Phần mở đầu – Chương 2: Kẻ mạo nhận
5 (100%) 1 vote

PHẦN MỞ ĐẦU

Chương 2: Kẻ mạo nhận

Qua điều tra thì Hàn Trầm, Bạch Cẩm Hy và mọi người được biết Hứa Nam Bách là một giáo sư tâm lý học tội phạm nổi tiếng. Hiện tại, người này đang có buổi giảng tại tỉnh A khá gần đây. Nhưng, làm sao người này lại biết vụ án Trần Ly Giang mà đến đây trợ giúp.

“Chào anh, giáo sư Hứa.” – Bạch Cẩm Hy là người mở lời đầu tiên. – “Nghe danh đã lâu, không ngờ hôm nay lại có cơ hội gặp mặt.”

“Tôi cũng không biết mình nổi tiếng như vậy.” – Hứa Nam Bách bắt tay Bạch Cẩm Hy rồi nở một nụ cười. – “Vị này chắc là hoa khôi cảnh sát Bạch Cẩm Hy.”

“Không biết vì sao giáo sư Hứa lại biết vụ án Trần Ly Giang mà đến đây.” – Nhìn thấy Bạch Cẩm Hy đang đắm chìm trong sự vui sướng khi được khen ngợi, Hàn Trầm liền đi thẳng vào vấn đề.

Theo ý của Hàn Trầm có nghĩa là vụ án này đang trong giai đoạn điều tra, chưa được công bố ra ngoài thì làm sao người ngoài biết được, trừ khi là có liên quan đến vụ án.

Hứa Nam Bách vẫn thản nhiên trả lời.

“Hôm qua tiểu thư của chúng tôi được mọi người giúp đỡ, tiểu thư biết mọi người gặp chút khó khăn nên đã gọi điện nhờ tôi đến hỗ trợ một chút.”

“Thì ra là vậy!” – Bạch Cẩm Hy nhìn Hàn Trầm, hai người thống nhất về vị tiểu thư trong lời nói của Hứa Nam Bách. Là cô gái bị Tăng Phương Bình bắt làm con tin. Hôm qua, sau khi bắt giữ Tăng Phương Bình và Trần Ly Giang, Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hy quay người lại thì cô gái đó và người đi cùng đã biến mất không chút dấu vết.

Lúc đầu hai người nghĩ có lẽ cô gái này không muốn liên quan đến cảnh sát nên mới gấp rút đi như vậy, nhưng giờ, thấy người nổi tiếng như Hứa Nam Bách lại ra mặt vì cô ấy, chứng tỏ, người này không hề tầm thường.

“Cảnh sát chúng tôi vẫn chưa lấy lời khai nhân chứng của cô ấy, không biết nên liên lạc thế nào?” Hàn Trầm hỏi thẳng.

“Xin lỗi! Tiểu thư chúng tôi không tiện lộ diện ở cơ quan cảnh sát.” Hứa Nam Bách lên tiếng từ chối.

“Chỉ là thủ tục đơn giản, cảnh sát nhất định không gây khó cho cô ấy. ” Hàn Trầm nhất định không chịu bỏ cuộc. Không hiểu sao, hắn có cảm giác sự xuất hiện của cô gái đó không phải là tình cờ.

“Thời gian của tôi không cho phép, xin hỏi tới khi nào thì mới được tiếp xúc với nạn nhân?” Hứa Nam Bách nhìn đồng hồ rồi hỏi Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hy.

Không muốn tạo nên tình huống căng thẳng, Bạch Cẩm Hy liền đứng ra hòa hoãn câu chuyện. Cô nhanh chóng đưa Hứa Nam Bách đến phòng giam giữ Tăng Phương Bình.

Không hổ là giáo sư tâm lý tội phạm, chưa đến năm phút, thuật thôi miên của Trần Ly Giang lên Tăng Phương Bình đã được hóa giải. Tăng Phương Bình ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra, sao hắn lại ở sở cảnh sát, cho đến khi nghe cảnh sát kể lại mọi chuyện thì y vừa kinh ngạc, vừa hoảng sợ.

Trần Ly Giang không còn đường chối cãi nên đã khai ra toàn bộ câu chuyện phía sau. Nhưng, điều lạ nhất là hắn lại không nhận việc có người đã chỉ hắn thuật thôi miên, cảnh sát không có chứng cứ nên cũng đành khép lại vụ án.

Nhiệm vụ của Hứa Nam Bách đã hoàn thành, hắn liền chào hỏi mọi người một tiếng rồi rời đi. Phía trước trụ sở cảnh sát, một chiếc limo màu trắng đã đợi sẵn, hắn mỉm cười, mở cửa đi vào.

Bên trong xe có tất cả tám người gồm trai lẫn gái, trên tay bọn họ đều là ly rượu vang. Nhìn thấy Hứa Nam Bách, người ngồi gần liền đưa cho hắn một ly rượu mới.

