Chương 3
5 (100%) 1 vote

Sáng hôm sau cũng lại như sáng của mọi hôm: dậy, đánh răng rửa mặt, ăn sáng, đi học. Hôm nay không có tiết của cô, hơi chán.

– Hi, chào buổi sáng.

Lại là chiếc răng khểnh đó, không lẫn vào đâu được.

– Chào buổi sáng.

– Xuống căn-tin ha! Hôm nay tớ đãi cậu.

– Ok.

Đúng lúc đó có tiếng trống vào lớp, tôi nói với Linh.

– Vào lớp rồi.

– Thôi tí ra chơi đi sau vậy.

– Ừ.

Mặt Linh có vẻ hơi khó chịu, suốt cả tiết một cũng vậy, nhưng tôi lại không để ý lắm. Tiết này là tiết văn, tôi cố gắng căng mắt ra nhìn lên bảng, không hiểu do cô giáo giảng chán hay do tôi buồn ngủ mà mắt cứ díp vào.

– Cậu hiểu gì không?

– Đôi chút.

Cuối cùng tiếng trống ra chơi cũng vang lên, tôi uể oải đứng dậy, Linh vỗ vai tôi.

– Xuống căn-tin đi.

– Ừ.

Chúng tôi lại dắt nhau xuống căn-tin, mới quen mà đã như thân lắm rồi, chắc mọi người trong lớp dễ tưởng chúng tôi là tình nhân lắm :sogood:. Xuống đến căn-tin tôi thấy cô Lan ở quầy hàng mà lần đầu tôi nhìn thấy cô, tôi liền kéo Linh đến chỗ cô.

– Cô dạy toán lớp mình kìa, qua đó đi.

– Ừh!

Đến chỗ cô chúng tôi đồng thanh chào cô.

– Em chào cô!

– Chào các em!

Linh nhanh nhảu.

– Cô không nhớ tụi em sao?

Cô nhìn chúng tôi suy nghĩ.

– À, các em học lớp 10E đúng không?

– Vâng.

– Cô xin lỗi, tại cô quên mất.

– Không sao đâu cô.

Tôi đáp, cô nhìn tôi cười, tôi cũng nhìn cô và cười. Tôi đang nhìn cô tình tứ thì Linh nói chen vào làm tôi cụt hứng.

– Bộ cậu không định mua gì để cho người khác còn mua mà cứ đứng nói chuyện hoài à?

Tôi chưng hửng.

– Cô cho em một chai Pepsi với.

– Có lạnh không em?

– Có.

– Của em đây.

Tôi cầm lấy chai Pepsi rồi quay sang Linh.

– Ok, cậu mua gì mua đi.

– Cô cho em mua hộp xôi với chai Pepsi với ạ, lạnh nha cô.

– Của em đây.

– Vâng, của em và Hiếu hết bao nhiêu vậy cô?

– Của hai em hết hai hai nghìn.

Xong xuôi chúng tôi chào cô và đi ra ghế đá đối diện với sân bóng nói chuyện.

– Giờ mới ăn sáng à?

– Ừ, sáng nay mình đi vội quá chưa kịp ăn.

– Thảm nào trong lớp cứ thấy mặt cậu cau có, đúng là sắp chết đói có khác.

Tôi chọc Linh.

– Hừ, kệ tui, còn hơn ngồi trong lớp mà gật gà gật gù như con gà rù.

– Hờ hờ…

– Mà nhà cậu ở đâu vậy?

– 33 Lê Thanh Nghị, hỏi chi? Định đến hỏi cưới tớ à?

– Xì!!!

– Còn nhà cậu?

– 105 đường Thanh Niên, định nhờ cậu làm ôsin đưa đón tớ đi học, hehe.

– Mơ đi cưng, kiếm người khác đi.

– Hừ, dù cậu có muốn đón tớ tớ cũng không thèm.

– Ăn nhanh lên còn lên lớp, con gái con đứa lề mề.

– Hì hì!

Khoảng 5 phút sau Linh ăn xong.

– Tớ ăn xong rồi, lên lớp đi.

– Eo, mồm cậu toàn mùi xôi, ghê quá.

Tôi bịt mũi.

– Thật á?

Linh chụm bàn tay vào hà hơi ngửi ngửi.

– Ừ đúng rồi, ghê quá, giờ sao đây, hic.

– Đi mua cao xu mà nhai còn sao nữa, có thế cũng hỏi.

– Lại phải vòng lại căn-tin à? Híc.

– Đi nhanh còn vào lớp đi.

Tôi kéo Linh đi, đến căn-tin lại không thấy cô đâu.

– Cô ơi cho em mua hộp kẹo xi-li-tôn với.

– Của em đây.

Xong tôi quay ra Linh.

– Này, cầm lấy.

– Sao mua nhiều vậy?

– Thì cứ cầm lấy về mà nhai dần không đi tán zai nó lại kêu hôi miệng, khà khà!

