Cuộc sống thời đại facebook

Cuộc sống thời đại facebook
Thích Theo dõi
Cuộc sống thời đại facebook
Bình chọn

Tuổi thơ luôn là những gì đẹp đẽ khi ta hồi tưởng. Nó đẹp trong niềm tin của con trẻ, chúng hân hoan tin tưởng những người nuôi dạy chúng, chính là bố mẹ ông bà. Khi ai đó cho bạn niềm tin bạn tin tưởng người ta để sống trong trạng thái bình an, cảm giác đó hình thành từ rất nhỏ, những đứa trể được che chở chúng tin tưởng 100% vào người nuôi dưỡng chúng

Ai cũng biết bố mẹ rồi cũng sẽ già sẽ ra đi mãi mãi, tôi thường cảm thấy sợ hãi, hoảng loạn về điều đó. Bất cứ người nào yêu bố mẹ đều muốn họ sống chung với mình mãi mãi, khi họ nhận ra ai rồi cũng chết, họ biết điều đó qua những bộ phim, con trẻ rất thân thiện và hòa đồng chúng lan truyền với nhau về nỗi sợ hãi cái chết hay bị đau. Chúng đã biết sợ hãi dần dần từ khi chúng va chạm với đời, đó là một phản ứng bản năng, ví dụ như người cao lớn hung dữ nói to một chút là một số đứa sẽ sợ hãi.

Sự sợ hãi đó đã đưa chúng đến với những trò điện tử, những nơi thanh thiếu niên có thể cảm thấy an toàn trong cái vỏ ốc đó, đó là một cuộc sống có luật lệ riêng và là một nơi hoàn hảo để được che chở tâm hồn. Có thể nói thế giới ảo chính là sự nối tiếp sai lầm của giáo dục trẻ em. Thế giới đó thay cha mẹ con trẻ tiếp tục nuôi dưỡng theo thói quen đầu đời và kiềm chế sự thay đổi từ tư duy lẫn thể xác. Dù cuộc sống ảo có đẹp đẽ thế nào cũng không thể bằng cuộc sống hiện thực ở nơi đó có những người thân yêu của chúng, những đứa bạn thân, những đêm hè ngắm trăng trên đê. Tất cả điều đó đã thay thế bằng facebook, game, người ta ít ra ngoài và chỉ cắm mặt và điện thoại máy tính, kể cả tôi, tôi cũng hiểu rằng tôi đã thay đổi đến mức đáng sợ khi sống ảo. Tôi đã không thể nhận ra bản thân, tôi điên và yếu đuối.

Mỗi một thế hệ đều có xã hội riêng, những hiểu biết riêng, việc đó thì ai cũng biết, ở góc nhìn của tôi facebook chỉ thuộc về những người không ý thức và không bị hoặc chập nhận ảnh hưởng của nó, còn tôi tôi đã từ bỏ nó như một căn bệnh, một cơn đau đến mức phải cắt bỏ khối u, một cái dằm đã chảy mủ ngứa ngày trong bàn chân. Tôi thực sự không thuộc về facebook, tôi cô đơn và mệt mỏi đến cùng cực, tôi thèm khát được đọc thư tay, tôi thèm được ngồi cùng bạn bè. Lúc nào trên facebook tôi cũng cảm thấy có gì đó không ổn, sự không thoải mái cứ lớn dần lên, thứ duy nhất níu kéo tôi lâu đến thế là những người bạn cũ của tôi, họ không còn gặp mặt chỉ là tôi đã không thể chấp nhận sự thật là họ không còn ở gần toi nữa. Tôi từ bỏ facebook vì tôi hiểu rằng nó chẳng kết nối được con người trái lại chỉ làm chúng ta mất nhau, chán nhau, thất vọng về nhau.

Kết thúc bài viết tôi mong thông điệp của tôi được truyền tải, công nghệ chỉ là một phần của cuộc sống, nếu bạn cảm thấy thực sự không hạnh phúc khi sống ảo hãy mạnh dạn xóa facebook, xóa game để vào những trang web bổ ích hơn phục vụ cho đời sống tinh thần của bạn nhé!

Bài cùng chuyên mục

Phương Mộc Đản

Phương Mộc Đản (6 tháng trước.)

Level: 7

50% (25/50)

Bài viết: 5

Chương: 29

Bình luận: 25

Lượt thích: 71

Lượt theo dõi: 11

Tham gia: 24/03/2018

Số Xu: 782

Phương Mộc Đản đã tặng 20 Xu cho Tác Giả.

Đối với trẻ con mạng xã hội không có là tốt nhất, vì lúc đó tâm trí của nó dễ tiếp thu cả tốt lẫn xấu, nó sẽ muốn thử những cái nó có hứng thú, cảm thấy mới lạ, cái mà nó cho là hay và kích thích nó.

Còn khi đã hoàn thiện tính cách, đặc biệt là những người thích sống một mình, luôn từ chối hòa nhập với cuộc sống nhộn nhịp thì mạng xã hội là một cọng rơm cứu mạng, nó giống như viên thuốc an thần khiến người ta nhẹ nhõm. Bởi vì họ không phải muốn sống một mình mà là vì họ không biết làm thế nào để sống với người khác, họ cảm thấy thoải mái khi một mình cùng với một chiếc điện thoại có Facebook, game.


Phan Hồng

Phan Hồng (6 tháng trước.)

Level: 12

88% (311/350)

Bài viết: 43

Chương: 5

Bình luận: 541

Lượt thích: 929

Lượt theo dõi: 252

Tham gia: 26/06/2016

Số Xu: 204

Facebook bạn nên viết hoa nhé! :D


Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Đóa Miêu Miêu Yết Yết và 88 Khách

Thành Viên: 17341
|
Số Chủ Đề: 3603
|
Số Chương: 11677
|
Số Bình Luận: 23425
|
Thành Viên Mới: Trần Anh