Quyển 2 – Chương 7: Quá khứ không thể nào quên (2)
4.7 (93.33%) 3 votes

Kim Giao trở về đồng cỏ Vong Linh, nơi linh hồn của một kẻ nào đó, được Kim Giao gọi bằng chính tên của Kim Giao, vẫn còn quanh quẩn.

Cô gái đó, là một đứa trẻ yểu mệnh, phải chết khi còn trong bụng mẹ nên lòng oán hận thế gian và sự tiếc nuối với cuộc đời đã trở thành chấp niệm, buộc cô ta phải ở lại, quanh quẩn và lớn lên tại cánh đồng đầy tử khí và hoa cỏ tàn úa này. Chấp niệm tồn tại trong lòng cô ta quá lớn, nếu chấp nhận luân hồi, e rằng cô ta nếu không trở thành quỷ hồn ở sông Tam Đồ, thì cũng trở thành một thứ gì đó khiến ngàn đời kinh sợ. Thế nên, ngay từ lúc chiếm giữ thân xác của cô ta để được tái sinh, Kim Giao luôn canh cánh trong lòng chuyện đền đáp ân tình vốn dĩ ma nữ kia đã không bao giờ muốn nhắc lại.

Vì cô ta cũng như Kim Giao, đều là những kẻ không được thế gian này chào đón.

“Kim Giao, cô ở đâu?” Kim Giao đứng giữa đồng cỏ rộng mênh mông, ngập tràn sương mù lẫn những đám bụi vong linh và cất tiếng gọi rồi tự cười nhạo chính mình.

Đến tên của người cho mình mượn thân xác cũng không biết, đến lúc cần lại không biết gọi thế nào nên tự tiện gọi tên, giống hệt tự mình gọi mình. Nếu cô gái đó quanh quẩn gần đây, nghe thấy Kim Giao gọi như vậy, không biết cô ta sẽ nghĩ gì.

Một cơn gió lạnh lẽo mang theo tử khí bay đến rồi dừng lại.

Trước mặt Kim Giao là một cô gái trẻ, mặc đồ trắng phủ kín gót chân, gương mặt xanh xao, và nhìn Kim Giao bằng đôi mắt lạnh lẽo bất cần.

“Cô gọi tôi?” Ma nữ đó cười hỏi.

“Tôi nên gọi cô là gì?” Con bé ngốc gãi đầu, bối rối hỏi nhanh.

“Cứ gọi theo cách cô muốn.”

“Thôi được rồi.” Kim Giao nói nhanh, “Cô còn muốn trở về nhân gian không?”

“Tôi về đó… để làm gì? Tôi không còn người thân, và cũng không có ai chào đón…” Ma nữ đó trả lời bằng những lời lẽ thê lương, “Cô có biết tại sao tôi lại chết sớm như thế không?” Không thấy Kim Giao trả lời, cô ta nói tiếp, “Mẹ tôi đã uống thuốc phá thai để giết tôi. Khi đó, tôi chỉ là một bào thai hai tuần tuổi.”

Nước mắt của cô ta chợt rơi xuống, “Không ai cần tôi cả. Họ cần một thằng con trai, nên họ chẳng cần phải giữ tôi lại. Lúc chết đi rồi tôi vẫn không biết mình đã chết. Lúc cô đến, hiên ngang chiếm giữ thân xác của tôi, tôi rất căm giận cô. Nhưng suốt mười mấy năm nay, thấy cô sống thay tôi một cuộc đời cay đắng, tôi chỉ thấy thương cô. Và tôi biết sự lựa chọn của mình là đúng đắn.” Rồi cô ta đưa tay lau vội mấy giọt nước mắt đang chảy, lắc đầu, quả quyết, “Tôi chết rồi, những chuyện thuộc về tôi đã chấm dứt. Tôi không về nữa đâu.”

Kim Giao hạ giọng chậm rãi, chân thành và cẩn thận hỏi, “Nếu như ở đó, có một người yêu thương cô. Cô có về không?”

“Ai?”

“Anh Thiên Minh. Anh ấy rất thương tôi nên chắc chắn anh ấy cũng sẽ thương cô.” Kim Giao vô tư trả lời.

“Người đó yêu tôi vì tôi có gương mặt giống cô. Nếu người đó biết tôi không phải là cô, người đó khó lòng chấp nhận được.”

“Người đó, từng nói rằng dù tôi có ra sao thì người đó vẫn chấp nhận. Và tôi tin vào những lời nói đó. Cô nên nhớ rằng cô là tôi. Chúng ta, ngoài chuyện có tương tác sóng liên kết giữa linh hồn và thân xác giống nhau, thì tính cách, suy nghĩ và cả hoàn cảnh sinh tử cũng giống nhau. Đó là lí do tại sao chúng ta lại giống hệt nhau, thấu hiểu và cảm thông cho nhau nhiều như vậy.” Con bé ngốc giải thích. “Tương đồng nhiều như vậy, chỉ khác nhau một điều duy nhất, đó là tôi là người của thế giới khác, còn cô thì không. Nên cô có thể trở về, và sống một cuộc đời mà cô từng mơ ước.”

“Tôi đã quen ở đây rồi. Về lại nhân gian, chắc tôi không dễ dàng thích nghi được.” Nữ vong linh thở dài.

“Chỉ cần cô nhớ cô là người, như vậy là ổn thôi.”

“Cái cô mắt đỏ này…”

“Cô quyết định đi. Ngày mai, các anh của tôi sẽ đến cứu cô. Họ sẽ rất đau lòng nếu biết tất cả những gì họ bỏ ra chỉ để đổi về một thân xác trống rỗng. Nhưng nếu cô đồng ý, thân xác đó sẽ thuộc về cô. Nếu cô không thể chấp nhận tình cảm của người đó, cô cứ tỏ ra lạnh nhạt là được. Còn không thì, cô cứ đáp lại theo cách mà cô muốn. Cô thấy sao?”

