Chương 14: Thiết Kế Dựng Cảnh

Người đang bay trên không là Thành Viên Cấp Cao số 08. Năng lực của hắn là từ lòng bàn tay và lòng bàn chân có thể phóng ra một luồng khí lớn, nhờ vậy mà hắn có thể bay và tung những cú “chưởng” cực mạnh. Nhận thấy năng lực của mình có nét giống Người Sắt (Iron Man) ở khoảng bay và bắn chưởng nên hắn tự gọi mình là Toni.

Cả trang phục của hắn cũng mang dáng dấp của Người Sắt: Hắn mặc một cái áo khoác da màu đỏ, quần kaki nâu và đội một cái mũ bảo hộ vàng che kín khuôn mặt.

Hắn liếc nhìn vào trong các căn nhà và dừng lại ở một căn nhà mở toang cửa vào tầng hai. Chợt hàng loạt pháo từ trong nhà bắn ra, trúng hắn và nổ thành nhiều màu sắc. Những người bên dưới nghe tiếng pháo cũng giật mình ngước nhìn lên. Toni đạp chân, bay thẳng vào trong phòng và thấy Rocket, lúc này đang còn đang bận bộ đồ ngủ mỏng tang.

“Cô em, con gái con đứa bạo lực vậy không tốt đâu.” Hắn nói bằng giọng bỡn cợt và tiến tới. Rocket đáp trả bằng một trận pháo vào mặt hắn. Một tiếng “ầm” vang lên và Toni bay ra khỏi căn phòng, tay kéo theo Rocket, lúc này đã bất tỉnh, đầu chảy máu. Hắn quẳng cô gái xuống lề đường rồi bay lên lại.

“Ê!” Tần kêu lên: “Áo mày bắt lửa kìa!”

Toni giật mình, nhìn lại thì thấy ngọn lửa ở bên vai phải. Hắn đưa tay lên để dập lửa nhưng lại quên mất mình không có mang bao tay (vì năng lực của hắn), thành ra tay hắn bị bỏng đôi chút.

“44, lại đây!” Tần kêu lên.

“Thôi khỏi!” Toni nói vọng xuống, “Tao không muốn dính nước bọt của nó đâu.” Rồi hắn đáp xuống, cởi áo khoác ra vất sang một bên, chửi: “Mẹ nó chứ! Cái áo tao mới mua hai tháng trước.”

“Là lửa từ pháo của con nhỏ đó hay là từ cái thằng điều khiển lửa vậy?” Tần hỏi.

“Tao không biết.” Toni gắt.

Cách đó vài căn nhà, bên tay trái, Glassman đẩy cổng bước ra. Gã nhìn hai người đồng đội mình rồi nhún vai đi qua căn nhà bên cạnh. Cửa khóa. Không thành vấn đề, cửa này có kiếng mà. Gã đưa bàn tay tới cách cánh cửa vài phân. Khi gã cong các ngón tay lại thì kiếng cũng nứt ra rồi vỡ tung thành từng mảnh, bay lơ lửng xung quanh gã.

Gã cẩn thận phủi cách mảnh kiếng còn dính lại bên cửa rồi thò tay vào trong, hí hoáy một hồi cũng tháo được cái chốt. Ngay lúc đó gã chợt nghĩ tới mấy căn nhà trước đó mà gã đã kiểm tra, toàn khóa ngoài thôi, có thể dùng kềm cắt dễ dàng. Nhưng nhà này lại khóa trong… phải cẩn thận mới được!

Gã đẩy nhẹ một bên cửa rồi nép mình vào cửa còn lại. Khoảng vài giây, gã nghiêng đầu từ từ để nhìn vào trong. Gã thấy phòng khách có hai cái ghế sofa màu nâu và một cái bàn gỗ lớn. Trên bàn có vài ba cái ly, tách, cùng hai chai nước ngọt. Dưới sàn nhà có dấu vết bánh, kẹo còn vương vãi khắp nơi. Gã nghĩ thầm: Vậy là tìm được rồi! Nhưng người trong nhà này là ai?

Có tiếng động phát ra từ trong nhà làm gã giật mình. Gã sợ người đó sẽ bỏ trốn, lúc đó mọi công lao lại là thằng Toni hay thằng Tần giành hết thì… Rồi gã nuốt nước bọt, hít một hơi lấy can đảm và bước vào.

