Một thời áo đỏ

Một thời áo đỏ
Thích Theo dõi
Một thời áo đỏ
5 (100%) 4 vote[s]
  • Một thời áo đỏ
  • Tác giả: Ngỗng con
  • Thể loại:
  • Nguồn: Vnkings.com
  • Rating: [K] Mọi độ tuổi đều đọc được
  • Tình trạng: Đã hoàn thành
  • Lượt xem: 1.260 · Số từ: 869
  • Bình luận: 2 · Bình luận Facebook:
  • Lượt thích: 1 Trường Sa

Nhớ cái ngày đầu tiên khi tôi mới bước chân vào đội “áo đỏ tình nguyện” hay còn được gọi tắt là đội máu. Vâng, cái ngày ấy, tôi như một đứa trẻ thơ mở to đôi mắt nhìn mọi thứ lạ lẫm xung quanh. Thấy các chị được mặc áo sơ mi đỏ sao mà đẹp thế, sao mà ngưỡng mộ thế,… khi nhìn sang các anh thấy có một anh đen ơi là đen mặc chiếc áo ấy sao mà ngộ ghê, kỳ kỳ thế, hiền lành thật,…

Lúc đầu tôi cảm thấy lạc lõng vì mình chẳng quen biết ai, làm cái gì cũng sợ sai, sợ bị trách. Nhờ sự hướng dẫn tận tình của các anh chị đi trước, tôi đã trở thành tình nguyện viên chính thức, được tham gia vào các hoạt động nhân đạo nhiều hơn, có nhiều niềm vui và kỷ niệm hơn. Tuy nhiên cũng có khi bắt gặp những hình ảnh không đẹp, gặp phải những trở ngại của riêng mình, và tôi tưởng chừng như muốn bỏ, nhưng dường như hai chữ “nhân đạo” đã cắm rễ trong tim tôi. Có những lúc vì chuyện cá nhân, có những lúc quá bận bởi chuyện trường lớp,… và đôi khi tôi đã hạ quyết tâm nghỉ hẳn, nhưng lại nghĩ tới những mảnh đời khó khăn, nghĩ tới những con người vì thiếu máu mà không qua nổi ca cấp cứu, nghĩ tới những đứa trẻ có hình hài không hoàn chỉnh khi còn hoạt động tình nguyện tại bệnh viện phẫu thuật chỉnh hình,… cảm thấy mình còn rất may mắn là có thể giúp sức bằng việc làm những công việc có ý nghĩa như thế này, thế là lại tiếp tục.

Niềm đam mê tình nguyện nhân đạo đã dần dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Hoạt động thường xuyên của đội là chăm sóc người hiến máu tình nguyện. Nhờ các buổi hiến máu ấy mà tôi được rất nhiều. Tôi được đi nhiều nơi: cứ nghĩ lại những buổi các anh chị em phải đi tìm đường, lạc vào những con đường mới lạ thật là phấn khởi vì đã có thể vẽ lên một tấm bản đồ mới. Rồi được quen nhiều bạn hơn: trong một buổi có thể một tình nguyện viên phải chăm sóc nhiều người nhưng để tạo được không khí vui vẻ không phải là dễ, có những khi người hiến máu rất khó chịu, cáu gắt vì họ chỉ muốn ngồi nghỉ không muốn tiếp chuyện, những lúc đấy cảm thấy thật tự hào, có khi là cao hứng một chút khi đã gây được sự chú ý của bạn ấy, và mình lại có thêm một người bạn mặc dù đó có thể là buổi gặp mặt đầu tiên cũng có thể là cuối cùng. Và còn được trưởng thành hơn, tự tin hơn: vì được nói chuyện với nhiều người, nhiều câu chuyện, và quan trọng là mình không còn lạc lõng giữa một dòng người sôi động. Thật vui sao khi được tham gia tuyên truyền trước các buổi tổ chức hiến máu, lúc đấy tôi cũng được gặp thêm rất nhiều bạn, cảm thấy có khi chính mình đã trở thành một người thuyết trình cố gắng thuyết phục mọi người xung quanh tham gia hiến máu tình nguyện đúng theo ý nghĩa “Hiến máu tình nguyện là nghĩa cử cao đẹp”, cảm thấy mình thật nổi bật khi khoác trên mình màu áo đỏ đứng giữa mọi người. Cũng thật vui sao khi tham gia hoạt động nhân đạo ở địa phương, ở bệnh viện có thể cùng các em nhỏ cùng vui múa hát, cùng đồng đội mình sát cánh bên nhau nhảy dân vũ,…

