(Q1) Chương 32: Họa Từ Miệng Mà Ra!
Bình chọn

Những chuyện xảy ra ở đoàn xe cách xa vài ngàn km Trần Nguyên hiện tại không biết gì cả. Cùng mọi người thưởng thức thịt trâu biến dị nướng, cũng xác định động vật biến dị có chất thịt thơm ngon hơn động vật bình thường và đặc biệt là có thể bổ sung linh lực sau, ai nấy tự đi làm việc của mình rồi vào lều nghỉ ngơi.

Nguyên vì có mục đích khác nên không theo vào lều, nói là chưa buồn ngủ rồi chọn chỗ cách lều một khoảng khá xa, ngồi bên dòng suối. Mọi người biết cậu lấy cớ nhưng cũng không nói gì, dù sao Nguyên là một người trưởng thành, có suy nghĩ độc lập, họ không có tư cách nói ba hỏi bốn, cũng không cần truy tra đến tận gốc làm gì. Chỉ có Ngọc Linh do dự nhìn Nguyên, muốn nói gì nhưng lại thôi.

Đêm đã dần khuya, tiếng côn trùng thỉnh thoảng vọng lại nghe đặc biệt rõ ràng, tiếng lá cây bị gió thổi xào xạc rung động, tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ con suối,… Dù không phải lần đầu tiên ngủ dã ngoại nhưng mọi âm thanh vẫn vô cùng mới lạ với một người thành phố như Nguyên.

Vầng trăng treo giữa trời vẫn mang một màu đỏ quạch, cũng không biết sau này có thể trở lại như cũ hay không? Đống lửa lớn đốt từ hồi chiều trước cửa lều vẫn cháy rực, âm thanh “tí tách” vang lên liên tiếp, đem lại chút hơi ấm trong đếm lạnh.

Người Sói không ở đây, họ nói muốn đi tìm một nơi địa thế cao ánh trăng đầy đủ, nói mọi người nếu có chuyện gì thì lên tiếng gọi, cũng không biết hiện tại đã chạy đi đâu. Họ không cần ngủ như con người nên đang nắm chặt thời gian tu luyện, chuẩn bị vẹn toàn đối với những nguy cơ chưa biết phía trước.

Kỳ thật không chỉ họ, ở đây ngoài Ngọc Linh và Tú Minh tuổi nhỏ chưa trải đời ra, những người khác bao gồm ông Từ, Thanh Huy, Thanh Dương và cả Trần Nguyên đều vô cùng coi trọng việc tăng lên tu vi. Bởi lẽ giấc mơ của Thanh Dương là một điềm báo, điềm báo cho thấy tương lai hoàn cảnh sẽ càng ngày càng ác liệt hơn, nguy hiểm hơn, cũng là điềm báo thế giới đang “tiến hóa”.

Mà mọi quá trình tiến hóa luôn tuân theo quy tắc khôn sống mống chết, mạnh được yếu thua. Con người, động vật, thực vật,… mọi sinh linh trên thế giới đều đang tham gia vào quá trình sàng lọc này. Kẻ mạnh mới có thể tồn tại, mới đi được đến cuối cùng của tiến hóa. Còn kẻ yếu, chỉ có một kết cục là bị loại bỏ.

Mà Trần Nguyên không muốn làm kẻ bị loại bỏ!

Cậu còn có gia đình, một ông ba bề ngoài nghiêm khắc nhưng thực chất sợ vợ cùng dễ mềm lòng, một người mẹ xinh đẹp bên ngoài dịu dàng nhưng nội tâm kiên cường, một người chị cường thế từ trong ra ngoài. Còn có dì út luôn thương cậu như con ruột, và anh họ ôn nhu như gió xuân, cũng là người cậu yêu.

Cho nên cậu cần phải không ngừng mạnh hơn nữa, để có được đầy đủ lực lượng bảo vệ tất cả bọn họ, bảo vệ trân bảo trong lòng cậu.

Mà muốn được như vậy, thì trước hết cậu phải đột phá Luyện Khí Kỳ tầng ba đã!