Gã tiến từng bước thận trọng. Vừa băng qua khỏi cái bàn gỗ thì chợt cái ghế sofa rung lên rồi bay tới đập vào gã. Bị bất ngờ, gã choáng váng. Rồi chưa kịp làm gì thì cái ghế đã xoay ngang và đè gã dính chặt vào tường. Gã cố vùng vẫy nhưng vô ích, cái ghế từ từ chuyển động lên trên, kéo gã theo. Sau vài giây thì gã thấy mình đang ở cách sàn nhà tới hơn một mét, tuy có thể cử động tay chân một chút nhưng toàn thân thì bị kẹt cứng không sao thoát được.

Chairman lúc đó đang núp trong nhà bếp. Anh ta theo dõi mọi việc bằng cách dùng một cái gương nhỏ loại trang điểm của phụ nữ (anh ta tìm thấy nó trong tủ phòng ngủ, cùng với một mớ đồ lót, có lẽ thuộc về chủ nhà trước đây) và chỉnh góc gương để có thể nhìn ra ngoài. Anh ta giờ cười hí hửng nhưng cũng không biết nên làm gì tiếp.

Mãi lo suy nghĩ mà Chairman không biết mình đã quơ tấm kiếng qua lại vài cái. Glassman lúc này ngoài phòng khách, chợt nhìn thấy có ánh sáng lấp lóe dưới nhà bếp thì hiểu ra ngay. Thế là hắn căng mắt ra nhìn về hướng nhà bếp, chĩa ngón tay tới thủ sẵn.

Chairman đưa tấm gương lên, chỉnh góc nhìn để theo dõi phòng khách. Khi đó tấm gương chợt nứt ra rồi vỡ thành những mảnh nhỏ sắc bén và bắn tới. Chairman không kịp trở tay nên bị cắt trúng vài mảnh ở mặt và vai. Tức giận, anh ta nhảy ra trước cửa nhà bếp, điều khiển cho chiếc ghế sofa còn lại bay tới đập vào Glassman vài cái. Xong rồi anh ta tống cả hai cái ghế, kẹp ở giữa là Glassman bay ra khỏi căn nhà, rơi xuống đường.

Toni liền lập tức bay lại. Hắn vừa tính vào nhà thì Tần đã lên tiếng cản lại, bảo rằng coi chừng có bẫy. Toni thấy thế bèn bay lên cao và nhìn vào tầng hai xem có thấy gì không.

Tại một căn nhà khác, cũng ở bên trái, Thành Viên Cấp Cao số 44 đã phá được cửa vào bên trong. Hắn chạm mặt Điếu Cày, lúc này đang cởi trần, bận quần xà lỏn, tay cầm ống điếu đợi hắn.

Hai bên lao vào nhau. Người quơ quào ống điếu, người quơ cây kềm sắt.

Đánh, đỡ, đánh, đỡ.

Số 44 sau đó đã dồn Điếu Cày vào trong góc nhà. Thế là Điếu Cày xoay người, tung một cú đá tạt vào hông số 44 khiến gã liền nhảy lui về sau tránh. Liền khi đó Điếu Cày đưa ống điếu lên hút một hơi rồi “phà” một luồng khói đen ngòm về số 44.

Số 44 sững người lại. Luồng khói bay thẳng vào mặt gã khiến gã nhắm mắt, nhăn mặt. Điếu Cày thấy thế bèn giơ ống điếu lên và lao tới, nhắm đầu số 44 mà đập xuống. Lúc này số 44 chợt mở trừng mắt, đưa cây kềm sắt lên đỡ lại và phồng hai má mình lên.

Năng lực của Thành Viên Cấp Cao số 44 là có thể “hấp thụ” được khí độc, khói độc vào trong người. Bên cạnh đó thì gã có thể biến đổi khí Cacbonic (CO2) do mình thở ra dưới dạng bọt (giống như loại dùng trong bình chữa cháy). Gã càng hít hơi vào nhiều và ém hơi lại thì càng tạo ra nhiều bọt. Loại bọt này rất lạnh (tới khoảng -79 độ C), tiếp xúc với da thịt có thể gây bỏng rát.

Điếu Cày lúc này chỉ mặc mỗi cái quần đùi, lại đang đứng sát gã 44 nên khi trúng phải mớ bọt CO2, Điếu Cày cảm thấy khuôn mặt và cơ thể lạnh buốt tới bỏng rát. Anh ta gào thét, lăn lộn trên sàn nhà một lúc thì số 44 tiến lại và nện cây kềm sắt lên đầu anh ta nhiều cái tới khi anh ta im bặt. Số 44 sau đó kéo xác Điếu Cày ra khỏi nhà và vất ra giữa đường.

