Chương 10. Chung kết nghiệt ngã.
Bình chọn

Hôm sau là trận chung kết. Người đến xem còn đông hơn các trận chung kết trước, ai cùng hiếu kỳ về sự may mắn của Hồ Bích khi bước vào trận Chung Kết. Sân 1 khi Hồ Bích thi đấu thì người đến xem có vài người vì bảng đấu toàn đối thủ yếu và những trận đấu hay đều ở các sân khác, những người được đánh giá cao nhất trong các trận đấu là Văn Cao, Tuyết Vân, Bá Huy thì trận đấu của họ đều tổ chức trùng với trận đấu của Hồ Bích nên không ai biết thực lực thực sự của Hồ Bích thế nào. Lại thêm sự kỳ lạ nữa là Văn Cao và Bá Huy đều bỏ cuộc khiến Hồ Bích bước thẳng vào chung kết quá dễ dàng. Điều làm mọi người tò mò hơn là may mắn của Hồ Bích sẽ đi đến đâu.

Ai cũng có kết quả trước trong lòng là Tuyết Vân sẽ vô địch cả ba thể loại thi đấu rồi, nhưng vẫn kéo đến xem rất đông.

Trận đấu sắp bắt đầu thì không thấy Hồ Bích đâu. Đến khi Tuyết Vân bước lên lôi đài cũng không thấy tăm hơi Hồ Bích đâu cả. Cả khán đài vang lên những tiêng bàn tán, thất vọng.

Trong lúc chờ đợi, Tuyết Vân cảm thấy có gì đó kỳ quái lắm. Rõ ràng đến muộn như vậy là không hề xem trọng cuộc thi. Rõ ràng là xem thường đối thủ. Xong Tuyết Vân là một chiến binh toàn diện và vượt trội về mọi thứ, ai cũng đều tin chắc rằng cô sẽ lại vô địch tiếp. Cả bản thân cô cũng vậy.

Trọng tài nói quy định nếu trong vòng 30 phút nếu Hồ Bích không xuất hiện tham gia thi đấu thì sẽ tính là thua. Đợi mãi, đợi mãi.

10 phút trôi qua.

15 phút trôi qua. Khán giải đã nôn nóng rồi

20 phút trôi qua. Khán giả tới xem đã chờ đợi cảm thấy như mất kiên nhẫn

25 phút trôi qua. Nhiều người bực mình lắm.

Văn Cao đứng trên khán đài cũng thấy lạ. Cậu phải lên tiếng: “Tên này quên cuộc đấu này hay sao chứ ?”

Bá Huy đứng cạnh Văn Cao, gương mặt là một nụ cười kì lạ.

Rồi cũng tới phút thứ 30. Ai cũng bực tức vô cùng, họ đã đến sớm để nhận chỗ tốt, háo hức chờ một trận đấu, vậy mà lại phải mất công chờ đợi tới nửa giờ đồng hồ.

Đến tận giây cuối cùng thì mới thấy Hồ Bích xuất hiện, quần áo sộc xệch như mới ngủ dậy, giày còn chưa đi, chân đất vội chạy lên lôi đài.

” Xin lỗi Trọng Tài! Tôi ngủ dậy muộn! ” Cậu nói miệng cười tay gãi đầu.

Trên lôi đài lúc này cậu mới đi giày, chỉnh quần áo chỉnh tề. Mọi người ai cũng thấy kỳ quặc, hơn hết là tức giận vô cùng. Bao nhiêu tiếng chửi bới cất lên từ khán đài. Và hơn hết là tiết thét: “Cho trận đấu bắt đầu đi !” là nhiều hơn hết

Văn Cao trên khán đài mỉm cười, thầm nghĩ : “Rõ ràng cậu ta cố tình đến muộn, bày trò ra để trêu ngươi đối thủ. Tên Hồ Bích này thật thú vị, không thua kém gì cái tên Long Tiêu kia…”

Sau khi nghe một hồi la mắng từ trọng tài, Hồ Bích mãi mới được cho thi đấu. Cậu từ từ phong bế huyệt đạo, sau đó trọng tài kiểm tra xong, cho trận đấu tiến hành.

Tiếng bắt đầu trận đấu vang lên. Hồ Bình vẻ mặt vẫn thản nhiên, cậu kéo lại thắt lưng của mình cho chặt. Cúi xuống buộc giây giầy lại, mặc kệ trận đấu đã tính là bắt đầu, và đối thủ đang trước mặt có thể thừa lúc tấn công.

