Phần 1: Nhật Hạ. Chương 8: Tuấn Anh

http://images.ndh.vn/Images/Uploaded/Share/2014/04/29/44541_20140429121541.jpg

Đào tàn, phượng nở, lá vàng rơi, sương giăng khắp lối. Vòng tuần hoàn của thời gian cứ lặng lẽ trôi qua rồi lặp lại hết năm này qua năm khác, thấm thoát đã sắp đến lúc tôi phải rơi nhà tình thương để tự sải cánh trên đường đời tấp lập. Những gì diễn ra vào cái đêm dài ấy được tôi xếp gọn vào một góc trong tâm trí, nó là ký ức mà tôi không muốn nhớ, không muốn tin nhưng cũng chả buồn quên lãng.
Có một dạo, tôi hay mơ một giấc mơ thế này: tôi nắm tay một thanh niên cao lớn đi giữa những gò đất nhấp nhô trong đêm tối, tay anh ta lạnh như nước đá, vừa đi chúng tôi vừa ngân nga:


Rung răng rung rẻ,
Dắt trẻ đi chơi,
Đến ngõ nhà trời,
Lạy cậu, lạy mợ,
Cho cháu về quê,
Cho dê đi học,
Cho cóc ở nhà,
Cho gà bới bếp.
Xì xà, xì xục” 


“Nhóc mọi người thường gọi em là gì?”
Vừa quơ quơ mấy con đom đóm lập lòe trong tầm mắt, tôi vừa đáp:
“Nhật Hạ!”
“Em bao nhiêu tuổi rồi?”
“Mẹ bảo em năm tuổi.”
“Thế anh là ai? Sao anh lại ở đây?”
“Anh ấy hả? Tên anh là…”


Mỗi lần đến đoạn ấy là y như rằng tôi lại bị tiếng chuông chùa buổi sớm đánh thức. Mang theo vẻ mặt tiếc nối, tôi nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân, ăn sáng rồi leo lên vị trí quen thuộc của mình trên chiếc xe chở đám trẻ chúng tôi đi học trong suốt mấy năm qua. Với một đứa không có lấy một mống bạn thân như tôi thì chiếc ghế đơn trên đầu xe là thích hợp nhất. Bên dưới ồn ào ra sao tôi mặc kệ, từ lúc lên cho tới lúc xuống tôi đều lỡ đãng nhìn cảnh vật lướt qua bên ngoài, thi thoảng bác tài lại quay sang nói với tôi vài câu bâng quơ.


Ở nhà tình thương của chùa Vô Danh chúng tôi được học chương trình phổ thân hoàn toàn miễn phí từ lớp 1 đến hết lớp 12. Tất cả là phải cảm ơn người anh lớn sống ở chùa cách đây nhiều năm. Anh ta là con cầu, con khẩn của vợ chồng con trai chủ nhân ngôi trường chúng tôi theo học. Nghe kể từ khi sinh ra thời gian ở viện của anh ta còn nhiều hơn ở nhà. Trong một đi xem, thầy bói phán rằng: bệnh anh ta là âm bệnh, muốn trị khỏi thì phải “bán” anh ta vào cửa Phật đến khi đủ 18 thì làm lễ chuộc ra. Trong thời gian đó người nhà anh ta, đặc biệt là kẻ làm ông nội phải nỗ lực hành thiện, tích đức bằng không dù “bán” anh ta vào ngôi chùa linh thiêng nhất anh ta cũng không sống quá 4 tuổi. Ban đầu ông nội anh ta nhất mực không nghe, nhưng sau khi nghe thầy kể lại rành rọt những gì ông ta đã làm trong quá khứ kèm thêm câu: số ông đã định sẵn là không có cháu nội, nhưng cảm động trước lòng thành của con trai và con dâu ông nên trời phật mới cho họ một đứa con. Đứa trẻ này, tiền đồ rộng mở nhưng nếu ông nội nó không chịu làm việc thiện, để tiền tài che mắt thì sớm muộn gì nó cũng bị nghiệp chướng của ông mình hại chết. Nghe đến đấy, ông ta xanh hết mặt mày, rối rít cảm ơn thầy bói, rồi đưa cháu mình vào chùa ngay trong đêm. Không những yêu cầu nhà chùa xuống tóc cho cháu mình mà ông ta còn quyết định cho tất cả những đứa trẻ trong chùa được học miễn phí tại trường ông ta suốt 12 năm học. Tôi thấy thật may cho ông ta là “quân số” trong nhà tình thương chúng tôi vào lúc đông nhất cũng chỉ dừng lại ở con số ba mươi. Nếu đông hơn kiểu gì ông ta cũng dở khóc, dở cười cho mà xem.