Trở lại với Toni, lúc này vẫn đang bay thám thính các căn nhà. Chợt áo gã bốc cháy và gã liền dùng tay phủi phủi vài cái và ngọn lửa biến mất. Khi đó gã thấy có bóng người ở tầng ba của một căn nhà nên liền tiến lại. Gã thấy cửa vào phòng để hờ không khóa, gã liền tung một “chưởng” thật mạnh khiến cánh cửa văng ngược lại vào trong phòng.

Gã bước chân vào trong nhà, thận trọng liếc nhìn xung quanh: Căn phòng nhìn khá đẹp, với một cái giường, một cái tủ lớn, một kệ sách, một bàn học. Chợt tủ đồ rung rinh vài cái và cửa bật mở ra: Hàng chục kềm, tua vít bay tới. Gã vung tay đánh bật chúng qua một bên dễ dàng.

“Mày… không phải thằng tạo lửa?” Gã hỏi.

Mercury nhếch mép cười. Chairman khi đó nhảy ra sau bức tường, chỉ ngón tay vào Toni và hô “Ngồi!”

Ngoài khả năng Điều Khiển Ghế, Chairman còn có khả năng thứ hai mà anh ta chưa nói cho ai biết bởi vì nó khá… kì cục đó là khi anh ta chỉ tay vào một người nào đó và hô “Ngồi” thì người đó sẽ lập tức phải dán chặt mông mình xuống một cái ghế gần nhất. Người đó sẽ không thể cử động hay nói năng gì trừ phi Chairman cho phép.

Thành ra trong phòng có một cái bàn học thì chắc chắn phải có một cái ghế. Khi Toni bị chỉ mặt gọi tên thì liền ngay lập tức ngồi xuống cái ghế đó và không cựa quậy gì được.

Chairman ngoắc ngón tay và cái ghế liền bay lại gần anh và Mercury. “Lấy nó làm con tin trao đổi với mấy người kia.” Mercury nói.

“Lo cho mấy đứa kia làm gì? Lo cái mạng mình thì hơn.” Chairman nói, rồi chợt anh ta hoảng hốt chỉ tay ra ngoài cửa sổ. Mercury nhìn về hướng đó thì thấy có một chiếc drone (máy bay điều khiển từ xa) đang lơ lửng qua lại ngoài ban công. Trên drone có gắn một cái camera.

Cửa dẫn ra ngoài ban công có hai cánh. Ban nãy Toni đã thổi bay cánh bên trái nhưng vẫn còn cánh bên phải, và cửa này có kiếng. Chiếc drone lượn lờ qua lại vài cái thì cửa kiếng liền nứt ra. Chairman hiểu ra chuyện gì nên liền hoảng hồn quay đầu bỏ chạy. Vừa lao ra khỏi phòng thì anh đã nghe tiếng kiếng vỡ và thầm nghĩ Mercury chắc tiêu rồi.

Không biết phải làm gì tiếp, Chairman ngồi bệt xuống cầu thang, thẫn thờ. Chợt anh ta nghe tiếng rên rỉ yếu ớt từ đâu đó, và rồi Mercury xuất hiện với thân thể đầy máu, bị ghim bởi những mảnh kiếng vỡ. Mercury nói gì đó không ra hơi và ngã quỵ, Chairman liền đỡ Mercury lên, miệng nói xin lỗi không ngớt.

Chairman đưa Mercury vào một căn phòng ở tầng hai, vừa tính cầm máu thì chợt nghe có âm thanh gì đó khá quen thuộc. Nhìn lại thì thấy chiếc drone lúc nãy đang lơ lửng trước cửa phòng, và căn phòng này có cửa sổ hướng ra ngoài đường.

Ngay lúc đó sổ vỡ tung và hàng chục mảnh kiếng bay tới hai người! Chairman liền khiến một cái ghế trong phòng bay lại che chắn anh khỏi các mảnh kiếng. Anh vừa tính kéo Mercury ra khỏi phòng thì Mercury mở mắt tỉnh dậy. Có thứ gì đó bay vào phòng! Mercury đưa tay trái lên cản lại và thứ đó liền cắt đứt ba ngón tay của anh. Chairman bị một vết cứa ngang cổ, trào máu té gục trên sàn.

