Chương 3
5 (100%) 1 vote

Dưới bầu trời xám xịt của chiến trường khốc liệt, bóng lưng vững chãi kia không ngừng tiến về phía trước. Lưỡi gươm bạc vung lên như tia chớp. Máu đỏ tươi nhuộm đẫm vạt áo trắng phấp phới. Nhưng chỉ cần ngồi trên ghế chữa bệnh trong phòng quân y thôi, đôi mắt đỏ đầy sát khí kia lại trở nên lười biếng hẳn.

Người đó chọc giận một thiếu niên tóc đen dài, rồi bị một người tóc ngắn gõ đầu. Đứng cạnh đó, anh chàng đội mũ giáp mở to miệng cười ha ha. Tất cả họ nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến vô cùng. Bốn người họ là…

.

.

.

Hai hàng nước mắt đã thấm ướt gối khi cô tỉnh giấc. Agami xoa huyệt thái dương, chầm chậm ngồi dậy rót một cốc nước. Những thứ xuất hiện trong giấc mơ thường không phải là của cô. Toàn bộ chúng đều là kí ức của Rin.

Agami từng cố gắng tự sát sau khi thoát khỏi bẫy của Jidan đêm đó. Nôn mửa nhổ miếng tai đứt lìa ra khỏi miệng, cô bé chỉ có thể gào khóc thống hận bản thân nhỏ yếu, chui rúc trong góc khuất của phòng chứa củi, liên tục đánh tay trần vào vách tường.

Ngay khi cô vừa treo cuộn dây thừng lên xà, giọng nói của Rin đã đột ngột xuất hiện an ủi cô. Rin dạy cô luyện kiếm, dạy cô đọc chữ, dạy cô xử lý những vết thương. Chị hát ru mỗi đêm cô ngủ, vỗ về cô như một người mẹ.

Rin là một linh hồn lang thang. Thời gian tỉnh táo vào ban ngày của chị bị giới hạn và thường thì Rin bám vào khuyên tai kim loại cô vẫn đeo. Chị ấy cũng không rõ tại sao mình vẫn còn vương vấn trần thế. Dù chị khẳng định bao lần rằng cuộc đời mình đã rất thỏa mãn, cô vẫn âm thầm tự hứa với mình rằng nhất định sẽ giúp chị đi tìm những người bạn cũ, cho dù họ đã biến thành tro cốt đi chăng nữa. Đó là lý do duy nhất giúp cô còn sống.

 

Búi gọn bím tóc sau gáy, Agami rửa mặt sạch sẽ, xoay cổ răng rắc, cảm thán lượng công việc gần đây của mình. Ban đầu, cô chỉ cần chịu đánh, nấu cơm và đưa cơm là đủ. Nhưng dần dần nhờ ơn vị tổ tông đáng kính kia, hiện tại Agami phải bám theo phục vụ mọi yêu cầu nhõng nhẽo của Đội Trưởng mọi lúc mọi nơi, ngoại trừ khi chiến đấu và tắm rửa. Cô không biết mình có nên mừng vì không cần giúp đại nhân tắm hay không nữa.

May là thay vì hỏi thăm chị em Yoshiwara, nếu Đội Trưởng có việc làm, thỉnh thoảng có thể đi ra ngoài chiến hạm tìm kiếm thông tin cũng coi như lợi ích. Nghĩ lại thì cũng do Agami tốt tính, tội nghiệp ngài Phó Đội Trưởng chưa tròn 30 đã nếp nhăn đầy đầu, suốt ngày giải quyết thiệt hại Đội Trưởng gây ra. Dù sao cô cũng không ngại sắp xếp dọn dẹp gì đó. Đứng trước bác già ít nói chuyên thở dài sau lưng Đội Trưởng nhưng vẫn luôn tận tụy với chức vụ như vậy, Agami tỏ vẻ kính già yêu trẻ là phẩm chất đáng quý.