Nghe các anh chị khóa trên đồn rằng, ngôi trường tư gồm ba cấp học này được xây trên nền đất của một nghĩa địa đã giải tỏa, hồi đào móng cũng đào phải vài ngôi mộ mất bia, vô chủ. Chả biết là thật hay hư nhưng bất kể là đông hay hè tôi đều cảm thấy ngôi trường âm u, lạnh lẽo vô cùng dù mặt trời có chiếu sáng rực rỡ. Cạnh khu nhà ban giám hiệu có một ngôi miếu nhỏ ngày ngày được đích thân chủ tịch và hiệu trưởng trường đến quét dọn, thắp hương. Thề với quỷ thần hai vai, tôi đã từng thấy linh hồn chơi đùa ở đó.

Thực ra trước đây, tôi cũng từng thân với vài đứa trong lớp nhưng từ sau cái đêm ấy, tôi bắt đầu thu mình vào cái vỏ ốc của bản thân. Suốt tiết học chỉ cắm cúi ghi bài, giờ ra chơi thì gục mặc xuống bàn giả vờ ngủ. Cứ thế không những tôi mất đi cái gọi là quan hệ bạn bè mà còn bị cả lớp gán cho cái biệt danh “sâu ngủ“.


Cuộc sống không bạn bè, không ước mơ, không mục tiêu của tôi chính thức kết thúc khi tôi lên lớp 12 tròn một tháng. Hôm ấy vì trời mưa nên chúng tôi được nghỉ tiết chào cờ, đang mơ màng trong giấc ngủ thì đứa bạn cùng bàn đập bốp vào lưng tôi một cái, nói gấp gáp:
“Dậy! Cô vào!”


Đứng bật dậy mà tim tôi đập nhanh gấp hai lần bình thường. Trên bục giảng “đại tổng quản” của lớp đang dùng ánh mắt hình viên đạn quét qua ba tám mạng đứng bên dưới, quét đến lần thứ hai thì chúng tôi mới được phép ngồi lại. Lúc này, “đại tổng quản” mới bắt đầu lên tiếng:
“Hôm nay, lớp chúng ta có thành viên mới. Cô muốn lớp mình dành tiết này để làm quen với bạn ấy!”


Lời cô vừa dứt thì ánh mắt của tất cả chúng tôi đồng loạt dồn về nhân vật đang đi từ cửa vào. Vài tiếng trầm trồ thán phục nho nhỏ vang lên. Đứa bạn ngồi cạnh tôi, ôm mặt mơ màng nói:
“Ôi! Nam thần của đời em! Cuối cùng anh cũng xuất hiện rồi.”


Hai chữ “nam thần” phát ra từ miệng đứa bạn khiến tôi phải dụi mắt nhìn nhân vật đang đứng trên bục giảng một lần nữa, thấy không ổn tôi liền phì cười nói với nó:
“Chẳng phải gu thẩm mĩ của cậu là mấy anh chàng tóc vuốt keo, ăn mặc bảnh bao à? Sao giờ lại sang cái tên tóc tai bù xù, da trắng bệch như xác chết trôi, mặc áo ba lỗ, quần lửng đi học thế hả? Đã vậy ngày đầu đi học còn không chịu mang theo cặp sách, thật không hiểu sao thầy cô lại chấp nhận cho cậu ta vào học nữa!”


Vừa nói xong thì tôi bị ba đứa phản bác cùng một lúc:
“Bộ vẫn còn thiếu ngủ ngay sao mà nhìn nam thần sơ mi trắng, quần bò, tóc gọn gàng thành tên lang thang ngoài đường vậy hả?”
“Hả? Sơ mi trắng, quần bò, tóc gọn á?”
Tôi dụi mắt lần thứ hai, nhìn chăm chăm vào “nam thần” trên bục giảng bằng cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống, thậm chí còn mượn cả kính cận của đứa bàn trên nhưng vẫn không tài nào nhìn ra chiếc sơ mi trắng nào trên người tên đầu tổ quạ kia.
“Chẳng lẽ mắt mình có vấn đề.”
“Đúng rồi đó! Đi khám mắt và bớt ngủ đi sâu ngủ ạ! Không lại nhầm lẫn giữa mơ và thực.”
Đứa bạn cùng bàn được dịp trọc phá tôi, rồi lại hướng đôi mắt mơ màng của mình lên đầu lớp. Trên đó, màn chào hỏi ban đầu đã kết thúc, giờ là tiết mục xếp chỗ ngồi. Cô chủ nhiệm chưa kịp mở miệng, thì cô nàng mê trai cạnh tôi đã giơ cao cánh tay, nói như thể sợ ai cướp lời:
“Em, cô ơi! Chỗ này cô ơi! Em nè cô!”
Nó nói ra những lời ấy mà chả thèm quan tâm đến cảm nhận của tôi. Cứ tưởng bản thân sẽ phải vui vẻ dọn chỗ, ngờ đâu “đại tổng quản” lại phán:
“Được! Vậy Hằng chịu khó ngồi một mình, còn nhiệm vụ giúp Tuấn Anh làm quen với môi trường mới thì cô giao cho Nhật Hạ nhé!”
“Hả! Nhưng cô ơi, ý em là…”

Cô nàng mê giai chưng hửng trước lời nói của giáo viên chủ nhiệm cùng tràng cười như vỡ chợ của cả lớp, thanh âm của cậu ta nhỏ đến mức tôi phải căng tai mới nghe được cậu ta nói gì. Người bạn chuyển trường của tôi có được chỗ ngồi trong lớp như thế đấy. Vừa đặt mông vào chỗ, cậu ta đã quay sang tươi cười với tôi:
“Xin chào! Mình tên Tuấn Anh, còn bạn?”
“Bạn có thể gọi mình là Nhật Hạ!”