Ở tầng trên, Toni bỗng dưng có thể đứng lên khỏi cái ghế. Sau khi xuống tầng dưới thì gã hiểu ra mọi chuyện: Chairman đã chết nên ảnh hưởng của năng lực không còn nữa! Gã sau đó kéo xác Chairman và Mercury ra khỏi nhà, vứt bên đường, cạnh Rocket và Điếu Cày.

“Tốt quá.” Thiết Kế Dựng Cảnh nói với giọng vui sướng, “Còn một thằng nữa thôi. Không đáng ngại. Mà thằng đó là ai vậy?”

“Chắc chắn là thằng tạo lửa rồi.” Tần nói, “Số 44, để thằng đó cho mày đó!”

Lại nói về Khang, lúc này bị giam trong “thùng gỗ” đã ngất xỉu đâu được khoảng vài phút. Lí do anh không thể dùng Cú Đấm Vô Hình phá vỡ cái thùng là vì trong khoảng không gian chật hẹp này, muốn xoay người còn khó huống chi nói đến chuyện co tay lấy lực. Anh có nghĩ tới chuyện tạo ra một cái “máy khoan” vô hình nhưng năng lực của anh không thể tạo ra được những cỗ máy có thể tự vận hành, còn nếu dùng khoan tay thì sẽ mất rất nhiều thời gian vì các tấm ván xếp thành nhiều lớp khá dày.

Hy vọng duy nhất của anh bây giờ chính là khe hở khá nhỏ dưới chân tấm ván. Hãy hiểu thế này cho đơn giản: Con đường không bao giờ bằng phẳng mà sẽ có những chỗ lồi, lõm khác nhau. Những tấm ván dựng trên đường thì không thể nào nằm sát mặt đường được, sẽ có những khoảng trống đủ để không khí chui vào. Tuy nhiên, những khoảng trống này khá nhỏ nên không khí có lọt vào được cũng chả đáng là bao, và Khang cũng không hề biết tới điều này.

Khang giật mình tỉnh dậy. Sau vài phút thì mắt anh quen dần với bóng tối xung quanh. Chính lúc đó anh đã nhìn thấy tia sáng qua cái khe hở nhỏ dưới chân tấm ván. Ngay lập tức anh tạo ra một cái “ống vô hình” cực kì dài luồn qua cái khe đó. Anh ngậm một đầu ống và bắt đầu hít thở lia lịa. Đầu óc anh vẫn còn mơ hồ và bỗng dưng anh nghĩ tới câu chuyện “Cây tre trăm đốt.”

Mắt Khang sáng bừng lên. Anh tiếp tục hít càng nhiều không khí cho tới khi cơ thể đã có lại chút sức lực. Anh đứng bật dậy và dậm chân xuống đất.

Khang tạo ra một “Cây cột vô hình” có thể vươn dài ra, giống như cách mà những đốt tre gắn vào nhau để tạo thành “Cây tre trăm đốt” cao chót vót. Cây cột đẩy cái thùng gỗ lên cao vài mét, không khí mát mẻ khi đó tràn vào khiến Khang thấy thoải mái vô cùng. Anh hít một hơi dài, vươn vai nhìn gã Thiết Kế Dựng Cảnh đang há hốc mồm không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Khang liền lao tới và tung hàng chục Cú Đấm Vô Hình làm Thiết Kế Dựng Cảnh té bật ngửa về sau. Rồi anh tung một cái “lưới vô hình” lên tóm lấy những tấm ván gỗ còn đang ở trên không trung và kéo xuống! Gã Thiết Kế Dựng Cảnh giờ bị đè bởi hàng chục tấm ván, không động đậy.

Bốn kẻ còn lại thấy cảnh trên liền lập tức vào thế phản công. Toni bay lên và vòng qua trái trong khi số 44 ở bên phải để tạo thành gọng kìm. Tần và Glassman đứng phía sau hai gã kia, chuẩn bị vũ khí của mình.

Năng lực của Thành Viên Cấp Cao số 11 – Cáp Tần – là khả năng Điều Khiển Những Vật Có Hình Tròn. Không kể chất liệu, miễn sao là hình tròn thì gã đều kiểm soát được hết.

Trong balo mà gã mang trên vai có một máy tính bảng dùng để điều khiển chiếc drone, chai nước, áo thun đỏ, quần đùi xanh, và tám cái lưỡi cưa tròn bằng sắt. Tần có thể khiến những cái lưỡi cưa này vừa bay vừa xoay tròn rất lợi hại. Ban nãy chính chúng là thứ đã cắt đứt ba ngón tay của Mercury và cổ họng của Chairman.

