Khi Gió Thu Mang Đi Nụ Cười

Khi Gió Thu Mang Đi Nụ Cười
Thích

Đọc truyện: Khi Gió Thu Mang Đi Nụ Cười

Tác giả: Thư My

Thể loại: Truyện ngắn

Tình trạng: Hoàn thành

Giới hạn độ tuổi: [K] Mọi độ tuổi đều đọc được

***

 

Ngày hôm đó, bầu trời thu trong xanh, đẹp đến xao xuyến lòng người. Hắn ngồi trên chiếc ghế đá lạnh tanh, khuôn mặt không chút biểu cảm, chân mày chau lại khó chịu, nhìn về phía trước. Đó là một cô bé với hai bím tóc đen, dày. Đôi mắt trong veo tựa như mặt hồ nước mùa thu. Nhẹ nhàng và thanh bình. Và cái thứ thậm chí còn rạng rỡ hơn ánh dương kia, chính là nụ cười ấy. Một nụ cười hồn nhiên nhưng nó là thứ hắn ghét nhất.
Năm 13 tuổi, hắn là nạn nhân trong trận tai nạn giao thông. Những người trong chuyến xe ấy đều không may mắn giữ được mạng sống, chỉ trừ hắn.
Và bây giờ, hắn là đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi bởi một gia đình giàu có với đôi chân bị gãy. Kể từ đó, hắn không cười và cũng rất ghét tiếng cười.
Cô bé với bím tóc đen dài tiến lại gần hắn, đôi mắt to tròn ngắm nhìn gương mặt tuấn tú của hắn, trên môi vẫn nụ cười ấy:
– Anh đang gặp chuyện gì không vui sao?
Giọng cô bé ngọt như viên kẹo đường, rót vào tai hắn những âm thanh mà hắn vẫn không tài nào quên được vào cái ngày thu se lạnh ấy!

Chuyện đã xảy ra cách đây mười sáu năm. Anh không nhớ, cô và anh đã nói những gì. Nhưng khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, đã khiến cho trái tim nguội lạnh của anh phải tan chảy. Kể từ ngày hôm đó, trong đầu anh luôn in đậm hình bóng nhỏ bé với hai bím tóc dài. Giờ đây, anh đã trở thành một người đàn ông thành đạt. Nhưng anh vẫn không bỏ được thói quen tìm lại cô bé năm xưa.
10 năm nay. Anh tìm kiếm cô trong vô vọng. Cô đã hứa với anh, sẽ chờ anh trở lại sau khi điều trị vết thương ở chân. Nhưng ngày anh quay về, thành phố, những tòa nhà, những cảnh vật ấy… vẫn như xưa. Chỉ có cô, là biến mất, âm thầm, lặng lẽ như bồ công anh bay trong gió. Cô đã thất hứa với anh. Và đó là khi anh 19 tuổi.
Năm anh 29 tuổi, anh đã là ông chủ của một công ty lớn và đã đưa nó vươn ra thị trường thế giới. Và là một trong những tỉ phú nổi tiếng trên mọi lục địa.
Nhưng chưa bao giờ anh quan tâm đến những vấn đề ấy. Bên trong vỏ bọc, lạnh lùng ấy là một con người hoàn toàn khác. Bản chất yếu đuối, sợ hãi ấy vẫn đang bao trùm lấy anh và chính cô – người giúp anh vươn đến vị trí như bây giờ. Tất cả những việc anh làm đều là vì muốn mang lại cho cô những hạnh phúc, những niềm vui mà anh đã từng hứa.