Tu luyện gần nửa tháng, Nguyên rốt cục gặp phải khó khăn đầu tiên trên con đường tầm tiên vấn đạo. Từ buổi chiều cậu đã ẩn ẩn cảm giác được tu vi đã đến đỉnh tầng hai, chỉ cần một chút nữa là có thể đột phá. Bởi vậy cậu mới không vào lều mà ngồi bên bờ suối, chuẩn bị nếu đột phá, cơ thể bài trừ tạp chất ra ngoài thì có thể lập tức tắm rửa sạch.

Vấn đề là Nguyên vẫn luôn không thể đột phá, tựa như có tấm màng mỏng ngăn cản, mỗi khi dùng linh lực đánh sâu vào lớp màng đó lại bị bật ra, sau đó linh lực tán loạn, không để lại một chút gợn sóng nào.

Một lần hai lần Nguyên còn có thể bình tĩnh, nhưng lặp đi lặp lại nhiều lần từ lúc chiều đến giờ đều như vậy khiến cậu không khỏi có cảm giác nôn nóng.

Trong truyền thừa nói lại, mỗi tầng của Phá Linh Quyết được chia thành nhiều tầng nhỏ, mỗi ba tầng nhỏ lại là một cảnh giới khác biệt. Nếu nói từ tầng một lên tầng hai tu vi sẽ tăng trưởng gấp đôi, vậy thì từ tầng hai lên tầng ba có thể nói là tăng gấp mười lần cũng không quá.

Đến lúc đó lượng linh lực Nguyên có thể điều động gấp mười lần so với tầng hai, có thể học thêm một số thuật pháp khác, không như hiện tại chỉ mới phóng ra vài ba ngọn lửa đã gần cạn kiệt linh lực. Cậu cũng đã chọn tốt thuật pháp, chỉ còn chờ đột phá lên tầng ba là có thể luyện tập. Thế nhưng không nghĩ tới lại bị kẹt ngay bước mấu chốt.

Không đột phá được thì học cái lông!

Áp chế nôn nóng, Nguyên đứng dậy đi đi lại lại bên dòng suối nhằm thả lỏng tâm tình. Bỗng nhiên giọng nói hài hước của ông Từ vang lên ở phía sau:

“Có chuyện gì vậy? Bờ suối sắp bị cháu dẫm nát rồi kìa!”

“Cháu phiền đến ông ạ? Thật xin lỗi!”

Nguyên quay lại ngượng ngùng lên tiếng. Người tu chân ngũ giác nhạy bén, cậu vốn sợ phiền đến mọi người nên mới chọn nơi cách xa lều một chút, không nghĩ tới vẫn đánh thức ông Từ.

“Có gì mà phiền? Ông cũng chỉ là nhắm mắt lại theo thói quen mà thôi, cũng không thật sự cần phải ngủ.”

Ông Từ nói là sự thật, trong Tu Chân Giới, tu vi lên đến Trúc Cơ kỳ thì không cần thiết phải ăn và ngủ, chỉ cần trong cơ thể còn chứa đựng linh lực thì sẽ không có cảm giác đói hay mệt. Nhưng đa số người vẫn ăn uống ngủ nghỉ như trước, một phần là dựa theo thói quen từ trước, một phần thì do đó là lạc thú, nếu bỏ đi thì cuộc sống sẽ trở nên vô vị hơn rất nhiều.

“Tâm cháu không tĩnh, có chuyện gì sao?” Ông Từ lại hỏi lần nữa.

Nguyên vốn muốn nói “không có gì”, nhưng nghĩ đến ông Từ tu vi nằm trong cao tầng của Tu Chân Giới, kinh nghiệm ắt hẳn rất nhiều, được ông hướng dẫn tu luyện chắc chắn tốt hơn tự mình mày mò. Hơn nữa còn có thể giúp cậu bớt được rất nhiều đường vòng, bởi dù Nguyên có thông minh thế nào đi nữa thì cũng không thể phủ nhận sự thật là cậu thiếu một người chỉ dẫn. Mà ông Từ, lại vô cùng thích hợp với cương vị này.

