Cô tức giận thầm nghĩ: Cô đếm đến ba, nếu anh ta không buông tay, cô sẽ tẩn cho anh ta một trận.

Lúc cô sắp sửa hành động thì đột nhiên có người đẩy cửa vào, hô: “Trương quản lý…”

Cửa bị đẩy mạnh tới mức đập thẳng vào đầu Trương Thiên Thụ một tiếng kêu bốp, hắn ôm đầu kêu a một tiếng, trợn mắt nhìn người vừa tới, nhưng lại đau đến nỗi không mở được mắt.

Nhìn bộ dạng thảm hải của Trương Thiên Thụ, cô vui sướng cười to, quay đầu nhìn người vừa mới báo thù giúp mình.

Cô đang định gọi hắn thì hắn suỵt một tiếng, đặt xấp văn kiện lên bàn, nói: “Quản lý, tôi để văn kiện trên bàn đó, nhớ ký rõ tên nha.”

Nói xong, hắn kéo cô đi ra ngoài.

“Nước mũi, cậu không còn nước mũi trên nữa à?” Cô nhìn nước mũi, cười hỏi.

Nước mũi tên là Liên Kiều Sinh, cũng là người bạn thân nhất của cô, khi còn nhỏ hắn lúc nào cũng chảy nước mũi, lúc nào cũng đi theo đít cô, cô bảo hắn đi hướng Đông, hắn không dám đi hướng Tây, suốt ngày bị cô bắt nạt

Nhìn hắn bây giờ, da thịt non mềm, mặc một bộ âu phục, giày da sáng bóng, tóc tai vuốt vuốt, đột nhiên cô nhớ có lần mẹ từng nói nước là người quan trọng trong xưởng, hơn nữa điều kiện kinh tế gia đình hắn khá giả, ở nông thôn chính là một mặt hàng bán chạy.

Thấy cô trêu chọc hắn, nước mũi vuốt cánh mũi một cách vô cùng đẹp trai, cố làm ra vẻ nói: “Chê cười rồi, Lôi lão đại của chúng ta cũng đã biến nữ thần, tôi mà vẫn còn nước mũi thề lề thì làm sao có thể xứng với em? Thấy chưa, về sau hãy gọi tôi là oppa đi ha…”

Nhiều năm không gặp, nước mũi đã thay đổi rất nhiều, nhưng tính cách thì vẫn như vậy cởi mở, thẳng thắn như vậy. Do công việc, bọn cô cũng không nói chuyện được với nhau nhiều, nên hẹn cuối tuần này đi ăn cơm, ôn lại chuyện cũ.

Cô đi theo Trương Thiên Thụ làm việc nửa ngày. Ngại thân phận của cô nên hắn không quang minh chính đại tức giận với cô, nhưng lại ngầm lấy việc công trả thù riêng, giao cho cô rất nhiều việc.

Trong xưởng có phân công việc làm, trong đó đông nhất là dán nhãn hiệu vào hộp chè, vậy mà hắn lại giao công việc này cho một mình cô.

Nhìn những hộp chè xếp thành một ngọn núi, cô thở dài, nhiều như thế này, một mình cô thì dán đến năm nào mới xong?

Cô dán đến cái thứ n thì đã không nhịn được mà càu nhàu: “Tức chết ta, đây không phải là đang chỉnh bổn cung sao? Cũng không nhìn xem bổn cung là ai? Bổn cung chính là hòn ngọc quý trên tay Thái hậu, nếu bây giờ là cổ đại thì bổn cung chính là công chúa, dám khi dễ bổn cung, rõ ràng là không muốn sống nữa mà.”

Ngay lúc cô đang mơ giấc mơ công chúa thì trong một chiếc xe ô tô con gần đó lại vang lên một tiếng cười mỉa mai, cô giật mình, cầm lấy bình chè làm vũ khí phòng thân, khẩn trương hỏi: “Ai đó?”

Chiếc xe di chuyển vào bãi đỗ xe, rồi đột nhiên xuất hiện thân ảnh mờ ảo của Hạ Khải Phong, hắn kiêu căng nhìn cô, lạnh lùng nói: “Tìm cô nửa ngày, thì ra là ở chỗ này làm việc nặng? Người đần quả nhiên không gặp được chuyện tốt, lúc nào tan ca?”

“A!” Đột nhiên nhìn thấy ma, cô sợ hãi lùi lại, chẳng may ngã phịch xuống những hộp chè cô đã dán ngay thẳng đẹp đẽ. Những hộp chè đó được làm bằng bìa các tông cứng, bị cô ngồi lên như vậy nên chúng đều đã bị biến dạng.

Cô khóc không ra nước mắt, lần này không những bị quở mắng mà còn bị trừ lương.

Đúng lúc này, Hạ Khải Phong còn “dội thêm một thùng nước lạnh”: “Đần muốn chết!”

Thật buồn cười! Ỷ mình là quỷ thì bắt nạt người, cô thấy hắn còn đáng giận hơn Trương Thiên Thụ.

Không muốn để ý tới hắn, cô yên lặng thu dọn những hộp trà đã hỏng ném sang một bên, sau đó tiếp tục ra sức dán nhãn mác lên hộp trà.

Dường như hắn không chị nổi cô đơn, đi đến bên cạnh cô, nói: “Cô làm như vậy đến tối cũng không xong, sao có thể ở cùng ta? Để đó cho ta…”

Cô dừng lại động tác nhìn hắn, chỉ thấy hắn giơ hai ngón tay lên phát ra ánh sáng màu xanh, những hộp trà vốn méo mó lại trở nên đẹp đẽ nguyên vẹn như cũ, những hộp trà chưa dán nhãn cũng được dán nhãn vào ngay ngắn.

Cô lại được mở rộng tầm mắt rồi, chỉ trong 3 phút hắn đã làm xong.

Nhìn tất cả những hộp chè đã dược dán nhãn, xếp thành từng hàng ngay ngắn, cô lấy lại tinh thần, hỏi hắn: “Anh đã được sự đồng ý của tôi đâu mà dám tự tiện làm như vậy?”

Hạ Khải Phong trợn mắt nhìn cô, lạnh nhạt nói: “Bổn thiếu gia làm việc còn cần phải báo cáo với cô sao?”

“Nhưng đây là chuyện của tôi, không cần anh nhúng tay, mong anh cho chúng khôi phục lại bộ dạng lúc trước.” Cô là người làm việc có nguyên tắc, không bỏ dở nửa chừng, không bỏ cuộc giữa chừng.

Hạ Khải Phong nhìn cô với ánh mắt quái dị, nói: “Cô bệnh cũng không nhẹ!”

Hạ Khải Phong nhìn cô với ánh mắt quái dị, nói: “Cô bệnh cũng không nhẹ đó! Cô cho rằng bổn thiếu gia sẽ điên cùng cô sao? Nằm mơ, cô có nguyên tắc của cô, ta cũng có nguyên tắc của ta, bổn thiếu gia muốn làm gì thì làm, biến lại như cũ? Không có khả năng.”

Thấy hắn kiên quyết như thế, cô cũng đành phải từ bỏ!

Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: ♥Thiên Túc♥ Lộc Tiến Nguyễn Cà Phê An Lê và 82 Khách

Thành Viên: 28586
|
Số Chủ Đề: 4816
|
Số Chương: 16183
|
Số Bình Luận: 34367
|
Thành Viên Mới: Nguyễn Văn Quang