Tản văn: Khóc!
Anh ơi! Mỗi lần lên facebook cũng chỉ để nhắn tin, trò chuyện với anh. Nhưng sao mà anh đã đọc mà chẳng bao giờ rep lại tin nhắn của em hay anh chỉ trả lời đơn giản “uk”.
Em yêu anh! Yêu từ sự ấm áp của anh cho đến sự lạnh lùng của anh với em. Nhìn anh vui vẻ cùng ai, em thật sự rất đau nhưng tỏ ra không quan tâm đến anh, chúc phúc cho hai người.
Có lần anh nhắn cho em “anh yêu em” làm em vui trong phút chốc, anh nhắn lại “xin lỗi, anh nhắn nhầm”. Biết mà, em biết mà, em có là gì với anh đâu. Chẳng là gì.
Khóc – từ đấy hình như đã quá quen thuộc với em rồi. Em đã hiểu sao người ta lại nói nước mắt nóng và mặn chát vậy. Nóng dành cho những nụ cười, còn mặn và chát là dành cho những người như em.










Minh Ngọc (9 năm trước.)
Level: 9
Số Xu: 1988
Có đoạn có 2 lẫn chữ "anh" nha bạn.
/ ... rep lại tin nhắn của em hay anh anh chỉ ... /
/ ... cái lạnh lùng của anh của anh với em ... /
Ma Tên Dương Con (9 năm trước.)
Level: 3
Số Xu: 125
Du (9 năm trước.)
Level: 7
Số Xu: 160
Đang lúc buồn nén mik ms có tâm trạng ạ
Tôn Hiếu (9 năm trước.)
Level: 8
Số Xu: 1043
Mình nghĩ với tâm trạng buồn thế này mà bạn viết truyện buồn thì quả thật là hay lắm đó.
Bài của bạn khá hay, và mình hi vọng là bạn sẽ thử viết một truyện ngắn về chủ đề này, vì thật ra bài này của bạn viết đủ để làm cho người ta cả ngày buồn thối ruột rồi.
Tôn Hiếu (9 năm trước.)
Level: 8
Số Xu: 1043
Bạn sai chỗ thẫt kìa bạn ơi, thật mới đúng