***

Ở một ngôi nhà ngoài ngoại ô. Người đàn ông, nằm gục trên chiếc bàn được làm từ đá thổ cẩm, trên tay vẫn cầm ly rượu đỏ. Khóe mắt chợt rơi vài giọt lệ, trong suốt như pha lê, môi khẽ mấp máy hai chữ: An Nhiên!
Bỗng hắn chợt bật dậy, vươn tay lấy chiếc chìa khóa và lao ra khỏi nhà.
Trên đoạn đường vắng, chiếc xe hắn vụt nhanh như muốn xé toạc màn đêm. Hắn muốn tìm một tia sáng, một lối thoát khỏi nơi vực thẳm sâu trong trái tim hắn. Tìm nơi có cô bé với bím tóc dài với giọng nói nhẹ nhàng, có nụ cười rạng rỡ hơn cả ánh dương của ngày xưa.
Mà sao, bao năm nay cho dù hắn đã tìm kiếm trong tuyệt vọng nhưng cô vẫn không hề xuất hiện. Hắn đập mạnh vào vô-lăng, đôi mắt đã nhòe đi vì những giọt lệ chợt tuôn rơi trong vô thức. Tại sao? Tại sao hắn lại để vụt mất cô? Vụt mất tia sáng duy nhất của cuộc đời mù mịt của hắn?
Chiếc xe chợt phanh gấp. Hắn mở to mắt nhìn phía trước. Do hắn ảo giác hay đó chính là cô? Người con gái đó, có phải không? Vẫn hai bím tóc ấy, đôi mắt ấy với chiếc váy trắng.
Bước xuống xe, hắn như điên loạn chạy theo bóng váy trắng ấy. Cổ hắn nghẹn lại cố phát ra hai chữ, dường như quá đỗi quen thuộc với hắn. Nhưng ngay lúc này, hắn lại không thể bật lên thành lời.
– An… Nhiên…!
Người con gái ấy chợt quay lại, vẫn nụ cười ấy nhẹ nhàng nhìn anh. Đôi môi khẽ phát ra âm thanh nhẹ nhàng:

– Hiếu Phàm!

***

Ngày hôm ấy, cô gặp anh ở sân chơi dành cho trẻ em trước bệnh viện.
Cuối thu, cho dù mặt trời đã xuất hiện nhưng cái lạnh lẽo của sương sớm vẫn còn đọng lại trong không khí. Cô thở phào, xuất hiện trước mặt cô là làn khói lạnh khiến cô mỉm cười vui vẻ. Những đứa trẻ xung quanh cô thấy vậy liền thích thú làm theo.
Sáng hôm ấy, cô – người con gái tựa như một thiên thần giáng trần đã giúp cho cái lạnh lẽo của thời tiết cũng như bệnh viện chợt tan biến. Nụ cười của cô như mang đến một ánh sáng. Thậm chí rực rỡ hơn mặt trời ở đằng xa kia. Tiếng cười đùa của bọn trẻ bao phủ cả khuôn viên nhỏ của bệnh viện. Nhưng khi cô quay sang nhìn về chiếc ghế đá được đặt ở một góc khuất. Một cậu bé ngồi một mình với đôi mắt đăm chiêu nhìn cô. Thời gian như ngưng đọng lại trong giây phút hai ánh mắt chạm vào nhau.

Khuôn mặt điển trai của anh trông rất vô hồn, thậm chí còn lạnh lẽo hơn cả cơn gió mùa thu. Nhưng thứ mà cô ấn tượng hơn cả chính là đôi mắt của anh. Hàng chân mày đậm như điểm tô khiến đôi mắt ấy thêm sâu thẳm, càng chăm chú nhìn cô càng cảm thấy như mình đang rơi vào một khoảng không, chỉ có bóng đen phủ kín, không một lối thoát. Anh diện cho mình chiếc áo thun trắng giản dị và chiếc áo khoác đen được kéo kín khóa như muốn che đi màu áo trắng bên trong.
Cô mỉm cười, nhảy từng bước to đến phía anh. Thấy cô đứng trước mình anh quay mặt đi nơi khác như không muốn nhìn trực diện vào khuôn mặt ấy. Mắt cô mở to nhìn anh, trên môi vẫn là nụ cười lúc nãy, nhẹ nhàng cất tiếng:
– Anh đang gặp chuyện gì không vui sao?