Trước những lời thuyết phục đầy chân tình của Kim Giao, ma nữ đó im lặng một lúc lâu rồi trả lời:

“Tôi không thích sự gượng ép. Như vậy quá tàn nhẫn với những người yêu thương cô… Đối với tôi, cách trả ơn duy nhất mà cô có thể làm là để tôi ở lại nơi này, và đừng đến đây chỉ để thuyết phục tôi luân hồi hay trở về nhân gian bằng cách ngu ngốc nào đó cô nghĩ ra. Lòng biết ơn của cô, tôi xin ghi nhận. Nhưng có lẽ, cô đã đi sai đường.”

Kim Giao ôm mặt thở dài rồi hóa thành một luồng gió đen, bay đi mất.

Quá giống nhau cũng là một vấn đề nan giải. Càng thuyết phục lại càng trở nên bướng bỉnh, cố chấp nhiều hơn. Đó là tính cách chung của cả hai hồn ma này.

Xem ra, chuyện đau lòng của ngày mai là điều không thể tránh khỏi. Lần này, Thiên Minh lại phải đeo khăn tang để tiễn đưa thêm một người.

 

Nhìn dáng vẻ ủ rũ như mèo bị dội nước của Kim Giao, Nhật Minh cũng đoán ra chuyện đền ơn mà Kim Giao từng dày công tính toán đã thất bại. Một con bé cứng đầu, luôn sống theo bản năng, và chỉ biết tin vào chính mình thì làm sao có đủ khả năng để thuyết phục một kẻ có tính cách giống hệt mình? Xem ra, trước khi muốn thuyết phục được người khác thì phải có đủ khả năng thuyết phục bản thân mình. Điều này, đối với Kim Giao, là không thể thực hiện được.

“Hay là em tạm thời quay về thân xác đó đi. Dù sao thì xích Phán Xét cũng sẽ bảo vệ và phục vụ theo những gì em muốn mà.” Nhật Minh gợi ý.

“Em muốn ở đây với anh.” Kim Giao bướng bỉnh trả lời và ôm lấy cánh tay không còn hơi ấm của Nhật Minh, hạ giọng buồn bã, “Đừng đuổi em, được không? Khó khăn lắm, em mới có thể hợp thức hóa cái chết của mình. Nếu trở về nơi đó, chắc em phải đợi thêm mấy chục năm nữa mới được nhìn thấy anh và chạm vào anh như lúc này.”

“Xem ra, thời gian không có anh, em chịu khổ nhiều rồi.” Nhật Minh dịu dàng gỡ những ngón tay đang giữ chặt lấy tay mình, và ôm lấy Kim Giao, “Vậy thì em cứ làm theo những gì em muốn. Anh sẽ luôn ủng hộ em.”

“Cưng chiều quá hóa dung túng.” Những lời nhận xét của lão Diêm Vương vang lên từ sau lưng khiến Kim Giao và Nhật Minh giật mình, suýt ngã khỏi cành cây đang ngồi. Cả hai quay lại, nhìn lão già ăn không ngồi rồi đó bằng ánh mắt đầy cảnh giác. Lão Diêm Vương làm vẻ mặt khó hiểu, nhìn sang hướng khác rồi tự hỏi vu vơ, “Thật không hiểu nổi… Kiếp trước, cô nhóc này rất yêu Thiên Minh. Tại sao kiếp này lại thay đổi nhanh như vậy? Cả hai người họ đều không uống canh Vong Tình, lúc qua sông Tam Đồ, đau đớn đến mức hồn phách sắp tiêu tan nhưng vẫn nhất quyết không buông tay… Tình yêu cảm động trời đất, bền lâu, sâu đậm dễ dàng thay đổi như vậy sao?”

“Tình cảm là phù du.” Nhật Minh vui vẻ giải thích rồi quay sang bẹo má Kim Giao, trêu chọc, “Em cũng bướng nhỉ? Canh Vong Tình cũng không chịu uống, càng không chịu thua nước sông Tam Đồ. Anh chỉ nhúng tay vào đó một lúc đã đau không chịu nổi, vậy mà em dám mang tình cảm tiền kiếp lội qua sông. Ngồi ngay ngắn lên để anh bái sư nào.”

“Lão Diêm Vương nói chuyện bịa như thật, anh đừng tin!” Kim Giao giận dỗi gỡ tay Nhật Minh xuống, phản bác, “Mà ai nói dám nói ‘Tình cảm là phù du’ vậy?”

“Anh Thiên Minh nói đấy.” Nhật Minh trả lời rồi giải thích thêm, “Câu nói đó, hoàn toàn không sai. Người ta tưởng rằng tình yêu là vĩnh cửu nhưng thật ra không phải như vậy. Khi tình cảm cho đi mà không được đáp đền, thì người cầm giữ những tình cảm đó, hoặc sẽ ngừng cho đi, hoặc sẽ mang tình cảm đó trao cho một ai khác xứng đáng hơn. Tình yêu, vốn dĩ không phải là chuyện thiên trường địa cửu, đời đời kiếp kiếp như nhiều người hay viết. Nó chỉ tồn tại trong một giai đoạn nào đó rồi mất đi. Cái thật sự gắn kết con người, chính là sự cảm thông và lòng tin… Những cặp đôi yêu rồi chia tay, đa phần không phải do hết yêu, mà do họ không đủ lòng tin để bao dung cho nhau khi xảy ra mâu thuẫn, lỗi lầm. Rồi thì lòng tin đó cũng không đủ lớn để họ quay về bên nhau, thế nên họ cứ im lặng cho đến ngày tình cảm họ dành cho nhau hoàn toàn tàn lụi.”

“Anh hiểu chuyện tình cảm nam nữ ghê nhỉ? Anh đã yêu bao nhiêu cô gái trước em rồi?” Kim Giao nghịch ngợm, nhéo tay Nhật Minh, hỏi.

“Em là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng.” Nhật Minh dịu dàng trả lời.

“Nhưng nếu trên đời này có một vài trường hợp ngoại lệ thì sao?”

“Có lẽ là do họ quá hi vọng, quá cố chấp nên không buông bỏ được.”

“Anh đang nói em đó hả?” Vừa hỏi, Kim Giao vừa đánh Nhật Minh để cảnh cáo.