Tôi thuận miệng đáp lại. Không hiểu sao tôi lại thấy giọng cậu ta có chút quen thuộc, hình như tôi đã nghe giọng nói này rất nhiều lần trước đây rồi thì phải. Đang vắt óc suy nghĩ về chuyện đó thì xung quanh tôi bỗng ồn ào như siêu thị ngày đại đại hạ giá. Tò mò nhìn lên thì phát hiện toàn bộ con gái trong lớp đã tụ hết về bàn tôi. Qua nét mặt của chúng nó thì có dùng đầu gối tôi cũng suy ra được mục đích của tụi nó là gì. Thực sự không hiểu tại sao chỉ mình tôi nhìn “nam thần” bảnh bao thành tên lang thang đầu đường xó chợ nữa. Thần kinh thị giác của tôi có vấn đề rồi chăng?


Cuối buổi học hôm ấy, giữa tiếng chuông inh tai pha lẫn tiếng reo hò của học sinh, người bạn mới ghé sát vào tai tôi thì thầm một câu đầy bí ẩn:
“Cậu là duy nhất không trúng phải không, cô nàng tóc ngắn?”


Mang dấu hỏi to đùng trên mặt, tôi quay sang bên cạnh thì lọt vào tầm nhìn là một cái nháy mắt đầy tinh nghịch. Não bộ chưa kịp xử lý thông tin thì cậu ta đã biến mất như một làn khói ngay trước mặt tôi. Nếu không phải bản thân sinh ra đã bất thường thì chắc tôi phải thét đến đứt dây thanh quản vì cảnh tượng đó mất. Đeo cặp lên vai, tôi tự hỏi: rốt cuộc đến bao giờ tôi mới làm chủ được hết thảy những sự việc kỳ lạ diễn ra quanh mình đây.

Chiều cùng ngày, tôi lén lấy xe của người lớn đạp thẳng ra biển. Từ hồi vào cấp 3 tới giờ, mỗi khi tâm trạng bất ổn tôi thường hay làm thế. Mặc dù bị thói quen xấu này hại vô số lần nhưng tôi vẫn không tài bỏ được. Chỉ cần được lội bì bõm dưới nước, hét một hơi dài át đi tiếng gió, rát cả cổ rồi ngồi duỗi dài trên cát, hít hà vị mặn của biển thì dù tâm trạng có xấu đến mấy cũng ngay lập tức trở lên nhẹ nhõm như không.


Bình thường luôn là như vậy, nhưng hôm đó đã xảy ra một ngoại lệ. Chuyện là thế này:
Vừa hét xong thì cái giọng nam vừa lạ, vừa quen kia bất ngờ vang lên bên tai phải khiến tôi giật mình, hụt bước ngã cái “oạch” xuống nước.
“Một con mèo không sợ nước à?”
“Quỷ thần thiên địa ơi! Vậy thôi cũng giật mình hả?”


Cậu ta cười kì một cái rồi đưa tay về phía tôi, ngụ ý muốn giúp tôi đứng dậy. Tính mở miệng cảm ơn thì cảnh tượng mà mắt thu được lại khiến tôi quên đi cái lịch sự cơ bản ấy mà hất tay cậu ta ra, chạy chối chết. Đến lúc này tôi có thể khẳng định không phải mắt tôi có vấn đề mà cậu ta mới là kẻ có vấn đề. Hạng người có thể đứng vững hai chân trên nước mà không cần bất cứ dụng cụ hỗ trợ nào, dứt khoát không bình thường. Đấy là còn chưa kể tới việc cậu ta gọi tôi là “con mèo không sợ nước” trong khi tôi cầm tinh con chuột và quan trọng hơn tôi đang ở hình dáng con người. Kẻ như thế chưa cần biết là tốt hay xấu, ưu tiên hàng đầu vẫn là phải chạy. Công cuộc chạy trốn của tôi chính thức kết thúc khi tôi bị một vòng những kiếm là kiếm bao vây. Đáng ghét hơn là chúng còn rủ nhau di chuyển theo kiểu “cùng nhau múa xung quanh vòng, cùng nhau múa cùng vui” khiến cát dưới chân tôi tung bay mịt mù. Giờ nghĩ lại mới phát hiện, không biết khi đó tôi đào đâu ra cam đảm để có thể đứng vững trên mặt cát chịu trận nữa.


