Chương 1: Tai nạn khiến tôi nhận ra
Bình chọn

Lee Eun Bi đã có một thời gian hạnh phúc tại ngôi trường cấp ba, có bạn bè mới, có gia đình mới và còn có cả một người bạn trai tuyệt vời, cô nghĩ cuộc sống hạnh phúc của mình đã bắt đầu.

Nhưng tình yêu của cô đến nhanh và cũng đi nhanh như cơn gió.

Lúc đầu, Eun Bi cứ nghĩ mình rất yêu Han Yi An, nhưng sau một thời gian bên nhau, cô nhận ra mình chỉ thích anh ấy. Đúng vậy! Chỉ là thích chứ không phải yêu.

Thích anh ấy vì anh ấy đối xử dịu dàng với cô.

Thích anh ấy vì anh ấy tính tình tốt lại biết quan tâm đến mọi người.

Thích anh ấy vì đó là chàng trai đầu tiên ngỏ lời với cô.

Nhưng khoảng cách giữa thích và yêu lại xa vời vợi.

Vì thích anh ấy nên khi không thấy anh ấy, cô sẽ nhớ, sẽ mong, sẽ lo nghĩ xem anh ấy có xảy ra điều gì không. Nhưng sau một thời gian, nỗi nhớ mong, chờ đợi ấy sẽ có chút nguôi ngoai.

Phát hiện ra tình cảm của mình, Lee Eun Bi không biết nên đối mặt với Han Yi An thế nào thì cô lại phát hiện thêm một bí mật. Hóa ra chị gái Go Eun Byul rất yêu Han Yi An, nhưng lại không dám thổ lộ vì muốn tác thành cho cô.

Hai chị em cô, một người ngộ nhận tình yêu với Han Yi An, một người yêu lại không dám ngỏ lời với anh ấy, Lee Eun Bi không muốn ba người cứ mãi bị xoay vòng thế này. Cô quyết tâm tìm gặp Han Yi An để hỏi rõ tình cảm của anh ấy.

Lee Eun Bi nhìn thấy Han Yi An trong phòng tập bơi. Anh ấy đang ngắm nhìn món quà chị gái Eun Byul tặng ngày xưa rồi nở một nụ cười, Eun Bi đã biết câu trả lời mà mình cần.

Tại sao cô có thể chậm hiểu như thế? Khi bên nhau, Han Yi An tuy rất quan tâm, yêu thương cô nhưng nụ cười anh ấy chưa bao giờ tươi như khi ở bên chị Eun Byul. Cô nghĩ anh ấy mới là người phát hiện ra tình cảm thật của mình đầu tiên nhưng lại sợ cô tổn thương nên mới dây dưa đến bây giờ.

– Eun Bi, sao em đến đây trễ vậy?

Nhìn thấy cô xuất hiện, Han Yi An lập tức giấu sợi dây chuyền của Eun Byul tặng vào trong túi áo khoác rồi đi đến gần, hỏi chuyện.

– Yi An, chúng ta chia tay đi. Eun Bi đi thẳng vào vấn đề.

– Sao!

Sau gần nửa tiếng nói chuyện, Lee Eun Bi và Han Yi An mỉm cười, bắt tay nhau chào tạm biệt trong niềm hạnh phúc. Nhìn anh ấy vui vẻ chạy nhanh đến tìm chị gái Eun Byul, cô hạnh phúc trong lòng. Hai người yêu nhau thì phải ở bên nhau, cô mong được nhìn thấy lại nụ cười hạnh phúc của chị gái, mong chị gái sẽ luôn ở bên mình chứ không phải trốn chạy đến một nơi xa xôi để che giấu tình cảm của mình nữa.

Rầm!

Tiếng động lớn vang lên khiến bước chân của Eun Bi khựng lại.

Đứng bên đường, nghe người qua lại nói phía trước không xa có một vụ tai nạn nghiêm trọng giữa một chiếc ô tô và một chàng trai trẻ.

Tim Eun Bi đập mạnh, cô chạy nhanh đến đó. Cô mong điều mình đang nghĩ sẽ không xảy ra.

– Không! Yi An…

Cô hét lớn khi nhìn thấy Han Yi An cả người toàn máu đang được đưa lên xe cứu thương. Cô chạy nhanh đến bên anh.

-Nói…nói với…Eun Byul…anh yêu cô ấy…

Đó là câu nói cuối cùng mà cô nghe được từ Han Yi An. Do vết thương quá nặng, anh ấy đã chết trước khi được đưa đến bệnh viện.