“Anh có nêu đích danh ai đâu. Có tật thì tự giật mình.” Nhật Minh bật cười, giữ lấy hai bàn tay đang đánh thùm thụp lên người mình và trả lời.

Là do nó tự hỏi rồi tự nhột khi nghe thấy câu trả lời đó thôi. Nếu nó không hỏi thì Nhật Minh cũng không nói ra làm gì.

“Hai vị quên mất lão rồi.” Lão Diêm Vương giả vờ đưa tay chùi nước mắt, “Lão đau lòng quá.”

Nhật Minh quay lại, lườm lão Diêm Vương:

“Già mà còn… nhõng nhẽo. Giống ai không?”

“Kệ lão! Lão đang đau lòng!” Lão Diêm Vương hờn dỗi rồi giả vờ khóc tức tưởi.

Nhìn thái độ nửa thật, nửa đùa của lão Diêm Vương, Kim Giao nhún vai bất lực rồi nói:

“Thôi… Kệ lão đi.”

Nghe Kim Giao nói như vậy, Nhật Minh không kiềm chế được, bật cười.

“Hai người…” Lão Diêm Vương ấm ức rồi chợt thốt lên và chỉ tay về phía người đang đi trên con đường cách nơi họ đang trò chuyện không xa, “Nhìn kìa, người đó phải bằng hữu của lão không?”

Nhật Minh và Kim Giao vội nhìn theo hướng tay của lão già nhàn rỗi đó.

Người con trai mặc áo sơ mi trắng tay dài, quần jeans xanh, đơn giản nhưng thần thái vẫn toát lên nét sang trọng và nghiêm trang. Và đôi chân đi giày vải xám tro bước nhanh như lướt trên mặt đường nhựa.

“Đại ca đi đâu vào giờ này?” Nhật Minh đẩy nhẹ mắt kính lên, đăm chiêu suy nghĩ.

“Bám theo là biết ngay!” Nói xong, Kim Giao rời khỏi cành cây, hóa thành luồng gió đen, bay theo sau Thiên Minh.

Nhật Minh ôm mặt, thở dài.

Cái tính cách ngàn đời không đổi. Tay chân luôn nhanh hơn đầu óc.

“Tôi phải bám theo Kim Giao. Gặp lại lão sau.” Nhật Minh nói nhanh và hóa thành luồng gió đen, vội vã bay đi khi lão Diêm Vương vừa gật đầu.

 

Khi biết và hiểu về tuổi thơ của một người cũng là lúc lý giải được một phần tính cách của họ ở hiện tại. Những người có vẻ ngoài kiên định, trầm lắng thường có một tuổi thơ không mấy êm đềm. Có thể, lúc còn bé, họ từng là người vui vẻ, hòa đồng nhưng do trải qua quá nhiều biến cố không mong muốn trong cuộc đời khiến họ trưởng thành theo một cách khác và trở nên khép kín, lạnh lùng. Họ đã từng hi vọng quá nhiều, quá cao xa để đến cuối cùng, khi mọi thứ xung quanh sụp đổ thì những thất vọng và vỡ mộng xuất hiện, chồng chéo lên nhau như muốn tát vào mặt kẻ đã từng mộng mơ, để họ tỉnh ngộ và ép buộc bản thân phải trưởng thành để chống lại sự khắc nghiệt của cuộc sống này.

Đời không đánh thuế giấc mơ, nhưng cái giá phải trả cho việc mơ mộng quá nhiều cũng không hề ít.

Trước đây, Thiên Minh từng là một người như thế. Từng hi vọng rất nhiều để đến cuối cùng, khi thất vọng lại chới với, không biết nên làm gì hay phải tin vào những ai.

 

Thiên Minh là con ngoài giá thú của một nữ phóng viên người Việt và một cảnh sát hình sự. Cha mẹ ruột của Thiên Minh tình cờ gặp nhau trên mảnh đất hữu tình này và nảy sinh tình cảm với nhau. Nhưng dường như sự ra đời của Thiên Minh đối với họ lại là sự cố ngoài ý muốn. Vì không muốn Thiên Minh trở thành gánh nặng và cản trở công việc hiện tại, họ đã thống nhất với nhau, đưa Thiên Minh cho một người cũ của họ và phó mặc cho số phận.

Không có vợ con, bỗng nhiên được tặng một đứa trẻ cùng với một số tiền không nhỏ từ tay hai người bạn cũ khiến người đàn ông cô độc kia khá bất ngờ và hoài nghi. Sau những lần đắn đo, cân nhắc, ông ta chấp nhận nuôi dưỡng Thiên Minh vì tình bạn và cũng là trách nhiệm của một người khi nhận được lòng tin từ những người bạn cũ.

Thế nhưng, cuộc đời này vốn dĩ không chiều lòng người. Khi việc nuôi dưỡng một đứa trẻ sơ sinh trở thành gánh nặng, người đàn ông đó lại nhẫn tâm mang Thiên Minh đi bán cho một người khác để tự giải thoát cho chính mình. Và, người lạ đã bao dung, chấp nhận chăm sóc, yêu thương Thiên Minh như con ruột của mình, không ai khác ngoài giảng viên Dương Khiết Thuần.

Khi ý thức bắt đầu xuất hiện cũng là lúc con người ta biết suy nghĩ và cảm nhận được những tủi nhục, đau thương của chính mình. Đôi khi, quá thông minh cũng là một điều mỉa mai của cuộc sống, nhất là với một đứa trẻ, đáng lẽ ra có thể sống vui vẻ vô tư, như Thiên Minh.

Những ký ức đó, cả đời này, Thiên Minh không cho phép mình quên đi.

Ngày đầu tiên đến trường cũng là ngày đầu tiên trong đời phải nghe, phải chịu đựng những tiếng cười nhạo và sự xa lánh của bạn bè chỉ vì một câu nói “Em không có mẹ.” khi được giáo viên trong lớp hỏi về mẹ của mình.

Những tràng cười rộ lên cùng với hai từ “Con hoang” khắc sâu vào tâm trí Thiên Minh. Sau buổi học nặng nề, cô độc và đầy nhục nhã đó, Thiên Minh tìm một nơi kín đáo để tự nhốt mình và cũng để trốn chạy những lời chà đạp của bạn bè.