“Đúng như cô đoán, đã có người mạo danh tôi.” – Hứa Nam Bách lần đầu giận đến thế này. Hắn nắm chặt bức thư có dấu hiệu “K” bên ngoài rồi vò nát. Khi nãy, hắn đã nhân lúc không ai để ý đã lấy nó đi trong sở cảnh sát. Dấu hiệu này vốn là dấu hiệu riêng biệt của hắn trong tổ chức, nhưng giờ đây lại trở thành thứ điều khiển người khác phạm tội. Dùng thuật thôi miên khiến người khác tự giết nhau cũng không phải là điều mới lạ, nhưng lại dùng thân phận hắn để mạo danh thì không thể bỏ qua.

“Trong bao nhiêu cách thức thì tại sao hắn lại chọn cách ngu ngốc đó chứ?” – Tạ Lục vừa chùi súng vừa giễu cợt.

“Hai người lại bắt đầu rồi sao?” – Tân Giai ngăn cản trước khi đồng bọn xung đột. – “Chúng ta không phải nên lo lắng kẻ đứng phía sau chuyện này sao?”

“Người này nhất định biết rõ K, biết rõ cách thức của anh ấy nên mới mạo nhận tài giỏi đến mức nếu không phải K nói ra thì chúng ta cũng nghĩ là do anh ấy làm.”  R- La Bân ngồi bên cạnh phân tích.

“Cô nghĩ thế nào?”

“Mạo nhận cách thức giết người của K chỉ là vấn đề nhỏ, nếu người này có thể nắm rõ cách thức của từng người chúng ta thì đúng là vấn đề không nhỏ. Điều này có nghĩa người này biết rất rõ chúng ta, mọi chuyện từ năm năm trước cũng không thoát.”

“Vậy chuyện của anh ấy thì thế nào?”  M – Mục Phương Thành ngồi một bên lo lắng. “Anh ấy đã quên tất cả, nếu hắn nhắm đến anh ấy thì sao?”

“Tôi đã liên lạc với Tiểu Diêu, cậu ta sẽ phụ trách an toàn cho anh ấy.”

“Năm năm trước, anh ấy đã nói với tôi, nếu năm năm sau, anh ấy vẫn chưa thực hiện được tâm nguyện mà Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hy lại yêu nhau thì hãy khiến anh ấy nhớ lại. “

_________________________

Kết thúc vụ án Trần Ly Giang, Bạch Cẩm Hy vui vẻ trong người. Cô định tan làm sớm, ghé siêu thị mua thứ gì để ăn thì nhìn thấy Từ Tư Bạch từ trong thang máy đi ra, nhìn cô nở nụ cười.

“Tư Bạch muộn rồi sao anh còn đến đây?”

“Em quên rồi sao?” Thấy cái tật hay quên của Bạch Cẩm Hy lại tái phát, Từ Tư Bạch liền nhắc nhở. “Em nói sau khi kết thúc vụ án sẽ mời anh một bữa thật to mà.”

Bạch Cẩm Hy xấu nhỏ, nhìn Từ Tư Bạch, nói nhỏ.

“Tư Bạch, anh cũng biết bình thường em không có thói quen tiết kiệm… Bây giờ đã là cuối tháng, tiền em cũng sắp hết rồi… Nhưng em hứa, qua tháng sau lãnh lương, em nhất định sẽ đãi anh một bữa thật hoành tráng.”

“Coi như anh cho em ứng trước. Đi thôi, em thích ăn nhất món Pháp phải không? Anh đưa em đi ăn một bữa hoành tráng.” Từ Tư Bạch mỉm cười, xoa nhẹ tay lên đầu Bạch Cẩm Hy.

“Như vậy cũng được sao?”

“Tất nhiên là được! Nhưng tháng sau nhớ trả cho anh đó.”

“Tư Bạch, anh tốt nhất.” 

Bạch Cẩm Hy vui mừng nhảy lên, cô mỉm cười khoác lấy tay Từ Tư Bạch hạnh phúc rời khỏi sở cảnh sát. Hai người cười nói rời đi mà không hề chú ý đến cái nhìn của những đồng nghiệp xung quanh.

Từ khi quen biết Từ Tư Bạch, Bạch Cẩm Hy chưa bao giờ đề cập hay hỏi chuyện về gia đình của anh ấy. Nhưng cô nhận thấy anh bình thường luôn có lối sống tiết kiệm, giản dị nhưng nếu cần thiết thì anh ấy chẳng cần lo lắng mà bỏ ra một khoản tiền lớn để để sử dụng. Cô nhớ lần trước anh ấy thích thú với mẫu kính thiên văn xuất hiện trên bìa tạp chí khoa học, thế là vài ngày sau, cô đã nhìn thấy nó trong nhà anh. Lúc đó, cô đã không khỏi kinh ngạc. Giá của cái kính này bằng lương cảnh sát của cô trong gần năm năm đó, vậy mà anh ấy nói mua là mua ngay. Từ những nguyên nhân đó, Bạch Cẩm Hy nghĩ rằng gia đình của Từ Tư Bạch cũng rất có điều kiện. Mà không, phải nói chính xác thì anh ấy nhất định sinh ra trong một gia đình giàu có. Bạch Cẩm Hy không ngờ cuộc đời mình lại quen biết được anh. Nhờ có anh mà cô đã có được những bữa ăn cực kì ngon.

