Chương 1: Chuyện đã từng qua.
Cơn mưa đầu tiên của mùa đông cuối cùng cũng rơi xuống. Lạnh buốt đến thấu xương, nhưng đối với Hàn Băng thì lại khác, nó thích cảm giác ấy, cái cảm giác mà cơ thể và thời tiết đối lập nhau, cũng giống như nóng và lạnh không thể chung hoà.
Nghĩ lại nhiều năm trước, qua đôi mắt không mấy thiện cảm với đời, Hàn Băng chỉ nhìn thấy cuộc sống này thật khô khan, khốc liệt, lạnh lùng và quá vô tâm.
Bản thân nó vốn đã đặt chỉ tiêu rằng “mình sống trên cõi đời này chỉ đang làm tốt nhiệm vụ… Sống! Cho đến một lúc nào đó, thượng đế thấy chán trê thì rút lại cái hơi thở của sinh linh, mà mình đã tạo hóa.”
Vậy nên trong nhiều năm cô độc một mình, Hàn Băng chỉ dập theo khuôn mẫu điên rồ đó mặc cho những lời khuyên, những lời đe doạ, trách móc của xã hội.
Nó – một con người tẻ nhạt thế đấy!
Rồi ai cũng nghĩ, chính xác ngay cả bản thân nó cũng từng nghĩ, “mình sẽ sống như vậy suốt đời, sẽ chẳng thể nào tiếp nhận cái gì của cuộc sống”. Ấy thế mà… Ngay lúc này đây… Cơ thể nó đang bắt đầu cảm thấy có sự nặng nề, một bên vai như bị vật thể gì đó to tròn tì xuống, vòng eo không được thon gọn như trước, vì chiếc áo len dày cộp bao phủ, cũng bị ép sát khóa chặt. Nó không quay lại nhìn, không nghi ngờ, không thắc mắc, không phản ứng, mà bây giờ Hàn Băng chỉ đang cảm nhận sự hạnh phúc, vốn dĩ nó đáng phải có từ lâu.
– Không lạnh sao?
Là giọng nói trầm bổng ấm áp, đầy sự quan tâm của Tuấn Phong vang lên, sau khoảng thời gian im lặng đến khó chịu. Khẽ cựa mái tóc nâu lịch lãm, để chạm đến cái má xinh đẹp của nó, cậu cau mày chờ đợi câu trả lời.
Nhưng lại vẫn thế, Hàn Băng chỉ ngầm lắc đầu cho cậu hiểu, khoé miệng không buồn mở lời, tại nó đang mải nhìn xa xăm, ánh mắt trầm tư cuối cùng cũng dịch chuyển rồi hướng lên bầu trời, bất giác đôi môi nó cong lên. Mỉm cười hạnh phúc, khi hình bóng một người xuất hiện trong tiềm thức.
Nó đang nhớ tới cậu, một Tuấn Phong lúc nào cũng đến bên Hàn Băng, đến rất nhanh, mỗi khi nó cảm thấy con người mình thật cô độc, cũng nhờ có cậu mà, cái con quỷ lạnh lùng, vô tâm ở nơi nó đã tan chảy đi từ lúc nào.
Bằng tất cả tấm lòng, nó thầm cảm tạ ông trời, vì đã ân ái nó mà ban hắn xuống, để bù đắp lại quãng thời gian trong quá khứ, mà nó đã chịu.
Tiếng thở dài bất lực của Tuấn Phong, khi nhận được cái lắc đầu của Hàn Băng, đôi lông mày cậu ngay từ đầu đã trau lại, nay còn đậm và rõ nét hơn, chỉ thiếu điều, không thể vật ngửa cái con người ngang bướng này ra mà cạy họng “cái cô bé này khi ở bên cậu thật sự là bướng bỉnh”. Đôi tay cậu vì thế không ngần ngại, mà ôm chặt nó hơn, Tuấn Phong gằn giọng: Hoàng – Lý – Hàn – Băng.
– Em muốn đến Nga, Tuấn Phong.
Hàn Băng nghĩ rồi, nó đã suy nghĩ rất lâu, rằng nó đã đến lúc phải đi, sẽ là cùng cậu, ở đất nước này thật sự đã xảy ra quá nhiều chuyện. Nó sẽ đi đến một nơi khác, để bình tĩnh lại, và lu mờ đi cái quá khứ ác mộng đấy, nó không chạy chốn, chỉ là muốn làm mờ đi một ít, để không ngày nào nó phải nghĩ đến nữa. Và tương lai nó có cậu, thế là đủ.
– Em thích là được. – Tuấn Phong điềm đạm trả lời.