 

Căn nhà nhỏ vốn đã yên bình giờ lại càng thêm tĩnh lặng khi vắng đi những câu hỏi ngô nghê, trẻ con của Thiên Minh.

Hai từ “Con hoang” mà bạn bè trong lớp dùng để châm chọc, Thiên Minh không hoàn toàn hiểu hết được, nhưng không hiểu sao, Thiên Minh lại cảm thấy xấu hổ, chua xót cho chính mình.

Tại sao mọi người lại cười nhạo và gọi Thiên Minh bằng hai tiếng “Con hoang”? Mẹ của Thiên Minh là ai? Và, một đứa trẻ không có mẹ cũng là một cái tội ư?

Có lẽ, người có khả năng trả lời những câu hỏi đó là giảng viên Dương Khiết Thuần – người duy nhất biết được sự thật về xuất thân của Thiên Minh.

Ý nghĩ đó đã thôi thúc Thiên Minh đi đến gian bếp nơi giảng viên Thuần đang loay hoay nấu ăn, chuẩn bị cho bữa cơm chiều. Nhìn thấy dáng vẻ bận rộn của cha mình, Thiên Minh lại cầm lòng, tự ép mình im lặng, không hỏi lung tung để cha không phải phân tâm hay bận lòng.

Công việc nấu nướng kết thúc, giảng viên Thuần bày mâm cơm và bế Thiên Minh đặt lên ghế rồi lấy đũa gắp những món ngon nhất đặt vào chén của Thiên Minh.

Những câu hỏi trước đó chợt quay về, giằng xé tâm can của một đứa trẻ.

Đôi mắt trẻ con thông minh thoáng một chút suy nghĩ, Thiên Minh chống tay lên má, lén nhìn cha nuôi rồi lại nhìn bát cơm, suy tư như một ông cụ non.

Nhận ra điều khác thường đó, giảng viên Thuần ngừng đũa, hỏi nhẹ nhàng:

“Tại sao con không ăn? Hay con không thích những món này?”

Thiên Minh đáp lại bằng một cái lắc đầu, miễn cưỡng cầm muỗng, xúc một ít cơm trong bát rồi lại đặt xuống.

“Hôm nay bạn bè trong lớp có bắt nạt con không? Cô giáo có làm khó con không? Hay con cảm thấy không khỏe?” Những lời hỏi thăm ân cần, ấm áp của cha nuôi khiến đôi mắt trẻ con ầng ậng nước mắt. Nhưng những lời dạy dỗ trước kia khiến Thiên Minh cầm lòng, cố gắng giữ bình tĩnh, cúi mặt nhìn bát cơm rồi để sự lặng yên bao phủ lấy tâm tư của chính mình.

“Con… Không có…” Thiên Minh ấp úng, rời mắt khỏi bát cơm, gượng gạo nhìn thẳng vào đôi mắt nghiêm trang ở phía đối diện rồi lí nhí hỏi “Cha ơi, con hoang là gì vậy cha?”

Câu hỏi đến bất ngờ khiến giảng viên Thuần im lặng, sững sờ trong chốc lát. Ông nhanh chóng rời khỏi chỗ ngồi và ôm lấy Thiên Minh, dỗ dành để những cảm xúc tiêu cực trong lòng Thiên Minh được xoa dịu. Sống với ông đã đủ khổ cực, vất vả rồi; đến lúc đi học vẫn phải nhận thêm tủi nhục vì hai chữ “con hoang”. Cuộc sống này thật tàn nhẫn khi dày vò một đứa trẻ ngây thơ, chưa hiểu chuyện đời bằng cách buộc nó sống xa vòng tay cha mẹ khi nó còn quá nhỏ.

Những ngày sau đó, giảng viên Thuần luôn nhận được những câu hỏi đau thương tương tự từ phía Thiên Minh. Bản tính tò mò và bướng bỉnh đã khiến Thiên Minh bất chấp tất cả, quyết định tìm hiểu những sự thật thuộc về mình, cho dù kết quả nhận được có tàn nhẫn bao nhiêu. Mỗi lần nghe con nuôi của ông hỏi như vậy, giảng viên Thuần chỉ biết lảng tránh bằng sự im lặng.

“Cha ơi, tại sao cha không trả lời?”

“…”

“Cha ơi, tại sao cha lại khóc?”

“Cha ơi, con thực sự là một đứa con hoang, đúng không?”

Những câu hỏi được bật ra và nhận lại câu trả lời là sự im lặng khiến cậu bé Thiên Minh hiểu ra điều gì đó. Bầu không khí trong căn nhà nhỏ bỗng chốc trở nên tù đọng, tịch mịch khi ánh mắt ngây thơ bắt đầu phảng phất nét cứng cỏi, lạnh lùng, và tĩnh lặng nhưng không hoàn toàn bình yên.

“Thiên Minh, nghe cha nói: Con không phải con hoang… Cha mẹ ruột của con chỉ nhờ cha chăm sóc con một thời gian, sau khi hết vướng bận công việc, vài ngày nữa, họ sẽ đến đón con về…” Giảng viên Thuần mỉm cười trả lời chậm rãi, dịu giọng và xoa đầu Thiên Minh, “Con phải tin cha. Con có cha, có mẹ. Vài ngày nữa, con sẽ được gặp lại cha mẹ của con.”

“Nhưng mà… Con vẫn muốn ở đây với cha…”

Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng Thiên Minh dần nhen nhóm một hi vọng mơ hồ và chính điều đó đã khiến Thiên Minh chờ đợi nhưng cũng là sợ hãi và tiếc nuối. Nếu như điều đó là thật thì Thiên Minh sẽ phải rời xa nơi này, rời xa người đã chăm sóc Thiên Minh hơn năm năm qua và cũng là người cha nuôi mà Thiên Minh tôn kính, yêu thương gọi là “cha”. Và hơn hết, phải tập thích nghi với môi trường sống xa lạ cùng với những người chưa từng gặp mặt sẽ là một thử thách khó khăn. Nhưng trong thâm tâm, sau bao lần cân đo đong đếm, Thiên Minh vẫn khát khao gặp lại những người đã sinh ra mình.