Nghĩ rõ ràng, Nguyên thành thật trả lời:

“Từ chiều tới giờ cháu đã cảm nhận được tu vi sắp đột phá, nhưng mãi vẫn không thể qua được, nên có hơi nôn nóng.”

“Từ chiều?” Ông Từ lặp lại, thấy Nguyên gật đầu thì giơ tay phát cái “bốp” vào đầu cậu, mắng “Từ chiều đến giờ mới trải qua mấy tiếng hả? Vậy mà đã nôn nóng? Có biết lúc trước linh khí thiếu thốn có người mất cả vài năm thậm chí chục năm mới có thể nâng lên một cảnh giới hay không? Có bao người cả đời cũng không thể đột phá chỉ vì linh khí không đủ! Trong sách cổ cũng ghi lại, dù là thời xa xưa linh khí nồng đậm ít cũng phải vài ngày, nhiều thì chục ngày, thằng nhóc mi mới đợi mấy tiếng đồng hồ đã không chịu được? Hiện tại linh khí đầy đủ, mặc cho mi muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu, vậy mà còn không vừa lòng, còn nôn nóng? Đúng là ở trong phúc mà không biết phúc!”

Ngơ ngác nghe xong ông Từ dạy bảo một tràng, lại cảm giác trên đầu ẩn ẩn đau rát, Nguyên khóc không ra nước mắt. Chỉ trách ban nãy giọng ông Từ quá hiền lành, làm cậu quên mất bản tính thật của ông, nên mới nói không lựa lời. Nếu nói là có cảm giác đột phá từ tối qua thì đã chẳng bị dạy bảo oan uổng như bây giờ.

Thật đúng là họa từ miệng mà ra!

Thấy Nguyên hơi thất thần, ông Từ lại dựng râu trừng mắt:

“Nghe chưa hả?”

“Dạ, cháu biết sai rồi! Nhất định không nôn nóng nữa!”

Nguyên vội vàng gật đầu như giã tỏi, chỉ sợ lại phải ăn thêm một bàn tay nữa. Ông Từ thấy cậu ngoan ngoãn nhận sai, coi như vừa lòng, hừ một tiếng rồi nói tiếp:

“Tu chân, trước hết phải tu tâm. Tâm phải vững thì tu vi mới chắc! Nếu nói công pháp là trụ cột, thì tâm chính là nền móng. Nền chưa xây xong thì sao có thể xây tường? Phải nhớ cho kỹ, tâm cảnh vững như bàn thạch, không sợ tu vi không tiến. Tâm cảnh lung lay dao động, tu vi cao tới đâu cũng không thể đạt được đại đạo. Nhớ rõ chưa?”

“Dạ, nhớ rõ!”

“Người tu chân một khi bế quan tu luyện ít thì vài năm, nhiều thì chục năm, trăm năm cũng là bình thường. Nếu đến lúc đó tâm cảnh nôn nóng dao động, kết quả chỉ có hai loại, nhẹ thì nhập ma, nặng thì thân tử đạo tiêu, có khi còn không thể giữ lại hồn phách. Sau này có gặp phải bình cảnh, đừng nói là vài tiếng đồng hồ, dù có là vài trăm năm cũng tuyệt không thể nôn nóng. Nhất định phải giữ vững tâm cảnh, thuận theo tự nhiên. Nhớ chưa?”

Nguyên vội ngoan ngoãn gật đầu tỏ vẻ nhớ kỹ, lúc này ông Từ mới hài lòng buông tha:

“Vậy được rồi, những chuyện còn lại tự xem rồi làm. Nhớ phải bình tâm tĩnh khí, không được vội vàng!”

“Cháu biết rồi!”

Nhìn theo ông Từ trở về lều cho tới khi không thấy nữa, Nguyên mới chợt nhớ tới một chuyện, đêm khuya tỉnh dậy ra hứng gió lạnh chẳng lẽ là chỉ vì nói cho cậu những lời trước đó?

