Cơn gió của tôi
Thích Theo dõi
Cơn gió của tôi
5 (100%) 2 votes

Chả biết hôm nay tâm trạng thế nào mà tự dưng một vài kỉ niệm xưa cũ vốn nằm im lìm trong một bọc giấy đã bạc màu tìm đến với tôi. Chúng sống động và tươi mới đến nỗi khiến tôi đã phải viết ra những dòng tản văn này.

Cơn gió của tôi

“Bố, con sẽ ngồi cùng bàn với bố nhé!”

Tôi thấy thật buồn cười, vì một đứa con gái đi gọi một thằng con trai cùng lớp là bố. Nhưng hình như cách xưng hô ấy đang là trào lưu thì phải, cái thời mà tôi mới bước chân vào trường cấp ba.

Một trường ở huyện, cách nhà tôi gần năm cây số. Khoảng cách chẳng phải xa xôi nhưng cũng đủ mệt nhọc vì thời đó chúng tôi làm gì có xe đạp điện như bây giờ. Nhưng cũng vui lắm, bạn bè chúng tôi thường tụ tập với nhau đạp xe đến trường.

Ngày đầu vào học quả thực lạ lẫm, những đứa ở khắp nơi trong huyện giờ đây ngồi chung một lớp. Tôi là kẻ khép mình nên cũng vì thế mà khó làm quen bạn mới.

May thay, thầy giáo ban đầu xếp những nào đứa cùng xã thì ngồi cùng bàn. Ông là người đã có tuổi, mái tóc của ông bạc trắng những sợi tơ cước.

“Bố, con sẽ ngồi cùng bố nhé!”

Nó là một đứa con gái tôi biết khi học chung trường cấp hai nhưng chẳng hề quen bởi vì không chung một lớp.

Cái thời tôi học khoảng cách giữa lớp này với lớp kia nó xa lắm.

Nó gầy một cách dã man, nhìn như con voi còi ấy và lùn nữa. Tính cách của nó cũng như một đứa con trai, một phần chắc vì nó đi học võ từ bé. Nếu nghe những lời này bây giờ, chưa biết chừng nó lại xông phi vào người tôi như hồi đi học nó vẫn hay làm ấy chứ.

May mà hồi đi học nó chưa đạp tôi cái nào, nó chỉ đạp mấy đứa hay nghịch trong lớp mà thôi. Nó là cán bộ lớp mà, lớp phó đấy, thầy chủ nhiệm quen biết với gia đình nó từ trước nên chỉ định nó làm việc ấy.

Gia đình tôi cũng quen với gia đình nó, đúng hơn là bố tôi và mẹ nó từng là bạn học. Bố tôi cũng hay hỏi tôi có biết con bé đó không, ngày xưa tao học với mẹ nó đấy? Nó học khác lớp nên con chỉ biết chứ không quen, tôi trả lời.

Bây giờ thì đến lượt chúng tôi học chung một lớp. Đứa con gái ngồi bên cạnh tôi ghi bài này này.

Con gái tôi đấy!

Nó gọi nhiều quá đâm ra tôi cũng thành quen và không thấy có gì phiền hà như trước.

Tú Anh là một đứa tính tình vui vẻ và phóng khoáng. Nó nói chuyện khá là nhiều vì thế cũng dễ dàng làm quen bạn mới. Chắc chỉ mất vài ba tuần là nó đã biết gần hết cả lớp.

Còn tôi?

Tôi vẫn ngồi một góc và ít nói chuyện với ai, trừ những đứa cùng xã đã quen từ trước. Tính của tôi là thế.

Tôi chuyên tâm vào việc học. Ngày ấy trường tôi còn chia học sinh theo kiểu phân ban và không phân ban. Những lớp vần A, B, C… đầu bảng chữ cái là những lớp của ban nâng cao, bọn nó được học sách nâng cao Toán, Lý, Hóa. Còn chúng tôi là lớp cơ bản, là lớp K.

“Lớp G với lớp K ở cái trường này có truyền thống nghịch nghợm.” Lời của thầy chủ nhiệm chúng tôi.

Thời ấy bắt đầu nổi lên cửa hàng Internet, và nhiều đứa bạn của tôi chuyên tâm vào game hơn. Tôi không chơi game, và cũng chẳng biết làm gì khác ngoài học.

Nhưng việc học ở cấp ba cũng đâu dễ dàng với những đứa vừa mới chập chững bước vào. Thầy mới, bạn mới và cách giảng cũng mới, tôi chẳng thể nào theo kịp.