Kể từ ngày hôm đó, cô luôn thấy anh thường xuất hiện, ngồi trên chiếc ghế đá ở góc khuất ấy. Vẫn khoác trên mình chiếc áo đen và vẫn nhìn mỗi nụ cười của cô. Họ đã nói với nhau rất nhiều chuyện. Anh giới thiệu tên mình là Hiếu Phàm và để thỏa mãn sự tò mò của cô anh đã kể cho cô nghe nguyên nhân đã làm cho đôi chân anh trở nên tàn phế – quá khứ mà anh không bao giờ muốn nhắc lại và cả những bất tiện khi không được đi trên chính đôi chân của mình.
Từ trên ghế cô nhảy xuống đứng trước anh, tay vỗ ngực bảo anh, cô sẽ nói ra tên mình nếu anh hứa sẽ nhớ nó suốt quãng đời còn lại. Đôi mắt anh khẽ cười và đồng ý với điều kiện của cô.
– AN NHIÊN, nhớ nhé! Luôn nhớ là An Nhiên đấy!
Anh gật đầu, thích thú đưa tay vò đầu cô khiến mái tóc cô trở nên rối bời.
Thời gian bên anh là những kỉ niệm mà cô mãi không muốn nó kết thúc. Nhưng đến năm anh 17 tuổi, anh đã trở thành một chàng trai trưởng thành và anh muốn đứng trên đôi chân của mình.
Ngày hôm đó, dưới cái lạnh buốt giá của mùa đông. Anh chia tay cô và hỏi cô rằng:
– Đến ngày anh trở về em có còn đợi anh không?
Khi ấy cô đã là một cô gái 14 tuổi với những hi vọng trong tình yêu chớm nở, cô mỉm cười:
– Hiếu Phàm, em mãi đợi anh. Nhớ là phải trở về nhé!
Cô vẫn nở nụ cười ấy cho đến khi anh rời đi, nhưng anh không biết bệnh tình cô đã trở nên tệ như thế nào bởi vì cô là người con gái luôn rất giỏi che giấu mọi thứ nhờ vào nụ cười của mình.
Năm cô 16 tuổi, căn bệnh ung thư máu dần bước vào giai đoạn cuối. Có lẽ cô sẽ mãi mãi không biết đến điều này nếu không nghe lén cuộc trò chuyện của cha mẹ cô và bác sĩ. Cô lại cười nhưng lần này cô không thể che giấu được những cảm xúc thật của mình nữa. Nụ cười cô trở nên cứng nhắc, giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xinh xắn của cô.
Năm 17 tuổi, căn bệnh của cô ngày càng trở nặng hơn, cô thậm chí không thể tự mình rời khỏi giường. Và dần dần bím tóc dày của cô không còn nữa, thay vào đó là những cọng tóc yếu và thưa thớt. Cho dù vậy nghị lực sống trong cô vẫn luôn tràn đầy vì cô đã hứa với anh rằng cô sẽ đợi anh trở về.
Mùa thu năm ấy, anh trở về nơi đây. Giờ đây anh đã có thể tự đứng trên đôi chân của mình sau 2 năm trị liệu và luyện tập. Việc đầu tiên anh làm khi vừa đặt chân đến nơi đây đó là tìm kiếm cô. Hôm đó, bầu trời không còn trong xanh như lần đầu họ gặp nhau, thay vào đó là những đám mây xám xịt phủ kín cả bầu trời, mang theo đó là cơn gió thu se lạnh quen thuộc. Đứng trước căn phòng bệnh anh hít một hơi thật sâu, cố gượng cười thật tươi, trên tay vẫn không quên cầm một bó hoa mà cô yêu thích: Hoa hồng trắng.
Trong căn phòng tràn ngập mùi thuốc, cô gái nằm trên chiếc giường bệnh khẽ ho vài tiếng rồi lo lắng nhìn về phía cha mẹ mình. Ánh mắt cô chợt ngừng lại trên anh. Hôm nay anh chọn cho mình chiếc áo trắng giản dị – màu sắc mà cô thích nhất. Cô mỉm cười, cơ thể cố gượng để ngồi dậy.
– An Nhiên! Anh đã trở về!
Anh đặt bó hoa lên bàn, khẽ ôm cơ thể yếu ớt của cô vào lòng. Chưa bao giờ anh gần cô như thế này, gần đến nỗi anh có thể cảm nhận từng nhịp thở yếu ớt của cô. Chiếc áo trắng của anh bỗng thấm đầy nước mắt. Cô vươn tay cố ôm trọn cơ thể anh. Cảm giác như lần cuối có thể chạm vào người anh. Cô muốn lưu lại trọn vẹn hơi ấm của anh.
– Hiếu Phàm! Em đã thực hiện được lời hứa. Em đã có thể chờ anh trở về!
Anh khẽ đặt cô lại trên chiếc giường trắng của bệnh viện. Đôi mắt anh thấm đượm màu buồn. Anh thật tệ, chỉ trong 2 năm mà cô đã trở nên như thế này. Anh cứ mãi lo cho chính mình mà quên mất, cái quan trọng nhất cuộc đời anh không phải là có thể tự đứng bằng đôi chân này mà là mỗi ngày có thể được nhìn thấy nụ cười của cô và nghe được giọng nói của cô.
– Anh xin lỗi! An Nhiên, anh xin lỗi!
Cô đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt của anh, đôi môi biến thành một vòng cung tuyệt hảo, khẽ mấp máy nhưng không thể phát thành tiếng.
Trời chợt đổ mưa, cơn mưa mùa thu sao thật lớn quá! Nhưng sao bằng những giọt nước mắt của anh rơi trên phần mộ của cô.
Sau ngày hôm đó, anh trở nên điên dại. Cô không thể biến mất, hơi ấm của cô vẫn còn in sâu trong cơ thể anh, giọng nói nhẹ nhàng ấy anh vẫn có thể nghe thấy. Đến lúc này, thậm chí cả cuộc đời này anh vĩnh viễn không thể quên khoảng khắc đó. Khoảng khắc khi đôi môi cô khẽ nói 5 chữ cuối cùng: Hiếu Phàm, em yêu anh, khiến trái tim anh vừa rung lên vì sung sướng lại tan vỡ trong phút chốc.

