Chương 49: Quân Ẩn quyết định!
Bình chọn

Giang Phàm vừa đi, Quân Ẩn lại nhanh chóng cho gặp Trường Khanh.

Lão nhân bước vào, hơi mang lo lắng ánh mắt quan sát Quân Ẩn, thấy hắn không có chuyện gì mới thở phào nhẹ nhõm.

“Thiếu chủ…”

Muốn nói gì đó, nhưng Quân Ẩn lại ngắt lời:

“Khanh trưởng lão! Kỳ Lân Huyết Ngọc tung tích như thế nào rồi?”

Trường Khanh lão nhân sắc mặt trầm xuống, lắc đầu nói:

“Thiếu chủ, lão phu đã thử qua rất nhiều cách, nhưng vẫn không thể nào cảm ứng được. Kỳ Lân Huyết Ngọc là Quân gia truyền xuống nhiều đời bảo vật, chỉ có huyết mạch chính thuần mới có thể sử dụng, ngoài ra không có ai có thể khởi động. Nếu như ngọc nằm trên người của tiểu thư, ắt hẳn chúng ta là có thể tìm ra mới phải, đằng này… Trừ phi là, bị cái gì đó phong ấn hoặc là… Không nằm trên người của tiểu thư!”

Quân Ẩn mặc dù trong lòng đã có mơ hồ suy đoán, nhưng chính thức nghe được kết quả lại là một chuyện khác, khuôn mặt nháy mắt khó coi, sâu trong đôi mắt ấp ủ bão tố.

Trường Khanh cảm nhận được xung quanh lạnh thấu xương hơi thở, cơ thể không khỏi run lên bần bật.

Hơi thở này… Lại xuất hiện nữa!

Âm u quỷ quyệt, tàn nhẫn vô tình, lạnh ngắt như là từ trong địa ngục đi ra…

Kể từ khi tỉnh lại sau ba năm hôn mê… Tính tình ngày càng… Làm cho người ta không rét mà run!

Thật giống như là biến thành một người khác!

Rõ ràng, trước kia thiếu chủ không phải như vậy!

Trường Khanh còn mãi miên man lo sợ, Quân Ẩn đã hoàn toàn thu hồi sở hữu cảm xúc, trở về bình thường bộ dáng.

“Khanh trưởng lão! Ta quyết định trở về Quân gia một chuyến!”

Trường Khanh khuôn mặt kinh ngạc, hỏi:

“Vì sao lại trở về, thiếu chủ không phải nói, ở nơi này còn có một đoạn nhân quả cần phải giải quyết sao?”

Quân Ẩn thở dài: “Nhân quả có thể từ từ hoàn trả, nhưng mà Đình nhi, ta phải trước tiên tìm được nàng!”

Trường Khanh ánh mắt trừng lớn: “Đã có chuyện gì xảy ra sao?”

Hắn biết Quân Ẩn tới Đồng sơn tìm kiếm cao nhân hỏi chuyện, nhưng mà, tại sao lại phải trở về Quân gia?

Quân Ẩn phiền muộn lắc lắc tay:

“Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm, nhưng ta nhất định phải trở về kiểm chứng vài chuyện. Vừa lúc mười ngày sau, Không Vực mở ra, tới vừa lúc…”

Trường Khanh cười khổ, nhưng cũng không biết khuyên can như thế nào hơn, chỉ chắp tay nói:

“Nếu như thiếu chủ đã quyết định, lão phu cũng không tiện nói nhiều hơn, lão phu đi nói với Huyền trưởng lão chuẩn bị!”

“Khoan đã!” Quân Ẩn kịp thời ngăn chặn lại Trường Khanh.

Trường Khanh ánh mắt mang khó hiểu.

Quân Ẩn phất tay giơ lên, xung quanh dâng lên một vòng cách âm cái chắn, nghiêm túc nói:

“Khanh trưởng lão! Ngươi cùng với Huyền trưởng lão không cần cùng theo ta trở về đâu! Hai người giúp ta ở lại đây trấn giữ Hạo Nhiên Tông an nguy là được. Lần này trở về, ta cũng không biết bao lâu mới có thể quay lại. Thế sự xoay vần, giao cho Giang Phàm một người, ta cũng không yên tâm. Hai người ở lại đây giúp ta bảo vệ hắn. Nếu không may có chuyện xảy ra… Hạo Nhiên Tông không quan trọng, tất cả đệ tử cũng không quan trọng, nhưng tuyệt đối phải giữ được Giang Phàm tánh mạng…”

Trường Khanh lão nhân há hốc mồm, nhìn Quân Ẩn ánh mắt tràn đầy không thể tin tưởng.