Rõ ràng cố tình làm vậy, vì trận đấu chính thức được bắt đầu. Hành động đó cho thấy cậu rõ ràng xem thường đối thủ. Đối thủ không khiến cậu phải bận tâm, thản nhiên chỉnh đốn lại trong khi trận đấu đã bắt đầu.

Chỉnh đốn trang phục xong cậu mới nhìn Tuyết Vân, trên mặt thoảng qua một nụ cười gượng gạo, cậu nói nhưng tỏ rõ là đang diễn kịch : ” ” Chị Tuyết Vân”, chị có thể nhận thua được không ? Em sẽ mời chị một bữa ăn thật ngon, với đủ món ngon mà chị chắc chắn chưa từng nếm thử !”

Nếu không phải vì khán trường quá ồn, ai mà trên sân nghe được thì đúng là cười vỡ bụng. Vẻ mặt Hồ Bích giả ngoan hiền cũng rất gượng gạo.

Tuyết Vân mặt cũng giá băng, rồi cô cũng lên tiếng: ” Văn Cao và Bá Huy cậu cũng nói như vậy sao ?”

Hồ Bích đột nhiên thay đổi sắc mặt nhìn thẳng vào Tuyết Vân, cậu nói thản nhiên như không: “Đúng vậy !”

“Tại sao hai người đó lại chịu rút lui ?” Tuyết Vân vẻ mặt vẫn lạnh lùng đáp

Hồ Bích liền vuốt tóc, nói rất thản nhiên : “Tôi nói phát là họ chịu nghe liền. Cái quan trọng là phải đẹp trai !”

“Cậu giễu cợt tôi à !” Tuyết Vân liên tiếng

“Ờ !” Ngay lập tức Hồ Bích đáp vẻ mặt rất thản nhiên.

Tuyết Vân liền nói : “Cậu đừng mơ sẽ được như 2 trận trước. Một tên vô dụng vẫn mãi là tên vô dụng thôi. Cậu không thể trở thành chiến binh đâu, bỏ cuộc sớm thì hơn !”

Hồ Bích ngoáy lỗ tai tỏ vẻ không thèm nghe.

Lần đầu tiên thấy được trên khuôn mặt Tuyết Vân bộc lộ lên cảm xúc là ánh mắt hơi nhíu lại, tỏ vẻ tức giận. Nhưng chỉ người trên lôi đài mới nhìn rõ được. Chưa một ai lại dám ngông nghênh tỏ ra xem thường Tuyết Vân như vậy, chắc Hồ Bích là người đầu tiên dám làm vậy mà thôi.

Tuyết Vân liền lao tới về phía Hồ Bích. Lần đầu tiên trong các trận đấu thấy Tuyết Vân là người chủ động lao đến tấn công khi trận đấu bắt đầu. Phải công nhận là Hồ Bích có năng khiếu trêu tức ngươi người khác thật !

Tốc độ của Tuyết Vân lao đến rất nhanh, tay đã tung ra một quyền. Bỗng dưng từ dưới đất, một cú đá khiến Tuyết Vân vung lên cao bất ngờ. Không biết từ lúc nào mà Hồ Bích đã áp sát tung ra cú đát thật nhanh, thật mạnh.

Tuyết Vân trong lòng nghĩ : “Cái gì vậy ! Đã phong bế các huyệt rồi cơ mà, không vận được Khí sao cú đá của hắn lại mạnh như người năng lượng vẫn được sử dụng thế này ! Hơn hết là tốc độ đó, sao nhanh đến vậy. Và sao mình không cảm nhận được năng lượng từ người hắn toát ra…”

Hồ Bích như một con mánh thú bật lên trên, tung một cú đá bay Tuyết Vân sang bên.

Ai nấy chứng kiến mặt không thể không há hốc mồm vì bất ngờ.

” Gian lận ! Gian lận ! Không sử dụng năng lượng cơ mà” Nhiều tiếng hét lên từ khán đài

Đến trọng tài cùng phải lao lên sân khấu cản Hồ Bích lại vì nghi ngờ cậu gian lận.  Ai mà tin được, không sử dụng Khí để gia tăng sức mạnh mà lại có thể chiến đấu võ thuật như vậy chứ. Đó là hiển nhiên thôi. Chỉ một đường di chuyển mà đã khiến tất cả mọi người, cả trọng tài phải khó tin như vậy, nhưng có ai biết rằng, đó chính là sức mạnh thật sự của Hồ Bích. Do cậu chả sử dụng được Khí tốt nên cậu chỉ luyện tập sức mạnh cơ bắp cũng thể thuật hùng mạnh, sử dụng Khí hay là không với cậu là như nhau hết.

