Chương 23: Dạ Nguyệt binh đoàn
5 (100%) 1 vote

“Nữ nhân!”

 

“Nữ nhân! Ngươi mau tỉnh lại”

 

“Mau tỉnh lại đi!”

 

Tịch Thần bị ồn ào âm thanh khiến cho tỉnh lại, nàng mơ màng mở ra hai tròng mắt, đập vào mắt vẫn là khung cảnh trước khi ngất đi.

 

Cảm giác đau đớn trên người làm cho nàng nhanh chóng làm ra công kích thủ thế, nhưng mà…

 

Nào có nguy hiểm gì đâu! Xung quanh vắng lặng không một tiếng động.

 

Đầu đau như búa bổ làm nàng suy nghĩ chậm đi mấy giây, lát sau nàng mới ngơ ngác hỏi cự thạch thú vẫn luôn sảo nàng:

 

“Này! Con nhện sinh vật đi đâu hết rồi? Không phải ta vẫn đang chiến đấu với chúng nó sao?”

 

Cự thạch thú nhìn nàng bằng ánh mắt kỳ quái:

 

“Bị ngươi giết hết rồi!”

 

Tịch Thần chấn động, ngây ngốc chỉ vào mặt mình:

 

“Cái gì?… Ta?”

 

Cự thạch thú gật đầu như mổ thóc.

 

Tịch Thần ngây người, tại sao nàng không có chút ấn tượng nào cả, nàng chỉ nhớ rõ mình bị tử sắc nhện vương tinh thần lực chấn đến ngất đi, suýt nữa phản phệ.

 

Nàng làm sao giết được nó?

 

“Rốt cuộc là chuyện như thế nào? Ta giết nó bằng cách nào?”

 

Nàng nghiêm túc hỏi, khi đó chỉ có cự thạch thú vẫn còn tỉnh táo, chắc hẳn nó biết đi.

 

Ai ngờ, cự thạch thú lại làm cho nàng thất vọng rồi, nó lắc đầu trả lời:

 

“Không biết a! Ta chỉ biết là ngươi giết, khi đó chỉ có một mình ngươi ở đây, không hề có ai khác. Ta chỉ cảm nhận được, có một luồng sát khí năng lượng, đem tất cả sinh vật chung quanh một hơi giết sạch. Nguồn năng lượng đó, từ trên người ngươi phóng ra, nhưng ta không thấy được, chỉ cảm nhận được. Loại năng lượng đó… rất âm trầm… rất đáng sợ!”

 

Nói tới câu cuối cùng, nó âm thanh tràn đầy sợ hãi, nhìn nàng cặp mắt cũng có chút e dè kính sợ.

 

Tịch Thần biểu tình lạnh xuống, môi mím chặt, tuy nàng không hiểu ra sao, nhưng mà trong lòng nàng có một cái chứng thực suy đoán…

 

Có lẽ… là cái kia năng lượng?

 

Nó vẫn luôn chập chờn, lúc có lúc không, đến bây giờ nó lộ ra chân tướng rồi sao?

 

Nàng chỉ cảm thấy đầu đau quá, trí nhớ thập phần mơ hồ, là bị thứ kia ảnh hưởng sao?

 

Nàng có trực giác, thứ kia có vẻ như sắp lộ diện rồi!

 

Quan sát xung quanh hoàn cảnh, quả nhiên không còn một tia hơi thở, ngay cả một sợi huyết tinh cũng không có, nàng không khỏi hít một hơi thật sâu.

 

Nó ở trên người nàng, không biết là phúc hay là họa!

 

Lắc lắc đầu, nàng cảm thấy mình suy nghĩ nhiều quá rồi, dù nó là yêu là ma, không ảnh hưởng nàng tu luyện thành thần là tốt nhất!

 

Chỉ đáng tiếc, những cái đó tằm ti, là rất tốt tài liệu để luyện khí a!

 

Nhìn trên người mình loang lổ vết thương, nàng không suy nghĩ lung tung nữa, bắt đầu nghiêm túc tiến hành điều trị.

 

Cũng may những mũi tên đó không có độc, nếu không nàng đã hồn quy thiên lý.