Nguyên khẽ cười, dù khi không lại bị lải nhải một chặp, nhưng tâm tình nôn nóng buồn bực dưới đáy lòng cũng bất chợt biến mất, toàn thân thoải mái nhẹ nhàng. Linh khí trong cơ thể theo sự điều động vô thức của cậu thuận thế tuần hoàn một vòng rồi lại một vòng, sau đó nhẹ nhàng phá vỡ lớp màng chắn vẫn luôn ngăn cản, tu vi cũng nước chảy thành sông mà đột phá lên Luyện Khí Kỳ tầng ba.

Chưa kịp vui mừng, Nguyên suýt chút nữa đã bị hôn mê bởi mùi hôi thối hun mũi. Thân thể bài trừ ra tạp chất đen đặc dính nhớp, vô cùng khó chịu. Cậu vội vàng lao vào con suối cạnh đó thành thật tắm rửa một lượt từ đầu tới chân. Phải gần nửa tiếng sau thân thể mới đình chỉ bài trừ tạp chất, cũng không còn mùi hôi nữa mới mang một thân hơi lạnh đi lên.

Nguyên cũng không vào lều mà ngồi cạnh đống lửa, dùng thần thức tham nhập vào trong không gian, tiến thẳng tới tầng hầm, lật ra bản thuật pháp cậu đã chọn từ trước chăm chú đọc. Bản thuật pháp này tên là Ngự Linh Thuật, luyện thành có thể điều khiển mọi thứ theo ý muốn, kể cả con người. Với điều kiện là thần hồn (tức là linh hồn) của người điều khiển phải mạnh hơn người hoặc vật bị điều khiển, nếu không người thi thuật sẽ gặp phải phản phệ, bị điều khiển ngược lại.

Cậu muốn luyện tập thuật pháp này mục đích không phải điều khiển người khác làm gì, mà là muốn có thể trong thời gian ngắn nhất điều khiển được pháp khí phi hành. Tức là có thể điều khiển pháp khí bay lên không trung, đến lúc đó tốc độ sẽ nhanh hơn hiện tại rất nhiều. Hơn nữa pháp khí bình thường không có thần hồn, chỉ là vật chết, vì vậy rất dễ điều khiển, không yêu cầu tu vi cao, khó khăn không lớn.

Người tu chân muốn điều khiển pháp khí phi hành thì nhất định phải đạt tới tu vi Trúc Cơ Kỳ. Nhưng Nguyên tu luyện Phá Linh Quyết, vì vậy không nhất thiết phải đến Trúc Cơ mới được, chỉ cần cậu có thể nắm giữ Ngự Linh Thuật thì điều khiển pháp khí phi hành chỉ là chuyện nhỏ.

Quan trọng là Nguyên không thể để cho người tu chân khác phát hiện ra cậu tu luyện không giống bình thường. Lúc cậu còn ở Luyện Khí Kỳ tầng hai nhưng trong mắt ông Từ và Thanh Huy đã có tu vi giống như Luyện Khí Kỳ đỉnh cấp, thì hiện tại cậu đã đột phá lên tầng ba có lẽ trong mắt họ đã có tu vi Trúc Cơ Kỳ. Mà một Trúc Cơ Kỳ không thể ngự khí phi hành là rất có vấn đề.

Nói tóm lại, Ngự Linh Thuật là cần thiết phải học!

Thời gian từng chút một trôi qua trong khi Nguyên luyện tập Ngự Linh Thuật. Mặt trăng dần khuất bóng nhường chỗ cho vầng thái dương rực rỡ. Từng tia nắng ấm áp chiếu xuống xua đi giá lạnh, vạn vật bừng tỉnh sau một đêm dài yên tĩnh, bắt đầu quỹ đạo sinh hoạt của riêng mình.

Một ngày mới lại bắt đầu!

Người trong đoàn xe từ rất sớm đã thức dậy, nấu bữa sáng, dọn dẹp lều trại, phân phối nước uống,… làm việc rất trật tự.