Kể từ năm đó, anh luôn tìm kiếm cô vì không tin vào sự thật ấy cho dù những người xung quanh có cố ngăn cản. Và bây giờ anh đã được gặp cô. Vẫn trong chiếc váy trắng, vẫn hai bím tóc dài, vẫn nụ cười như xưa và cô đã gọi tên anh.
Anh vội ôm cô vào vòng tay mình, ôm thật chặt vì anh không muốn vụt mất cô một lần nữa. Người con gái trong lòng anh vẫn đứng im chỉ đưa đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào khuôn mặt anh.
– Anh đã thất hứa, anh đã quên tên của em.
– Không… anh… không…
Cô rời khỏi vòng tay anh, đưa tay vẽ lên môi anh một hình vòng cung. Sau đó bước đi và mất hút trong màn đêm.

***

– An Nhiên!
Anh bật dậy, cả người ướt đẫm mồ hôi. Đập vào mắt anh chính là màu trắng xóa của căn phòng ở bệnh viện.
Cả cơ thể đau nhức như đã không hoạt động trong thời gian dài. Theo lời của y tá, đêm đó anh đã lái xe trong tình trạng có cồn trong cơ thể, tự mình gây ra tai nạn và hôn mê đến tận bây giờ.
Anh nghiêng người nhìn lọ hoa đặt trên bàn. Đó là hoa hồng trắng. Hình bóng cô vô thức hiện ra, rất mờ nhạt nhưng cũng đủ để anh nhìn thấy nụ cười của cô. Chẳng lẽ gặp được cô chỉ là giấc mơ? Chẳng lẽ cô đã thực sự rời xa anh? Chẳng lẽ cả cuộc đời này anh không thể ôm cô trong vòng tay mình thêm một lần nữa?
An Nhiên! An Nhiên!
Ngày xưa đó anh đã không hiểu được lời nói của cô. Có lẽ anh mới chính là kẻ thực sự đã thất hứa với cô, anh đã hứa sẽ mãi mãi nhớ tên cô nhưng không, anh đã quên mất.
Không phải cô, không phải tên của cô mà là ý nghĩa của nó…

 