– Hai ngày nữa, chúng ta sẽ đi được không?
– Ừ…
Rồi thì sẽ cũng có lúc, mọi chuyện phải kết thúc, nhưng đẹp hay không? Hạnh phúc hay không, thì phải do mỗi người, Hàn Băng đã trải qua rất nhiều chuyện, có lẽ đây, chính là niềm vui mà thượng đế ban tặng cho nó chăng? Hàn Băng, và ngay cả Tuấn Phong cũng không biết, tương lai sẽ xảy ra điều bất hạnh gì nữa, nhưng… Họ biết, vẫn cứ tôn trọng hiện tại là tốt nhất. Ánh mắt, lẫn tâm hồn, hai người như hoà quyện làm một, họ cùng nhau hướng ánh mắt trầm tư ấy ra phía xa xăm, vào một khoảng không gian vô định, và cùng suy nghĩ lại mọi chuyện đã qua.
— QUÁ KHỨ —
“Xẹt… Đoàng” tiếng sấm chớp thi nhau phát hành trong cơn mưa đầu hạ. Thứ ánh sáng nhớp nhoáng bên ngoài khoảng không, len lỏi vào căn phòng nhỏ của Uyên Nhi, khuôn mặt nó đang tái nhợt, theo từng đợt của tiếng sấm chớp. Uyên Nhi sợ hãi toát mồ hôi lạnh, đôi mắt nhắm nghiền, tưởng chừng như không thể mở nổi. Khuôn miệng mấp máy, khi người ta cố gắng hiểu, trên đầu chỉ hiện lên hai từ “Phải thoát.”
“Băng con tỉnh lại đi! Băng mở mắt ra, con không được ngủ! Ta sẽ đưa con đến bệnh viện ngay, con phải cố gắng lên.”
Trên chiếc xe ô tô sang trọng, một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đang lái xe với gương mặt lo lắng, khuôn miệng không ngừng mấp máy, vang lên tiếng, để thức tỉnh cái người tên Băng bên cạnh. Chiếc xe chạy tốc độ nhanh, trên con đường cao ốc gần khu vực thẳm, tiếng súng đâu đó vang lên, làm chiếc xe đang lái bị chệch bánh, mà lao xuống cái vách núi cao tềnh nghềnh kia, trên khoảng không, người ta chỉ nghe thấy tiếng hét thảm thiết của người đàn ông, rồi nhanh chóng bị vụt tắt trong tiếng nổ to lớn… Đoàng.”
– A… A a a.
Sau tiếng sấm cuối cùng, Nhi giật mình tỉnh dậy, nó run rẩy ngồi bó gối hai chân, khuôn mặt tái nhợt úp xuống. Đã một tuần trôi qua, cái giấc mơ đó luôn xuất hiện mỗi khi nó nhắm mắt, nó không hiểu tại sao lại vậy, cảm giác đó, Uyên Nhi thấy rất thật, như là nó đang đóng một tập phim nào đó, nó là cô gái ấy, trong một khung cảnh kinh hoàng.
Đầu óc nó không thể không suy tâm cái giấc mơ ám ảnh đó. Tim nó đập nhanh, lòng cũng cộn lên một cảm giác khó chịu, nó thực không hiểu, cứ suy nghĩ, rồi phân tích sâu, đầu óc nó lại đau, nhức nhối. Cái cảm giác không mấy an tâm liên tục tràn về.
Tâm trạng Uyên Nhi cứ mông lung lo lắng không yên, nếu như, không có tiếng của ba mẹ nó đang sốt ruột ở bên ngoài.
– Nhi! Con có sao không? Mở cửa ra đi con! Nhi!
Cạch…
– Ba mẹ con không sao.
Nó uể oải mở cửa phòng, nghe giọng nói, cũng như chứng kiến khuôn mặt đầy lo lắng, của hai đấng sinh thành, nó trách mình không thể mang luôn kim chỉ ra, để vá luôn cái lỗ hổng, không bao giờ lấp đầy trên mặt. Đây chẳng phải là một lần, nhưng cái giấc mơ đó, thật sự quá đáng sợ, đến nỗi tim nó vẫn chưa chịu về đúng cái nhịp của mình.
– Tại dạo này con xem nhiều phim hành động quá đấy mà, nên chắc mới ngủ mơ vậy à hìhì.