Tần và Glassman ném những cái lưỡi cưa, mảnh kiếng về phía Khang trong khi số 44 thì hít hà liên tục để tạo một lượng lớn CO2. Khang đưa hai tay bắt chéo vào nhau, làm ra vẻ chống đỡ chứ thực chả có cái lưỡi cưa hay mảnh kính nào cắt trúng anh được. Anh đang tạo ra một “tấm lưới” vô hình và chờ đợi.

Số 44 tiến tới và bắt đầu phun bọt, Khang liền thu tấm lưới, gom hết mớ lưỡi cưa và mảnh kiếng lại. Anh quật tay về trước và “tấm lưới” có những mảnh kiếng, lưỡi cưa bay tới chém một đường ngang ngực số 44. Máu phun ra và gã trợn mắt, té gục.

Toni liền bay lên cao, co tay phải về sau rồi lao xuống với tốc độ cực nhanh. Khang xoay người về phía hắn, xắn tay áo lên: “Tới đây!” Khang nói. Thế là một người tung chưởng, một người tung cú đấm và Khang bị hất văng vào cửa nhà đối diện trong khi Toni bị đấm trúng đầu. Mũ bảo hộ của gã nứt ra và gã thấy hơi choáng váng, vội vàng đáp xuống đất.

“Glassman, thêm kiếng đi!” Tần ra lệnh.

“Không được, tao đã đập vỡ hết kiếng xung quanh đây rồi.” Glassman run rẩy hai tay, “Không còn kiếng nữa đâu, mà mấy lưỡi cưa của mày đâu?”

“Nó…” Tần nói với giọng ngắt quãng. Khi đó Glassman xoay người lại thì bị trúng một cú đấm ngay mặt khiến gã xây xẩm. Đó là Mercury!

Ban nãy sau khi chém số 44 gục rồi, Khang vung tay ném “tấm lưới” có chứa các lưỡi cưa về phía Mercury, lúc này đã hồi tỉnh. Do Tần và Glassman mãi lo theo dõi trận đánh giữa Khang và Toni nên đã không để ý tới Mercury đang làm tan chảy hết mấy cái lưỡi cưa tròn và biến chúng thành một cái bao tay sắt. Rồi không để hai kẻ kia kịp phản ứng, Mercury liền tấn công ngay!

Mercury đấm, đá Glassman và đốn chân gã, rồi lại nện vào đầu, vào mặt gã với tất cả sự phẫn nộ khiến cho máu gã loan ra khắp mặt đường. Tần thấy cảnh đó thì hãi quá và lui lại, nhìn quanh tìm Toni thì thấy Điếu Cày đã bò lại gần Toni và phà ra một luồng khói đen. Luồng khói chui qua khe hở dưới mũ làm Toni co giật, rên rỉ vài tiếng rồi nằm thẳng cẳng.

Mercury lao tới, đốn ngã chân Tần rồi cứ thế nện xuống túi bụi. Phải tới khi Ember xuất hiện và cản lại thì Mercury chịu mới dừng tay. Anh tháo cái bay tay sắt đẫm máu ra và vứt lên người Tần.

“Mọi người mau thu dọn đồ đạc! Ta rời khỏi đây! Nhanh!” Mercury nói như ra lệnh.

Vài phút sau thì cả bọn đã tập hợp lại. Mercury bảo Khang hãy tạo một chiếc “xe lăn vô hình.”

“Chi vậy?” Khang hỏi.

“Cho Chairman.” Mercury vừa dứt lời thì những người còn lại đều tròn mắt nhìn anh. Bởi vì họ đều tưởng là Chairman đã chết, vì bị chém ngang cổ như vậy thì sao sống nổi?

“Lúc bị mấy lưỡi cưa chém, tôi hoảng quá nên lục khắp túi quần, túi áo của mình và tìm được hai cái muỗng inox. Thế là tôi liền ‘hóa lỏng’ chúng ra và đắp một cái lên vết thương của tôi để cầm máu, cái còn lại thì cho Chairman. Ban nãy tôi có kiểm tra thì thấy anh vẫn còn thở thoi thóp…”

Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: và 87 Khách

Thành Viên: 31755
|
Số Chủ Đề: 5152
|
Số Chương: 16817
|
Số Bình Luận: 42019
|
Thành Viên Mới: Nguyễn UyểnT Phương