Lặng

Lặng
Thích Theo dõi
Lặng
5 (100%) 5 votes
  • Lặng
  • Tác giả: Kanayuki
  • Thể loại:
  • Nguồn: Tự sáng tác
  • Rating: [M] Không dành cho người dưới 16 tuổi
  • Tình trạng: Đã hoàn thành
  • Lượt xem: 205 · Số từ: 1501
  • Bình luận: 0 · Bình luận Facebook:
  • Lượt thích: 3 Minh Sarly Aria Ivis Ivan

Một ngày rất xa trong quá khứ, đã từng có một cô gái, mái tóc đen buông trên vai, cả cơ thể nhuộm trong màu nắng, hỏi tôi như thế.

“Cậu có tin vào nhân quả không?”

***

Tôi nheo mắt nhìn cô ta, vẻ chán ghét không ngần ngại bày rõ lên gương mặt.

“Không.”

Chẳng hề để ý đến thái độ của tôi, cô ta tiếp tục.

“Tại sao lại không?”

Tôi không trả lời, chỉ mong nhanh chóng chấm dứt cái chủ đề nhàm chán này.

“Một ngày nào đó, tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy.”

 

Câu chuyện xưa cũ bỗng nhiên lướt qua đầu lại chẳng thể khiến tôi để tâm.

Tôi đưa mắt liếc nhìn gã trai mang vẻ ngoài đạo mạo, như muốn hỏi gã, làm vậy ổn chứ?

Gã trừng mắt với tôi, có vẻ giận dữ.

“Nếu cậu không muốn đi tù!”

Tôi nhún vai, chấp nhận, cùng với gã và vài người khác bắt đầu phi tang chứng cứ.

Chúng tôi chỉ vừa mới vào Đại học, một đám con nhà giàu chỉ giỏi ăn chơi đua đòi thường sẽ có suy nghĩ bản thân luôn cao hơn những kẻ tầm thường khác.

Trong một nhóm người, đầu tiên là kẻ có quyền có thế, tiếp theo là những kẻ có đầu óc biết xu nịnh những kẻ có quyền có thế, sau đó là những kẻ tầm thường, và cuối cùng là những kẻ “bất thường”.

Có nhiều hơn một định nghĩa về sự “bất thường”, ở trong nhóm chúng tôi thì, kẻ tâm thần như cô ta là định nghĩa hoàn hảo nhất của sự “bất thường”.

Chúng tôi có hàng ngàn cách để khiến cô ta cảm thấy nhục nhã trước mặt rất nhiều người, thế nhưng dù làm gì thì sau đó cô ta vẫn sẽ ngoan ngoãn chạy lại chỗ chúng tôi, ngoan ngoãn để tiếp tục bị nhạo báng.

Thật giống con chó hoang, chỉ cần được cho ăn là không quản trước đó đã bị đối xử thế nào.

Người như vậy còn không phải tâm thần sao?

Nhưng mà, chơi đùa với loại người đó cũng chẳng vui vẻ mấy, chúng tôi muốn nhìn cô ta khóc, khổ sở, gương mặt vặn vẹo bởi nhục nhã và phẫn hận, hay ít nhất cũng phải quỳ xuống mà cầu xin tha thứ.

Vậy nên chúng tôi mới bày ra chuyến leo núi này.

Cái suy nghĩ ngông cuồng và ngu xuẩn rằng, chúng tôi muốn thấy phản ứng của cô ta trước cái chết.

Vốn chỉ là trò đùa mà thôi, chúng tôi chẳng có gan giết cô ta, mà sự thật là chúng tôi cũng không hề giết cô ta.

Thế nhưng cô ta chết ngay trước mắt chúng tôi, và lựa chọn cái chết vì trò đùa của chúng tôi.

Nếu để yên, chắc chắn tránh không thoát tội.

Trước khi rời khỏi, tôi không nhịn được hiếu kì mà nhìn xuống.

Cô ta nằm lặng dưới chân núi, máu đỏ đọng thành từng vũng, đôi mắt vẫn nhìn lên bầu trời.

Chết không nhắm mắt.

Lặng.

“Cậu có tin vào nhân quả không?”

 

Để thoát tội, tôi thú nhận với ba.

Như tưởng tượng, ba mạt sát tôi thậm tệ, nhưng sau đó vẫn lợi dụng hết những mối quan hệ có thể để giúp tôi thoát tội.

Những người tham gia hôm đó cũng yên ổn tránh thoát.

Không rõ người lớn đã làm thế nào, họ an bài một người thay chúng tôi chịu tội. Tôi không đến dự phiên tòa, thế nhưng tôi biết, vài ngày sau khi tuyên án, người gánh tội thay chúng tôi chết.

Thần không biết quỷ không hay.

Quyền lực và tiền tài luôn có thể giải quyết mọi chuyện một cách đơn giản như thế.

Tôi bỗng nhiên cảm thấy thật nực cười.

“Cậu có tin vào nhân quả không?”

 

Tôi gặp lại cô ta vào một ngày nắng, ba năm sau cái chết hôm đó.

Nắng xuyên qua cơ thể cô ta, xuyên qua mái tóc đen óng, rọi vào mắt tôi. Không có những vết thương, không có những vệt máu.