Con người Uyên Nhi vốn cứng đầu. Hơn nữa là người ngoài lạnh trong nóng, có thể nói, là con người sống nội tâm, nên khi nghe thấy nó nói vậy, thì ba mẹ nó cũng không muốn hỏi nhiều, chỉ tỏ thái độ gọi là yên tâm cho nó thấy, đỡ phải phiền cái thân Uyên Nhi tự dằn vặt mình, hầy cái đứa con gái này, ba nó thở dài rồi lên tiếng :
– Thôi không sao là tốt rồi còn sớm vào nằm chút nữa rồi dậy.
Tiếng bước chân đều đều của ông bà Trương đi xuống dưới lầu. Nhìn bóng dáng hai người, vừa đi khuất nó mới thở hắt ra đầy mệt mỏi, Nhi biết, là ông bà chỉ miễn cưỡng tin, nhưng con người nó giờ cũng chả biết làm sao nữa! Khẽ đóng cánh cửa, Uyên Nhi mệt mỏi trượt lưng trên bức tường nhà. Nó lại mơ hồ chìm đắm vào, cái cảm xúc hỗn độn lúc này của mình. Thật sự là quá kì lạ?
Lòng bất an, đầu óc nhức nhối, Uyên Nhi thở dài não nề, nó đang nghĩ đến, liệu rằng giấc mơ kia, có chăng là liên quan đến kí ức bị rỗng của mình? Nhưng, làm sao có thể, gia đình nó đâu có thù oán với ai. Trước giờ vốn bình yên, ba mẹ nó đâu có biểu hiện gì gọi là lo lắng sẽ có người tìm được.
Nó lắc đầu để xua tan đi mấy cái ý nghĩ trong đầu. Nó không muốn đầu óc mình nổ tung, chỉ vì mấy cái suy nghĩ vởn vơ, chưa có gì xác định. Cái giấc mơ ấy, cũng có thể chỉ là giấc mơ đi, hoặc không thì cũng cho là xảy ra một biến cố nào đó đi. Nó không muốn nghĩ đến nữa, mà nó sẽ chờ đón những điều gì đó sẽ đến hoặc không.
***
Sau cơn mưa trời lại sáng, mọi cảnh vật đều tươi đẹp khi cơn dông hôm qua kéo xuống.
Nhưng có tươi, có đẹp thế nào, thì tâm trạng của Uyên Nhi lúc này, chẳng thể nào cảm nhận.
Dù đã dặn lòng không được nghĩ, không suy tâm vào cái giấc mơ ấy, nhưng thực là nó chẳng thể nào dứt ra nổi. Khiến đầu óc nó bây giờ cứ quay cuồng, ảo ảo, mông lung, nên nó quyết định đi bộ để đến trường, phần là cũng giúp nó giải toả mấy cái cảm xúc hỗn loạn trong người.
Uyên Nhi bước trên con đường dài, qua chiếc kính cận dày, đôi mắt nó khó chịu liếc nhìn mấy cái ánh mắt không mấy thiện cảm kia về phía nó.
Kể từ sau vụ tai nạn năm ấy, Uyên Nhi không nhớ gì cả, chỉ biết sau khi xuất viện, gia đình không muốn để khuôn mặt thật của nó lộ ra ngoài, vì sợ chuyện trong quá khứ lặp lại. Quá khứ ấy, đã xảy ra những gì nó cũng không biết, bản thân Nhi cũng không muốn hỏi, vì chỉ nghĩ là do quá khứ không mấy tốt đẹp nên gia đình mới không kể chi tiết là như thế nào, có hay trong quá khứ, hoặc từ lúc đó nó mới biết mẹ nó là một thợ hóa trang khéo léo. Cùng với những phụ kiện đi kèm, bỗng chốc nó trở thành một người hoàn toàn khác, cũng là cái khuôn mặt trái xoan đó, đôi mắt to tròn đấy, nếu nói ra thì không phải xấu, nếu như, Uyên Nhi không có thêm những nốt tàn nhan trên mặt, đôi mắt kia được dấu qua lớp kính dày, mái tóc được nó làm rối kếch xù để che một phần khuôn mặt.
Uyên Nhi nhếch môi cười khẩy qua ba năm nó đã quen với những ánh nhìn khinh rẻ kia, con người ta thật là phân biệt đối xử, nó thầm cảm ơn ba mẹ mình, vì đã nghĩ ra cách này để nó thấy được, ai mới là bạn, là bè, mặc dù con người nó ít khi tin thật lòng một ai đó, để kết bạn.
– A… – Uyên Nhi khẽ rên lên sau khi cả người nó không may tiếp đất, khủy tay va đập vào đá nên đau vô cùng. Đầu óc nó choáng váng vì cơ thể đang yếu sẵn nên phải một lúc nó mới lò bò ngồi dậy được. “Mẹ kiếp” nó lầu bầu.