Bài cùng chuyên mục

Thành Viên

Thành viên online: Dạ Tước Ran - Ani chung nguyen và 301 Khách

Thành Viên: 60068
|
Số Chủ Đề: 8983
|
Số Chương: 27849
|
Số Bình Luận: 114542
|
Thành Viên Mới: Trường Giang Đinh

duyên âm truyen 12 chom sao phân tích trao duyên 5cm/s cảnh ngày hè ma nữ đáng yêu sesshomaru thuyết minh về cây lúa phế hậu tướng quân thuyết minh về áo dài tuổi trẻ và tương lai đất nước

Audio truyện full

phàm nhân tu tiên audio

tiên nghịch audio

vũ thần chúa tể audio

thế giới hoàn mỹ audio

vô thượng thần đế audio

van co than de

Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta audio

Sư Huynh Ta Quá Ổn Trọng audio

Quỷ Bí Chi Chủ audio

Thiên Cơ Lâu: Bắt Đầu Chế Tạo Âm Hiểm Bảng audio

Tối Cường Trang Bức Đả Kiểm Hệ Thống audio

Tu Chân Tứ Vạn Niên audio

thê vi thượng

truyện teen

yêu thần ký

con đường bá chủ

thần mộ

đế bá

tinh thần biến

thần ấn vương tọa

đấu la đại lục 5

bắt đầu 3000 lượt rút thăm, ta trực tiếp thành bá chủ dị giới

bất diệt thần vương

chư giới tận thế online

đại phụng đả canh nhân

sư huynh ta quá ổn trọng

ta! thiên mệnh đại nhân vật phản phái

thiên cơ lâu: bắt đầu chế tạo âm hiểm bảng

thiếu niên ca hành

thiếu niên bạch mã túy xuân phong

tối cường trang bức đả kiểm hệ thống

tối cường sơn tặc hệ thống

trọng sinh chi tối cường kiếm thần

tu chân tứ vạn niên

vạn cổ tối cường tông

chẳng lẽ thật sự có người cảm thấy sư tôn là phàm nhân sao

đại sư huynh không có gì lạ

phu quân Ẩn cư mười năm, một kiếm trảm tiên đế

núp lùm trăm năm, khi ra ngoài đã vô địch!

quang âm chi ngoại

quật khởi thời đại mới

ta là tham quan các nàng lại nói ta là trung thần

thiên hạ đệ cửu

trọng sinh thay đổi thời đại

xuyên đến năm mất mùa, ta trở thành mẹ chồng cực phẩm

bất diệt long đế

côn luân ma chủ

đan hoàng võ đế

đỉnh cấp khí vận, lặng lẽ tu luyện ngàn năm

đường tăng đánh xuyên tây du

hoả chủng vạn năng

long phù

mỹ thực gia Ở dị giới

nguyên lai ta là tu tiên đại lão

nhân danh bóng đêm – đệ nhất danh sách 2

siêu cấp thần y tại đô thị

ta chỉ muốn an tĩnh làm cẩu đạo bên trong người

từ dã quái bắt đầu tiến hóa thăng cấp

ta tu tiên tại gia tộc

tạo hóa chi vương

thần cấp đại ma đầu

thiên cơ điện

tu chân nói chuyện phiếm quần

tu la ma đế (tu la đế tôn)

từ man hoang tộc trưởng chứng đạo thành thần

tuyệt thế dược thần

vạn tộc chi kiếp

xích tâm tuần thiên

ta thật không phải cái thế cao nhân

ta thật không muốn trọng sinh a

âm phủ thần thám

đại mộng chủ

gia gia tạo phản tại dị giới, ta liền vô địch Ở đô thị!

