- Mưa
- Tác giả: Mèo Con
- Thể loại:
- Nguồn: Vnkings.com
- Rating: [K] Mọi độ tuổi đều đọc được
- Tình trạng: Đã hoàn thành
- Lượt xem: 1.840 · Số từ: 442
- Bình luận: 15 · Bình luận Facebook:
-
Lượt thích: 22 yuuki Namakemono Anhh Tus Trà My Tiểu Từ Hi Linh Lung Anh Nguyễn Minh Waiki Thích Đi Chơi Ketsueki Karasu Tare Luvi thanh thuý trần Shurley Miss Ánh Tú July Issy Quỳnh Nguyễn Ngọc Như Renna Lovedy Nguyên Thảo Bất Quy yên Ngữ Pham Thi My Hanh Đặng Huyền MinhBon Tiểu Long
Trời đã vào đông, những giọt mưa lất phất rơi như rỉ rả kể những câu chuyện buồn, những hồi ức xa xưa vào những tâm hồn đa sầu đa cảm.
Có những hôm mò cua bắt ốc, nói vậy thôi chứ bắt ốc là chính chứ cua cũng chẳng có đâu mà mò. Thời đầu 9X ấy, trên mảnh đất miền Trung đầy nắng và gió, đã không còn cảnh cua cá đua nhau bơi lội ngoài đồng, chỉ có những đứa trẻ ở quê réo gọi tên nhau khi chăn trâu, cắt cỏ, khi nô đùa đuổi bắt,..
Có những hôm trốn học đi tắm bùn, bởi không dám xuống sông tắm, chỉ có lùa nhau xuống những trũng đất đọng nước mưa của những công trình thủy lợi còn lại, nước tới đầu gối, đất sét dính đầy mặt đầy tay, miệng cười ha hả…
Có những hôm đi ra suối hái cỏ ba lá, hái rau bợ (hình như tên vậy) để nộp trong tiết sinh học mong được cộng điểm, rùi bị lầy dính tới cẳng chân không nhấc ra được, miệng thì cười mà mắt thì chảy nước: “thôi, toi mất đôi dép rùi!”, về nhà bị mẹ la suýt đánh…
Rồi có những đêm từ làng trên đến làng dưới rủ nhau chơi đuổi bắt, cướp cờ, dậm chân tại chỗ, chơi đột kích (súng giả từ cây que, cây củi, bất cứ cái gì thấy vừa tay)… chơi mãi tối về cả nhà đã ngủ, chỉ việc rửa sơ rồi vô ngủ, ấy vậy mà không bị mẹ la, cửa vẫn để mở chờ mình về. Thời ấy nghèo thì nghèo thật, nhưng nó thật giàu về tình cảm, giàu về niềm tin giữa người với người.
Nhiều lắm những kí ức đầy ắp tiếng cười, trong veo, hồn nhiên của tuổi thơ cứ êm đềm trôi qua như thế. Giờ đây đường xá khắp nơi đã đổ bê tông, buôn bán nhộn nhịp hơn, không còn nhiều những con đường đất té hoài chẳng chảy máu chân, hay những bụi cây, bụi rậm cho tụi nhỏ chơi trò đột kích nữa. Quê mình nay nhìn khác hẳn ngày xưa, đã phát triển rồi, không phải thành phố lớn như người ta nhưng cũng không còn chữ “quê” nữa rồi. Nhìn nơi mình sinh ra và lớn lên lột xác từng ngày, mừng vì quê hương đổi mới, cuộc sống người dân được cải thiện, thế nhưng đâu đó trong lòng vẫn thấy buồn man mác, vẫn tiếc nuối những hồi ức tuổi thơ còn sót lại.
“Bạn gì ơi, bán cho mình một vé về tuổi thơ bạn nhé!”





Pham Thi My Hanh (3 năm trước.)
Level: 1
Số Xu: 2
Đọc xong hoài niệm ghê
yên Ngữ (3 năm trước.)
Level: 5
Số Xu: 292
hoài niệm:)
Nguyên Thảo (3 năm trước.)
Level: 7
Số Xu: 1486
Bạn có kỉ niệm đẹp thật đấy chả bù cho mình
Quỳnh Nguyễn Ngọc Như (3 năm trước.)
Level: 11
Số Xu: 3832
Có cảm giác nhớ tuổi thơ
Ánh Tú (3 năm trước.)
Level: 6
Số Xu: 1028
Ủng hộ ạ <3 chúc tác giả ngày càng phát triển
yuuki Namakemono (3 năm trước.)
Level: 4
Số Xu: 292
có cảm giác nhớ thật đấy.
Bùi Ngọc (3 năm trước.)
Level: 8
Số Xu: 2643
yuuki Namakemono (3 năm trước.)
Level: 4
Số Xu: 292
Bakadou (3 năm trước.)
Level: 7
Số Xu: 496
ui bây h mà được về thời mình còn 6 7 tuổi thì thích thật
Anhh Tus (3 năm trước.)
Level: 1
Số Xu: 26
tự nhiên nhớ quê ngang