Linh dật hộp kẹo từ tay tôi rồi lườm lườm tôi.

– Hừ!!

– Ớ, lấy tớ xin hai viên nào.

– Không cho, giỏi thì bắt tớ đi rồi tớ cho.

– Ơ.

Linh cầm lọ kẹo chạy đi, tôi lớ ngớ đuổi theo.

– Hai anh chị kia, ai cho chạy ở hành lang hả, theo tôi lên phòng quản sinh.

– Ơ!

Là thầy quản sinh, chúng tôi ngơ ngác.

– Tại cậu đấy.

Linh trách tôi.

– Tại cậu chạy trước chứ, sao lại đổ lỗi cho tớ.

– Hai anh chị còn làm gì đấy, đi theo tôi.

Chúng tôi lủi thủi theo thầy lên phòng quản sinh.

– Cất lọ kẹo đi không mất giờ.

– Ừ! Ừ!

Tại phòng quản sinh.

– Hai cô cậu không biết nội quy trường à? Đây là chỗ hai cô cậu nô đùa à? Hay là hai cô cậu yêu nhau?

– Ơ đâu có đâu thầy!

– Không phải đâu thầy!

Chúng tôi cùng đồng thanh từ chối.

– Thật không? Tôi biết làm sao được hai cô cậu thế nào?

– Ơ thầy, chúng em chỉ là bạn bè bình thường thôi thầy.

– Hừ, tôi sẽ theo dõi hai cô cậu. Thôi đây là lần đầu nên tôi chỉ cảnh cáo. Lần sau thì không xong với tôi đâu, thôi lên lớp đi.

– Vâng!

– Vâng!

Chúng tôi lúi húi đi lên lớp, đi khá xa phòng quản sinh chúng tôi nhìn nhau cười ầm lên.

– Haha!!!

– Haha, vui thật, sao thầy có thể nghĩ chúng ta yêu nhau được nhỉ, hài.

– Xì, thôi lên lớp mau đi, cũng vào lớp lâu rồi đấy.

– Ừ! Mà lại còn môn cô chủ nhiệm đấy.

– Đấy, thôi nhanh đi.

Chúng tôi lại dắt nhau lên lớp.

– Em thưa cô em vào lớp.

– Hai em đi đâu mà giờ này mới vào lớp vậy?

– Dạ chúng em ở dưới phòng quản sinh.

– Làm gì mà lại phải xuống đấy?

– Bọn em… đuổi nhau ở hành lang…

Cả lớp xì xào bàn tán.

– Ừ, hai em rút kinh nghiệm lần sau nha, thôi vào chỗ đi.

Chúng tôi về chỗ ngồi và dở sách vở ra học bài….. Tiết học 2, 3, 4 dần qua đi, vào giờ ra chơi lúc tôi đang đứng chém gió với tụi con trai trong lớp, mới thân ? thì ba anh lớp 11B đi đến chỗ chúng tôi.

– Chào mấy nhóc!

Chúng tôi mắt to mắt nhỏ nhìn anh ta.

– Lớp bọn em có đá bóng không đá với bọn anh!

– Ok, chơi luôn.

Người lên tiếng là Hùng, thằng to xác nhất lớp tôi.

– Ok, chiều nay 4h đá ở sân Đô Lương nha, thua trả tiền sân.

– Ok.

Xong thằng Hùng kéo chúng tôi vào lớp rồi đứng lên bục giảng nói to.

– Chiều nay lớp mình đi đá bóng với lớp 11B nhá, ai đi được thì đi hết nhá, mỗi người cầm 50k góp tiền sân đấy.

Vài tiếng ok phát lên.

– Ok!!!

Tùng!!! Tùng!!!

Trống vào lớp tôi về chỗ ngồi, Linh hỏi tôi.

– Chiều cậu có đi đá bóng không?

– Có, hỏi chi?

– Cho tớ đi với, tớ ra xem.

– Ừ, ra đấy mà xem, ai cấm đâu.

– Hừ.

– Thôi học đi.

Tùng!!! Tùng!!!

Tiếng trống cuối cùng vang lên, chúng tôi nháo nhác ra về, nhưng trước khi chúng tôi kịp bước ra khỏi lớp thằng Hùng đã hét to:

– Nhớ kèo chiều nay nhá!!!

Vài đứa con trai trong lớp tôi đồng thanh trả lời:

– Ờ!!!

Bỗng chen vào là tiếng một đứa con gái, là con Linh.

– Ok!!!

Tất cả bọn con trai lớp tôi nhìn về phía Linh, nó đang đứng cạnh tôi, chắc nó cũng biết điều gì đang diễn ra.

– À… mình đi cỗ vũ cho lớp và Hiếu…

Nó bám vào tay tôi cầu cứu, tôi gượng gượng nhìn nó rồi nói:

– À … ừ.. tôi nhờ nó đi cổ vũ ấy mà, thôi về thôi, đói quá.