 

Agami đưa tay đẩy chốt cửa sổ. Bầu trời chiều đầy mây âm u. Gió thổi nhẹ lùa vào từ cánh cửa đang mở, mang theo hơi nóng tanh nồng, thổi bay sợi tóc tơ bên má cô. Thầm nghĩ hiện thực cũng chẳng an bình gì, Agami nhíu mày lùi khỏi bậc cửa, chờ đợi người đang phóng tới. Chẳng bao lâu Kamui đúng hẹn đạp nát tường vào, cười toe như thường lệ, tay gỡ nút áo, không hề xấu hổ ôm ô bước vào phòng tắm. Cô quen cảnh này đến không buồn liếc mắt, ra mở chốt sẵn cho Phó Đội Trưởng rồi nhấc điện thoại gọi cơm.

Hạm đội 7 là lực lượng chiến đấu mạnh mẽ nhất. Thường nếu không cần thiết tập trung toàn lực thì những tiểu đội hoặc cá nhân có thể tự nhận nhiệm vụ được Đội Trưởng (chính xác hơn là Phó Đội Trưởng) kí về. Những phi vụ Đội Trưởng hứng lên nhận để bản thân đi cũng rất nhiều, nhất là khi hành tinh đó có đồ ăn ngon hoặc kẻ mạnh. Lần nào Abuto cũng miễn cưỡng vác gương mặt xám ngắt khuyết thiếu biểu cảm đi theo. Dĩ nhiên, thân là chiến sĩ kiêm bảo mẫu số 2 của Đội Trưởng, cô cũng không thoát mệnh.

Sau lưng cô vang lên tiếng đẩy cửa. Bộ đồ đen được mặc qua loa hở vài nút lộ ra phần xương quai xanh hấp dẫn. Kamui để nguyên mái tóc ướt đẫm thả người nằm sấp lên giường không cử động. Nhìn căn tóc mềm mềm trên đỉnh đầu cậu, Agami bỏ cuộc trong việc giải đáp bí ẩn tại sao đầu ướt nhưng lọn ăng ten kia vẫn vểnh lên.

Mắt cô liếc nhanh qua khe cửa. Chiếc áo choàng bạc ướt sũng nằm tùy tiện trên sàn phòng tắm. Dường như cô có thể thấy vô số bóng ma đen ngòm réo khóc nỉ non trên lưng áo. Agami cố kìm nén xúc động đưa tay ôm mặt. Ông Họa Thần này hoàn toàn lệ thuộc trong việc giặt giũ nên đã quen lết đến phòng cô mỗi lần chơi chán chạy về. Thậm chí cô cũng quen luôn việc xếp sẵn vài bộ quần áo của Đội Trưởng trong phòng.

Nguyền rủa tên chơi trội thích mặc áo choàng sáng màu không biết rút kinh nghiệm. Cấp dưới nhà anh không những thức thời khoác áo đen mà còn tự giặt đồ đấy!

Làu bàu theo bản năng, cô tiện tay cầm lấy tấm khăn trắng đặt nhẹ lên đầu cấp trên nhà mình.

“Tóc ướt dễ bị cảm lắm Đội trưởng.”

“Không muốn cử động luôn.”

Thanh âm khe khẽ truyền vào tai nghe hệt như đang làm nũng khiến cô hơi ngẩn người. Khi Agami định đưa tay gãi đầu đầy bối rối thì Kamui lăn một vòng trên giường. Cậu ta như nghĩ ra gì đó hứng thú liền ngồi thẳng dậy, chỉ vào đầu mình cười cười.

“Lau khô tóc nào.”

Nụ cười kia rạng rỡ cực kì, khiến cô không thể từ chối được. Agami thở dài nhẹ nhàng, lật khăn giúp cậu lau tóc. Kamui rõ vui vẻ mở lời.

”Số lần Agami thở dài càng ngày càng nhiều.”

“Nếu ngài cân nhắc giảm bớt công việc thì cảm tạ.”

“Tiếc thật, Abuto cũng không biết nấu ăn, không rảnh dọn dẹp.”

Thưa Ngài, tôi cũng muốn dành thời gian luyện tập lắm.

“Đừng nói xấu cấp dưới chứ Đội Trưởng. Tôi giải quyết được rất nhiều chuyện cho ngài đó. Ví dụ như bồi thường vệ sĩ cho nhà nào đó sáng nay và trả chi phiếu cho bàn cơm này.”

Abuto thở dài thườn thượt đẩy xe đựng mấy chục hũ cơm vào phòng, không nhìn cô. Còn Kamui vẫn duy trì dáng vẻ cười cười đáng đánh.