Trên chiếc nhà xe ở trung tâm, mọi người sớm đã tề tụ. Đoàn trưởng Trần Khải, phó đoàn trưởng Lý Hạo Vũ, năm vị tổ trưởng và Hồ văn Thành – đứng đầu nhóm nghiên cứu viên, tổng cộng tám người.

Hồ Văn Thành lấy ra một sấp giấy đặt lên bàn, thức cả đêm làm báo cáo nhưng trên mặt lại không có lấy một chút mệt mỏi nào, ngược lại tinh thần sáng láng. Thấy mọi người cầm báo cáo lên đọc thì ngồi yên lặng uống trà chờ đợi.

Lát sau, từng người lục tục để báo cáo trong tay xuống, Trần Khải làm đoàn trưởng của đoàn xe, lên tiếng trước tiên:

“Nói như vậy, muốn tu tiên thì nhất định phải có cái gọi là linh căn?”

“Phải!” Hồ Văn Thành gật đầu trong ánh mắt thất vọng của mọi người.

Nói thật, lúc biết chuyện này hắn cũng có chút mất mát. Vốn nghĩ rằng chỉ cần có bí pháp tu tiên thì ai cũng có thể tu luyện, nhưng không ngờ lại còn phải có linh căn. Nhưng ngẫm lại lại thấy chuyện này là bình thường, nếu tu tiên dễ như vậy thì nó đã sớm phổ biến từ lâu rồi, chứ không phải là trở thành thuyền thuyết, bị mọi người cho rằng không tồn tại.

Hơn nữa hiện giờ hắn còn có dị năng, có thể trong khả năng lớn nhất thực hiện nghiên cứu, cũng nên biết đủ. Thấy những người khác đã điều chỉnh tốt tâm tình, mới nói:

“Cũng không cần thất vọng như vậy, trong đống hộp gỗ có một viên đá Trắc Linh Thạch, có thể kiểm tra ra linh căn. Tốt nhất là kiểm tra thử xem, có khi lại có linh căn không biết chừng?”

Lý Hạo Vũ hỏi:

“Nhưng chúng ta đều có dị năng, sẽ có linh căn sao?”

“Chẳng phải thử sẽ biết!” Phạm Thanh Nghiêm vội vàng nói.

“Đúng vậy, thử sẽ biết.”

Thấy mọi người đều đồng ý, Hồ Văn Thành cũng không tiếp tục dây dưa, từ trong túi càn khôn lấy ra hộp gỗ đựng Trắc Linh Thạch. Mở ra nắp hộp, bên trong là một viên đá bằng nắm tay, hình cầu trơn bóng, có màu trong suốt tựa pha lê nằm gọn trên một lớp vải mềm trắng tinh.

                                 

Trắc Linh thạch thoạt nhìn mong manh dễ vỡ, cầm vào tay lại cảm thấy nặng trịch, còn mang theo hơi ấm. Hồ Văn Thành đặt hộp gỗ để giữa bàn, nhìn mọi người giải thích:

“Dùng Trắc Linh Thạch kiểm tra rất dễ, chỉ cần đưa tay chạm vào là được. Nếu viên đá đổi màu sáng lên thì thuộc tính của linh căn sẽ tương ứng với màu đó. Cường độ ánh sáng càng mạnh thì linh căn cũng càng tốt.”

“Cậu kiểm tra chưa? Có linh căn không?” Trần Khải hiện giờ mới nhớ tới, hỏi.

Hồ Văn Thành cười lắc đầu, đưa tay chạm vào Trắc Linh Thạch cho mọi người cùng nhìn:

“Tôi thử kiểm tra rồi, không có gì cả.”

Quả nhiên Trắc Linh Thạch vẫn trong suốt như cũ, không có một chút thay đổi nào.