Thế nhưng…

Một ngày, hai ngày trôi qua. Chẳng có một chút tin tức gì về những người được gọi là “cha mẹ ruột” của Thiên Minh. Và giảng viên Thuần cũng không nhắc gì về việc đó.

Một tuần, hai tuần trôi qua. Chẳng có ai đến căn nhà nhỏ ở ngoại ô, trừ một nữ giảng viên xinh đẹp. Nhưng, cô ta không phải đến để nhận con. Sau mỗi lần đến thăm căn nhà nhỏ, nữ giảng viên đó thường động viên Thiên Minh bằng những lời nói ngọt ngào nhưng lại hàm ẩn những điều thâm sâu mà kiến thức của một đứa trẻ không tài nào giải thích được. Nhìn bạn bè cùng trang lứa được cha mẹ đón đưa sau mỗi ngày tan học, được mua cho những món ăn ngon, những món quà lạ sau những lần được giáo viên khen thưởng thì cảm giác tủi hờn, ganh tỵ cũng dần hình thành và bám rễ sâu vào tiềm thức non nớt của cậu bé Thiên Minh đáng thương kia.

Một tháng, hai tháng trôi qua…

Hình ảnh cậu bé Thiên Minh gầy gò, thất thểu bước từng bước hụt hẫng trong ánh nắng chiều sau mỗi ngày chạy ra tận đầu đường để chờ đợi trở thành một điều quen thuộc với những người dân sống xung quanh đó. Những lời xầm xì bàn tán, cảm thông, trách móc nhỏ to vang lên quanh tai khiến cậu bé đó chỉ biết cúi mặt xuống đất và cố bước thật nhanh.

Những người kia… Họ nói gì thế? Tại sao họ lại nhìn mình? Hay chỉ vì họ biết được điều gì đó?

Khi sự chờ đợi nhẫn nại, lòng tin tưởng không được đáp đền xứng đáng, mọi hi vọng cuối cùng cũng theo hờn tủi mà trôi đi. Ngậm đắng nuốt cay chấp nhận, nhưng thỉnh thoảng, cậu bé Thiên Minh vẫn đứng trước cổng, nhìn dòng xe nối đuôi nhau qua lại trước cổng rồi lại thở dài đi vào trong nhà, nhìn cha nuôi của cậu đang miệt mài bên giáo án điện tử.

Cha gạt con cực khổ lắm, đúng không? Rõ ràng, con là đứa không cha, không mẹ, không ai cần đến con. Cha an ủi con như vậy để làm gì? Tại sao ngay từ đầu, cha không nói cho con biết rằng cha mẹ của con không cần con nữa nên họ mới ném con cho cha? Cha nói dối con để làm gì? Con không cần họ nữa! Con cũng không tin họ sẽ quay lại tìm con! Và nếu có một ngày như thế, con cũng sẽ không thừa nhận họ.

Hi vọng đã đủ. Chờ đợi đã lâu rồi. Mọi thứ trên đời này vốn không phải là vô hạn.

Tại sao trước đây họ không giết chết con mà để con sống như thế này để làm gì?

Đôi môi nhỏ khẽ mím chặt để ngăn những thất vọng, uất ức bật lên thành tiếng nhưng đôi vai nhỏ cứ khe khẽ run lên. Cảm nhận được điều gì đó bất thường, giảng viên Thuần rời mắt khỏi giáo án, đi đến và xoa đầu cậu con trai nhỏ của ông.

“Ngoan, làm xong việc, cha sẽ chơi với con.”

Cậu bé Thiên Minh khẽ bặm môi, lắc đầu rồi hỏi bao giờ cha mẹ ruột sẽ đến tìm cậu. Qua ngần ấy thời gian chờ đợi, cậu đã không còn một chút niềm tin vào những lời nói trước đây của cha mình, và cho dù còn thì cậu cũng không muốn dùng để tin vào những điều xa xôi không có thực. Giảng viên Thuần trả lời rằng vài ngày nữa cha mẹ ruột của con trai ông sẽ đến. Ông còn khuyên Thiên Minh nhất định cậu phải tin, phải chờ vào những điều ông nói vì từ trước đến giờ ông chưa từng nói dối con trai của ông.

“Cha ơi, vài ngày là bao lâu?”

Giảng viên Thuần lại im lặng vì chính ông cũng không biết phải trả lời thế nào.

Nói dối một đứa trẻ bị bỏ rơi rằng cha mẹ của nó sẽ trở về tìm nó đã là một tội ác. Gieo một chút hi vọng vào lòng người khác rồi lại những hi vọng ít ỏi mất đi; làm tổn thương và cố gắng tỏ ra không hay không biết, như vậy cũng là một tội ác. Đã sai lại càng thêm sai và không thể nào sửa chữa được nữa.

Vài ngày là bao lâu?

Thật sự rất khó trả lời.

Nếu như cụm từ “mãi mãi” cho người khác cảm giác về sự bền vững, lâu dài và vĩnh cửu thì “vài ngày”, vừa nghe thoáng qua, ai cũng nghĩ đó là một khoảng thời gian rất ngắn và nhanh chóng trôi qua. Nhưng thật sự, “vài ngày” đó đôi khi còn trừu tượng và dài lâu hơn cả cụm từ “mãi mãi” mà người ta thường hay nói. Bởi lẽ, không ai có thể xác định được rõ ràng điểm khởi đầu và điểm kết thúc của khoảng thời gian tưởng như rất ngắn đó.

Câu hỏi đó chìm vào tĩnh lặng, còn giảng viên Thuần lại âm thầm mang câu trả lời đi cùng ông sang thế giới bên kia…

Chớp mắt đã hơn hai mươi năm.

Cảnh cũ vẫn còn nhưng người xưa không thể quay lại.

Căn nhà cũ vẫn sạch sẽ nhưng căn bếp trống trải và lạnh lẽo. Hình ảnh người đàn ông ba mươi tuổi bận rộn trong gian bếp chuẩn bị những món ăn đơn giản thấp thoáng hiện về rồi lại mất đi. Mọi người, mọi chuyện đều không trở về như trước được nữa.