“Ahahaha, tại tên kia có vẻ không tệ. Lỡ tay đánh chết mất.”

“Vì đề phòng suy nhược thần kinh quá mức nên tôi hoãn hẹn với tàu xin nghỉ phép một ngày…”

Agami cảm thấy lời của Phó Đội Trường vừa nói như sét đánh bên tai, cuống lên.

“Khoan, Phó Đội Trưởng đại nhân, thế còn Đội Trưởng?”

Kamui ăn ý gật đầu, tay nhấc lên hũ cơm đầu tiên.

“Phải, ta chưa phê duyệt.”

“Quyền sở hữu vùng này hoàn thiện rồi. Đội Trưởng phá hoại chỗ nào tùy ý.”

Chỉ cần có thế, Đội Trưởng rất ham vui cười tít mắt mà vẫy tay chào tạm biệt Phó Đội nhà mình, như có như không táng vào eo cô vài cái.

“Nghỉ phép vui vẻ nha Abuto.”

Agami á khẩu, không động đậy gì cho tới khi Đội Trưởng đặt hũ cơm cuối cùng xuống đất. Kamui hơi ngả người. Tấm khăn vẫn đang che khuất mất nửa gương mặt Kamui và cả tư thế đứng sau lưng cậu khiến cô không rõ Đội Trưởng đang cảm thấy thế nào. Im lặng một lúc cậu chợt đứng dậy thắt lại dây lưng, mở miệng.

“Hôm nay vận động thay đổi một chút. Không cần chờ.”

Cô né tránh ánh mắt trong suốt của đối phương, kìm chế không rống lên “Làm như tôi muốn ứng chiến với ngài lắm ấy!”, bại trận nhún vai.

“Vâng.”

Chân liên tục bước về phía lỗ hổng to tướng. Đội Trưởng hơi tỏ vẻ khó xử suy nghĩ.

“Nhưng để Agami một mình lang thang cũng không tốt. Dù sao chúng ta cũng mới chỉ quen biết hơn 1 năm.”

“Tôi ở yên tại chỗ là được…”

“Thôi đi chung đi. Abuto đến hoa phố. Không xa lắm. Bám theo thôi.”

“Ngài tha cho Phó Đội Trưởng đi.”

Nghe vậy, Kamui quay đầu cười vô cùng hiền hòa.

“Agami, Abuto quan trọng hay ta quan trọng hơn?”

*

Nhạc dừng. Bài múa quyến rũ của vị kĩ nghệ sau tấm màn kết thúc. Đội Trưởng tiếp tục ngấu nghiến không ngừng trong ánh nhìn kinh dị của những người khác. Tầm mắt Agami không rời sườn mặt của vị mỹ nữ đang uyển chuyển rót rượu vào chén của mình. Thật may vì trên vũ trụ vẫn còn nhiều giống người có vẻ ngoài giống người Trái Đất. Cô nghĩ cố gắng mấy mình cũng sẽ không bao giờ hiểu được thẩm mỹ của người ngoài hành tinh. Nếu không bị ngài Phó Đội Trưởng “thân thiết” vỗ vai thì tình hình hiện tại đúng là cảnh sắc hoàn hảo.

“Agami, có thể trả lời xem tại sao nhóc và Đội Trưởng ĐÚNG LÚC mò đến đây vậy không.”

Nuốt câu phản bác “Làm như tôi tình nguyện cùng hai ngài đi dạo kĩ viện!” vào miệng, hít trọn mùi hương quen thuộc hòa quyện mùi nến sáp, rượu nồng, và phấn trắng, cô bỗng nhận ra mình đã mở miệng.

“Lạ lắm sao? Tôi muốn đi.”

Kể cả khi hành tinh này không phải quê hương của cô, chiếc hộp khóa kín những kỉ niệm quen thuộc vẫn cứ rạn nứt.

“Chúng tôi sẽ chuẩn bị phòng riêng cho các vị. Cô nương muốn gọi nam kĩ không? ”

Đũa trên tay Kamui ngừng động. Bị đánh thức khỏi hồi tưởng, Agami giật mình ngẩng đầu lên. Vị bà chủ đầy đặn gõ một cú vào lưng cô trêu ghẹo.

“Người ở đây không kém đâu cô nương.”