Tôi thích học toán mặc dù tại thời điểm đó tôi không được giỏi môn này. Thật không may, thầy giáo dạy Toán của tôi là một người thầy trầm tính và “quá hiền”. Thầy hiền đến nỗi, những đứa học sinh của thầy nói chuyện, đổi chỗ cho nhau trong lớp mà thầy chẳng hề quát mắng chúng lấy một câu. Thậm chí, có đứa còn trốn học tiết học của thầy.

Giờ môn Toán thật là thảm hại, suy nghĩ của tôi vào thời điểm đó. Tuy nhiên tôi vẫn cố gắng học bài. Vì tôi yêu thích con số và những hình vẽ.

Đứa bên cạnh tôi ư?

Nó đùi to chân ngắn, nên não cũng ngắn nữa. Tú Anh không thích học mấy môn tự nhiên, và cũng không học được. (Bây giờ nó là chiến sỹ công an rồi!). Và cũng vì thế nó dành thời gian để nói chuyện trong giờ môn Toán.

Học được một thời gian, mắt tôi bắt đầu cận thị, chẳng thể nhìn rõ con chữ trên bảng vì ngồi những bàn gần cuối. Tôi đeo kính, cho đủ bộ cả một bàn bốn người đeo kính.

Thêm một đứa đeo kính nữa là năm!

Đứa này không thuộc “biên chế” bàn tôi, nhưng vào giờ Toán nó nhảy ra chỗ bàn tôi để ngồi với Tú Anh. Cái đứa duy nhất mà Tú Anh không phải đi làm quen lúc mới vào lớp. Đơn giản thôi, vì chúng nó quen nhau từ trước rồi.

Nó tên là Trang.

Học với Tú Anh hồi cấp một (cấp một Tú Anh học trường khác tôi), lên cấp ba chúng lại tình cờ vào chung một lớp. Chả thế mà Tú Anh và Trang vui mừng bá vai bá cổ nhau suốt.

Tôi chả có ấn tượng gì lắm với Trang ngoại trừ việc nó có một bộ móng vuốt rất dài. Trong giờ học nó cũng chăm chú đến móng tay của mình hơn là bài giảng. Tôi chẳng quan tâm, và cũng ít khi nói chuyện với nó.

Cho đến khi có bài kiểm tra Toán!

Tôi không phải là một đứa học giỏi môn Toán nhưng biết còn hơn là hai đứa không biết. Trang chép bài của tôi y hệt, còn bài Tú Anh thì tôi làm thay cho nó (có hai đề mà). Tú Anh ngồi giữa tôi và Trang, vì thế Trang rất khó chép bài, hai đứa nó quyết định đổi chỗ cho nhau. Trang chép bài tôi ngon lành.

May mà không bị dưới trung bình. Cả lũ đều được năm điểm.

Và đấy là lần đầu tiên tôi nói chuyện được với Trang.

“Bố! Con cũng gọi bố bằng bố nhé!”

Đúng thực là trào lưu. Giờ đây thì tôi có thêm một đứa con gái.

Dần dần cứ đến giờ Toán, hai đứa con gái đều ngồi bên cạnh người “bố” chúng nó vẫn luôn tự nhận. Nhưng là Trang ngồi cạnh tôi chứ không còn là Tú Anh như trước.

Tôi nghe đủ thứ chuyện tán gẫu từ chúng nhưng không quan tâm. Họa lắm mới trả lời hay cười nhạt một cái. Tôi không muốn làm chúng mất hứng vì sự chen ngang của tôi.

Lạ thay, thi thoảng tôi lại để ý đến mái tóc của con bé Trang. Cái kiểu tóc bờm sư tử ấy, mốt thời trang một thời của đám con gái.

Trang để tóc mái che hết cả mắt đến nỗi tôi chẳng nhìn rõ.

Trang và Tú Anh không học các môn tự nhiên nhưng chúng học Tiếng Anh cũng khá.

Một hôm thì tôi và Trang cùng bị gọi lên bảng để trả bài. Kì lạ thay tôi lại cao điểm hơn con bé Trang.

Tiếng Anh thì có gì khó? Một đứa mất gốc Tiếng Anh như tôi đã từng nghĩ như thế. Vì dạy Tiếng Anh thời chúng tôi khá là bất cập. Các giáo viên dạy như kiểu công thức toán học ấy. Chẳng thế mà chúng nó hay nói cầm máy tính để chia động từ?

Và việc nhớ những công thức theo kiểu máy móc với tôi quá ư dễ dàng.