“Này, tôi có làm gì đâu mà cậu phải co cẳng chạy thế?”
Thanh âm nghe được gần như sát bên tai nhưng khi quơ tay tôi lại chả chạm được gì ngoài những hạt cát li ti.
“Thả tôi ra!” Lời vừa thoát khỏi miệng tôi lập tức hối hận vì nhờ đó mà khoang miệng tội nghiệp dính một lố cát.
“Thả cậu ra á! Để rồi sau đấy tôi lại mất công đuổi theo cậu nữa hả? Hay thế này đi! TRÓI!”


Vòng vây kiếm biến mất ngay lập tức sau khi cậu ta hô lớn từ cuối. Tầm nhìn của tôi vẫn bị cát che khuất, cùng lúc cơ thể tôi bị thứ gì đó quấn quanh từ khuỷu tay xuống tận đầu gối. Tiếp xúc da thịt ở cánh tay cho tôi biết: nó mềm, mịm và mát vô cùng, tựa như tơ lụa lại tự như nước, như gió. 


Khi cát xung quanh thôi bay nhảy, thì cái thứ quấn quanh người tôi cũng hiện ra rõ mồm một. Đó là một dải khăn màu chàm với họa tiết vàng kim bắt mắt và chết tiệt nhà nó, tôi càng cố giẫy thì càng bị xiết chặt.


“Đừng cố làm gì! Đến cả lão già Xã Du còn chịu thua thì hạng như cậu có nằm mơ cũng không mơ thấy ngày thoát ra đâu. Ở đó và căng tai nghe tôi nói này…”
“Thả tôi ra! Cậu là ai? Muốn gì ở tôi? Sao lại trói tôi!”
Tôi to tiếng, cắt ngang lời tên đầu tổ quạ trước mặt. Tưởng cậu ta sẽ bực ra mặt và trừng phạt tôi bằng cách nào đó. Ngờ đâu cậu ta lại nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân, cười khẩy một cái, nói:
“Này! Nhìn cậu cũng không đến lỗi nào. Sao trí nhớ lại kém vậy hả? Tôi là học sinh mới chuyển đến lớp cậu sáng nay, tên Tuấn Anh. Lý do trói cậu thì đơn giản thôi cậu chạy trước khi tôi kịp nói điều cần nói nên tôi buộc phải làm thế để giữ chân cậu lại. Vậy thôi! Còn gì thắc mắc nữa không hả cô nàng hai lưng?”


Tôi thầm chửi. Đồ chết bằm. Cậu là giả ngu hay ngu thật vậy mà không hiểu được ý của tôi hả? Tôi biết cậu là học sinh mới chuyển đến lớp tôi sáng này. Ý của tôi hoàn toàn khác cơ. Chẳng lẽ tôi phải hỏi thân phận thực sự của cậu là gì, cậu mới hiểu chắc. Mà ngực tôi thì liên quan gì đến câu hỏi mà cậu lôi nó vào chứ. Nó có thế nào thì cũng còn hơn cái đầu tổ quạ của cậu gấp vạn lần nhé. Bây giờ mà cho cậu vào khu bảo tồn động vật hoang dã thì thể nào cũng có con chim tưởng nhầm đầu cậu là tổ mà đậu vào đẻ trứng cho coi. Còn nữa tôi dám chắc một trăm phần trăm rằng, cậu xuống nước ngâm mình không bị người trên bờ nhầm với xác chết mà vớt lên đắp chiếu mới là chuyện lạ.


“Ê! Muốn hỏi gì thì hỏi nhanh lên, tôi còn nhiều điều muốn nói với cậu lắm đấy!”
Thấy lâu không có phản hồi cậu ta bèn đánh tiếng.
“Rốt cuộc cậu là ai! Tôi không tin cậu là học sinh chuyển trường bình thường. Mà này, thả tôi ra được không, như thế này khó chịu quá! Tôi hứa là sẽ không chạy nữa đâu!”
“Dịu giọng rồi à! Tưởng đâu cậu lại quát tôi tiếp chứ! Nếu cậu nói như thế thì được, tôi thả. Tôi trông thế này thôi nhưng cũng “thương hoa tiếc ngọc” lắm đấy!”


Tuấn Anh búng tay kêu tách một cái, dải khăn quấn quanh người tôi lập tức bay về phía chủ nhân của nó. Lạ một điều là dải khăn ấy càng về tay cậu ta thì càng ngắn lại. Lúc quấn quanh người tôi, tính sơ cũng được hơn chục vòng vậy mà về tay chủ nhân của nó thì chỉ dài cỡ khăn quàng đỏ của thiếu niên. Dường như đọc được suy nghĩ của tôi, cậu ta khoe về xuất xứ của chiếc khăn một cách đầy tự hào:


“Không phải khăn choàng bình thường đâu! Bùa dệt từ tơ của lão tằm ngàn năm ấy. Lão bà này thuộc hạng siêu khó tính, tôi vừa phải làm không công, vừa phải năn nỉ đến đứt lưỡi ngót chục năm lão mới đầu ý dệt cho tôi đó. Co dãn vô tư luôn, thi thoảng tôi cũng mang nó ra quấn cổ: đông ấm, hè mát. Tuyệt vời vô cùng.”
“Thì ra là vậy à!”