livestream siêu kinh dị

ta là thần cấp đại phản phái

ta tại trấn ma ti nuôi ma

tây du đại giải trí

trạm thu nhận tai Ách

bần tăng chả ngán ai bao giờ

dạ thiên tử

đế trụ

đối tượng hẹn hò là thần minh chi nữ

đô thị: bắt đầu từ trên đường cứu người

kiếm vương triều

linh cảnh hành giả

ngân hồ

quyền bính

ta thật không muốn làm chúa cứu thế

ta vô địch từ phá của bắt đầu

ta xây gia viên trên lưng huyền vũ

thế tử hung mãnh

thì ra ta là tuyệt thế võ thần

toàn chức nghệ thuật gia

tướng minh

bá võ

bắc tống nhàn vương

thập niên 70: cuộc sống gia đình của cô nàng yêu kiều

thâm hải dư tẫn

gia phụ hán cao tổ

đại thánh truyện

cá mặn lên đệ nhất thiên bảng

binh lâm thiên hạ

toàn dân võng du: bắt đầu vô hạn điểm kỹ năng

đô thị: bắt đầu từ trên đường cứu người

bắt đầu từ một cái giếng biến dị

bắt đầu khen thưởng 100 triệu mạng

bảo hộ tộc trưởng phe ta

bàng môn đạo sĩ Ở thế giới chí quái

bạch thủ yêu sư

thuộc tính tu hành nhân sinh của ta

thoái hóa toàn cầu

thịnh đường quật khởi

[mạt thế] thiên tai càn quét

thiên giáng đại vận

thiên cung

theo hồng nguyệt bắt đầu

thâu hương

thập niên 80: yểu điệu mỹ nhân (cổ xuyên kim)

thập niên 80: tiểu kiều thê

thập niên 80 mẹ kế nuôi con hằng ngày

thập niên 70: trở thành mẹ kế Ác độc của nam chính truyện khởi điểm

thập niên 70: sống lại, làm giàu

thập niên 60: làm giàu, dạy con

thập niên 60: đại nữ xưởng trưởng

thập niên 60: cuộc sống tốt đẹp sau khi trọng sinh

võ công tự động tu luyện: ta tại ma giáo tu thành phật hoàng!

ta mô phỏng con đường trường sinh trong nhóm chat

lãnh địa tại mạt thế

xin nhờ, ta thật không muốn cùng mỹ nữ chưởng môn yêu đương a!

dạy đồ vạn lần trả về, vi sư chưa từng tàng tư

minh thiên hạ

mạt thế vô hạn thôn phệ

mạc cầu tiên duyên

ma vật tế đàn

lược thiên ký

lục địa kiện tiên

lãnh chúa toàn dân: điểm danh nhận giảm giá thần khí

lãnh chúa cầu sinh từ tiểu viện tàn tạ bắt đầu đánh chiếm

kiếm tiên Ở đây

khủng bố sống lại

không để ta chết nữa, ta vô địch thật đấy

khi bác sĩ mở hack

khấu vấn tiên đạo

khai quốc công tặc

hồng hoang quan hệ hộ

hồn chủ

hệ thống siêu cấp tông môn

hệ thống giúp quỷ làm vui

hãn thích

căn cứ số 7

Ở rể (chuế tế)

coi mắt đi nhầm bàn, ta bị đối tượng hẹn hò bắt cóc

điên rồi ! ngươi xác định ngươi là ngự thú sư?

đệ đệ của ta là thiên tuyển chi tử

đại hạ văn thánh

hàn môn kiêu sĩ

hán hương

gen của ta vô hạn tiến hóa

dụ tội

thập niên 70: đoán mệnh sư

đồ đệ của ta đều là trùm phản diện

đấu phá chi dịch bảo hệ thống

đạo quân

đạo lữ hung mãnh của ta cũng trùng sinh

dân gian ngụy văn thực lục

đại quản gia là ma hoàng

đại minh võ phu

đại kiếp chủ

đại chu tiên lại

cường giả hàng lâm Ở đô thị

cuộc sống hằng ngày của kiếm khách cổ đại

cửa hàng kinh doanh Ở dị giới

con ta, nhanh liều cho cha

cỏ dại cũng có hệ thống hack

chung cực toàn năng học sinh

cao thủ thâu hương

cấm kỵ sư

bán tiên

nương tử nhà ta, không thích hợp

ngụy quân tử thấy chết không sờn

ta hôn quân, bắt đầu đưa tặng giang sơn, thành thiên cổ nhất đế

ta tại dị giới thành võ thánh

ta trở thành truyền thuyết Ở hồng kông

ta từ trong gương xoát cấp

tận thế trò chơi ghép hình

thả nữ phù thủy kia ra

nhân sinh của ta có thể vô hạn mô phỏng

ổn trụ biệt lãng

phần mềm treo máy: ta bất tri bất giác liền vô địch

phản phái vô địch: mang theo đồ đệ đi săn khí vận

sủng thú siêu thần

huyền huyễn: ta! bắt đầu sáng tạo thiên cơ lâu!