Một người tông chủ, lại nói tông môn an nguy không quan trọng, tất cả đệ tử cũng không bằng một người đồ nhi tánh mạng, lời này quá mức trái với luân thường đạo lý…

Nếu như không phải lão nhân hắn nhìn hắn lớn lên, xem hắn thành gia lập thất, hắn tuyệt đối sẽ hoài nghi, Giang Phàm là hắn tư sinh tử.

Trường Khanh trong lòng rét run, phảng phất không quen biết như vậy một người thiếu chủ.

Vô tình vô nghĩa, coi mạng người như rơm rác!

Trường Khanh lão nhân miệng khô khốc, gian nan hỏi lại:

“Thiếu chủ, ngươi vì sao… Lại tin tưởng Giang Phàm như vậy? Lòng người thâm sâu khó dò, huống chi hắn còn là một người xa lạ!”

Quân Ẩn ánh mắt lóe qua một đạo khác thường thần sắc:

“Bởi vì…”

Ta nợ hắn một mạng!

Ngay khi mà tất cả mọi người đồng loạt phản bội ta, chỉ có hắn nghĩa vô phản cố đứng ở ta bên người, giữa muôn vạn trùng vây, chấp nhận hi sinh tánh mạng để mở ra cho ta một đường lui, cuối cùng bị tan xương nát thịt.

Cho dù là vì tình cảm đối với nữ nhi, hay hoặc là tình sư đồ.

Trên đời này, không mấy ai có thể làm được tới mức độ như vậy!

Cho nên, hắn xứng đáng được ta tin tưởng!

Chỉ là, những lời này, Quân Ẩn không nói cho Trường Khanh.

Trường Khanh đợi mãi, cũng không thấy Quân Ẩn nói tiếp, nhìn lại thấy hắn đang thất thần.

Trường Khanh cũng không dám cả gan hỏi lại.

Chỉ biết thở một hơi dài, thiếu chủ khi quyết định một cái gì, liền sẽ cố chấp mà làm cho bằng được. Hắn chỉ là trưởng lão, ngoài phục tùng mệnh lệnh ra, không còn đường nào khác.

 

 

Lại nói, Giang Phàm sau khi ra ngoài, bộ dạng đều là ủ rũ không vui, trong đầu luôn quanh quẩn đều là một cái tiểu nữ hài thân ảnh.

Có vài người đệ tử đi ngang qua chào hắn, hắn cũng không đáp lại.

Làm cho các đệ tử nhìn hắn bằng ánh mắt khác thường.

Giang Phàm ở trong Hạo Nhiên Tông nổi tiếng là hòa ái dễ gần, làm người chính trực công bằng. Bất kì một đệ tử nào gặp chuyện, hắn đều sẽ ra mặt giải quyết, cho nên nhân khí của hắn rất cao.

Nhưng hôm nay…

Giang Phàm vô định ở trong Hạo Nhiên Tông hành tẩu, dù sao thì hắn cũng là tông chủ chân truyền đệ tử, cho nên không có ai ngăn trở hắn.

Bất tri bất giác, hắn đã đi tới Lạc Hà Kiều.

Lạc Hà Kiều, ở trong tông môn cực kỳ nổi tiếng, nó là một cây cầu nối liền Lạc Dương Phong cùng với Đan Hà Phong. Tương truyền lúc xưa, nó còn là tên gọi của lão tông chủ và tông chủ phu nhân gộp lại.

Sông Lạc Hà nuôi rất nhiều cá chép, cho ăn đều là linh thạch cùng với đan dược, cho nên chúng nó rất có linh tính.

Trên đỉnh đầu thái dương chiếu xuống mặt sông, ánh lên ba quang màu sắc, cá chép vàng thay nhau phóng lên mặt nước, cái đuôi quẫy nước tung tóe, đón tinh khí của trời đất.

Có rất nhiều lời đồn đãi về nơi này.

Chỉ cần đệ tử nào đi qua Lạc Hà Kiều, ăn được thịt cá chép vàng, từ đó liền sẽ cá chép vượt long môn, chính thức là nhân trung long phượng.

Thật giả ra sao mọi người không có chứng cứ chứng thực, nhưng nó cũng là một loại bí ẩn lực hấp dẫn, hấp dẫn các tu sĩ tranh nhau gia nhập Hạo Nhiên Tông.

Lúc này, giữa cầu đứng một người trẻ tuổi thiếu nữ, thiếu nữ khoảng chừng mười bốn mười lăm tuổi, khoác một bộ màu xanh nhạt đồng phục, tay áo cùng vạt áo thêu đám mây đường vân. Dáng người uyển chuyển, mi thanh mục tú, đứng dựa vào tường cầu, hơi suy nghĩ gì đó.