Mặt cậu ta ngắn tũn lại ngay khi nghe tôi nói vậy. Cậu ta khi đó thật tức cười làm sao.
“Gì mà “thì ra là vậy à“? Thật tình, chí ít cậu cũng phải tỏ vẻ ngạc nhiên hoặc ngưỡng mộ chứ? Mà thôi, bỏ đi, dù sao thì nó cũng chả liên quan gì tới việc tôi định nói. Xem nào, tên tôi thì cậu biết rồi nhỉ. Bây giờ vào vấn đề chính nhé! Ngắn ngọn và đơn giản thôi: tôi đến là để đưa cậu đi!”


Những từ cuối cùng của cậu ta khiến tôi rùng mình một cái, vô thức lùi về sau một bước. Chân tôi đã sẵn sàng khởi động cho tình huống xấu nhất. Tên Tuấn Anh này, chắc chắn không phải hạng tốt lành gì. Nếu cậu ta bất ngờ xông vào tấn công thì tôi đây cũng sẵn sàng chấp nhận đánh đổi tất cả chỉ để con quái miêu kia thức giấc giúp cái thân thể này trốn thoát. Suy tính là thế, nhưng lời Tuấn Anh nói ra sau đó khiến tôi muốn vả vào mặt mình vài cái hơn là thở phào nhẹ nhõm.


“Này! Có muốn về thì cũng phải chờ tôi nói xong đã chứ! Thật tình người đâu một chút lịch sự cơ bản cũng không có!”
“Tôi không biết ý cậu là gì. Nhưng tôi đoán cậu biết bí mật của tôi. Nếu đã vậy thì tôi khuyên rằng: tốt nhất là cậu hãy quên cái ý định kia đi. Tôi không thể đi cùng cậu được! Cậu mà ép tôi chỉ e rằng sẽ bị “nó” làm cho tan xương nát thịt.”


Tôi cố làm ra vẻ thần bí mong cậu ta thấy sợ mà lui nhưng cuối cùng lại khiến cậu ta cười khằng khặc:
“Đau ruột chết mất! Tan xương nát thịt? Thánh thần thiên địa ơi! Loại như tôi còn thịt xương để nát tan thì chắc đám cô hồn, dã quỷ có thể thoải mái nắm tay nhau dạo tung tăng trên dương thế giữa ban ngày mất. Nói cho cậu hay, cái thứ đó so với quỷ tính của tôi còn phải xách dép chạy dài mới kịp nhá. Mà thôi nói nhiều quá cậu lại hãi. Tôi chỉ hỏi một câu đơn giản thôi: có còn nhớ người đeo mặt nạ ngăn cậu tử tự cách đây bốn năm không?”


“À! Cái tên dị hợm đó, sao tôi quên được chứ! Cậu biết người đó sao? Nếu thế thì dẫn tôi đi gặp anh ta nhé, có được không? Tôi có rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều chuyện muốn hỏi anh ta.”
“Xin lỗi nhé! Cái tên dị hợm đó đang ở ngay trước mặt cậu đấy!”
Tuấn Anh bình thản nói ra câu đó trước khi cậu ta nằm duỗi dài trên cát làm bộ nghỉ ngơi. Tôi nhìn chăm chăm thanh niên da trắng, đầu tổ quạ bên cạnh. Đây là một trò đùa vui chăng? Cậu ta là một với người năm đó sao? Không thể nào? Người thanh niên năm đó cũng phải vào cỡ học sinh cấp ba, tính theo thời gian thì giờ anh ta cũng đã hai mấy. Tuy rằng cách ăn mặc của anh ta và Tuấn Anh giống nhau. Tuấn Anh cũng có chút lợi hại, nhưng nhìn bề ngoài thì rõ ràng cậu ta là bạn đồng trang lứa với tôi. Trừ phi cậu ta trẻ mãi không già, bằng không có đánh chết tôi cũng không tin hai người họ là một.


“Để tôi đoán nhé! Cậu không tin tôi và người năm đó là một phải không? Cậu ấy à, đừng trông mặt mà bắt hình dong nhé! Dỏng tai mà nghe nè: tôi bị kẹt trong hình dạng này cũng được vài trăm năm rồi đấy!”


Tiêu mất vài phút đồng hồ, tôi mới vỡ lẽ được ý trong câu cuối cùng của cậu ta. Tôi nhìn cậu ta đến mức tròng mắt muốn rơi luôn ra ngoài, gai ốc cũng nổi trạt một lần cánh tay. Chuyện này thật chẳng thú vị chút nào!