Sau khi kiểm tra lại thì thấy các huyệt của cậu vẫn bị phong bế, không hề sử dụng được Khí. Vì nếu tự phong bế Trọng Huyệt thì ít nhất là 10 phút mới có thể mở ra sử dụng năng lượng trở lại, các trọng huyệt của cậu vẫn đóng. Để chắc chắn Hồ Bích không giở trò trọng tài mới bắt cậu uống một viên thuốc đặc biệt, đó là viên thuốc kiến các huyệt đạo đóng lại, có tác dụng trong vòng một ngày. Nó hơi bất công nhưng Hồ Bích không nao núng mà uống liền.

Sau khi trận đấu tiếp tục trở lại. Tuyết Vân liền lao tới tung ra cú đá tới Hồ Bích. Thật bất ngờ Hồ Bích nhanh như cắt lúc nào đã di chuyển tới phía sao Tuyết Vân với một tốc độ cực nhanh.

Tuyết Vân bất ngờ lắm, trong đầu cô lại nghĩ : ” Rõ ràng hắn không vận được Khí, sao tốc độ hắn, không hề giảm đi ! Chẳng lẽ nào đây là sức mạnh cơ bắp sao ?”

Một cú đá khiến Tuyết Vân văng ra, bay ra khoảng 5 mét. Mặt ai ở trên khán đài cũng há hốc mồm, không tin được vào mắt mình. Ai cũng nghĩ Hồ Bích gian lận vì không sử dụng Khí thì sức mạnh đòn đánh không thể lớn đến như vậy được. Cứ kêu lên là Hồ Bích gian lận.

Sau nhiều tiếng vang lên trọng tài mới hét lên : ” Hồ Bích đã uống Bế Phong Huyệt Đan, không thể sử dụng được Khí, không hề gian lận, trận đấu vẫn tiếp tục !”

Ai nghe cũng bàng hoàng lắm. Không ai tin nổi vào mắt mình nữa. Một người không sử dụng Khí mà có thể chiến đấu như vậy ư ?

Hồ Bích nở một nụ cười tự tin, thầm nghĩ: “Đương nhiên rồi. Đó là tôi, chiến binh đặc biệt nhất của Mộc Quốc ! Như vậy có là gì đâu. Tất cả sẽ phải thay đổi suy nghĩ sau trận đấu này !”

Trên lôi đài. Hồ Bích lao đến với một tốc độ cực nhanh, không thể ai tin được khi chỉ sử dụng sức mạnh cơ bắp mà Hồ Bích có thể di chuyển với tốc độ như vậy.

Cậu xách cổ áo của Tuyết Vân lên. Đấm một cú thẳng vào bụng khiến Tuyết Vân ọe ra một ngụm máu. Chỉ một cú đấm mà khiến Tuyết Vân ọe ra một cục máu thì cú đấm đó phải mạnh đến mức nào ? Tuyết Vân vẻ mặt đau đớn. Liền lấy chân đá một cú thật mạnh vào sườn của Hồ Bích, nhưng bị tay cậu chặn lại. Hồ Bích lại quăng Tuyết Vân lên cao, nhẹ nhàng như quăng một thứ đồ vật. Một sức mạnh cơ bắp thật không thể tin được. Cậu nhảy lên trên Tuyết Vân, cả hai đang lơ lửng trên không chung, Hồ Bích tung một cú đá xuống khiến Tuyết Vân bắn thẳng xuống đất. Vỡ cả nền đá của lôi đài. Cậu đánh không hề nương tay một chút nào. Không hề nương tay cho dù đối thủ của cậu là con gái.

Tuyết Vân đau đớn nằm trên sàn nhà rồi cũng đứng dậy: “Sức mạnh cơ bắp gì vậy ! Không thể tin không vận Khí sức mạnh lớn đến vậy, tưởng như là hắn vẫn đang thoải mái vận Khí vậy !”

Tiếp đất, Hồ Bích lại tung một cú nữa đá Tuyết Vân bay sang một bên.