Mọi người thấy Hồ Văn Thành rút tay về thì lần lượt tiến lên thử. Trước hết là Trần Khải, ông đợi một lát nhưng cũng giống như Hồ Văn Thành, viên đá không thay đổi. Lý Hạo Vũ tiếp theo đưa tay chạm vào, nhưng Trắc Linh Thạch trong ánh mắt hy vọng của mọi người vẫn không phản ứng. Phạm Thanh Nghiêm, Nguyễn Hữu Cao, Trương Đức Hà, Phùng Thế Tài đều có cùng kết cục.

Tới lượt Lê Duy Hải, vốn đã chẳng còn ai hy vọng, không ngờ hắn vừa chạm tay, Trắc Linh Thạch bất chợt bộc phát ra một trận ánh sáng oánh bạch rực rỡ. Đợi mọi người định thần nhìn lại, thì thấy Trắc Linh Thạch vốn trong suốt đã chuyển sang màu trắng tinh khiết, tựa như một khối Dương Chi Bạch Ngọc cực phẩm, trông vô cùng xinh đẹp.

               

Phải mất một lúc lâu, mọi người mới phản ứng lại đây, kích động nhìn chằm chằm Lê Duy Hải. Hồ Văn Thành cũng hứng thú lên tiếng:

“Màu trắng, là linh căn băng hệ!”

“Băng hệ? Có thể điều khiển băng tuyết sao?”

“Đúng vậy!”

“Lê Duy Hải, cậu được! Sau này có đắc đạo thành tiên thì không được quên tôi đâu đấy!”

“Ha hả! Còn có tôi nữa!”

“Đúng vậy, đúng vậy! Còn nhớ lúc mới nhập ngũ bọn tôi giúp cậu che giấu để cậu hút thuốc không biết bao nhiêu lần, nhất định không được quên đâu đó!”

Mọi người hưng phấn ồn ào huyên náo, nhưng sau khi Nguyễn Hữu Cao nói xong thì bất chợt im bặt. Trần Khải âm trầm trầm mở miệng:

“Hóa ra còn có chuyện này nữa à? Xem ra hồi đó tôi còn rất nương tay với các cậu!”

Nguyễn Hữu Cao chống lại ánh mắt lạnh lùng của Trần Khải, còn bị mọi người trừng tới mức trên người suýt thủng vài cái lỗ. Mới chợt nhớ tới, khi đó huấn luyện viên của bọn họ, là Trần Khải.

Thật đúng là họa từ miệng mà ra!

Lý Hạo Vũ từ bi lên tiếng giải vây vị tổ trưởng đáng thương nào đó:

“Khụ, nhưng anh Hải cũng đã có dị năng hệ phong, hiện giờ lại có linh căn hệ băng. Nếu tu tiên thì có ảnh hưởng gì hay không?”

Mọi người hoàn hồn, cùng nghĩ tới vấn đề này. Nhưng từ trước tới giờ không hề có ví dụ nào để tham khảo, hơn nữa những người ở đây cũng không có hiểu biết rõ ràng về tu tiên, chỉ dựa vào truyền thuyết mà suy đoán. Mà như vậy thì tính đúng đắn là không thể đảm bảo. Bởi vậy mấy chục con mắt chuyển qua Hồ Văn Thành:

“Tôi cũng không biết. Trong những bí quyết tu tiên chỉ nói những yêu cầu về tu luyện là phải có linh căn, sau đó giảng giải cách tu luyện. Cái gì mà dẫn khí nhập thể, luyện khí, trúc cơ, đại chu thiên, tiểu chu thiên gì đó,… tôi đều đã ghi trong báo cáo. Còn việc tu tiên và dị năng có xung đột với nhau không thì tôi không nói chắc được.”

Ai nấy đều nhíu mày, tâm tình vui sướng vừa rồi hoàn toàn không có. Nghĩ tới nghĩ lui cũng không có cách giải quyết. Nếu bỏ qua không tu tiên thì rất tiếc, nhưng nếu tu luyện mà lại có xung đột với dị năng thì chắc chắn sẽ đem lại nguy hiểm. Một hồi lâu cũng không có người nói gì.