ta chỉ muốn an tĩnh chơi game

ta có một thân bị động kỹ

thánh khư

thần cấp lựa chọn: ngự thú sư này có Ức điểm dữ dội

thâm không bỉ ngạn

thái cổ thần vương

tên đầu trọc này rất nguy hiểm

tận thế tân thế giới

ta tại tận thế nhặt bảo rương

tại mạt thế, mọi người thay phiên nhau diễn kịch

ta trở thành phú nhị đại phản phái

ta thật sự không mở hắc điếm

ta nguyên thần có thể ký thác thiên đạo

ta làm cẩm lý Ở trò chơi sinh tồn

ta là võ học gia

ta là tùy tùng của nữ phản diện

ta có thể thấy Ẩn tàng cơ duyên

sử thượng đệ nhất mật thám

số 13 phố mink

siêu phẩm vu sư

rich player – võng du thần cấp cường hào

quỷ bí chi chủ

quốc vương vạn tuế

phát thanh khủng bố

phản diện siêu cấp

nhìn thấy thanh máu ta liền vô địch

nhân sinh hung hãn

nguyên tôn

người đưa thư khủng bố

người đọc sách đại ngụy

người chơi hung mãnh

ngạo thế đan thần

mục thần ký

minh triều ngụy quân tử

cổ chân nhân

tuyệt thế vũ thần

tự mình tu thành người đuổi quỷ

trưởng tỷ nhà nông có không gian

trò chơi hệ chữa trị của tôi

tối cường phản phái hệ thống

toàn năng khí thiếu

toàn cầu cao võ

tinh môn

tiêu dao tiểu thư sinh

tiêu dao du

vừa bị từ hôn! siêu cấp thiên hậu mang em bé đến ngăn cửa

y vương cái thế

trùng sinh chi kiêu hùng quật khởi

từ giới giải trí đến nhà giàu số 1

tiên đạo quỷ dị

xuyên việt bắt đầu từ nuôi rồng

xuyên thành thanh niên tri thức nữ phụ về thành phố

xuyên thành nha hoàn của nữ chính, ta nằm yên làm giàu

xe mỹ thực di động của nữ pháo hôi tại mạt thế

wechat của ta kết nối thông tam giới

vừa thành tiên thần, con cháu cầu ta đăng cơ

vũ trụ chức nghiệp tuyển thủ

võ học ta tu luyện có khả năng bạo kích

vô địch thật tịch mịch

vô địch sư thúc tổ

võ công của ta quá thần kỳ, có thể tự động tu luyện

vĩnh dạ thần hành

viễn cổ đi bắt hải sản làm giàu ký

vị hôn thê của ta là kiếm thánh

tùy thân liệp thú không gian (bản dịch)

tu tiên mô phỏng ngàn vạn lần , ta cử thế vô địch

tu tiên ba trăm năm đột nhiên phát hiện là võ hiệp

từ tận thế ta bắt đầu vô địch

tu luyện bắt đầu từ đơn giản hóa công pháp

trùng sinh thế gia tử

trọng sinh trở thành mạnh nhất vũ trụ

trọng sinh đại đạo tặc

trọng sinh 1988: em gái ruột của nam chính truyện niên đại

trò chơi đói khát cầu sinh

triệu hồi cuồng triều Ở mạt thế

trạch nhật phi thăng

toàn dân trò chơi: từ zombie tận thế bắt đầu treo máy

toàn cầu hung thú: ta có vô số thần thoại cấp sủng thú

tiên phủ trường sinh

tiên đình phong đạo truyện

tiệm tạp hoá âm dương