Những lúc chúng tôi đạp xe trên đường phố, rất nhiều người nhìn chúng tôi với nhiều ánh mắt khác nhau, ngưỡng mộ có, tò mò có, thậm chí có cả ánh mắt khinh bỉ, có cả ánh mắt nhìn chúng tôi như những người ngoài hành tinh. Nhưng chúng tôi vẫn vững tâm bước tiếp con đường mình đã chọn. Có những mảnh đời phía trước cần sự giúp đỡ của chúng tôi, có những con người cần chúng tôi quan tâm, chăm sóc. Điều đó trở thành động lực, niềm vui, niềm tự hào của những “chiến sĩ mặc áo đỏ”.

Nhìn lại một chặng đường tình nguyện đã qua thấy thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà tôi đã trở thành một trong những tình nguyện viên cũ, được các bạn trẻ gọi với một cái nickname thân thương “bà già khó tính”. Những lúc bận bịu, không thể sát cùng đồng đội, sao mà nhớ cái lũ nhí nhố ấy thế, những lúc buồn ơi là buồn không muốn giáp mặt với ai cả cũng chính nhờ lũ nhí nhố ấy mà tôi trở lại là chính mình. Cứ thế nên tôi không thể từ bỏ tình nguyện được, chỉ muốn nhanh chóng được hoạt động, được trở lại đội, được hướng dẫn các tình nguyện viên mới tốt hơn, giỏi hơn mình. Yêu lắm áo đỏ thân thương ạ!

Bài cùng chuyên mục

Ngong Con Lily

Ngong Con Lily (7 tháng trước.)

Level: 7

57% (29/50)

Bài viết: 14

Chương: 44

Bình luận: 80

Lượt thích: 33

Lượt theo dõi: 1

Tham gia: 15/10/2018

Số Xu: 1421

Trường Sa

Cuộc sống của bạn thật ý nghĩa, ko giống tôi, có sống cũng như không, chẳng thể làm dc gì ngoài việc cấm đầu đi làm kiếm tiền, lao theo...

mình nghĩ cuộc sống là do mình chọn, cuộc sống của bất kỳ ai cũng đều có ý nghĩa cả. Nếu bạn đã đọc bài tâm sự "Cô đơn" của mình thì sẽ hiểu rõ hơn.

vì mưu sinh mình cũng phải chạy theo đồng tiền, áp lực cuộc sống khiến cho con người ta luôn trở thành nô lệ của đồng tiền. Bản thân mình cũng vậy, trong khoảng thời gian bốn năm bươn trải trong xã hội, áp lực công việc, áp lực gia đình, áp lực xã hội càng làm cho con người ta mệt mỏi hơn. Chính vì vậy dù ra trường rồi mình vẫn tham gia 1 đến 2 đợt tình nguyện/ năm để giải tỏa bản thân bạn ạ. Có lẽ đó là ngược đời, vì tình nguyện thường mất sức và vất vả, nhưng với mình đó là khoảng thời gian thoải mái tinh thần nhất. Có lẽ đến một lúc nào đó mình kể về "Cho và nhận" trong tình nguyện của bản thân mình - một người đã khoác trên mình áo đỏ 10 năm


Bình Trương

Trường Sa (7 tháng trước.)

Level: 7

74% (37/50)

Bài viết: 2

Chương: 20

Bình luận: 183

Lượt thích: 64

Lượt theo dõi: 12

Tham gia: 11/11/2018

Số Xu: 29

Cuộc sống của bạn thật ý nghĩa, ko giống tôi, có sống cũng như không, chẳng thể làm dc gì ngoài việc cấm đầu đi làm kiếm tiền, lao theo đồng tiền... Tôi cũng mong, ngày càng có nhiều người như bạn... Tình người! Ôi thạt là khó đc!


Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Tiến Lực Linh Phong Mây Luciela R. Sourcream Nhiếp Dĩ Tố Minh Huỳnh Amelia NP Kim Ngân và 114 Khách

Thành Viên: 23722
|
Số Chủ Đề: 4355
|
Số Chương: 14772
|
Số Bình Luận: 28408
|
Thành Viên Mới: Kim Ngân