Trái ngược với vẻ thất kinh của tôi, Tuấn Anh coi ra lại khá an nhàn với tư thế gối đầu lên hai tay, chân duỗi chân co, thư thả nhìn sắc trời chiều. Giờ mà cậu ta có thêm một chiếc ô tán rộng,  một chiếc kính mát và bộ đồ đi biển nữa là giống người đang nghỉ dưỡng trên bờ biển lắm luôn. Chiếu theo phép lịch sự cơ bản thì việc làm phiền một người đang nghỉ ngơi là quá mất lịch sự. Nhưng không hỏi thì tôi không tài nào chịu được.


“Nói vậy là cậu nắm rõ chuyện của đại gia đình tôi?”

“Không hẳn! Tôi cũng chỉ là nghe lão già Xã Du kể lại thôi!”
“Lão già Xã Du?”
“Lão thầy của tôi ấy mà! Tin hay không tùy cậu! Năm họa ập đến với tổ tiên cậu, lão cũng có mặt ở đó. Người gợi ý đem cậu bỏ chùa cũng là lão. Muốn nghe lại câu chuyện đó không, tôi kể cho. Đảm bảo hấp dẫn hơn chuyện cậu nghe trước đây nhiều.


Hồn vía tôi lạc lên mây ngay khi nghe được điều ấy. Đến giờ phút này thì tôi có thể khẳng định, thế gian này đúng là không có chuyện gì là không thể xảy ra.

 

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

 

Ngoài vnkings truyện còn được cập nhập tại:

Blog Mèo Đen

santruyen.com (đến chương 18)

Danh Sách Chương

Thành Viên

Thành viên online: Tung Tran Giả Hư Thiendan Tran Hanry Li Shin và 109 Khách

Thành Viên: 60621
|
Số Chủ Đề: 9021
|
Số Chương: 28075
|
Số Bình Luận: 114943
|
Thành Viên Mới: Li Shin

duyên âm truyen 12 chom sao phân tích trao duyên 5cm/s cảnh ngày hè ma nữ đáng yêu sesshomaru thuyết minh về cây lúa phế hậu tướng quân thuyết minh về áo dài tuổi trẻ và tương lai đất nước

Audio truyện full

phàm nhân tu tiên audio

tiên nghịch audio

vũ thần chúa tể audio

thế giới hoàn mỹ audio

vô thượng thần đế audio

van co than de

Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta audio

Sư Huynh Ta Quá Ổn Trọng audio

Quỷ Bí Chi Chủ audio

Thiên Cơ Lâu: Bắt Đầu Chế Tạo Âm Hiểm Bảng audio

Tối Cường Trang Bức Đả Kiểm Hệ Thống audio

Tu Chân Tứ Vạn Niên audio

thê vi thượng

truyện teen

yêu thần ký

con đường bá chủ

thần mộ

đế bá

tinh thần biến

thần ấn vương tọa

đấu la đại lục 5

Truyện ebook dịch full

bắt đầu 3000 lượt rút thăm, ta trực tiếp thành bá chủ dị giới

bất diệt thần vương

chư giới tận thế online

đại phụng đả canh nhân

sư huynh ta quá ổn trọng

ta! thiên mệnh đại nhân vật phản phái

thiên cơ lâu: bắt đầu chế tạo âm hiểm bảng

thiếu niên ca hành

thiếu niên bạch mã túy xuân phong

tối cường trang bức đả kiểm hệ thống

tối cường sơn tặc hệ thống

trọng sinh chi tối cường kiếm thần

tu chân tứ vạn niên

vạn cổ tối cường tông

chẳng lẽ thật sự có người cảm thấy sư tôn là phàm nhân sao

đại sư huynh không có gì lạ

phu quân Ẩn cư mười năm, một kiếm trảm tiên đế

núp lùm trăm năm, khi ra ngoài đã vô địch!

quang âm chi ngoại

quật khởi thời đại mới

ta là tham quan các nàng lại nói ta là trung thần

thiên hạ đệ cửu

trọng sinh thay đổi thời đại

xuyên đến năm mất mùa, ta trở thành mẹ chồng cực phẩm

bất diệt long đế

côn luân ma chủ

đan hoàng võ đế

đỉnh cấp khí vận, lặng lẽ tu luyện ngàn năm

đường tăng đánh xuyên tây du

hoả chủng vạn năng

long phù

mỹ thực gia Ở dị giới

nguyên lai ta là tu tiên đại lão

nhân danh bóng đêm – đệ nhất danh sách 2

siêu cấp thần y tại đô thị

ta chỉ muốn an tĩnh làm cẩu đạo bên trong người

từ dã quái bắt đầu tiến hóa thăng cấp

ta tu tiên tại gia tộc

tạo hóa chi vương

thần cấp đại ma đầu

thiên cơ điện

tu chân nói chuyện phiếm quần

tu la ma đế (tu la đế tôn)

từ man hoang tộc trưởng chứng đạo thành thần

tuyệt thế dược thần

vạn tộc chi kiếp

xích tâm tuần thiên

ta thật không phải cái thế cao nhân

ta thật không muốn trọng sinh a

âm phủ thần thám

đại mộng chủ

gia gia tạo phản tại dị giới, ta liền vô địch Ở đô thị!