“Bố giấu tài con nhé?”

Con bé Trang quay sang phụng phịu.

Thế là thôi! Từ nay hết đường giả ngu để ra hỏi Trang cái này thế nào, cái kia ra sao.

Trang là đứa bạo dạn và tự tin hơn hẳn tôi. Và nó cũng muốn hơn thua với tôi vì cái khoản tự tin nhất của nó là Tiếng Anh đã bị tôi vượt mặt. Chẳng sao, cứ để nó làm như thế.

Tôi và Trang cũng luôn là hai đứa bị gọi lên bảng chép đề cho cả lớp. Thời ấy không có photocopy nên cô giáo Tiếng Anh thường nhờ học sinh chép đề cho cả lớp trên bảng. Cô đang có bầu nên đi lại cũng khó.

Chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn. Một điều “bố” hai điều “bố” nên tôi càng ngày càng nhớ giọng của Trang hơn.

Còn Tú Anh? Nó thích đi quát tháo mấy đứa nghịch ngợm hơn.

Tôi chơi được với Tú Anh nên cũng hay đến nhà nó. Đừng nghĩ tôi chỉ thích chơi với con gái, tôi có cả một nhóm nhiều thằng con trai chơi thân với nhau.

Tôi hay đến nhà Tú Anh vì nhà nó có chiếc máy tính kết nối Internet. Tất nhiên, khi vào phòng học của nó sẽ thấy màn hình hiện lên những đứa nhân vật trong game đang nhảy nhót cùng tiếng nhạc ầm ầm. Nó chơi trò Audition của VTC.

Tú Anh thích chơi game và “chát chít”. Tôi cũng có máy tính nhưng không có mạng, và tôi không hứng thú với việc chơi game cho lắm. Tôi mày mò với cái máy tính lạ lẫm để biết hết các chức năng của nó. Chắc đây cũng là lí do mà hiện tôi đang học ngành IT.

Trở lại chuyện cũ, tôi đến nhà Tú Anh là để nhờ nó tải nhạc hộ về máy tính. Những bài hát yêu thích của tôi, vô tình cũng là những bài hát nó khá thích.

Thời điểm tôi học cấp ba thì Xone FM đang khá nổi tiếng. Tôi có một chiếc radio đặt ở trên giường. Và buổi tối tôi mở Xone để nghe những bài hát trên đó. Tôi ấn tượng với nhạc rock, nên sau này trở thành fan của Linkin Park. Tôi đến nhà Tú Anh nhờ nó tải hộ toàn những bài hát của họ.

Hai đứa chúng tôi thích nhạc rock nên thi thoảng còn lẩm nhẩm vài câu trong giờ học rồi cười với nhau.

Đến nỗi, một hôm VTC có chương trình gì đó giao lưu với Ngũ Cung – ban nhạc được thành lập từ cuộc thi Rock Your Passion mà Xone FM quảng cáo – Tú Anh gọi ngay cho tôi và giọng nó the thé ở trong điện thoại: “Bố ơi lên xem tivi đi, lên đi mà nghe cướp vợ!”

Cướp Vợ đúng là bài hát làm nên tên tuổi của 5C, cho dù khi tôi bật TV lên thì đã đến đoạn trôi chữ kết thúc chương trình. Dù sao, vài câu hát trong bài Cướp Vợ tôi vẫn còn được nghe thấy.

Thật buồn cười phải không?

Ngoài tiếng nhạc và tiếng cạch cạch bàn phím khi Tú Anh “nhảy au” thì tôi còn được nghe những tiếng “buzz!”. Chắc bạn nào tầm tuổi tôi hay lớn hơn đều không lạ gì nó nữa.

Thời hoàng kim của Yahoo! Và các bậc phụ huynh phải kêu trời kêu đất khi con cái họ không chịu học hành mà suốt ngày lên mạng “chát chít”, trong khi họ quanh năm với đồng áng, kiến thức của họ không đủ để hiểu về “chát chít” hay Yahoo!

Tú Anh cũng hay chat, và nó nói với tôi cũng thường xuyên nói chuện với Trang qua mạng nữa.

Chẳng biết trong số vô vàn câu chuyện ấy, có lúc nào chúng nhắc đến tôi?

Chỉ biết một thời gian sau hai đứa có vẻ buồn buồn. Tôi cũng không tiện hỏi, và chúng vẫn “bố bố, con con” với tôi suốt. Nhưng rồi chuyện buồn cũng đến với tôi như thể đã được định sẵn.