Chúng tôi kéo nhau ra về.

– Hay quá nhể!

– Hừ, kệ tớ! Nhớ chiều đấy. Về nha!

– Ờ! Về nha!

Về đến nhà tôi ăn cơm

xong đi ngủ, 1h đi chơi game xong 3h về nhà chơi chuẩn bị 4h đi đá bóng. 4h tôi đạp xe ra sân Đô Lương, bọn lớp tôi đã đến và đang nói chuyện với lớp 11B, Linh cũng đã đến và đang ngồi ở xe.

– Xin lỗi tôi đến muộn.

– Ờ, không sao, đủ người rồi, đá thôi mọi người, à ông bắt gôn nhá, đội mình chưa có người bắt.

– Ok.

Tôi chạy ra chỗ Linh.

– Đến sớm thế.

– Tớ cũng vừa mới đến thôi.

– Ừ, thôi tớ vào đá đây, nhớ cổ vũ nha.

– Biết rồi.

Vào sân, 15 phút đã trôi qua, hai lớp đều đá khá hay. Đội bạn đang áp sát cầu môn bên tôi.

“Xoẹt!!!”

– AA!!!

Đội tôi vừa xoạc và phạm lỗi, người xoạc là thằng Minh.

– Sao thế?

– Có sao không?

– Trật khớp rồi, đá kiểu con cặc gì vậy?

– Thôi, ben-na-ti!

Cú đá này khá căng thẳng.

– Bắt cẩn thận đấy.

Thằng Hùng vỗ vai tôi.

– Ok.

Tôi đứng vào cầu môn… Đối thủ đã sẵn sàng… Cú sút bắt đầu… Vúttttt!!!! Binh!!! Hự!!! Một điều tuyệt vời là tôi đã cản cú sút thành công nhưng tệ hại là tôi đã hi sinh :sexy:. Tôi bị sút vào ngay bên mặt trái, kính bay ra gãy cả gọng, mặt tôi đau rát, mí mắt rách ra và rỉ máu, tôi nằm xóng xoài ra đất.

– Hiếu, có sao không?

– Sao rồi?

Bao lời hỏi thăm tôi từ đồng đội, Linh chạy đến.

– Hiếu, Hiếu, cậu có sao không? Đỏ hết mặt rồi nè, máu kìa, gẫy kính luôn. Mấy anh đá kiểu gì vậy hả?

– Đá bóng mà em, rủi ro bọn anh biết sao được, thôi cho bọn anh xin lỗi.

– Thôi ra mày kia nghỉ đi, để thằng Minh vào thay bắt gôn cho, không có kính thì mày bắt kiểu gì.

– Ừ.

Tôi đứng dậy đi ra khỏi sân, mất một lúc mắt tôi mới quen với việc không có kính.

– Quay mặt ra đây tớ lau máu cho.

Tôi quay ra cho Linh lau máu, nhìn mặt Linh thật biểu cảm :sogood:.

– Giữ nguyên đâu để tớ đi mua băng cầm máu.

– Cảm ơn nha, phiền cậu rồi.

– Biết ơn thì hôm nào mời tớ đi ăn được rồi.

– Ừ, ok.

Linh đi ra lấy xe rồi đi mua băng cho tôi, một lúc sau Linh về, rồi cậu dán băng cho tôi. Xong chúng tôi ngồi lại cổ vũ cho những người còn lại. Tuy thiếu người nhưng lớp tôi đá cũng khá hay. Nhưng cuối cùng chúng tôi thua với tỉ số 2-4, một phần do thiếu người và một phần chưa đá quen với nhau nên chưa biết thực lực của nhau để phối hợp ăn ý. Ra về, Linh kèm tôi về tận nhà.

– Đến nhà tớ rồi, cậu về nhà, phiền cậu quá, nhất định tớ sẽ mời cậu đi ăn bù.

– Ừh! Không sao đâu, hi hi, tớ về nha, bye!

– Bye!

Tôi dắt xe vào rồi đi vào nhà, mẹ tôi thấy mặt tôi hỏi ngay.

– Làm sao thế này?

– Con đi đá bóng bị bóng va vào mặt thôi mẹ.

– Bóng bánh gì mà va thế này, phải cẩn thận chứ.

– Vâng, thôi con đi tắm đây.

Tôi chạy lên phòng lấy quần áo rồi đi tắm, nước vào rát hết mặt, tắm xong đi ăn cơm rồi đi học và cuối cùng là đi ngủ, lại hết một ngày.

Danh Sách Chương

Thành Viên

Thành viên online: Béo Anyla Nguyễn Hưng Gymoga Trần Khả Vi Châu Nhi Chưa Uống Thuốc và 70 Khách

Thành Viên: 9647
|
Số Chủ Đề: 2339
|
Số Chương: 6527
|
Số Bình Luận: 16823
|
Thành Viên Mới: Khang'ss Nguyễn's