Đó là một con cáo nhỏ màu đỏ, khá hiếm ở vùng này. Chỉ dựa vào độ bóng mượt của bộ lông của nó, Kyousuke suy luận rằng đây hẳn phải là một con thú cưng hiếm có khó tìm, có khả năng thuộc sở hữu của một cậu nhóc được nuông chiều mà chưa bao giờ phải làm việc một ngày nào trong đời. Nhưng cũng có khả năng nó là thú hoang dã, vì nó không đeo vòng cổ.
Ông tiến về phía con cáo, chăm chú quan sát nó. Con cáo không rời mắt khỏi ông, ngậm lại tấm vé vào miệng, nhưng không cố gắng chạy trốn.
Khi khoảng cách giữa họ thu hẹp lại, Kyousuke đưa tay về phía trước và nói, “Mày có thể vui lòng trả lại nó không?” Ông chỉ vào tấm vé. “Cái đó. Làm ơn, trả lại nó đây.”
Con cáo cắn chặt tấm vé, thách thức ông.
“Trả lại đây,” Kyousuke gằn giọng.
Nó nghiêng đầu sang một bên. Kyousuke cố gắng tóm lấy con thú nhưng nhanh chóng nhận ra rằng nó quá nhanh nhẹn đối với ông. Nó nhảy phốc khỏi tay ông, nheo mắt lại và lườm anh với một ánh mắt mà ông chỉ có thể miêu tả là một nụ cười nhếch mép. Tại sao nó lại đùa cợt với ông? Ông không biết, và không có nhu cầu tìm hiểu. Sự kiên nhẫn của người đàn ông—điều mà ông đã rèn luyện trong suốt phần đời tỉnh táo của mình—đang vơi dần. Ông xông về phía con cáo.
Con thú càng lúc càng trở nên tự mãn, dò la xem nó có thể đến gần Kyousuke đến mức nào mà không để ông chạm được vào nó. Nó nhô hai chân trước lên vẫy đạp, rồi xoay mình chạy thành vòng, quay ông như chong chóng mỗi lần nó đột ngột đổi hướng—một vũ khúc dành cho hai người, một điệu waltz méo mó, lệch pha mà Kyousuke miễn cưỡng phải là một phần trong đó. Có những lúc ngón tay của ông chỉ cách con cáo đúng một đốt tay, nhưng rồi khoảng cách đó sớm trở thành ba, rồi mười đốt.
Có lẽ cũng bởi sự chủ quan lơ là của mình, con cáo để cho chiếc vé trượt ra khỏi miệng khi nó nhún hai chân sau nhảy lên.
Kyousuke chưa bao giờ là một người ham vận động. Nhưng vào khoảnh khắc đó, Seidai Myōjin dường như chiếm hữu thân xác ông, và anh ta xông về phía trước như một cây phi lao, tóm lấy mảnh giấy. Nhưng sau đó, ông cảm thấy một lực kéo ngược lại. Ông đang chơi kéo co với con cáo, một cuộc chiến mà dường như không ai có thể thắng. Cuối cùng, Kyousuke nhìn thấy một vết rách nhỏ ở giữa tờ vé. Ông hốt hoảng thả nó ra.
Ông biết, như với tất cả mọi thứ khác trên đời này: nếu mày kéo một cái gì đó quá mạnh, nó sẽ rách bươm.
Con cáo cụp đuôi lại và bỏ chạy với tấm vé trên miệng.
“Quay lại đây!” Kyousuke vừa gọi vừa đuổi theo nó.
Con cáo dẫn Kyousuke rời khỏi thế giới văn minh và tiến sâu vào khu rừng gần đó. Khi ông len lỏi qua từng lớp tán lá, một làn gió nhẹ mơn man khuôn mặt lởm chởm ria mép của ông, thứ gió mà báo hiệu sự chuyển mùa giữa hạ và thu. Những hạt bụi bay vào mắt ông và ông đứng lại dụi mắt, đôi chân nện xuống nền đất khô.
Khi đôi mắt ông mở ra, khung cảnh trước mặt ông đã cong vênh, biến đổi. Trước mặt ông là một khoảng đất trống, chỉ độc một ngôi nhà tranh nhỏ, một bên là cái ao lấp lánh, phản chiếu ánh nắng chất phác, bất chấp sương mù giăng phía trên nóc nhà. Ngôi nhà này nhỏ và tồi tàn hơn nhiều so với ngôi nhà hiện tại của ông. Những bức tường bên ngoài của nó đang trải qua quá trình mục ruỗng; những sắc tố sẫm màu kỳ lạ đang hình thành trên từng thớ gỗ, và mái rơm của nó đã bắt đầu sụp xuống. Một làn gió khác thổi qua, và Kyousuke thề rằng ông đã nghe thấy âm thanh khô khan và sắc bén của một chiếc chổi quét trên mái nhà. Tuy nhiên, bất chấp tất cả những thiếu hụt, trong lòng ông vẫn sôi sục một cảm giác hạnh phúc khi nhìn thấy nơi này.
Ông đã từng muốn dành toàn bộ phần còn lại của cuộc đời mình ở đây.
Khi đó ông còn là học sinh tiểu học. Bà ông đã dắt ông đến cái ao kia, và ông nhớ rằng mình đã nói với bà rằng một ngày nào đó ông sẽ kiếm đủ tiền để mua cho mình một nơi như thế này, tránh xa những bộn bề của thế giới ngoài kia. Nhưng cha ông, người luôn đảm bảo rằng con trai mình không thể ngồi gần bàn ăn mỗi khi cậu không nằm trong tốp năm của lớp sau mỗi kỳ thi, bằng cách nào đó đã tình cờ nghe được cuộc trò chuyện đó. Họ chưa bao giờ thân thiết tới vậy—ông già của Kyousuke một nhà tư bản bận rộn và lỗi thời—nhưng ngày hôm đó, ông đã dành chút thời gian để chia sẻ với Kyousuke đôi điều. “Thế giới là một chiếc Volkswagen,” ông nói. “Và tiền bạc là chiếc vô lăng của nó. Con luôn phải nhắm tới những đích đến xa hơn.”
Cha ông là một người đàn ông với lý tưởng sống rõ ràng và Kyousuke không thể không ngưỡng mộ ông già vì điều đó. Bây giờ bản thân Kyousuke cũng đã trưởng thành, và ông phải thừa nhận giá trị của những lời nói đó.
Con cáo nằm trước thềm ngôi nhà tranh, mắt lim dim. Khi ông từ từ tiến lại gần, ông nhận thấy rằng chiếc vé đã được giấu gọn gàng dưới chân nó. Nhưng khi ông cố luồn tay xuống dưới để lấy vé, đôi mắt nó vụt mở và nó ngoắc nanh về phía ông. Kyousuke lùi lại.
“Mày có vấn đề gì với tao vậy?” Ông vừa hỏi vừa xoa chỗ có vết răng cáo trên tay.
Con cáo nhìn sang cái ao phía xa trước khi ngáp một cái, rồi lại cúi đầu xuống. Kyousuke nhìn về hướng mà nó nhìn rồi vỗ trán.
Mình đã quên mất nơi này. Làm thế nào mình lại quên chứ?
“Đợi ở đây,” Kyousuke nói khi chạy vào trong ngôi nhà tranh.


Phong Nhàn (3 năm trước.)
Level: 10
Số Xu: 17626
Con cáo có thực sự chỉ là một con cáo?