“Bố! Nếu con chuyển đi thì bố có buồn hay không?”

Con bé Trang đã nói với tôi khi nó thấy tôi đứng một mình bên cạnh cửa sổ.

Chuyển đi là chuyển đi đâu? Nó định rời xa tôi và Tú Anh?

Tôi chẳng biết nói gì nữa, tôi chẳng hỏi Trang lấy được một câu. Tôi đứng lặng cho đến khi vào giờ học mới. Tôi không thèm chép bài, lòng tôi buồn man mác.

“Trang nó chuyển trường đấy, bố đã biết chưa?”

Tú Anh nói với tôi nhưng tôi vờ như không biết. Bộ dạng của tôi lúc ấy không biết thê thảm đến mức thế nào?

Hết ngày thứ bảy, và rồi cả ngày chủ nhật không đến trường nữa. Tâm trạng của tôi rối bời và mông lung.

Tôi nằm nghe Xone mà chẳng buồn đếm xỉa xem hôm nay Linkin Park có đứng số một trên bảng xếp hạng Hot10@10 không nữa.

Tôi chẳng biết cảm giác đó là gì? Không thể hiểu được mình đang bị gì? Nhưng tôi biết tôi buồn lắm.

Ngày thứ hai, thứ ba, rồi những ngày sau nữa. Tôi đến lớp học để tìm kiếm một hình bóng thân quen. Trang đã không đi học, Trang đã chuyển trường từ trước rồi.

Tôi đi tìm mãi cho đến khi hình bóng ấy trở thành xa lạ.

Những cơn gió thổi đến trước mặt của tôi. Chúng như mang theo nỗi buồn quay trở lại cho dù tôi đã cố quên.

Một thời gian sau Trang có về thăm lớp. Tất nhiên, nó và Tú Anh tay bắt mặt mừng lắm, thậm chí chúng còn ôm chầm lấy nhau.

“Bố! Bố có nhớ con không?” Trang ngồi xuống bên cạnh và nói với tôi.

Nhớ chứ! Nhớ lắm!

Nhưng tôi lại chẳng dũng cảm để nói. Tôi chỉ cười trừ cho qua, điệu cười ấy chắc là khắc khổ lắm nhỉ?

Rồi con bé Trang từ đó cũng xa tôi.

Tôi để gió thổi vào mặt, để gió nhắc nhở tôi về một đứa con gái vẫn thường hay gọi tên tôi.

Tôi buồn nên nghe Xone cũng buồn. Tôi còn nằm dài nghe biên tập viên kể về câu chuyện của Cô-dét và Giăng Van-giăng. Ôi sao mà họ khốn khổ đến thế? Hay là tôi cũng khốn khổ như họ đấy ư?

Biết đâu tôi lại như Gia-ve trầm mình xuống nước khi biết rằng cuộc đời không còn ý nghĩa gì nữa.

Con gió cứ theo tôi đến trường và nhắc nhở tôi về người con gái, nhắc tôi đến với nỗi buồn.

Thời gian là đủ mạnh để tôi quen dần.

Và cho dù những năm tháng học sinh là đẹp đẽ nhất, trong tôi vẫn luôn tồn tại nỗi buồn man mác đến giờ tôi chưa thể nào quên được.

Tôi vẫn nhớ một câu nói đùa của Trang đối với tôi.

“Bố! Con gái bố ở đây thì mẹ của con ở đâu?”

Trớ trêu thay, Trang là “con gái” của tôi nên tôi chẳng thể trả lời câu hỏi ấy được.

Tôi vẫn nhớ câu hỏi, tôi vẫn nhớ những gói kỉ niệm xưa cũ, chúng là những kỉ niệm buồn nhưng đẹp đẽ. Trớ trêu thay, tôi lại chẳng nhớ nổi hình bóng “con gái” của tôi.

Hay là nó đã biến thành cơn gió cứ mãi quanh quẩn đâu đây?

Xét duyệt bởi Tiến Lực

Bài cùng chuyên mục

Thiên Điệp Tử Nguyệt

Phong Thanh Tử Hà (2 tháng trước.)

Level: 7

52% (26/50)

Bài viết: 4

Chương: 6

Bình luận: 83

Lượt thích: 68

Lượt theo dõi: 10

Tham gia: 27/04/2017

Số Xu: 604

Phong Thanh Tử Hà đã tặng 10 Xu cho Tác Giả.

Woaaaa!


Phong Thiêm Đao

Phong Thiêm Đao (2 tháng trước.)