– Không có mắt. – Giọng nói lạnh lùng kèm theo chút chết chóc của chàng trai va vào nó lên tiếng.
“Chết tiệt” là hắn phi như bay rồi va vào nó vậy mà lại dở cái giọng đó ra. Nó nhếch mép khinh khỉnh không nhìn chàng trai kia, chỉ lãnh đạm đứng dậy bước đi. Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng mà nó vừa mới nhấc chân lên thì đã bị kéo lại. Người con trai đó nhìn nó tức giận liền gằn giọng:
– Điếc.
– Ờ.
Ngước đôi đồng tử lên nhìn người đối diện, nó lãnh băng trả lời, Uyên Nhi thoáng chút bối rối khi chạm phải khuôn mặt điển trai trước mắt, phải nói thế nào đây? Khuôn mặt anh tuấn trắng trẻo không tì vết, đôi mắt đen hơi sâu toát ra sự lạnh lẽo chết chóc, chiếc mũi hơi lai tây, đôi môi mỏng quyến rũ. Nhìn qua cũng đủ thấy là con người có quyền lực. Nhận xét là thế, nhưng vẻ ngoài đối với nó không quan trọng… Loại như hắn nó không thể nào có thiện cảm nổi.
Bốn mắt chạm nhau, nên nó có thể nhìn ra ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn chút vui mừng, nhưng ngạc nhiên hay vui mừng gì thì nó không biết, Uyên Nhi nhíu mày khó hiểu cũng như có sự cảnh giác, nhìn là biết hắn ta không phải là người có thể chọc vào.
– Hương… Hương… La…
Ánh mắt Nhi càng đặc quánh, khi để ý môi hắn đang mấp máy định nói gì đó, hình như đang nói với nó thì phải? Nhưng, nó chỉ là một con người bình thường, một con người xấu trong mắt tất cả. Càng nghĩ càng thấy lạ, nó không quên cảnh giác hơn với hắn ta, cũng không thèm tìm hiểu, nên chưa để hắn hoàn hồn và nói hết câu, nó đã rời khỏi tay hắn rồi đi thẳng.
Thái độ của nó làm hắn rất khó hiểu, nét thoáng có chút bực bội, nhưng nhanh chóng tan biến, nhìn hình dáng bé nhỏ bước đi trong sự thờ ơ đầy cảnh giác, khiến hắn không thiếu chút sự đau lòng. Ngẫm nghĩ hồi lâu, hắn như hiểu ra vấn đề, người thanh niên ấy, vội rút chiếc điện thoại trong túi ra, bấm vội con số trên bàn phím, rồi nói gì đó với người bên kia, hắn mới quay về phía Uyên Nhi lẩm nhẩm:
– Hàn Lâm Hương Lam thì ra cậu ẩn ở đây, khá lắm dám làm tôi mệt mỏi suốt ba năm.
Ánh mắt lộ rõ ý cười len lỏi niềm hạnh phúc khó tả, hắn nhanh chóng bước đi nhưng ngược hướng với nó. Khuôn mặt, đôi mắt với vóc dáng cùng sự lãnh băng kia hắn không thể nào quên được nhưng để chắc chắn hắn phải điều tra vài thứ “Sẽ nhanh thôi”.
Nhớ lại cuộc chạm mặt vừa nãy, trong lòng Uyên Nhi không khỏi dấy lên những cảm xúc khó tả mà từ trước giờ nó chưa thấy, có cái gì đó rất thân quen, hình như là gặp ở đâu rồi nhưng nghĩ đi nghĩ lại đầu óc Uyên Nhi chỉ là một khoảng trống rỗng.
Bước chân vào lớp thì tiếng trống trường cũng hay phát động. Uyên Nhi lãnh đạm bước vào chỗ ngồi trong sự thờ ơ của lớp, nó cũng chẳng phải phiền não mà để ý đến họ. Cuộc sống ở lớp của Nhi từ trước đến nay luôn thế lạnh lùng với tất cả với mọi người. Hiển nhiên cái biệt danh “Tự kỉ” toàn trường cũng yễm ệ mà ban xuống cho nó.
Uyên Nhi khẽ nhếch đôi môi tao thành một đường cong ba mươi độ. Cuộc sống không bị làm phiền này nó đang thấy rất ổn.
***
Ở một nơi khác, trong khu biệt thự sang trọng, một người thanh niên đang ngồi trên chiếc ghế xoay bên bàn làm việc của mình, tư thái uy nghiêm của cậu khiến người khác ít nhiều cũng có chút dè chừng về bản thân.
– Vào đi.
