Chương 6: Nghỉ hè
5 (100%) 5 votes

Do đăng kí quá trễ nên Cường và Nghĩa không được trường xếp lớp để học hè mà phải ở nhà tự ôn tập. Cũng nhờ vậy họ có một mùa hè đúng nghĩa của nó… là ăn chơi. Hết đi du lịch đây đó rồi lại đi thăm họ hàng bên ngoại, hai anh em cậu mất ngót nghét gần cả tháng…

Tuy nhiên, cũng không phải không có gì để lo lắng…

“Haizz” – Cường ôm một bụng rầu rĩ. Trường Xà Cừ tuy là ngôi trường ít tiếng tăm nhất trong khu vực nhưng hai lớp nâng cao Saint và Gift của họ cũng không phải là nơi dễ vào. Nghĩa thì cậu chắc 100% là nó được nhận thôi, còn mình thì hơi khó… dĩ nhiên thành tích học tập của cậu cực kì cao, nhưng còn Saint hay Gift thì lại… quá tệ.

Lo lắng chuyện có đậu vào lớp 10C1 không chỉ là chuyện nhỏ, thứ làm cậu ức chế hơn lúc này chính là… người con gái mà cậu yêu.

Nói ra thì nghe rất buồn cười, nhưng cậu thậm chí không biết cô ấy là ai, cứ như kí ức về người ấy đã bị ai đó thô bạo xóa khỏi đầu của cậu vậy. Nhiều lúc Cường cũng muốn quên luôn mọi chuyện cho khỏe, nhưng kết quả là vẫn không thể nào…

Tâm trí đã như vậy, dĩ nhiên cậu không muốn sa vào game, thứ đã khiến cuộc đời cậu dần lụi tàn ở thế giới trước dù thằng Nghĩa có mời mọc thế nào. Mấy tháng hè này, Cường mua sách vở về học trước. Cậu phát hiện ra so với trước thì học vấn ở thế giới này có chút khác biệt.

Thứ nhất, ba môn Toán, Lý và Tin Học đã hợp thành một môn duy nhất, Chế Tạo Saint, Toán và Lý làm phần cứng, còn Tin thì phát triển phần mềm. Suy cho cùng, Saint cũng chỉ là một cỗ máy mà thôi.

Thứ hai, môn Sinh và Hóa trở thành môn Điều Chế. Các hợp chất hóa học của thế giới này không khác với cái cậu từng học ở thế giới trước. Tuy nhiên, bất ngờ là con người lại có thể… uống chúng và sẽ có hiệu quả nhất định gì đó.

Thứ ba, các môn Tiếng Anh, Văn thì thành môn Giao Tiếp, cái này thì khỏi bàn đến, không có gì khác biệt.

Thứ tư, các môn Sử, Địa, Giáo Dục Công Dân cũng tổ hợp thành một môn, mà cái tên này lại làm Cường bao lần bụm miệng cười và phục người đặt tên vì củ chuối hết sức, Đạo Đức Chân Kinh.

Cuối cùng là môn đặc trưng của thế giới này, Quà Của Chúa, cái tên môn học mĩ miều dành cho việc dạy học sinh về cách sử dụng và phát triển Gift mà họ có.

Tựu chung lại, độ khó của các môn học chỉ nằm ở mức độ trung bình so với thế giới trước mà thôi, nhất là với trình của một sinh viên năm ba chuyên ngành Công Nghệ Thông Tin như Cường thì còn như cá gặp nước. Nói đâu xa, cậu đã tự xin tiền mà mua dụng cụ về cải tiến bộ giáp Saint của mình.

Lại phải nói về Saint, bộ giáp này cũng chia thành nhiều loại. Và cái dùng trong học đường là một loại khá yếu, không có khả năng tổn hại đến con người mà chỉ dùng để tự vệ trước Quỷ mà thôi. Saint mỗi học sinh có là như nhau nhưng tùy vào sức khỏe lẫn trí tuệ của người dùng mà phát huy hiệu quả. Còn với cái mà Cường đã cải tiến, nó là một Saint quá lỗi nếu so với học sinh: lá chắn và vũ khí của nó mạnh gấp nhiều lần so với bình thường, cộng thêm cử động linh hoạt hơn nhiều, vì cậu đã tự xây dựng một AI cho nó.

Do đó, suốt mấy tháng hè cậu chuyên tâm đấu tập với Nghĩa để nâng cao trình độ bản thân. Ban đầu thì thất bại thảm hại nhưng càng lúc Nghĩa càng bị cậu bỏ xa. Tuy nhiên, Nghĩa nào phải một thằng sẽ chấp nhận như vậy, nó nhiều lúc khi đấu cũng an gian kích hoạt Gift của mình để chiến thắng.

– Yaaa! Hôm nay tao lại thắng, tỉ số là 30 – 0 nhé… – Thằng Nghĩa thở phì phò sau trận đấu quyết liệt.

– Mày lại ăn gian xài Gift rồi – Cường ức chế đáp lại.

– Chứ mày chắc là không? Thằng nào cải tiến bộ giáp rồi bắt tao đấu hả? Ngon thì cải tiến giúp tao nè… – Nghĩa cự cãi.

– Có cái búa ấy! Đưa 1 triệu đây rồi tao làm cho.

Nghĩa méo mặt, đúng ra việc Cường đòi tiền Nghĩa để cải tiến Saint cho nó là không sai, nếu nhờ thợ chuyên nghiệp thậm chí còn mất gấp 10 lần như thế nhưng giờ nó đào đâu ra nhiêu đó. Toàn bộ tiền thưởng Nghĩa đều đã nướng hết vào tựa game Võ Lâm Chi Mộng cả rồi. Nó đành tổ lái sai chuyện khác:

– Thực ra tao đâu có định học lớp Saint đâu chứ! Tao muốn học Gift… mà tại ai đó…

– Nhưng bây giờ đã lỡ chọn rồi mày, học lớp Saint mà Saint không mạnh là dễ bị ăn hành lắm. Ke ke! Mày sẽ sớm mất danh hiệu “Độc cô cầu bại” thôi! – Cường lạnh lùng đáp trả.

Thấy cái mặt sợ hãi nom đến tội của Nghĩa, Cường vừa tức cười vừa thấy thương nên cũng dịu giọng:

– Thôi! Tao biết là mày vì tao nên lần này tao free cho. Nhớ lo học đi ở đó mà game với ghiếc!

Thằng Nghĩa mừng rơn “Ừ ừ” rối rít. Nhưng cũng chỉ được có vài ngày là đâu lại vào đấy, nó vẫn đi chơi net bỏ mặc thằng anh ở nhà học tập. Cường cũng chả buồn quan tâm đến việc đó nữa, dù gì Nghĩa cũng còn là “trẻ trâu cấp 3” chứ đâu được chín chắn như cậu.

Cứ thế, những ngày hè dần trôi qua, mãi đến ngày hai đứa bắt đầu nhập học cấp 3, 15/8/2013…

Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Dang Phan Kim Ngan Thinh Nguyen Phu Ngân Đặng Pham Kim và 42 Khách

Thành Viên: 16148
|
Số Chủ Đề: 3390
|
Số Chương: 10876
|
Số Bình Luận: 22772
|
Thành Viên Mới: Shi Ji