 

Chữa trị cho bản thân xong, nàng mới nhớ tới bị nàng cứu lên nhân loại, vội vàng đem bọn họ phóng ra.

 

Nhất thời trong động nhiều ra mười mấy tòa khắc băng.

 

Tịch Thần không khỏi trầm ngâm làm thế nào cứu ra bọn họ, sau khi trải qua suy xét, nàng quyết định dùng hỏa ôn từ từ đi.

 

Mấy thốc ngọn lửa dâng lên ở dưới chân tòa khắc băng, chậm rãi thiêu đốt.

 

Băng tinh dần dần tan chảy thành chất lỏng, rửa trôi luôn mấy chất dịch nhờn bám trên người bọn họ, ngũ quan thân hình của bọn họ cũng dần dần lộ ra.

 

Trong mười mấy người, có nam có nữ, đều là còn trẻ tuổi người, mỗi người mặc võ sĩ giáp phục, hông đeo đao kiếm. Nàng còn chú ý tới, trên ngực áo của bọn họ, còn in một hình trăng lưỡi liềm hoa văn.

 

Nàng có chút ác thú vị nổi lên, băng tinh tan hết rồi, nàng cũng không có ngay lập tức dập lửa, mà là tiếp tục thiêu đốt.

 

Kết quả là…

 

“A! Cháy nhà rồi, mau chóng dập lửa a!”

 

“Ôi mẹ ơi! Núi lửa trào dâng rồi, chạy mau, chạy mau!”

 

“Cháy! Cháy nhà rồi”

 

“Có ai không? Mau dập lửa đi!”

 

Một đám người nhảy cẫng lên, hai chân vùng vẫy, trong miệng kêu thất thanh, mắt lại không có mở ra.

 

Tịch Thần khóe môi kéo lên thành một đường cong, những người này… phản ứng có chút thú vị!

 

Cự thạch thú ở trên vai nàng liếc xéo, mở miệng phun ngôn ngữ:

 

“Thật là ngu ngốc nhân loại!”

 

Chỉ là, ở một nơi không nhìn thấy được, hai hàm răng nó cười mở rộng ra, bán đứng tâm trạng của nó. Trong bụng nó đã cười ầm lên.

 

“Tất cả im miệng cho ta!”

 

Bỗng nhiên, một đạo lạnh lùng lại tràn ngập uy nghiêm ở trong động vang lên, sở hữu ồn ào thanh nháy mắt im bặt.

 

Tất cả mọi người mở ra khiếp sợ đôi mắt, theo âm thanh nhìn lại vui mừng kêu lớn:

 

“Đoàn trưởng!”

 

Theo này tiếng kêu, Tịch Thần nhanh chóng phát hiện đứng ở một góc, một thân lãnh đạm túc sát võ trang màu đen thiếu nữ. Thiếu nữ mặt mày có chút trắng bệch nhưng giữa hai hàng lông mày rậm lại phản chiếu khuôn mặt của nàng, biểu tình lạnh lùng, đôi môi mím khẩn, hai tròng mắt đen như u tuyền sâu không thấy đáy. Thiếu nữ thân cao ngất, thân hình lại mảnh khảnh duyên dáng, chỉ đứng một chỗ, làm cho người ta liên tưởng đến hoa mai nở trong mùa đông tuyết, di thế độc lập, kiệt ngạo lạnh lùng.

 

Lúc này, thiếu nữ giơ tay lên, ngăn cản lời bọn người sắp nói, nàng một đôi mắt nhìn chằm cách đó không xa ngồi dưới đất cười ngẫm thiếu nữ.

 

Lát sau, nàng bước lại gần cách Tịch Thần ba bước ngoài, lạnh lùng hỏi:

 

“Ngươi là người nào? Vì sao đùa bỡn huynh đệ của ta?”

 

Trong giọng nói, khàn khàn lãnh khí.

 

Tịch Thần ngẩn ra, lát sau mới hiểu được mình là bị hiểu lầm, nàng biểu tình trở về bình thường vô thần, mím môi nói:

 

“Các ngươi bị màu trắng sợi tơ quấn lấy, không còn cách nào khác, ta phải dùng lửa để thiêu đốt cứu các ngươi ra, không phải cố ý đùa bỡn huynh đệ ngươi”.