– Tuấn Phong, tao xác định rồi là cậu ấy.- Người con trai ngoài cửa nói, trong giọng lộ rõ vẻ vui mừng nhưng chưa được lâu thì giọng anh lại chìu xuống.- Thời gian, địa điểm đều trùng khớp. Nhưng… Chúng ta… Cậu ấy… Sẽ không nhớ được.
Cậu biết, nếu nhớ được thì Hương Lam đã chẳng tỏ thái độ là người xa lạ như ban sáng. Ánh mắt cậu u buồn nhìn về hướng xa xăm, tự dặn lòng cậu phải giúp “cô ấy nhớ lại” cậu có rất nhiều điều muốn nói.
Khẽ hít lấy nguồn không khí xung quanh để lấp đi cái cơn khó chịu trong lòng. Giọng trầm buồn vang lên sau khoảng thời gian im lặng:
– Ngày mai chúng ta sẽ tới đó.
***
Ngày mới, tiếng trống trường vang lên, cũng như mọi ngày nó đến và ngồi lì một chỗ. Cho tới khi giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp, thông báo có học sinh mới chuyển. Sau tiếng nói của cô giáo cả lớp đều xôn xao, một người không quan tâm đến chuyện thiên hạ như nó cũng phải lấy làm lạ ”Cũng chỉ còn một tháng nữa là hết năm học sao lại có học sinh mới chuyển đến chứ?”
Dẹp cái thắc mắc của mình lại, nó ngước mắt lên, nhìn bóng dáng của người đang bước vào.
Tiếng giới thiệu bản thân vang lên đều đều trên bục giảng, Uyên Nhi nhíu mày nhìn người con trai tuấn tú, đứng gần cửa ra vào. Ánh mắt lạnh lùng vô cảm rơi vào cô gái mới bước vào đi đến chỗ nó.
– Chào bạn! Có phải bạn tên Hương Lam?
Nó khó chịu, ánh mắt cũng thêm phần cảnh giác. Ngẫm hồi lâu, nhưng nó cũng không trả lời câu hỏi tưởng như bắt quen của cô, mà nó vào thẳng vấn đề, bản thân nó nghĩ, có thể trước sau gì cô ta cũng sẽ hỏi nó.
– Là Trương Uyên Nhi.
Nhận được sự lạnh lùng kia cô bất giác rùng mình, mặc dù cũng đã gặp nhiều nhưng, xa cách bao năm, nay gặp lại, lại tạo cho cô cảm giác vừa lạ vừa quen. Cố chấn tĩnh lại bản thân, đôi môi hoa anh đào khẽ tạo một nụ cười tươi tắn, ánh mắt nhìn thoáng qua cũng thể nhận thấy niềm vui của cô đang lớn dần đến thế nào, vì đây, khởi điểm nó mở lời, cũng là khởi điểm bước đầu thành công của họ.
– Ồ… Chắc tớ nhận nhầm rồi, không ngờ lại giống như vậy đó. Chào! Tớ là Lâm Doãn Kỳ.


Dương Mộc (9 năm trước.)
Level: 6
Số Xu: 563
cảm ơn Lương, mình sẽ sửa lại.
Phúc Lương (9 năm trước.)
Level: 11
Số Xu: 8589
Góp ý:
Chau mày, cau mày, nhíu mày chứ không nên dùng trau mày.
Ta là Quỷ háo tài.
Ta đã qua đây.
Mr. Robot (9 năm trước.)
Level: 10
Số Xu: 8192
Mr. Robot (9 năm trước.)
Level: 10
Số Xu: 8192
Bạn được tặng 1 chai Nước tăng lực nhé :))
Dương Mộc (9 năm trước.)
Level: 6
Số Xu: 563
Cảm ơn bạn nha :)). Mình sẽ đọc và sửa lại. Cảm ơn bạn đã ủng hộ :))
Nguyệt Phong Dao (9 năm trước.)
Level: 4
Số Xu: 56
Có những tình tiết xảy ra nhanh mà bạn lại thêm dấu phẩy vào thì nó sẽ không hay đâu, ví dụ như là: "Trên chiếc ô tô sang trọng, một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, đang lái xe với khuôn mặt lo lắng, vang lên tiếng, để thức tỉnh cái người tên Băng bên cạnh", đáng ra không nên thêm dấu phẩy vào giữa chữ tuổi và chữ đang vì như thế khó đọc, khó hiểu nhé!
Tặng một xu cho bạn, cố lên!
Tiến Lực (9 năm trước.)
Level: 19
Số Xu: 20245
Đón chờ các chương tiếp theo của bạn.