” Đó là đòn đánh vì cô đã đánh tôi bị trọng thương nằm liệt giường 3 ngày. Tiếp đến là những đòn đánh chứng minh tôi không phải là kẻ vô dụng !” Hồ Bích nói và cậu cúi xuống. Hai tay tháo một thanh tạ được bọc dưới chân, hai tay cũng lấy ra hai thanh gắn tạ. Bốn miếng tạ được cậu cần lên, cậu liền vất ra đằng sau. Tạ vừa rơi xuống, lõm sâu xuống đất đến nửa mét vỡ tan cả nền gạch.  Bao nhiêu sự phẫn nộ, tức giận của cậu giờ không kìm hãm nữa !

Tuyết Vân vẻ mặt bàng hoàng, đến bây giờ mới thấy được cảm xúc từ khuôn mặt Tuyết Vân, trước giờ mặt Tuyết Vân vẫn giá băng không bộc lộ một chút cảm xúc nào. Giờ đây đã tỏ vẻ hết sức bất ngờ, hết sức ngạc nhiên. Trên khán đài cả nghìn người đều phải há hốc mồm như thể không tin nổi vào mắt của mình nữa. Lần đầu tiên họ chứng kiến một người sử dụng thuần sức mạnh của cơ bắp mà lại mạnh tới mức vậy. Không khác gì một chiến binh sử dụng Khí thoải mái vậy.

Lao đến Tuyết Vân là Hồ Bích, tốc độ cực nhanh, chỉ chớp mắt cậu đã đứng trước mặt Tuyết Vân, tung ra cú đấm. Tuyết Vân đỡ được nhưng sức mạnh nó quá lớn khiến cô phải lùi lại.

Chưa kịp nhìn thì cước của Hồ Bích đã xuất tới lúc nào không biết. Đá thẳng xuống. Nhưng kì lạ, cú đá trượt không trúng Tuyết Vân mà lại chệch xuống sàn. Nhìn vẻ mặt là biết Hồ Bích cố tình đá trượt. Cú đá chạm xuống sàn, vỡ cả sàn đấu. Quả thật mà nói nếu Tuyết Vân mà bị đá phải thì đúng là trận đấu sẽ kết thúc ngay và phần thắng thuộc về Hồ Bích.

Động tác của Hồ Bích quá nhanh để Tuyết Vân phản ứng lại. Cậu liền áp sát Tuyết Vân. Tung ra một cú đấm giữa bụng Tuyết Vân. Không kịp phản ứng thì Tuyết Vân đã bị cú đánh bật về bằng sau, bụng đau dữ đội ọe ra một ngụm máu.

Trên khán đài ai ai cùng im lặng, vẻ mặt bàng hoàng trước những gì mình chứng kiến. Chỉ duy nhất có vẻ mặt Bá Huy là không đổi sắc gì. Văn Cao thì miệng cũng há hốc bất ngờ. Văn cao lẩm bẩm : “Mình mà đấu với cậu ta mà không được sử dụng Khí chắc tan nát xương cốt rồi !”. Bá Huy đứng bên cạnh miệng chỉ nở một nụ cười kỳ lạ.

Trên lôi đài, Tuyết Vân nằm đau đớn. Nhưng Hồ Bích vẫn không thừa cơ tấn công.

Tuyết Vân nén đâu đứng bật dậy, hét lên một tiếng rồi lao đến Hồ Bích. Các đòn đánh đều bị Hồ Bích tránh né dễ dàng, bao nhiêu quyền cước Tuyết Vân tung ra không chạm được nổi áo quần của Hồ Bích, Hồ Bích di chuyển quá nhanh khiến Tuyết Vân không thể đánh trúng. Thừa thấy rằng Hồ Bích hoàn toàn có thể phản kháng như cậu chỉ tránh né, không tấn công cho dù Tuyết Vân để lộ sơ hở mà Hồ Bích có thể tấn công. Chỉ một lúc Tuyết Vân đã mệt, trên mặt thở dốc sau một hồi tung ra quyền cước.

Hồ Bích thấy vậy, mặt nở một nụ cười, cậu nói : “Vẫn câu nói lúc đầu tôi nói với cô ! Tự nhận thua đi !”

Tuyết Vân thở hồn hiển, nhưng vẫn cố nói : “Muốn tôi bỏ cuộc trước cậu ư ?! Cậu có thể đánh trả lại, nhưng sao không đánh trả mà muốn tôi tự nhận thua ?! Đừng hòng !”

Với Tuyết Vân, một người luôn luôn phấn đấu mình thành một chiến hoàn hảo nhất, việc nhận thua là không thể nào. Lòng tự trọng của chiến binh còn quý hơn cả cái chết. Nhận thua là sự sỉ nhục mà không thể nào Tuyết Vân chấp nhận được.