Cát sỏi nhô lên lởm chởm trên mảnh sân nhỏ trước nhà cùng với những bụi hoa dại nở hoa xanh tím. Mùi hương trầm phảng phất theo gió hòa quyện vào không khí nóng ẩm, nặng nề đọng lại. Con đường mòn nhỏ giữa những bụi hoa dại nhạt màu in lại những dấu chân. Ai đó đã từng đến nơi này, chỉ để quét dọn, thăm mộ và thắp hương cho người đã khuất. Công việc đó lặp đi lặp lại đều đặn mỗi ngày và con đường mòn này là minh chứng rõ ràng nhất.

Bước theo hướng ngược chiều gió thổi, Thiên Minh đi đến trước một ngôi mộ cũ nhưng sạch sẽ và khang trang. Sau ngày rời khỏi nơi này, Thiên Minh luôn nghĩ sẽ không còn ai đến nữa, nhưng sự thật lại trái ngược với những gì Thiên Minh luôn nghĩ.

Con về rồi.

Con trở lại tìm cha để nói cho cha biết rằng những người đã sinh ra con, họ đã xuất hiện. Họ quay lại tìm con giống như cha từng nói.

Thời khắc đó, con biết rằng, cha chưa từng gạt con. Nhưng, con đã từng giận cha, vì những lời cha nói lúc đó, và cũng do bản thân con không đủ kiên nhẫn. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ, lúc đó cha cũng vì muốn tốt cho con; muốn con không cảm thấy xấu hổ, tủi thân trước những lời nói vô ý của bạn bè và muốn con hi vọng rằng một ngày nào đó, mọi chuyện sẽ khác đi.

Vài ngày mà cha từng nói được đổi bằng một nửa cuộc đời con.

Họ quay lại nơi này, và con biết sự chờ đợi của con chưa bao giờ là hoài công vô ích. Nhưng con không muốn và cũng không cần họ nữa. Sau ngần đó thời gian, con tự thấy mình ảo tưởng và hi vọng quá nhiều, ngay cả khi con chưa bao giờ cảm thấy thất vọng. Họ đã trở thành quá khứ của con, từ rất lâu rồi.

Con đã có một gia đình mới. Có mẹ, có các em và có cả người con gái con yêu. Chính vì vậy, con không muốn rời xa nơi này để quay về cuộc đời cô độc trước đây. Có lẽ, con đã quá ích kỷ khi có những suy nghĩ như vậy, phải không cha?

Con không biết mục đích của họ là gì nhưng thật sự con không quan tâm và cũng không muốn trở về làm con của họ. Bao nhiêu năm họ bỏ rơi con, để con một mình sống giữa xã hội này, đến lúc con trưởng thành thì họ lại tìm đến. Sẽ không sai nếu cha nghĩ rằng con oán hận họ. Nhưng đó cũng là cái giá phải trả cho những lỗi lầm mà họ đã gây ra.

 

“Cuối cùng cháu cũng trở về.”

Lời chào mừng ôn hòa, ấm áp của một người phụ nữ vang lên từ phía sau. Thiên Minh rời mắt khỏi tấm ảnh trên mộ và quay lại nhìn người phụ nữ tóc điểm bạc trong bộ quần áo màu xanh lam đang chậm rãi đi đến. Đó là giảng viên Hạ Vi, đồng nghiệp của ba Thuần khi ông còn sống.

“Nơi này, dù có thay đổi ra sao cũng là nhà của cháu. Hơn nữa, mọi thứ ở đây đều là tài sản mà cha cháu đã phấn đấu cả đời để có được. Nơi đã từng gắn bó với những kỷ niệm vui buồn, từng chứng kiến cháu lớn lên,… Cháu tự thấy mình phải có trách nhiệm với nơi này… Nhưng mà, cháu chưa một lần làm được…” Thiên Minh khẽ nói và đặt tay lên ngôi mộ lạnh thoang thoảng hương trầm rồi quay lại, nhìn giảng viên Hạ Vi, “Cảm ơn cô đã thay cháu mua lại và chăm sóc nơi này.”

“Cháu cũng biết à?” Giảng viên Hạ Vi hỏi.

“Mấy năm trước, khi đã có trong tay một số tiền, cháu định mua lại nơi này, nhưng người sở hữu trước đây của khu đất này nói rằng ông ta đã bán nó lại cho một người khác. Vì người đó mua nó với giá rất cao, ngay cả khi nó là khu đất hoang không thể kinh doanh được… Người không tiếc tiền để mua lại một khu đất hoang phế trong mắt người khác, chứng tỏ người đó biết và trân trọng những giá trị kỷ niệm của nơi này. Người đó, chỉ có thể là cô.” Thiên Minh nói, “Cháu rất vui khi biết được cô là chủ sở hữu cuối cùng của mảnh đất này.”

“Đó là những gì cô có thể làm được… Vì cháu, và cũng là vì Khiết Thuần.” Giảng viên Hạ Vi cười buồn, “Và cũng vì cô muốn được ở cạnh người đàn ông cao ngạo, lạnh lùng đó… Cha của cháu… Một đời phấn đấu vì sự nghiệp và bỏ quên tất cả.” Nụ cười đau buồn, bi ai xuất hiện trên gương mặt của giảng viên Hạ Vi khi bà nhắc về cha nuôi của Thiên Minh. Giống như một kẻ ngốc vô tình cầm dao cứa mạnh vào vết thương sâu lâu ngày tưởng chừng như không còn cảm giác, người phụ nữ si tình kia tiếp tục nói về những kí ức bà đã cất giấu suốt bao nhiêu năm, “Con người luôn cho rằng Nguyệt Lão bỏ quên mình nhưng không bao giờ chịu quay đầu về phía sau để biết có ai đang đợi mình ở đó. Một người kiên trì, cả đời theo đuổi một người chỉ biết đến công việc, cứ mang tình cảm cho đi rồi ảo tưởng và hi vọng… Trên đời này luôn có những người khổ lụy vì tình, một lần sa chân, mãi không rút ra được.”