Nguyên vẹn.

Tựa như vẫn còn sống.

“Cậu có tin vào nhân quả không?”

 

Tôi sợ đến phát điên, tìm đủ mọi cách từ siêu độ đến trừ tà, không gì không thử.

Thế nhưng cô ta không biến mất.

Cứ cách vài ngày cô ta lại xuất hiện trước mắt tôi, lặp lại câu hỏi đó.

Cô ta chẳng làm gì, càng khiến tôi cảm thấy khủng khiếp hơn.

Dây thần kinh hai bên thái dương lúc nào cũng căng cứng, đầu tôi đau như búa bổ, chẳng giây nào được yên.

Lúc nào cũng nơm nớp lo sợ rằng khi nào cô ta lại xuất hiện? Cô ta muốn làm gì? Bao giờ cô ta mới chịu biến đi?

Lo sợ cực độ.

Phát điên.

“Cậu có tin vào nhân quả không?”

 

Đến một ngày nọ khi thức dậy, tôi bỗng nhiên không còn thấy sợ hãi nữa.

Suốt một khoảng thời gian dài, đấy là lần đầu tiên tôi cảm thấy yên bình đến vậy.

Cô ta lại xuất hiện, vẫn như đang cười hệt mọi khi.

Chỉ là lần này, tôi bình tĩnh đến lạ.

“Cô muốn gì đây?”

Cô ta không mở miệng, nhưng tôi vẫn nghe được giọng nói.

“Tớ không hận thù cũng không muốn hại cậu, trừ tà sẽ không có tác dụng. Thế nhưng tớ vẫn còn tâm nguyện muốn thực hiện, nên không thể siêu sinh.”

Giọng nói so với khi còn sống, không có lấy một điểm khác biệt.

“Tâm nguyện của cô là gì?”

Tôi thấy cô ta nhoẻn miệng cười.

“Cậu có tin vào nhân quả không?”

 

Tôi bị buộc phải điều trị tâm lý.

Họ nói những gì tôi thấy và nghe được tất cả đều do ám ảnh tâm lý gây ra, chỉ cần cố gắng điều trị sẽ không sao nữa.

Thế nhưng dù những cuộc điều trị càng lúc càng kéo dài, vẫn chẳng đem lại kết quả gì.

Tôi vẫn thấy cô ta, vẫn nghe được giọng nói của cô ta.

Tuy rằng không còn cảm thấy sợ hãi, thế nhưng lại cảm thấy thật trống rỗng.

Lặng.

Cho đến một ngày, tôi một mình rời nhà, đi tự thú.

Tôi đem bằng chứng bản thân đã lưu lại từ ngày hôm đó giao cho cảnh sát, sau đó kể rõ từng chuyện từng chuyện một.

Vụ án được lật lại, không chỉ là giết người, còn có mua chuộc và tham nhũng, đổi trắng thay đen.

Trước toà, bác sĩ đưa ra bằng chứng rằng tâm trí tôi đã không còn bình thường nữa. Nhờ vậy tôi không phải ngồi tù, thế nhưng vẫn là dành toàn bộ quãng thời gian còn lại trong đời ở bệnh viện tâm thần.

Tôi thế mà lại chẳng có cảm giác gì.

Chỉ thấy…

Lặng.

 

Cô ta lại xuất hiện, nụ cười vẫn hiện diện trên môi y như trước, không thấy vui mừng của kẻ chiến thắng, lại cũng chẳng thấy chút xót thương nào.

Cô ta nhìn tôi thật lâu rồi mới hỏi.

“Cậu có tin vào nhân quả không?”

Lần này, tôi đã không thể mạnh mẽ phủ định nữa.

“Nếu nhân quả có tồn tại, không phải tôi cũng nên ở tù giống bọn họ sao?”

Tôi chỉ thấy cô ta hơi lắc đầu.

“Có thể cậu không nhớ, nhưng trước đây cậu đã từng cứu tớ một lần. Cậu chỉ là tiện tay kéo tớ lên, nhưng nếu không có cậu thì tớ đã chết rồi.”

“Cậu cứu tớ một lần, giết tớ một lần.”

“Cậu nói tớ tâm thần, giờ cậu trở thành kẻ tâm thần.”

“Đây là nhân quả của cậu.”

“Vậy…”

“Cậu có tin vào nhân quả không?”

***

Một ngày rất xa trong quá khứ, đã từng có một cô gái, mái tóc đen buông trên vai, cả cơ thể nhuộm trong màu nắng, hỏi tôi như thế. Khi tôi nói không, cô ấy liền bảo sau này nhất định sẽ chứng minh cho tôi thấy.

Cô gái đó sau này, thật sự dùng cả tính mạng để chứng minh.

Cuối cùng, vẫn lặp lại câu hỏi đó.

“Cậu có tin vào nhân quả không?”

Bài cùng chuyên mục

Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Trường Lộ Cô Hành Lan Hoàng Lê Tora Misaki Bại Bại Bại Anh Như Lâm Thì Thu Cúc Trương và 79 Khách

Thành Viên: 17997
|
Số Chủ Đề: 3730
|
Số Chương: 12129
|
Số Bình Luận: 24183
|
Thành Viên Mới: Thì Thu Cúc Trương