Hãy nêu nhận xét của em về nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao

Hãy nêu nhận xét của em về nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao
Thích

 

Lão Hạc là nhân vật trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao. Lão Hạc là đại diện cho những người nông dân nghèo khổ có số phận hẩm hiu, đáng thương trong xã hội thực dân phong kiến Việt Nam những năm 1930 – 1945. Và cũng là đại diện cho tấm lòng của một người cha đáng thương, một con người có nhân cách đáng quý trong xã hội.

Lão Hạc là một người cha luôn yêu thương con và mong muốn con được hạnh phúc. Nhưng sự đời bất hạnh, con trai lão vì không có tiền lấy người mà cậu ta thương yêu nên phẫn chí bỏ xứ đi làm đồn điền cao su và chỉ để lại cho lão một con chó cùng ba đồng bạc. Lão buồn, lão tủi nhưng lão cũng chỉ biết sống cho qua ngày cùng với con chó Vàng. Lão thương yêu, chăm sóc nó cẩn thận như một “đứa con cầu tự” vì nó là mối ràng buộc duy nhất còn sót lại giữa lão và con trai lão. Mỗi khi nhìn nó, lão lại nhớ đến con trai mình…

Nhưng đời nào yên bình như ta mong muốn, sóng gió lại ập đến và kéo theo cho lão thêm nhiều bất hạnh. Lão phải một trận ốm hơn cả tháng rồi khi hết bệnh thì trời lại bão. Cuộc sống đói nghèo dồn ép lão đến bên bờ vực thẳm, không còn cách nào khác, lão đành phải đứt ruột mà bán đi con chó Vàng lão hằng yêu thương. Rồi lão sang nhà ông Giáo, gửi cho ông hai nhăm đồng bạc còn lại từ hoa màu của sào vườn trước đó với năm đồng bạc bán chó nữa là ba mươi đồng bạc để phòng khi lão có ra đi thì đỡ phiền hàng xóm và nhờ ông trong coi hộ mảnh vườn. Từ sau ngày hôm đó, lão chỉ ăn khoai. Khi khoai hết thì lão chế được món gì, ăn món ấy: hôm thì củ chuối, hôm thì sung luộc,..

Dù nghèo đói, khốn khổ là vậy, lão cũng tuyệt đối không bị tội lỗi cám dỗ. Lão không nghe theo Binh Tư ăn trộm hay sống nhờ vào sự giúp đỡ của ông Giáo mà ngược lại còn tỏ vẻ gần như là “hách dịch” để từ chối ông Giáo. Lão thà rằng chết đi chứ không muốn mất đi cái tự tôn, danh dự của một con người. Và quả thật lão đã lựa chọn cái chết để bảo toàn danh dự, lòng tự tôn của bản thân lão. Nhưng đây là một cái chết không hề nhẹ nhàng. Lão chết vì ăn bả chó! Lão chết một cách đau đớn, quằn quại như một con chó! Vì sao ư!? Là vì chuộc lỗi với cậu Vàng và cũng vì chính sự tự trọng của lão với con trai lão – sự tự trọng của một người cha với con mình.
Chao ôi! Lão Hạc thật là một con người đáng trân trọng! Lão thà chọn con đường nghiệt ngã là tự đầu độc mình để giữ trọn danh dự của một người cha, nhân phẩm của một con người hơn là sống nhục nhã và mang nợ của người ta. Một lựa chọn ôi thật bi thảm nhưng chính nó đã thay lời tố cáo xã hội thực dân phong kiến tàn ác. Nếu cái xã hội ấy mà không vùi dập con người đến tận cùng của sự bất hạnh thì con người có nhân cách đáng quý như lão Hạc đâu phải kết thúc cuộc đời một cách bi thảm như thế!

Bài cùng chuyên mục

Thành Viên

duyên âm truyen 12 chom sao phân tích trao duyên 5cm/s cảnh ngày hè ma nữ đáng yêu sesshomaru thuyết minh về cây lúa phế hậu tướng quân thuyết minh về áo dài tuổi trẻ và tương lai đất nước

Top thủ thuật cho dế yêu của bạn, được chọn lọc hay nhất mỗi ngày

tài liệu học tập, soạn văn, văn mẫu lớp 12, lớp 11, lớp 10