Cuối cùng là Lý hạo Vũ lên tiếng:

“Tôi nghĩ trước hết chúng ta chọn ra thân tín có thể tin cậy nhưng không có dị năng kiểm tra thử xem. Nếu có linh căn thì cho họ tu luyện trước, sau đó tùy theo tình huống rồi quyết định. Cũng chưa chắc tu tiên lại mạnh hơn dị năng? Bây giờ rối rắm cũng chẳng làm được gì!”

Mọi người cảm thấy cũng đúng, gật đầu đồng ý.

Chuyện tu tiên tạm để qua một bên, Hồ Văn Thành trở về tiếp tục nghiên cứu, bảy người còn lại bàn luận về việc sắp xếp người dị năng trong đoàn xe.

Lê Duy Hải bắt đầu báo cáo:

“Tối qua tôi đã thống kê, đoàn xe tổng cộng có ba mươi tư ngàn một trăm lăm mươi tư người. Trong đó có mười sáu ngàn tám trăm bốn mươi người trước đây là quân nhân. Hiện tại được chia thành năm tổ, tổ một có hai ngàn chín trăm ba mươi tư người, trong đó có tám trăm lăm mươi sáu người dị năng. Tổ hai có hai ngàn chín trăm sáu mươi hai người, trong đó có tám trăm bảy mươi bảy người dị năng. Tổ ba có hai ngàn chín trăm bảy mươi lăm người, trong đó có chín trăm mười hai người dị năng. Tổ bốn có hai ngàn chín trăm sáu mươi chín người, trong đó có chín trăm hai mươi lăm người dị năng. Tổ năm nhân số nhiều nhất, có năm ngàn người, trong đó có ba ngàn một trăm bốn mươi bảy người dị năng.

Còn lại mười bảy ngàn ba trăm mười bốn người, trong đó có người nhà của quân nhân, có người sống sót chúng ta thuận tiện cứu được trên đường, có người tự nguyện đi theo lúc còn trong thành phố. Trong số họ tổng cộng có năm ngàn bốn trăm lăm mươi ba người dị năng, còn lại là người bình thường.

Như vậy, đoàn xe có tất cả là mười hai ngàn một trăm bảy mươi người dị năng. Hết!”

Hơn mười hai ngàn người, chiếm xấp xỉ một phần ba nhân số của đoàn xe, cũng không ít.

Trần Khải gật đầu rồi nhìn sang những người khác:

“Hôm qua tôi đã nói mọi người cùng nghĩ cách sắp xếp những người dị năng này, có ý kiến gì thì giờ nói đi.”

Lý Hạo Vũ là phó đoàn trưởng, lên tiếng trước:

“Lúc trước chúng ta không tìm được cách tăng lên dị năng nên cũng không để ý nhiều, nhưng hiện tại lại khác. Theo tôi, chúng ta cần tập trung toàn bộ người dị năng trong đoàn xe lại, tách người dị năng và người bình thường thành hai khối khác nhau. Hiện giờ đã tìm được cách tăng lên dị năng, sau này người dị năng sẽ ngày càng mạnh hơn, bởi vậy cần thiết phải có kế hoạch huấn luyện riêng. Người bình thường tố chất thân thể không bằng người dị năng thì sẽ có an bài khác.

Hơn nữa nhất thiết phải ước chế người dị năng, tận lực giảm bớt cảm giác ưu việt của họ đối với người thường, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ có người ỷ vào mình có dị năng mà không coi người thường ra gì, tới lúc đó mới điều chỉnh chỉ sợ đã muộn.”

Mọi người gật đầu đồng ý, Phạm Thanh Nghiêm tiếp lời:

“Toàn bộ người dị năng đều phải chia tổ tham gia huấn luyện, tăng lên thực lực. Nếu lần sau gặp phải động vật biến dị thì chủ lực chiến đấu sẽ là bọn họ, binh lính bình thường sẽ sử dụng vũ khí nóng yểm trợ. Như vậy sẽ an toàn và hiệu suất hơn nhiều.”