Ngón tay vô giác xoắn nhẹ trước ngực lọn tóc, vạt áo theo gió bay phấp phới, trên người tản ra một cỗ vũ mị quyến rũ, hồn nhiên như sinh ra đã có sẵn.

Giang Phàm từ bên đây cầu nhìn thấy thiếu nữ, ánh mắt hơi sáng lên, bước chân mang theo vội vã bước tới, gọi:

“Đường sư muội!”

Đường Tố Thủy ngẩng đầu ngoái nhìn lại, thấy là Giang Phàm, sâu trong ánh mắt xẹt qua một mạt hoảng loạn.

Một cái nhẹ xoay người, gót chân lùi về sau vài bước, Đường Tố Thủy cùng Giang Phàm đối diện, nhưng lại chừa ra một khoảng cách.

Cánh mi hơi run rẩy, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng Giang Phàm, miệng lại ngọt ngào mà kêu:

“Giang sư huynh, huynh gọi ta có việc gì sao?”

Giang Phàm thân hình thon dài đĩnh bạt, mặc dù đứng cách xa một khoảng cách, nhưng Đường Tố Thủy vẫn cảm thấy áp lực.

Bởi vì, một phần là hắn quá chính trực nghiêm túc.

Một phần khác, trong lòng nàng chột dạ!

“Đường sư muội, ta muốn hỏi muội một chuyện, Đình nhi trước khi bế quan, có nói gì với muội hay không?” Giang Phàm gấp gáp hỏi, trong thanh âm nồng đậm chờ mong.

Đường Tố Thủy trong lòng một cây huyền căng “phanh” một tiếng đứt gãy. Nàng vội vã liễm mắt, che đi trong mắt thất thố.

Đình nhi, còn không phải là nữ nhi của tông chủ, Quân Vãn Đình hay sao?

Bế quan? Quân Vãn Đình khi nào thì chịu ngồi yên bế quan?

Không phải ở mấy tháng trước đã…

Đường Tố Thủy ánh mắt xẹt qua một sợi suy nghĩ sâu xa.

Giang Phàm cư nhiên không biết?

Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?

Quân Vãn Đình bình an vô sự trở về, hay hoặc là có người cố tình che dấu.

Nếu là như vậy, nguyên cốt truyện hoàn toàn không đúng!

Trong lòng bách chuyển thiên hồi, ngoài mặt nàng vẫn cười ngọt ngào đáp lại:

“Tiểu Đình bế quan khi nào? Muội ấy không nói gì với ta, nếu như không phải Giang sư huynh hỏi, ta cũng thật không biết muội ấy đang bế quan đó!”

Giang Phàm khuôn mặt ảm đạm xuống dưới, nếu như ngay cả Đường sư muội cũng không biết, vậy…

Đáng tiếc, hắn quá chú tâm suy nghĩ, nếu không hắn là có thể phát hiện ra Đường Tố Thủy khác thường,

Đường Tố Thủy ánh mắt lóe lóe, miệng vẫn bảo trì mỉm cười, nói:

“Nếu sư huynh không còn việc gì khác, sư muội xin phép trở về tu luyện!”

Giang Phàm ngơ ngác gật đầu.

Đường Tố Thủy nhanh chóng xoay người, đi trở về bên kia cầu, bước chân mang theo vội vã, giống như là chạy trối chết.

Ở nơi không người thấy được, Đường Tố Thủy ánh mắt có chút quỷ dị.

Trong đầu cùng với hệ thống trò chuyện.

“Hệ thống, ta muốn đổi một cái tin tức!”

Lạnh băng không chút cảm tình vang lên: [ Một trăm điểm tích phân!]

Đường Tố Thủy trong lòng nhỏ máu, vẫn cắn răng cam chịu:

“Đổi!”

[Ký chủ muốn biết cái gì?]

“Ta muốn biết, Quân Vãn Đình đã chết hay chưa?”

Tích! Tích! Tích!

Đường Tố Thủy chờ đợi một hồi, nàng biết hệ thống đang vận hành truy lùng tin tức.

[Quân Vãn Đình mệnh hồn đã bị xóa khỏi thế gian, đã chết!]

Cùng lúc với hệ thống thanh âm, đó là tiếng tách tách, tích phân của nàng bị khấu trừ.

Mặc dù có hơi thịt đau, nhưng Đường Tố Thủy vẫn thở phào nhẹ nhõm một cái.

Có lẽ là nàng quá mức sợ bóng sợ gió!

Còn về nguyên cốt truyện có sự thay đổi, có thể là do nàng.

Hiệu ứng cánh bướm!

Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Mai Huỳnh và 62 Khách

Thành Viên: 18029
|
Số Chủ Đề: 3735
|
Số Chương: 12143
|
Số Bình Luận: 24218
|
Thành Viên Mới: Duy Anh Nguyen