Nhìn dáng vẻ khổ sở, bi lụy đáng thương của giảng viên Hạ Vi, Thiên Minh không biết phải nói thế nào với người phụ nữ này cho đúng. Bởi lẽ, chỉ cần một chút sơ ý, vụng về trong từ ngữ cũng đủ tạo ra một vết thương khó lành.

Người phụ nữ đã từng bỏ ra cả một thời tuổi trẻ để yêu mà chưa một lần được đền đáp nhưng cũng chưa bao giờ hối hận.

Yêu một người, yêu đến đau lòng, yêu một cách xót xa và âm thầm đớn đau. Yêu nhưng chưa bao giờ đủ dung khí để nói ra. Như vậy, còn gì bi ai hơn?

“Lúc còn sống, cha cháu từng nhắc đến cô…” Chỉ một câu nói đó của Thiên Minh cũng đủ làm giảng viên Hạ Vi xúc động tột độ. Thiên Minh nói tiếp “Ông ấy nói ông ấy nợ của cô quá nhiều tình cảm, nhưng lại không thể trả được. Ông ấy im lặng với cô vì muốn cô sớm quên đi những tình cảm đó và yêu một người khác. Bởi vì ông ấy là một người chỉ biết sống cho hiện tại và không dám nghĩ đến tương lai.”

“Cô không trông mong điều gì cao xa. Nhiều lúc, cô chỉ ước con người kiêu ngạo, chỉ biết đến công việc đó có thể nhìn đến cô, nhìn một chút, một lần thôi cũng được… Mười năm, cho đến ngày mất cha cháu luôn tránh né cô. Tránh né những tình cảm cô dành cho ông ấy. Có những lần vì công việc, ông ấy gượng ép mình nói chuyện với cô, thật sự, cô rất đau lòng.

Yêu một người vô tâm không bao giờ khổ bằng yêu một người dù yêu nhưng lại giả vờ vô tình, lạnh nhạt với mình. Cho dù bản thân có tình cảm với đối phương nhưng vẫn cố giữ thật kín trong lòng… Cha cháu và cô đều là những người như vậy… Khờ dại, ngây ngô để rồi bỏ hết một thời tuổi trẻ, nhưng cô không hối hận. Chỉ cần được yêu một người, yêu bằng tất cả nhiệt huyết của một trái tim chân thành thì cho dù không được đền đáp vẫn cảm thấy xứng đáng. Ít nhất cũng có một người đáng để mình mang tình cảm cho đi thì xem như khoảng thời gian ngắn ngủi đó chưa từng lãng phí…”

“Khi còn nhỏ, cháu từng nghe cha cháu kể về cô, về những tình cảm ông dành cho cô. Mãi cho đến khi lớn lên, cháu mới hiểu thấu cảm giác yêu đơn phương một người, vừa là hạnh phúc vừa là khổ đau. Cho dù biết là bản thân sẽ bị tổn thương nhưng vẫn cứ gan lì bám lại, vì yêu, vì sự ích kỷ, vì không muốn người mình yêu yêu một người khác.” Giọng nói trầm lạnh lẽo của Thiên Minh hòa vào trong gió. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hình ảnh của Kim Giao hiện lên trong tâm trí rồi nhanh chóng phai mờ.

Nhận được một chút đồng cảm từ những lời nói của Thiên Minh, nét bi khổ ngự trên nụ cười và ánh mắt của giảng viên Hạ Vi giảm đi đôi chút. Nỗi đau của một con người đơn phương vốn không thể nào xóa hết bằng ngôn từ. Sau lời nói cảm ơn đầy cay đắng, giảng viên Hạ Vi lấy ra một mảnh giấy gấp tư rồi chậm rãi nói “Đây là di chúc thứ hai của cha cháu. Nó có hiệu lực từ khi cháu được mười tám tuổi. Thế nhưng, sau khi Khiết Thuần qua đời thì cháu cũng mất tích…”

Thiên Minh nhận lấy mảnh giấy cũ kỹ nhưng chưa từng bị nhàu nát hay nhăn nhúm rồi mở ra, đọc lướt qua những điều được viết trong di chúc. So với nội dung trong tờ di chúc Thiên Minh luôn cất giấu ở nhà mẹ Thủy, điểm khác duy nhất trong tờ di chúc mới này là nguyện vọng sau cùng của giảng viên Dương Khiết Thuần: Mong Thiên Minh kế thừa và tiếp tục công trình nghiên cứu còn đang dang dở của ông.

Giảng viên Hạ Vi đưa cho Thiên Minh một tập tài liệu dày rồi nói tiếp “Đây là tâm huyết cả đời của cha cháu. Cô đã đọc qua nhưng không thể hiểu hết bởi vì nó còn thiếu, hoặc do những phần quan trọng đã bị xóa hoặc giấu đi. Tất cả những gì Khiết Thuần làm đều có lí do riêng nhưng thế này thì vất vả cho cháu rồi… Thiên Minh, cháu đột ngột bảo cô mang tập tài liệu này cho cháu để làm gì?”

“Cháu có một chút việc riêng phải dùng đến nó… Cảm ơn cô… Chào cô.” Thiên Minh cầm lấy tập tài liệu rồi rời khỏi ngôi nhà cũ, hòa vào đám đông ồn ào ở bên kia con đường.

 

Thiên Minh, chúc cháu bình an.

Cô có một dự cảm không hay về tương lai khi cháu nhận lấy tập tài liệu của Khiết Thuần. Cha cháu đã chết vì nó. Còn cháu?

Số phận bi thảm đó có lặp lại một lần nữa không?

Cô thật sự rất lo.

Nếu cháu cần sự giúp đỡ, hãy tìm đến cô. Cánh cổng nhà cô luôn mở rộng chào đón cháu.

Nụ cười u sầu, buồn đau thoáng xuất hiện trên gương mặt của giảng viên Hạ Vi rồi mất đi. Người phụ nữ lụy tình dán mắt vào tấm ảnh trắng đen trên bia mộ như bị thôi miên rồi nhẹ nhàng khép mi, để nước mắt rơi xuống.

