Đoản Thi “Nhân Kiếm Nhân”

Đoản Thi “Nhân Kiếm Nhân”
Thích

Nhân  Kiếm Nhân

Tác giả: No Merci

Thơ: Ly Tử Nam Kha

 

Đề tự

Anh hùng không qua ải mỹ nhân

Đao – Kiếm thì ra sao? Chẳng ân cần

Đọa đày tâm ma lòng sa hận

Há trách nhân gian, được mấy lần?

 

 

Ma!

 

Họ Kiếm tên lấy Vô Song

Nhân gian mờ ảo, trong lòng phù du

Đời như mây gió nhẹ ru

Tiền tài sắc đẹp thiên thu phai mờ

Riêng ta một kiếm tôn thờ

Quét ngang thiên hạ phất cờ vô song

Kiếm là tri kỷ trong lòng

Là người bằng hữu, không thay đổi tình

Gian nan chẳng thấy bình minh

Từ trong gian khó tự mình đi lên

Mục tiêu phía trước chẳng quên

Chiến thư phát tới, nhẹ tênh – dối lòng

Nam Cung Vô Khuyết thong dong

Thẳng lời chấp nhận chẳng vòng vo chi

-oOo-

Ngoài trời mưa khóc sầu bi

Hoa lâu có kẻ kiếm si say tình

Mời rượu cho kiếm xuất chinh

Kiếm nằm lạnh nhạt lặng thinh trong phòng

Hững hờ được mấy xuân phong

Cô nam quả nữ long đong duyên tình

Chữ yêu khó thể phân minh

Say miền cực lạc bóng hình giai nhân

Tỉnh rồi lòng có phân vân

Quay lưng rời bước, trận này nữa thôi!

-oOo-

Nam Cung gia chẳng bồi hồi

Gia nhân vẫn thế, thảnh thơi đi về

Xung quanh sân rộng bốn bề

Vô Khuyết lạnh nhạt chẳng hề lo chi

Vô Song cẩn thận chi li

Đã rơi một bậc còn gì thắng thua?

Kiếm ra giống tựa trò đùa

Người ngoài chẳng thấy a dua theo lời

Tung hoành kiếm lượn nơi nơi

Cả hai chạm mũi kiếm thời chia hai

Vô Song ôm lấy bi ai

Quay mình không nói thở dài đơn côi

Than ôi ơi hỡi than ôi

Ta mong kiếm được một đời uy danh

Mộng nay tan vỡ đã đành

Kiếm thành phản bội trách ai bây giờ

Trách ta đi loạn nước cờ

Xem mi như bạn tôn thờ ngàn năm.

-oOo-

Giang hồ sóng gió thăng trầm

Vô Song đã chết bặt tăm lâu rồi

Họ Đao, Vô Địch ra roi

Thêm lần dậy sóng, định rồi thanh danh

Mục tiêu Vô Khuyết rành rành

Thời gian đằng đẵng uy danh vẫn còn

Xách đao lên, chẳng lo toan

Kiếm – Đao tương đấu một lần mà thôi.

Kiếm ngâm gió thoảng mây trôi

Một chiêu xưa cũ nhất thời tung ra

Đao – Kiếm, hai mũi chạm qua

Vô Khuyết nắm chắc là ta thắng rồi

Thắng thua tới phút bồi hồi

Đao dùng kiếm thế vãn hồi hạ phong

Lao đi như ánh kinh hồng

Đao vừa kề cổ thu xong về người

Vô Khuyết hoảng hốt đủ mười

Bàng hoàng lên tiếng “ngươi là Vô Song”

Vô Địch sợ hãi hô “Không!”

Ôm đầu chạy khỏi, trong lòng đảo điên

Trời buồn mưa gió liên miên

Khóc than cho kẻ ưu phiền si sân

Bóng ma đeo bám xác thân

Lòng tin chưa đủ đã dần buông lơi

Yêu thương chưa hết đã vơi

Vô Địch – thắng – bại – một đời kỳ nhân

Điên cuồng cùng với phân vân

Bỏ rơi kiếm cũ thay dần bằng đao

Vô Song – Vô Địch ai nào

Cả hai là một,nao nao trong lòng

Chạy đi, gió nổi cơn giông

Chìm vào trong những long đong mơ hồ

Tinh thần trống rỗng hư vô

Chẳng còn gì nữa hồ đồ bi thương

Thế gian lắm chuyện vô thường

Trong cơn mê loạn, đường về Ngọc Hoa

Vẫn người con gái ngọc ngà

Cảnh này năm cũ chỉ là khác xưa

Ngoài trời rả rích cơn mưa

Trong lòng giông tố như chưa bao giờ

Bấy lâu ý loạn mắt mờ

Trách người trách sự bây giờ trách ai

Thì ra nàng đã ra tay

Làm cho kiếm nứt, đến ngày vỡ đôi

Người – Kiếm chia cách nhau rồi

Làm sao sửa lại lỗi lầm khi xưa

Ngoài kia trời vẫn tuôn mưa

Chỉ ta đã khác, còn thừa lại chi

Xót xa, thống hận, sầu bi

Một người đã chết còn gì… than ôi!!!

 

Bình

 

Hay cho hai chữ  Vô Song

Thân chưa tranh đấu, trong lòng đã thua

Trách ai lỡ phận dối lừa

Người trong thiên hạ đẩy đưa vô tình

Kiếm là vật chết lặng thinh

Người là kẻ sống nặng tình tương tư

Kiếm không phân biệt thật hư

Người hay khúc mắc việc tư u sầu

Kiếm không phân biệt nông sâu

Lòng người rộng lắm, có cầu qua chăng?

Kiếm kia chẳng nói chẳng rằng

Người hay than vãn lòng giăng tơ vò

Kiếm thời chẳng đắn chẳng đo

Người trong thiên hạ, khó dò tâm tư!

Làm sao hiểu được thực hư

Nhân gian lắm chuyện tương tư bi hài

Yêu thương gian dối chia hai

Làm sao giải thích được vài nguyên do?

Mãi mê đắn đắn đo đo

Điên điên đảo đảo giày vò thâm tâm

Nhân sinh mấy bận thăng trầm

Yêu yêu hận hận trăm năm được gì?

Người đâu chìm đắm sân si

Kiếm kia vẫn thế có gì làm sai?

Có chăng hãy hỏi vì ai

Đừng nên oán trách, chia hai con đường

Trong lòng khúc mắc vấn vương

Ngẫm người ngẫm chuyện mà dường như ta

Nhìn về những thứ đã qua

Mà lòng tự hỏi thế là chân tâm?

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bài cùng chuyên mục

Thành Viên

Thành viên online: Tiến Lực Kẻ Phản Diện Tùng Mai Ham Hố Ống Bơ Tuyết Linh Hạ Đan Trần Mai An Di Thanh Di Thu Phương Khánh Bùi Helena Chan 188 AG Ánh Nguyệt Phạm và 109 Khách

Thành Viên: 48885
|
Số Chủ Đề: 7254
|
Số Chương: 24109
|
Số Bình Luận: 109535
|
Thành Viên Mới: Hậu Công

duyên âm truyen 12 chom sao phân tích trao duyên 5cm/s cảnh ngày hè ma nữ đáng yêu sesshomaru thuyết minh về cây lúa phế hậu tướng quân thuyết minh về áo dài tuổi trẻ và tương lai đất nước

Top thủ thuật cho dế yêu của bạn, được chọn lọc hay nhất mỗi ngày

tài liệu học tập, soạn văn, văn mẫu lớp 12, lớp 11, lớp 10