Lời xin lỗi lần thứ 100

Lời xin lỗi lần thứ 100
Thích

Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên về rất sớm và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy:

– Cậu đến đón mình được chứ?

– Được, đợi mình cũng khoảng 5 phút!

– Nhanh lên đấy nhé?

3 giờ chiều tôi đợi mãi đợi mãi,… 5… 10… 15… Và cuối cùng cậu ấy cũng tới.

Tôi tức giận mà nói to vào mặt cậu ấy:

– Cậu làm gì mà lâu thế, sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi! 

Cậu ấy cúi đầu trầm mặc và nói:

– Mình xem một chương trình trên tivi.

Cái gì? Một chương trình? Tôi leo lên xe cậu ấy và không nói gì, suốt đoạn đường về nhà. Và đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin lỗi ấy không xuất phát từ trái tim, chỉ là lời nói cho qua thôi… 

Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi và xin lỗi, tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng không nói với tôi.

Và tiếp tục: 

– Mình xin lỗi…

Cho đến khi tôi không thể nghe thêm lời nào… Tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99. Từ đó tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời, tôi biết là cậu ấy đã gọi nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến.

Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng này, tôi đã đến trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không thấy cậu ấy, bạn cùng lớp nói là cậu ấy đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhất có thể để vào bệnh viện.

– Chuyện gì vậy? Sao không gọi điện thoại cho mình.

Tôi vừa ngồi xuống bên cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng.

Cậu ấy lấy hết sức lực có thể và nói:

– Mình xin lỗi

Và cuối cùng cậu ấy nhắm mắt lại.

Tôi la toáng lên 

– Đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi…

Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy và kéo.

– Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không giải thích? Đừng có mà xin lỗi… Cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho cậu đâu… Không bao giờ…

Đó là lời xin lỗi thứ một trăm. Cậu ấy đã thua trong một cuộc chiến với căn bệnh ung thư máu… Nhưng cậu ấy vẫn luôn sống trong trái tim của tôi… Mãi mãi…

Và một tháng sau mẹ cậu ấy đưa cho tôi một hộp đựng những tờ giấy, trong đó ghi lại tất cả những lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi.

(Lần thứ nhất… Mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà thì mình thấy chóng mặt quá, nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu, cậu tha lỗi cho mình nha!)

(Lần thứ 2…)

(Lần thứ 3…)

(… Lần thứ 99)

Và cuối cùng… Lần thứ 100, là lời xin lỗi cậu ấy viết trước khi tôi đến bệnh viện.)

– Mình xin lỗi, mình không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này nhưng một ngày nào đó sẽ khác đi, mình thật sự xin lỗi…

Kèm theo đó là bức hình cậu ấy chụp nhưng nét mặt cậu ấy xanh xao nhưng vẫn tươi cười.

Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không có ở bên cạnh. Ái Hoà – Mình thật sự xin lỗi cậu!

Bài cùng chuyên mục

Tinh Tinh

Linh Lung (4 năm trước.)

Level: 9

88%

Số Xu: 16096

Truyện buồn thật á.


Tiểu Từ Hi

Tiểu Từ Hi (4 năm trước.)

Level: 10

92%

Số Xu: 7723

Truyện cảm động ghê... Cố lên! Hóng tác phẩm kế tiếp của tác giả nhaaa!


Anh Nguyễn Minh

Anh Nguyễn Minh (4 năm trước.)

Level: 10

80%

Số Xu: 3956

hay lắm luôn ấy


Tuan Triet

Tuan Triet (4 năm trước.)

Level: 7

60%

Số Xu: 792

Bot ơi có chỗ lỗi nào giúp mình với a! Mình dễ viết sai chính tả lắm. Cảm ơn bot a


Tuan Triet

Tuan Triet (4 năm trước.)

Level: 7

60%

Số Xu: 792

Trinh Anh Phạm

truyện cảm động thật luôn hay lắm luôn á

Hihi, cảm ơn bạn a!


Trinh Anh Phạm

Trinh Anh Phạm (4 năm trước.)

Level: 7

90%

Số Xu: 2202

truyện cảm động thật luôn

hay lắm luôn á


Audio truyện full

phàm nhân tu tiên audio

tiên nghịch audio

vũ thần chúa tể audio

thế giới hoàn mỹ audio

vô thượng thần đế audio

van co than de

Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta audio

Truyện ebook dịch full

bắt đầu 3000 lượt rút thăm, ta trực tiếp thành bá chủ dị giới

bất diệt thần vương

chư giới tận thế online

đại phụng đả canh nhân

sư huynh ta quá ổn trọng