livestream siêu kinh dị

ta là thần cấp đại phản phái

ta tại trấn ma ti nuôi ma

tây du đại giải trí

trạm thu nhận tai Ách

bần tăng chả ngán ai bao giờ

dạ thiên tử

đế trụ

đối tượng hẹn hò là thần minh chi nữ

đô thị: bắt đầu từ trên đường cứu người

kiếm vương triều

linh cảnh hành giả

ngân hồ

quyền bính

ta thật không muốn làm chúa cứu thế

ta vô địch từ phá của bắt đầu

ta xây gia viên trên lưng huyền vũ

thế tử hung mãnh

thì ra ta là tuyệt thế võ thần

toàn chức nghệ thuật gia

tướng minh

bá võ

bắc tống nhàn vương

thập niên 70: cuộc sống gia đình của cô nàng yêu kiều

thâm hải dư tẫn

gia phụ hán cao tổ

đại thánh truyện

cá mặn lên đệ nhất thiên bảng

binh lâm thiên hạ

toàn dân võng du: bắt đầu vô hạn điểm kỹ năng

đô thị: bắt đầu từ trên đường cứu người

bắt đầu từ một cái giếng biến dị

bắt đầu khen thưởng 100 triệu mạng

bảo hộ tộc trưởng phe ta

bàng môn đạo sĩ Ở thế giới chí quái

bạch thủ yêu sư

thuộc tính tu hành nhân sinh của ta

thoái hóa toàn cầu

thịnh đường quật khởi

[mạt thế] thiên tai càn quét

thiên giáng đại vận

thiên cung

theo hồng nguyệt bắt đầu

thâu hương

thập niên 80: yểu điệu mỹ nhân (cổ xuyên kim)

thập niên 80: tiểu kiều thê

thập niên 80 mẹ kế nuôi con hằng ngày

thập niên 70: trở thành mẹ kế Ác độc của nam chính truyện khởi điểm

thập niên 70: sống lại, làm giàu

thập niên 60: làm giàu, dạy con

thập niên 60: đại nữ xưởng trưởng

thập niên 60: cuộc sống tốt đẹp sau khi trọng sinh

võ công tự động tu luyện: ta tại ma giáo tu thành phật hoàng!

ta mô phỏng con đường trường sinh trong nhóm chat

lãnh địa tại mạt thế

xin nhờ, ta thật không muốn cùng mỹ nữ chưởng môn yêu đương a!

dạy đồ vạn lần trả về, vi sư chưa từng tàng tư

minh thiên hạ

mạt thế vô hạn thôn phệ

mạc cầu tiên duyên

ma vật tế đàn

lược thiên ký

lục địa kiện tiên

lãnh chúa toàn dân: điểm danh nhận giảm giá thần khí

lãnh chúa cầu sinh từ tiểu viện tàn tạ bắt đầu đánh chiếm

kiếm tiên Ở đây

khủng bố sống lại

không để ta chết nữa, ta vô địch thật đấy

khi bác sĩ mở hack

khấu vấn tiên đạo

khai quốc công tặc

hồng hoang quan hệ hộ

hồn chủ

hệ thống siêu cấp tông môn

hệ thống giúp quỷ làm vui

hãn thích

căn cứ số 7

Ở rể (chuế tế)

coi mắt đi nhầm bàn, ta bị đối tượng hẹn hò bắt cóc

điên rồi ! ngươi xác định ngươi là ngự thú sư?

đệ đệ của ta là thiên tuyển chi tử

đại hạ văn thánh

hàn môn kiêu sĩ

hán hương

gen của ta vô hạn tiến hóa

dụ tội

thập niên 70: đoán mệnh sư

đồ đệ của ta đều là trùm phản diện

đấu phá chi dịch bảo hệ thống

đạo quân

đạo lữ hung mãnh của ta cũng trùng sinh

dân gian ngụy văn thực lục

đại quản gia là ma hoàng

đại minh võ phu

đại kiếp chủ

đại chu tiên lại

cường giả hàng lâm Ở đô thị

cuộc sống hằng ngày của kiếm khách cổ đại

cửa hàng kinh doanh Ở dị giới

con ta, nhanh liều cho cha

cỏ dại cũng có hệ thống hack

chung cực toàn năng học sinh

cao thủ thâu hương

cấm kỵ sư

bán tiên

nương tử nhà ta, không thích hợp

ngụy quân tử thấy chết không sờn

ta hôn quân, bắt đầu đưa tặng giang sơn, thành thiên cổ nhất đế

ta tại dị giới thành võ thánh

ta trở thành truyền thuyết Ở hồng kông

ta từ trong gương xoát cấp

tận thế trò chơi ghép hình

thả nữ phù thủy kia ra

nhân sinh của ta có thể vô hạn mô phỏng

ổn trụ biệt lãng

phần mềm treo máy: ta bất tri bất giác liền vô địch

phản phái vô địch: mang theo đồ đệ đi săn khí vận

sủng thú siêu thần

huyền huyễn: ta! bắt đầu sáng tạo thiên cơ lâu!