Hồ Bích liền nói : “Lời chịu thua cô thốt lên khiến tôi có hứng thú hơn là đánh cô bị thương hay quật cô xuống khán đài. Một “tên vô dụng” như tôi được cô nhận thua thì có ý nghĩa hơn !”

Tuyết Vân thở hổn hển nhưng vẫn nhất quyết lao đến, trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần là những giọt mồ hôi trên trán và vết máu rơm rớm trên miệng. Cô lại lao tới tung ra một cú đấm về Hồ Bích bằng chút sức lực cuối cùng. Hồ Bích không hề tránh mà cậu đứng yên cho cú đấm hướng thẳng vào mình. Cú đấm đó từ Tuyết Vân không thể làm đau cơ thể cứng cỏi của Hồ Bích. Cậu bắt lấy cánh tay phải đang thu lại cú đấm của Tuyết Vân. Cậu liền kéo nhẹ một cái Tuyết Vân đã bị cậu kéo lại về phía cậu. Quay người nè một phát khiến Tuyết Vân mất thăng bằng mà ngã ra. Quả thật là như mèo vờn chuột, Tuyết Vân như con chuột bị con mèo Hồ Bích vờn.

“Trận đấu phải kết thúc rồi !” Hồ Bích nói, nhếch mép cười

Cậu liền Hồ Bích mới lao đến với tốc độ nhanh như cắt, đá một cú khiến Tuyết Vân bay lên không chung 8 mét. Bật lên trên Truyết Vân đang trên không chung.

Bao nhiêu sự tức giận dồn nén lại.

Tung một cú đá mạnh cực kỳ với bao sức mạnh với sự tức giận, khiến Tuyết Vân bay xa tầm 100 mét, bay lên trên khán đài. Đập bụp vào hàng ghế làm vỡ cả hàng ghế. Óe ra ngụm máu, Tuyết Vân đau đớn vô cùng, trong miệng lẩm bẩm : ” Rốt cuộc hắn có phải con người nữa hay không !…” rồi lăn ra bất tỉnh.

Ánh mắt mọi người tròn to, như thể chả tin nổi mình đang chứng kiến gì nữa. Họ như không thể tin nổi trận đấu này. Ai cũng đều cực kỳ bất ngờ.

” Người thắng, Hồ Bích ! ” Trọng tài hô to.

Vẻ mặt ai ai cùng ngỡ ngàng nhìn về phía Hồ Bích. Một trận đấu phải nói rằng không hề cân sức chút nào, cảm tưởng rằng Hồ Bích nếu đánh thực sự chỉ cần một cái búng tay là đá đánh Tuyết Vân ngã khỏi lôi đài.

Sắc mặt người duy nhất không bất ngờ trên khán đài có lẽ chỉ có Bá Huy. Văn Cao quay sang Bá Huy, cậu nói: “Có vẻ như cậu cũng bị mua chuộc bởi thức ăn hả ?”

Bá Huy cười, nhìn Văn Cao đáp: “Hẹn gặp lại ở nhà của Hồ Bích nha anh bạn,… ”

Bá Huy và Văn Cao cùng nhìn nhau mỉm cười.

Người nằm trên khán đài là Tuyết Vân đang rất nhiều người vây quanh, và nhanh chóng được đưa đi kiểm tra chấn thương.

Hồ Bích nhảy một cái từ lôi đài lên chỗ Văn Cao và Bá Huy đang đứng. Một sức bật thật phi thường. Ai nấy đều chằm chằm nhìn vào Hồ Bích, một con người mà sức mạnh cơ bắp thật không ai tin được. Mọi nghi ngờ Hồ Bích tiến tới chung kết là nhờ may mắn cũng như Tuyết Vân sẽ vô địch cả 3 hình thức thi đấu đều biến mất hết trong đầu những người chứng trận đấu phải nói là quá không cân sức này.

” Cuối tuần này, lúc ấy Long Tiêu được xuất viện, tập trung ở sân tập số 1 đến nhà tớ. Rượu không ngon không được đâu đó ! ” Hồ Bích nhìn Văn Cao và Bá Huy nói

” Được ! ” Bá Huy và Văn Cao cùng đồng thanh đáp.

 

 

Danh Sách Chương

Thành Viên

Thành viên online: ManThienTu Linhthao Le Bảo Khanh Vũ và 71 Khách

Thành Viên: 6630
|
Số Chủ Đề: 1808
|
Số Chương: 4702
|
Số Bình Luận: 14045
|
Thành Viên Mới: hương kim thị ngọc