Không hề nhận ra sự im lặng quái dị xung quanh, Agami đỏ mặt gãi đầu, đưa mắt si mê nhìn cậu nhóc hầu cận mập mạp đứng ở góc phòng.

“Gọi mỹ nữ vào phòng tôi là được rồi. Tốt nhất thêm vào một bé nam nhỏ nhắn sáng sủa…”

Miệng cơm của Đội Trưởng phát ra tiếng ho nghèn nghẹt. Đôi mắt thiếu sắc của Abuto trừng lớn. Phó Đội Trưởng vất vả mấp máy môi mãi mới phát âm được tên cô.

“A… Aga… Agami…”

Cô khó hiểu chờ người bên cạnh nói tiếp. Nhưng Abuto cũng chỉ há miệng một lúc rồi uể oải đưa tay đỡ trán.

“Thôi, không có gì, giới tính lệch lạc chút cũng không sao. Làm được việc là tốt rồi.”

“Ta không biết là Agami hứng thú với phụ nữ đó.”

Chậc. Người trẻ em và phụ nữ mềm lắm. Tôi chỉ muốn ôm ngủ mà thôi, mới không khai ra chuyện mình quen ôm đàn chị ngủ nên mới thế đâu.

“Ra là thế à?”

Kamui chăm chú nhìn cô tỏ vẻ hiểu rõ. Chột dạ bởi vẻ mặt quỷ dị của hai vị sếp lớn, Agami ngập ngừng:

“Tôi… vừa nói ra miệng sao?”

Quý ngài Đội Trưởng thản nhiên gật đầu với vẻ mặt không thể khiến người đối diện không ngứa tay. Mắt Agami âm trầm lạnh lẽo. Nhiệt độ xung quanh cô hạ thấp.

“Tôi xin phép đi nghỉ trước.”

“Thôi khỏi.  Nơi này chán òm. Cả ba chúng ta về thôi..”

“Đội Trưởng.”

Cô và Abuto đồng thanh ai oán hét lên. Và Kamui thì nở nụ cười thánh mẫu.

“Nghỉ ngơi quan trọng hay ta quan trọng hơn?”

Câu trả lời: Tính mạng quan trọng nhất.

Dù bạn là anh hùng hay trộm cướp, đã tùy tùng ông thần kia thì vòng tay của mỹ nam mỹ nữ đều là mây bay. Tối nay, Agami cực kì khắc sâu nhận thức đó.

Danh Sách Chương
Mèo Yêu

Co Le (6 tháng trước.)

Level: 7

98% (49/50)

Bài viết: 0

Chương: 0

Bình luận: 192

Lượt thích: 142

Lượt theo dõi: 12

Tham gia: 27/02/2017

Số Xu: 1

À, chương này thì mình đã hiểu vì sao ở chương một nhân vật lại nghe thấy giọng nói bên tai. Nhớ là còn một người (hay ma) hôm đó cũng nhìn cô nữa mà nhỉ?

Chẳng lẽ cô ấy gia nhập đội bảy thì mấy linh hồn kia không xuất hiện nữa ha?

Nghĩ lại thì cũng do Agami tốt tính, tội nghiệp ngài Phó Đội Trưởng chưa tròn 30 đã nếp nhăn đầy đầu, suốt ngày giải quyết thiệt hại Đội Trưởng gây ra

=> Có lẽ nên thêm là "do Agami tốt tính nên mới chịu nổi"?

Câu này mình không hiểu nghĩa lắm:

Ông Họa Thần này hoàn toàn lệ thuộc trong việc giặt giũ nên đã quen lết đến phòng cô mỗi lần chơi chán chạy về.

Bạn nên sửa cho câu văn mượt mà, rõ nghĩa hơn nhé.

Trong văn viết, các từ 'Ha ha' vẫn được dùng như tiếng cười, nhưng bắt buộc phải viết tách liền, bạn chú ý thêm nhé.

“Ahahaha, tại tên kia có vẻ không tệ. Lỡ tay đánh chết mất.”


Thành Viên

Thành viên online: Linhthao Le Linh Dan KVy Saigon và 70 Khách

Thành Viên: 6630
|
Số Chủ Đề: 1808
|
Số Chương: 4702
|
Số Bình Luận: 14045
|
Thành Viên Mới: hương kim thị ngọc