 

Cự thạch thú khinh thường liếc nàng một cái, không có vạch trần, trong lòng nghĩ: không phải là do ngươi ác thú vị quấy phá sao?

 

Doãn Nguyệt nghe vậy, thần sắc có chút hòa hoãn, ngầm quan sát chung quanh cảnh vật, không thấy yêu thú, nàng đã tin hơn phân nửa.

 

Trong lòng khẽ nhúc nhích, nàng nâng lên con ngươi hỏi lại:

 

“Vậy những cái đó yêu thú đi đâu hết rồi?”

 

Tịch Thần rủ mắt, tóc mái vừa vặn che đi một mạt u quang thần thái, giọng nói lộ ra mê mang:

 

“Không biết! Lúc ta tới đây nào có cái gì yêu thú, chỉ thấy các ngươi bị trói gô nằm trên mặt đất, ta liền cứu các ngươi thôi!”

 

Doãn Nguyệt con ngươi nhúc nhích, theo bản năng không tin tưởng lời thiếu nữ này nói, chỉ là không tin tưởng thì có cách nào, dù sao người ta cũng cứu các nàng.

 

Thâm trầm con ngươi đảo qua Tịch Thần bộ dáng, có chút như suy tư gì.

 

Sau đó, nàng xoay người, quan tâm hỏi han đồng bọn:

 

“Các ngươi đều không sao chứ?”

 

Trong đó một vị trẻ tuổi thiếu niên có vẻ hoạt bát hiếu động, hắn cười trả lười:

 

“Không sao, đoàn trưởng, chỉ có một vài vết thương nhỏ, không đáng lo… Ai u! Dương Gia Nhạc, ngươi đánh ta làm cái gì?”

 

Đang nói, bên cạnh một vị thiếu niên khác đập vài vai hắn, trên mặt hắn hiện lên thống khổ thần sắc.

 

Vị kia Dương Gia Nhạc là một cái bình thường không mấy đẹp mắt thiếu niên, thậm chí khuôn mặt có chút thâm trầm đáng sợ, nghe vậy khinh bỉ liếc xéo bên cạnh thiếu niên một cái.

 

“Cố Thành tên tiểu tử nhà ngươi, ở trước mặt đoàn trưởng lại trang mạnh mẽ làm cái gì, vết thương sắp nứt toạc ra hết rồi, cũng không biết là ai bình thường chạy theo đuôi đoàn trưởng làm nũng bán manh! Xấu hổ chết được!”

 

Cố Thành mặt cứng đờ, hiện lên túng quẫn, theo sau thẹn quá thành giận:

 

“Dương Gia Nhạc, ngươi nói ai làm nũng bán manh? Ta đường đường một nam tử hán đại trượng phu, thân cao bảy thước, đầu cao bảy trượng, làm sao có thể mất mặt như vậy được? Ngươi vô duyên vô cớ vu khống ta, là muốn gây sự sao?”

 

Dương Gia Nhạc nghe hắn nói vậy, con mắt chợt lóe qua điểm điểm ý cười, miệng lại mỉa mai khiêu khích:

 

“A! Ta gây sự thì thế nào, ngươi tới tới đánh ta a! Chỉ tiếc ngươi đánh không lại ta!”

 

“Ngươi…”

 

Cố Thành giận dữ đến hồng mặt, lại không còn gì để nói.

 

Lúc này, Doãn Nguyệt lạnh lùng lên tiếng:

 

“Đủ rồi! Còn có sức để cãi nhau, chứng tỏ không có nghiêm trọng vết thương, vậy thì không cần lãng phí ta thuốc trị thương nữa”.

 

Cố Thành nhanh chóng biến sắc mặt, thân thể mềm nhũn không xương ngã xuống đất, hai tay ôm chặt lấy bụng, mặt thống khổ kêu gào:

 

“Đừng mà! Đoàn trưởng, chỗ này của ta đau quá a! Cần thiết thuốc đặc hiệu trị thương cùng đoàn trưởng tay xoa xoa, vết thương mới mau chóng khỏi lành nha, đoàn trưởng”.