Nhà hàng Từ Tư Bạch đưa cô đến chính là nhà hàng Pháp cực kì nổi tiếng trong thành phố, giá cả thì khỏi phải nói đi, chỉ nhìn mấy con số không phía sau mà mắt của Bạch Cẩm Hy đã hoa lên hết rồi.

“Em thích gì thì cứ tự nhiên gọi. Bữa ăn hôm nay coi như anh chúc mừng em phá thêm một vụ trọng án.”

“Tư Bạch, anh đối tốt với em như thế này thì sau này anh có bạn gái rồi, em biết phải làm sao đây?

“Tính cách của anh thế này thì ai mà thèm làm bạn gái.”

“Tư Bạch, em có ý nghĩ này. Anh suốt ngày chỉ biết nghiên cứu xác chết, còn em thì luôn tìm kiếm xác chết, hai chúng ta nhất định cô đơn đến già, chi bằng chúng ta tạo thành một cặp đồng nghiệp bạn hữu, người thân. Sau này, anh cứ lo xác chết của anh, em thì lo tìm xác chết của em, chúng ta sau khi hoàn thành công việc thì lại tiếp tục ăn uống vui vẻ, nói chuyện với nhau như thế này đến già, anh thấy được không?”

Từ Tư Bạch mỉm cười nhìn Bạch Cẩm Hy. Anh chưa kịp trả lời thì một khúc nhạc vang lên, nó khiến đầu óc anh mất tập trung. Không hiểu sao, đầu anh rất đau, rất khó chịu. Không những thế, những hình ảnh mơ hồ cứ xuất hiện chớp nhoáng.

“Tư Bạch, anh sao vậy?” Nhìn thấy Từ Tư Bạch làm rơi con dao trên bàn ăn, Bạch Cẩm Hy lo lắng. Cô vội đi đến bên cạnh anh.

“Anh không sao. Anh chỉ hơi nhức đầu một chút.”

_______________________

Nhờ vào vụ án Trần Ly Giang, Bạch Cẩm Hy và Châu Tiểu Triện được đề cử vào lớp tập huấn của tỉnh. Sau đó, hai người họ thông qua đợt tập huấn, được tuyển vào làm thành viên tổ trọng án Khiên Đen mới thành lập. Nào ngờ, một vụ án giết người liên hoàn đã diễn ra để chào đón bọn họ.

Liên tiếp trong ba ngày đã có ba người thiệt mạng do súng bắn tỉa, hung thủ không để lại bất cứ thông tin ngoại trừ một mảnh giấy có ghi chữ T.

Ba vụ án mạng, ba nạn nhân đều không có chút liên quan nhưng điều bị giết cùng một hung thủ khiến cảnh sát đau đầu tìm hiểu. Sau đó, họ phát hiện ba nạn nhân này đều không phải hạng tốt lành gì, đều thuộc dạng cặn bã.

Nạn nhân đầu tiên tên La Hoài Nhung, là một cô gái nhà giàu suốt ngày chỉ biết ăn chơi tại các quán bar, đã từng bị bắt vào đồn cảnh sát về tội hành hung chính người bạn trai mình nhưng sau đó được phóng thích vì người bạn trai kia tự nhận hết mọi tội trạng. Anh ta nói là mình muốn tống tiền nên mới tạo dựng mọi chuyện. Người ngoài cuộc không hiểu nhưng người trong cuộc điều hiểu La Hoài Nhung đã dùng quyền lực gia đình để đe dọa.

Nạn nhân thứ hai tên Trần Minh Lâm, là một tên nghiện game nặng, từng có tiền áp cưỡng hiếp. Trước khi bị giết, hắn làm nhân viên giao hàng tại một quán gà rán.

Nạn nhân thứ ba tên Vương Tuấn Khanh làm việc tại một công ty giải trí, nghe nói trong công ty rất hống hách, nhưng do có giám đốc chống lưng nên không ai dám nói điều gì.

Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Y Trác Lâm Chieu Nguyen Otaku Ayumi Ngọc Thanh Thanh và 93 Khách

Thành Viên: 21306
|
Số Chủ Đề: 4143
|
Số Chương: 13900
|
Số Bình Luận: 27089
|
Thành Viên Mới: Ngọc Thanh Thanh