 

Cách nơi chôn cất giảng viên Dương Khiết Thuần không xa, ở bên kia con đường, một người phụ nữ đeo kính đen, ngồi trong chiếc ô tô màu xám bạc sang trọng, đang âm thầm theo dõi tất cả những gì đang xảy ra xung quanh Thiên Minh. Người phụ nữ đó chính là người phóng viên đêm qua đến nhà mẹ Thủy để tìm con, và hứng chịu những lời chỉ trích gay gắt, vô tình từ phía ba người con trai đồng lòng, cứng cỏi và bất cần mà mẹ Thủy đã nuôi nấng. Bên cạnh bà ta là người đàn ông ngoại quốc đó, dường như, ông ta vẫn còn để tâm chuyện hôm qua và biểu lộ sự bất mãn không che giấu trên gương mặt.

“Em vẫn còn tiếc thằng con vô tình đó à?” Người đàn ông đó hỏi.

“Em biết anh anh vẫn còn giận chuyện hôm qua.” Bà ta dịu dàng trả lời, “Nhưng linh cảm của em chắc chắn không sai, Ging à. Thiên Minh là con của chúng ta, dù thế nào thì em cũng không muốn bỏ cuộc.”

Người đàn ông đó thở hắt ra, lầm bầm trong cổ họng đầy ẩn ý và bất bình:

“Anh không chấp nhận một thằng con đi ngược đường với cha nó. Em hiểu không, Ngọc Mai?”

Thần sắc của gười phụ nữ đó chợt tái đi, bà ta giật thót, tim của bà ta đập một nhịp thật mạnh và đau như có ai đấm vào. Bà ta cố giữ bình tĩnh và nói với tài xế riêng của bà:

“Bám theo thằng bé.”

Người tài xế vội làm theo. Tiếng động cơ cùng với tiếng bánh xe lăn trên mặt đường đầy sỏi đá vang lên, tuy không quá lớn nhưng vẫn đủ để lấp đi những tiếng nấc nghẹn trong cổ họng của người phụ nữ đó.

 

“Thì ra, anh Thiên Minh từng sống một cuộc đời bi thương như vậy.” Kim Giao thốt lên sau khi chứng kiến những chuyện đã xảy ra ở nhà của cố giảng viên Dương Khiết Thuần.

“Trong bốn anh em, đại ca Thiên Minh là người có thân phận phức tạp nhất. Những gì em biết được, chỉ là một phần quá khứ đã bị đại ca cất giữ thôi.” Nhật Minh giải thích, “Nếu em biết được tất cả sự thật về thân thế của đại ca, chắc em sẽ không dám đến gần anh ấy đâu.”

“Nói cho em nghe được không anh?”

“Con bé này… Sao lòng hiếu kì của em lớn quá vậy?” Nhật Minh bóp trán, cười khổ.

“Nói em biết đi anh. Em hứa sẽ không nói cho ai biết đâu!”

“Không!” Nhật Minh cười khổ, từ chối thẳng thừng trước những lời nài nỉ, nũng nịu của Kim Giao.

 

Huyết Nhãn đã có. Tập tài liệu về thuốc trường sinh cũng ở đây. Những thứ cần thiết đều đã ở trong tay, nhưng vẫn còn một điều kiện mà Thiên Minh không thể thực hiện được, đó là để Quốc Minh và Thái Điền bị cuốn vào trận chiến vô nghĩa này.

Hai thằng em ngu ngốc, thích nổi loạn đó chỉ cần nghe nói có đánh nhau thì chúng sẽ đi ngay. Và một khi là chuyện một mất một còn, chúng lại càng hứng thú. Giống hệt như kiểu, chúng đã chấp nhận bản thân sẽ bị ai đó giết chết vào một ngày nào đó.

Căn nhà này không thể mất đi một người nào nữa.

Thiên Minh đặt tập tài liệu cũ lên bàn ở phòng khách, rồi chìm vào những suy nghĩ quẩn quanh của chính mình.

“Cái gì đây đại ca?” Quốc Minh từ bên ngoài đi vào, dừng chân, tò mò cầm tập tài liệu trên bàn lên hỏi.

“Công trình nghiên cứu cả đời của ba Thuần. Tài sản vô giá đấy.” Thiên Minh trả lời.

“Quý giá như vậy, sao đại ca lại để ở nơi này? Phải cất vào chứ!” Quốc Minh đặt tập tài liệu về vị trí cũ, vẫn giữ giọng điệu tếu táo, bông đùa, hỏi “Đại ca giấu bé Giao đi đâu rồi? Từ hôm qua đến giờ, đệ không thấy mặt con bé. Hôm qua, đệ còn tưởng con bé mệt nên không gọi nó xuống phòng khách chơi. Nhưng mà hôm nay cũng không thấy bóng dáng con bé, đệ thấy lo quá…”

Chuyện không muốn nhắc cuối cùng cũng bị nhắc đến. Thiên Minh bóp trán, cố nén một cái thở dài.

Cảm thấy khó hiểu trước thái độ đó của anh cả, Quốc Minh vội ngồi xuống, dùng ánh mắt dò xét đầy hoài nghi nhìn Thiên Minh, và nhắc lại câu hỏi của mình.

“Bé Giao đâu rồi? Tại sao từ hôm qua đến giờ em không thấy con bé?” Quốc Minh chất vấn.

“Chắc nó trốn vào phòng của Nhật Minh để ngủ nướng. Khi nào đói, nó sẽ xuống đây thôi.” Thiên Minh đan những ngón tay vào nhau, đặt lên mặt bàn, giả vờ ra vẻ thản nhiên, mỉm cười trả lời.

“Đại ca đừng có xạo!” Giọng của Thái Điền vang lên ở phía cầu thang nối giữa phòng khách và tầng một. Anh nông dân đi nhanh xuống phòng khách, thẳng thừng bóc mẽ, “Đệ kiểm tra rồi: Bé Giao không có ở trong phòng. Đại ca, trả lời đệ. Con bé đi đâu rồi?”

 

 

Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Mai Huỳnh và 57 Khách

Thành Viên: 18029
|
Số Chủ Đề: 3735
|
Số Chương: 12143
|
Số Bình Luận: 24218
|
Thành Viên Mới: Duy Anh Nguyen