cậu ấm cô chiêu với cái đầu rỗng tuếch – và ra sức bắt nạt cặp đôi trước mặt. Tên con trai lên tiếng đầy hách dịch:

“Bạn gái mày xinh đấy. Tao thích. Từ bây giờ nó là của tao. Rõ chưa?”

“Cậu nhìn cũng được đấy. Nhường con bé kia cho anh trai tớ, rồi tớ sẽ cho cậu làm bạn trai tớ.” Đứa con gái bên cạnh nói bồi thêm vào.

“Tha cho bọn mình đi. Xin hãy tha cho bọn mình mà…” Cặp đôi kia khóc lóc van xin.

Ồ, thì ra là hai anh em nhà kia có sở thích kỳ cục. Họ thích cướp người yêu của người khác?! Bảo Kỳ thấy nhức mắt, bèn ném hòn sỏi nhỏ thẳng vào cái mặt ngấn mỡ của nam sinh kia. Bị trúng “chưởng”, cậu ta ôm mặt và gầm lên tức tối:

“Ai? Ai to gan dám chọi đá vào mặt tao?”

“Là tao đấy.”

Bảo Kỳ từ đằng xa đi tới, nhếch môi cười thách thức. Bảo An lon ton theo sau, gương mặt vênh váo không kém.

“Chúng mày là ai?”

“Nếu các ngươi thành tâm muốn biết. Thì chúng tôi xin sẵn lòng trả lời. Để đề phòng thế giới bị phá hoại, để bảo vệ nền hòa bình thế giới. Chúng tôi, đại diện cho những nhân vật phản diện, đầy khả ái và ngây ngất lòng người. Lương Bảo Kỳ, Lương Bảo An. Chúng tôi là đội hỏa tiễn bảo vệ dải ngân hà. Một tương lai tươi sáng đang chờ đợi chúng tôi. Chuyện là thế đấy!”

Hai chị em họ Lương vừa uốn uốn éo éo, vừa đọc cả tràng dài giới thiệu bản thân. Anh em nhà kia há hốc mồm, đứng như trời trồng. Còn cặp đôi xấu số kia nhân cơ hội liền lẻn đi mất dạng.

“Mày có biết tao là ai không? Tao là Mạnh Mập.” Sau vài phút im lặng, tên béo cất tiếng, tự hỏi tự trả lời.

“Còn tao là Hương Cò, em gái của anh ý.”

Chà chà! Cái tên nghe cũng hợp với chủ nhân của nó quá chứ.

Nắm chặt hai bàn tay múp míp mỡ thành hình quả đấm, Mạnh Mập nghiến răng đe dọa:

“Hôm nay hai đứa chúng mày tới số rồi.”

Nghe xong lời thách thức, Kỳ thấy ngứa tay ngứa chân ghê gớm. Chẳng chờ kẻ tuyên chiến động thủ trước, cậu đã xông vào và tặng cho hắn một cú đấm ngay giữa mặt, miệng vẫn cố nói:

“Để xem.”

Và thế là trận chiến bắt đầu. Mang tiếng đánh nhau nhưng do thân hình nặng nề chậm chạp nên cậu Mập kia liên tục được “ăn no” một rổ những đạp, đấm, đá của Bảo Kỳ. Chiến thuật “lấy thịt đè người” Mạnh đề ra lúc đầu giờ đây hoàn toàn thất bại. Trong khi hai bạn nam hăng hái chiến đấu, hai bạn nữ cũng say sưa đấu “võ mồm”.

“Bảo Kỳ đánh tan mỡ bụng của tên béo đó đi.”

“Anh trai, cướp bạn nam đó về cho em.”

“Đúng rồi, đánh vào bụng ý. Bảo Kỳ vô địch.”

“Anh trai, cố lên đi. Em muốn có bạn nam đó.”

“…”

“Không đánh nữa, tao xin thua.”

Mạnh Mập giơ tay xin hàng. Nắm đấm trên tay Bảo Kỳ khựng lại giữa không trung, rồi buông thõng xuống.

“Vậy không đánh nữa. Tao cũng mỏi tay rồi.”

Dứt lời, Bảo Kỳ mới tỏ vẻ lạnh lùng, bỏ đi như một người hùng. Bảo An trước khi đi còn lè lưỡi lêu lêu hai anh em nhà nọ. Con bé không ngờ rằng, chính hai cái người với sở thích kỳ lạ ấy lại chính là một phần xúc tác, gắn kết mối quan hệ giữa mình và Hoài Phong!

 

*****

 

Bây giờ hai chị em nhà An đã ngồi yên vị trong quán kem nọ rồi. Bỏ một viên kem vào miệng, An tiểu thư sung sướng nhắm mắt tận hưởng.

“Ưm… Ngon chết tôi mất.”

“Thấy hết nhục chưa?” Bảo Kỳ miệng đầy những thỏi kem, lúng búng nói.

“Úi xời, hết rồi. Thế này thì nhục thêm mấy lần nữa cũng được.”

“Ngồi đây, em đi lấy thêm kem.”

Bảo Kỳ ga lăng đứng dậy. Bảo An gật gù và chăm chỉ nhúng những thỏi kem đầy màu sắc vào nồi sô cô la nóng, thi thoảng lại reo lên mãn nguyện. Ngồi trong phòng điều hòa mát lạnh, thả hồn vào thế giới đầy màu sắc và mùi vị ngọt ngào của những thỏi kem, An không biết rằng ở đâu đó đang có người nóng mặt chờ con bé.

 

Ngồi ở quán nước vỉa hè bên đường, mắt Phong không ngừng hướng về phía cổng trường. Lạ thật, mọi khi tầm nay tan học, ra tới nơi Phong đều đã thấy An túc trực bên chiếc xe đợi cậu rồi mà. Chẳng hiểu sao hôm nay, Phong ngồi đợi gần nửa tiếng rồi nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng cái đuôi đó đâu. An đi xe rất kém, nhỡ lại xảy ra chuyện gì… thể nào cậu cũng sẽ bị liên quan cho xem. Phiền phức vô cùng.

Hoài Phong mấy lần rút điện thoại ra định gọi cho An nhưng lần nào cũng tiu nghỉu cất điện thoại vào. Cậu đâu có số của An cơ chứ. Từ trước tới giờ chỉ toàn nhắn tin qua Facebook không thôi.

Chết tiệt, dám cho Phong leo cây thế này, An thật muôn lần đáng đánh. Thù này, Phong nhất định phải trả. Nản quá rồi, cậu chẳng dư kiên nhẫn và sức lực để đợi thêm nữa đâu. Đứng dậy và thanh toán tiền nước, Hoài Phong ôm bụng tức ra về.

 

“Hắt xì…”

Bảo An khịt khịt mũi. Quái thật, con bé đã hắt xì cả thảy hơn chục lần rồi đấy. Không lẽ là do ăn nhiều kem quá ư?! Nghĩ vậy, An nhà ta mới ợ một tiếng thật dài. Rồi tí tởn đứng dậy, con bé kéo Bảo Kỳ đi ăn phở cho nóng người.

Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Bình Trương và 88 Khách

Thành Viên: 17318
|
Số Chủ Đề: 3600
|
Số Chương: 11650
|
Số Bình Luận: 23405
|
Thành Viên Mới: Thanh Tú