Level: 7

52% (26/50)

Bài viết: 3

Chương: 56

Bình luận: 30

Lượt thích: 58

Lượt theo dõi: 2

Tham gia: 20/07/2017

Số Xu: 1515

Phong Thanh Tử Hà

Woaaaa!

Sao bạn? :3


Thiên Điệp Tử Nguyệt

Phong Thanh Tử Hà (2 tháng trước.)

Level: 7

52% (26/50)

Bài viết: 4

Chương: 6

Bình luận: 83

Lượt thích: 68

Lượt theo dõi: 10

Tham gia: 27/04/2017

Số Xu: 604

Phong Thiêm Đao

Sao bạn? :3

Thiệt ngưỡng mộ! Bạn viết hay lắm luôn đó!


Phong Thiêm Đao

Phong Thiêm Đao (2 tháng trước.)

Level: 7

52% (26/50)

Bài viết: 3

Chương: 56

Bình luận: 30

Lượt thích: 58

Lượt theo dõi: 2

Tham gia: 20/07/2017

Số Xu: 1515

Phong Thanh Tử Hà

Thiệt ngưỡng mộ! Bạn viết hay lắm luôn đó!

Cảm ơn bạn, đây là một kỉ niệm của chính bản thân mình tuy buồn nhưng cũng vẫn rất đẹp. Nó làm mình đến tận bây giờ vẫn chưa quên được


Thiên Điệp Tử Nguyệt

Phong Thanh Tử Hà (2 tháng trước.)

Level: 7

52% (26/50)

Bài viết: 4

Chương: 6

Bình luận: 83

Lượt thích: 68

Lượt theo dõi: 10

Tham gia: 27/04/2017

Số Xu: 604

Phong Thanh Tử Hà đã tặng 10 Xu cho Tác Giả.

Phong Thiêm Đao

Cảm ơn bạn, đây là một kỉ niệm của chính bản thân mình tuy buồn nhưng cũng vẫn rất đẹp. Nó làm mình đến tận bây giờ vẫn chưa quên...

Là thật à? Ồ....


Phong Thiêm Đao

Phong Thiêm Đao (2 tháng trước.)

Level: 7

52% (26/50)

Bài viết: 3

Chương: 56

Bình luận: 30

Lượt thích: 58

Lượt theo dõi: 2

Tham gia: 20/07/2017

Số Xu: 1515

Phong Thanh Tử Hà

Là thật à? Ồ....

Từ thời đi học bạn ạ, đến nay đúng 10 năm :3


Long Nguyễn

Long Nguyễn (2 tháng trước.)

Level: 8

82% (66/80)

Bài viết: 3

Chương: 75

Bình luận: 26

Lượt thích: 240

Lượt theo dõi: 3

Tham gia: 02/03/2017

Số Xu: 1426

Cảm gjác truyện trân thực vì trong lớp t cũng có một đôi luc nào cũng bố bố con con, sau chuyển sang thích luôn!


Long Nguyễn

Long Nguyễn (2 tháng trước.)

Level: 8

82% (66/80)

Bài viết: 3

Chương: 75

Bình luận: 26

Lượt thích: 240

Lượt theo dõi: 3

Tham gia: 02/03/2017

Số Xu: 1426

Long Nguyễn đã tặng 5 Xu cho Tác Giả.

Phong Thiêm Đao

Phong Thiêm Đao (2 tháng trước.)

Level: 7

52% (26/50)

Bài viết: 3

Chương: 56

Bình luận: 30

Lượt thích: 58

Lượt theo dõi: 2

Tham gia: 20/07/2017

Số Xu: 1515

Long Nguyễn

Cảm gjác truyện trân thực vì trong lớp t cũng có một đôi luc nào cũng bố bố con con, sau chuyển sang thích luôn!

Ừ, vậy thì họ đã đi xa được hơn tôi :v


Thiên Điệp Tử Nguyệt

Phong Thanh Tử Hà (2 tháng trước.)

Level: 7

52% (26/50)

Bài viết: 4

Chương: 6

Bình luận: 83

Lượt thích: 68

Lượt theo dõi: 10

Tham gia: 27/04/2017

Số Xu: 604


Thành Viên

Thành viên online: Tĩnh Tâm Bé Con Thien Kim Giang nath ngn Oppa'x Thiên'x Thiên'x Thủy Thùy Lệ Nhật và 142 Khách

Thành Viên: 7867
|
Số Chủ Đề: 2016
|
Số Chương: 5394
|
Số Bình Luận: 14977
|
Thành Viên Mới: Nguyễn Akashi