“Tôi đề nghị đối với người dị năng trong đám người tự phát theo đoàn xe từ lúc đầu nên tách ra phân tán ở nhiều nơi, đề phòng có người chướng mắt chúng ta chuyên quyền rồi nhảy nhót gây sự.” Phùng Thế Tài luôn là người suy nghĩ sâu xa.

“Hừ, bọn họ dám? Không thích thì cứ việc cút, cũng không ai cầu xin bọn họ ở lại!” Phạm Thanh Nghiêm hừ lạnh, chướng mắt nhất những người như vậy.

Trương Thanh Hà ôn hòa lên tiếng:

“Thỉnh thần dễ đưa thần khó! Nếu đã nhìn chằm chằm vào vị trí của chúng ta thì sao có thể dễ dàng rời đi?”

Trần Khải gật đầu:

“Việc này cần thiết phải coi trọng. Như vậy, trước mắt phải tập trung người dị năng trong đoàn xe lại huấn luyện, nhưng cũng không thể lơ là người bình thường. Cần thiết đề phòng việc người dị năng khinh thường, không coi người bình thường ra gì. Cùng với dập tắt một số người tâm tư rục rịch. Việc chọn ra người có linh căn tu tiên cũng rất quan trọng, vừa có thể tăng lên thực lực tổng hợp, vừa có thể cân bằng đoàn xe. Nhưng nhất định phải chọn người có thể tin tưởng. Dù sao chúng ta cũng không biết cụ thể tu tiên là như thế nào?”

Những lời này mọi người đều hiểu. Nếu tu tiên không quá thần kỳ như vẫn nghĩ thì còn tốt, nhưng nếu khi đó người tu tiên có thực lực áp đảo người dị năng như bọn họ thì chỉ sợ sẽ sinh ra tâm tư khác.

Dù sao lòng người là thứ khó khống chế nhất! Không ai có thể đảm bảo người khác vẫn luôn một lòng trung thành với bọn họ. Mọi việc cần phải để lại một đường lui mới tốt.

Tiếp đó lại bàn bạc thêm một chút về cách sắp xếp và huấn luyện riêng cho người dị năng cùng với người bình thường. Xong xuôi thì cũng đã qua hơn một tiếng đồng hồ, mọi người đều xuống xe chuẩn bị ăn sáng sau đó lên đường.

Vừa mới đóng lại cửa xe chưa đi được mấy bước, mọi người chợt thấy một cô gái mặc áo blouse trắng vội vàng chạy tới, thở hổn hển nói:

“Chú Khải, chị Dung tỉnh rồi!”

              

Thông tin nhân vật đã xuất hiện trong đoàn xe:

TÊN TUỔI VỊ TRÍ DỊ NĂNG LINH CĂN
Trần Khải bốn mươi tám tuổi Đoàn trưởng của

đoàn xe

Hệ kim Không
Lý Hạo Vũ hai mươi tư tuổi Phó Đoàn trưởng Hệ Lôi Không
Phạm Thanh Nghiêm ba mươi ba tuổi Tổ trưởng tổ một Hệ hỏa Không
Trương Đức Hà ba mươi hai tuổi Tổ trưởng tổ hai Hệ thổ Không
Phùng Thế Tài ba mươi ba tuổi Tổ trưởng tổ ba Hệ phong Không
Nguyễn Hữu Cao ba mươi hai tuổi Tổ trưởng tổ bốn Hệ thủy Không
Lê Duy Hải ba mươi tuổi Tổ trưởng tổ năm Hệ phong Hệ băng
Triệu Minh Quân hai mươi tám tuổi Cận vệ của Trần Khải Hệ tinh thần Hệ minh
Hồ Văn Thành bốn mươi tuổi Nghiên cứu viên Hệ tinh thần Không
Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Man Man Lục Minh Ngong Con Lily và 92 Khách

Thành Viên: 17338
|
Số Chủ Đề: 3601
|
Số Chương: 11664
|
Số Bình Luận: 23421
|
Thành Viên Mới: Nguyễn Thị Ngọc Duyên