 

Dương Gia Nhạc khóe miệng kéo kéo, nếu hắn nhìn không có sai trong lời nói, tên này hẳn là bị thương ở vai mới đúng, hiện tại lại ôm bụng gào rống, chắc chắn là trung nhị bệnh lại tái phát.

 

Bên cạnh, vài nữ tử ôm miệng cười khúc khích.

 

Doãn Nguyệt đen mặt, hận không thể cho hắn một cú đấm, nhưng mà nàng không nỡ, khẽ thở dài, nàng kéo hắn đứng lên, nhét chai thuốc vào trong tay hắn, nói:

 

“Được rồi, đừng đùa nữa, mang thuốc đi thoa lên vết thương đi, nếu không nhiễm trùng thì lại khổ, ảnh hưởng tới bên cạnh đồng bạn”.

 

Cố Thành từ trên đất đứng lên, không giỡn nữa, cầm lấy chai thuốc nói tạ, rồi đi đến một góc cởi áo phu dược.

 

Dương Gia Nhạc không biết khi nào xuất hiện từ phía sau, đoạt lấy trong tay hắn chai thuốc, lại thô bạo cởi áo của hắn.

 

Cố Thành bởi vì đụng trúng vết thương, “tê đau” một tiếng hầm hừ:

 

“Ngươi làm gì?”

 

“Thoa thuốc cho ngươi, tay ngươi thoa tới sao?”

 

“Ai cần ngươi lo? Trả thuốc cho ông đây!”

 

“Ngươi im lặng điểm, nói nhiều ta liền bóp chết ngươi!”

 

“Ngươi!”

 

 

Một lát sau:

 

“A! Đau, đau, ngươi nhẹ tay điểm, định ám sát ông sao?”

 

“Ngươi có thể ít nói lại sao”.

 

“Nhưng mà ngươi làm ta đau!”

 

“Câm miệng!”

 

“…”

 

Trên tay lực đạo nhu hòa không ít, dần dần Cố Thành hừ hừ rên nhẹ, cư nhiên ngủ gục rồi.

 

Thế giới rốt cuộc an tĩnh!

 

Dương Gia Nhạc dở khóc dở cười: “Thật là!”

 

Động tác lại mềm nhẹ đem hắn dựa vào vách tường, chỉnh sửa tư thế ngủ của hắn.

 

Doãn Nguyệt xa xa nhìn hết thảy, trong mắt nhiễm lên nhu hòa sắc thái, cười cười.

 

Bọn họ là của nàng đồng bọn, cũng là nàng trên đời này duy nhất thân nhân.

 

Ở một góc khác, Tịch Thần nhìn những người này hỗ động, trong lòng không hiểu sinh ra một tia hâm mộ.

 

Nàng từ trước đến nay luôn độc lai độc vãng, không có thân nhân, không có bằng hữu.

 

Vốn cho rằng đã quen thuộc, không ngờ có một ngày, nàng lại cảm thấy bản thân cô độc đến đáng thương.

 

Rủ mắt, đem hết thảy cảm xúc đều ma diệt, ma pháp sư – có lẽ không cần thiết những thứ này phức tạp cảm tình.

 

Một đám người thay cho nhau phu dược, thấy không có nguy hiểm, đại gia ai nấy mệt mỏi, không chê mặt đất dơ bẩn nằm xuống nghỉ ngơi dưỡng thần.

 

Doãn Nguyệt nhìn đại gia nghỉ ngơi, nàng lại không có nghỉ, đi đến kế bên Tịch Thần, hạ thân ngồi xuống.

 

Tịch Thần từ lúc nãy đã kiếm củi dựng nên đống lửa, thắp sáng tối tăm thạch động.

 

Ánh lửa tí tách thiêu đốt, hai người đều là không thích nói chuyện người, ai làm việc nấy.

 

Tịch Thần nhắm mắt minh tưởng, Doãn Nguyệt lấy ra bên hông loan đao, trầm tư nghiên cứu.

 

Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Ken Ho Lục Minh Tường Vi và 129 Khách

Thành Viên: 18810
|
Số Chủ Đề: 3866
|
Số Chương: 12578
|
Số Bình Luận: 24719
|
Thành Viên Mới: Nhung Phan