Tại tang lễ của anh ấy, nhìn chị Eun Byul như người mất hồn lặng lẽ nhìn di ảnh của Yi An, Eun Bi đau đến mức không khóc thành tiếng. Cô đi đến bên cạnh, ôm chị ấy vào lòng thay lời an ủi.

– Chị…em xin lỗi. Nếu em có thể nhìn ra tình cảm ngộ nhận của mình sớm hơn thì Yi An đã không xảy ra chuyện, chị và anh ấy đã không phải chia lìa.

– Eun Bi, không phải lỗi của em. Eun Byul lên tiếng. – Tất cả đều là lỗi của chị. Nếu chị dám nói thật lòng mình ra, nếu chị có can đảm tỏ tình với Yi An thì anh ấy đã không ra đi như thế. Anh ấy đi mà vẫn chưa biết tình cảm thật của chị.

– Không! Anh ấy biết. Eun Bi nói. – Khi nãy em đến gặp anh ấy, em đã nói với anh ấy biết chuyện chị yêu anh ấy. Yi An cũng rất yêu chị, anh ấy rất muốn nói với chị đều đó.

– Yi An yêu chị, chị cũng yêu anh ấy…

Yi An mất đi, chị Eun Byul cũng trở thành người vô hồn. Vì muốn chị ấy bình tâm trở lại, mẹ đã đưa chị ấy ra nước ngoài du lịch để đổi không khí.

Một mình ở nhà, Eun Bi ngoài trường đại học thì là phụ giúp mẹ trông coi quản lý cửa hàng. Một tháng sau cái chết của Yi An, cô đến mộ thăm anh thì gặp lại một người cô luôn nhớ đến nhưng lại không dám liên lạc. Gong Tae Kwang, anh ấy đã về nước.

Tốt nghiệp cấp ba, Gong Tae Kwang được gia đình gửi sang Mỹ du học, cô và anh ấy cũng không liên lạc với nhau từ đó. Nhưng, kí ức của hai người thì cô chưa bao giờ quên.

Eun Bi sau khi chia tay Yi An thì cũng đã nhận ra được tình cảm của mình dành cho Tae Kwang nhưng nhiều chuyện không hay đã xảy ra khiến cô chưa có cơ hội liên lạc với anh ấy. Không ngờ, hôm nay lại gặp nhau.

Hai người rõ ràng nhất có nhiều chuyện để nói với nhau nhưng không ai chịu mở lời. Họ cứ như thế đi bên nhau rời khỏi nghĩa trang.

– Eun Bi…cẩn thận…

Chia tay Tae Kwang khi mà lời trong lòng vẫn chưa nói ra, Eun Bi trở về nhà. Nhưng cửa chưa kịp mở, tiếng hét của anh vang lên.

Cô còn chưa hiểu chuyện gì thì anh đã từ đâu xuất hiện, đẩy cô sang một bên.

Cô bàng hoàng khi nhìn thấy một chiếc ô tô lao đến, hất văng Tae Kwang lên trước mặt mình rồi quay sang đâm thẳng vào mình.

Chiếc ô tô lao đi khi Tae Kwang lẫn Eun Bi đều bị thương nghiêm trọng, máu đã nhuộm đỏ cơ thể họ.

– Eun Bi…Eun Bi…

– Tae Kwang…

Bị thương, tay chân đều đã gãy hết nhưng Tae Kwang vẫn cố hết sức lết lại nắm lấy tay cô.

– Eun Bi… Anh yêu em…

– Tae Kwang… Em cũng yêu anh…

Họ bị thương nghiêm trọng, hôn mê nắm chặt tay nhau. Eun Bi trong cơn mê đã nghe thấy một giọng nói lạ vang lên “đã loại trừ con em cùng thằng Tae Kwang, phía bên đó hãy nhanh chóng giải quyết con chị, tập đoàn SPP sẽ thuộc về chúng ta.”

Eun Bi không hiểu ý của câu nói đó là gì. Cô chìm vào hôn mê. Cô hy vọng dù mình sống hay chết thì khi mở mắt ra, cô có thể nhìn thấy Tae Kwang đang mỉm cười với cô.

">
Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: havong Minh Sarly Lê Gia Hoài Phạm Duyên Thu Ngânn Quang Nguyen và 53 Khách

Thành Viên: 17302
|
Số Chủ Đề: 3596
|
Số Chương: 11632
|
Số Bình Luận: 23373
|
Thành Viên Mới: Hanh Nguyen