ta chỉ muốn an tĩnh chơi game

ta có một thân bị động kỹ

thánh khư

thần cấp lựa chọn: ngự thú sư này có Ức điểm dữ dội

thâm không bỉ ngạn

thái cổ thần vương

tên đầu trọc này rất nguy hiểm

tận thế tân thế giới

ta tại tận thế nhặt bảo rương

tại mạt thế, mọi người thay phiên nhau diễn kịch

ta trở thành phú nhị đại phản phái

ta thật sự không mở hắc điếm

ta nguyên thần có thể ký thác thiên đạo

ta làm cẩm lý Ở trò chơi sinh tồn

ta là võ học gia

ta là tùy tùng của nữ phản diện

ta có thể thấy Ẩn tàng cơ duyên

sử thượng đệ nhất mật thám

số 13 phố mink

siêu phẩm vu sư

rich player – võng du thần cấp cường hào

quỷ bí chi chủ

quốc vương vạn tuế

phát thanh khủng bố

phản diện siêu cấp

nhìn thấy thanh máu ta liền vô địch

nhân sinh hung hãn

nguyên tôn

người đưa thư khủng bố

người đọc sách đại ngụy

người chơi hung mãnh

ngạo thế đan thần

mục thần ký

minh triều ngụy quân tử

cổ chân nhân

tuyệt thế vũ thần

tự mình tu thành người đuổi quỷ

trưởng tỷ nhà nông có không gian

trò chơi hệ chữa trị của tôi

tối cường phản phái hệ thống

toàn năng khí thiếu

toàn cầu cao võ

tinh môn

tiêu dao tiểu thư sinh

tiêu dao du

vừa bị từ hôn! siêu cấp thiên hậu mang em bé đến ngăn cửa

y vương cái thế

trùng sinh chi kiêu hùng quật khởi

từ giới giải trí đến nhà giàu số 1

tiên đạo quỷ dị

xuyên việt bắt đầu từ nuôi rồng

xuyên thành thanh niên tri thức nữ phụ về thành phố

xuyên thành nha hoàn của nữ chính, ta nằm yên làm giàu

xe mỹ thực di động của nữ pháo hôi tại mạt thế

wechat của ta kết nối thông tam giới

vừa thành tiên thần, con cháu cầu ta đăng cơ

vũ trụ chức nghiệp tuyển thủ

võ học ta tu luyện có khả năng bạo kích

vô địch thật tịch mịch

vô địch sư thúc tổ

võ công của ta quá thần kỳ, có thể tự động tu luyện

vĩnh dạ thần hành

viễn cổ đi bắt hải sản làm giàu ký

vị hôn thê của ta là kiếm thánh

tùy thân liệp thú không gian (bản dịch)

tu tiên mô phỏng ngàn vạn lần , ta cử thế vô địch

tu tiên ba trăm năm đột nhiên phát hiện là võ hiệp

từ tận thế ta bắt đầu vô địch

tu luyện bắt đầu từ đơn giản hóa công pháp

trùng sinh thế gia tử

trọng sinh trở thành mạnh nhất vũ trụ

trọng sinh đại đạo tặc

trọng sinh 1988: em gái ruột của nam chính truyện niên đại

trò chơi đói khát cầu sinh

triệu hồi cuồng triều Ở mạt thế

trạch nhật phi thăng

toàn dân trò chơi: từ zombie tận thế bắt đầu treo máy

toàn cầu hung thú: ta có vô số thần thoại cấp sủng thú

tiên phủ trường sinh

tiên đình phong đạo truyện

tiệm tạp hoá âm dương

truyện audio

phàm nhân tu tiên audio

tiên nghịch audio

vũ thần chúa tể audio

thế giới hoàn mỹ audio

vô thượng thần đế audio

van co than de

bảo hộ tộc trưởng phe ta audio

sư huynh ta quá ổn trọng audio

quỷ bí chi chủ audio

thiên cơ lâu: bắt đầu chế tạo âm hiểm bảng audio

tối cường trang bức đả kiểm hệ thống audio

tu chân tứ vạn niên audio

thê vi thượng

truyện teen

yêu thần ký

con đường bá chủ

thần mộ

đế bá

tinh thần biến

thần ấn vương tọa

đấu la đại lục 5