Mười bốn năm theo bóng một người

Mười bốn năm theo bóng một người
Thích Theo dõi
Mười bốn năm theo bóng một người
Bình chọn


Đã từng là đứa con cưng của cả nước, Văn Quyến là điều tiếc nuối nhất của bóng đá Việt.
Sau trận siêu cúp quốc gia 2016, mình và một fan của Hà Nội FC có một cuộc nói chuyện:
– Em xem bóng đá bao nhiêu năm rồi.
– 12 năm rồi ạ.
– Wa! Em là fan kì cựu đấy nhỉ? Em hay xem V league luôn hả?
– Em thường xem V – league hơn, ngoại hạng Anh em chỉ xem mấy trận kinh điển và Liverpool thôi.
– Thế em thích đội nào của V – league?
– Em thích Sông Lam Nghệ An nhất.
– Sông Lam Nghệ An mấy năm nay đá chán hơn xưa nhiều.
– Em thích lâu rồi mà, hơn nữa dù thua nhiều nhưng phong cách đá của họ em vẫn thích nhất.
Sau đó hai người tập trung xem màn trao giải, rồi anh này lại hỏi:
– Thế em thích cầu thủ nào nhất?
– Em thích anh Văn Quyến.
– Văn Quyến à…
– Em thích xem anh ấy đá bóng.
Mình biết anh ta định nói về vụ cá độ, ^^ nhưng mình ngắt lời vì không muốn nghe một lời đánh giá nào cả. Mình thích Văn Quyến, dù thế nào mình vẫn thích Văn Quyến. Rồi anh ta lại hỏi:
– Sau vụ đó chắc em thất vọng lắm nhỉ?
Khi đó mình nói với anh ta rất nhiều để trả lời câu hỏi, toàn bộ thế nào mình cũng không nhớ rõ, chỉ nhớ khi đó mình kết bằng một câu:
– Em có buồn, có mong chờ, có tiếc nuối. Nhưng anh Văn Quyến chưa bao giờ làm em thất vọng cả, chỉ cần nhìn thấy anh ấy chạm chân vào bóng là em vui rồi.
^^ Sau khi mình nói câu đó thì anh kia không nói gì về chuyện Văn Quyến nữa mà chỉ nói về trận siêu cúp quốc gia. Mình thì đã tự dặn lòng rằng, những điều mình đã nói ra mình không bao giờ được phép quên. Chính Văn Quyến đã đưa mình đến với bóng đá, chính anh khiến mình có tình yêu với bóng đá, cũng chính anh cho mình động lực đi qua hết thất bại này đến thất bại khác của bóng đá nước nhà.
Mười bốn năm qua, vui có buồn có nhưng mình chưa bao giờ bỏ những giải đấu của cả tuyển trẻ và tuyển quốc gia. Dù những khi không có thời gian xem mình vẫn theo dõi tin tức của đội bóng.
Và cuối cùng mình cũng được xem những giải đấu thành công.
Giải u19, giải u20 rồi đến giải u23 lịch sử vừa qua.
Nói thế nào nhỉ, cảm giác giống như trồng cây lâu năm được hái quả ngọt ấy.
Sau u23 châu Á thành công rực rỡ, nhìn những đứa em mang bao hi vọng như Công Phượng, Đức Chinh, Thành Chung, Văn Toàn, Văn Thanh, Hồng Duy, Văn Đức mỉm cười trên chiếc xe bus 2 tầng mình suýt nữa thì khóc. Và rồi mình lại đi ôn lại kỉ niệm về Văn Quyến, 14 năm không từ bỏ, cảm ơn anh đã cho em động lực để chờ đợi ngày này.
14 năm trước, nhìn qua màn hình nhỏ của chiếc tivi cũ, một cầu thủ nhỏ chỉ đến khuỷu tay người ta đã chui qua háng của cầu thủ đối phương để cướp được trái bóng.
Nhìn cầu thủ ấy tỏa sáng trên mọi sân đấu, trở thành hi vọng của mọi người. Nghe người ấy được người lớn khen lấy khen để, biết được cầu thủ mặc áo số 10 ấy tên Văn Quyến. Năm đó, anh 20 tuổi.
2005, một trận thua, một tội lỗi đã cướp mất hi vọng của cả đất nước. Mình mới chỉ là một học sinh lớp 5, còn chưa biết đến lệnh treo giò 4 năm của tòa án. Nhìn thấy trên tivi phát bóng đá liền ngồi xem, tìm kiếm một chiếc áo số 10.
Lên cấp 2 bắt đầu biết đến mạng xã hội.
Còn tham gia một diễn đàn fan Văn Quyến. Ha ha, khi đó trẻ con quá, thấy mọi người nói gì thì biết thế, thậm chí còn đem boom đi theo đàn anh đàn chị đi thả vào hội fan Công Vinh. Bây giờ chắc gọi là virus máy tính
Mấy năm liền theo mọi người đi chinh chiến với fan Công Vinh, giờ nghĩ lại thấy đúng là hội phá phách. Mà fan Công Vinh cũng không vừa, bị bên mình ném boom thì bên đó cũng mang boom sang ném sập buổi sinh nhật Văn Quyến của bên mình.
Đánh nhau nhiều, kết oán sâu.
Rốt cuộc hai nhóm đều bị sập web, kết thúc cái thời kì trẩu tre. Mà giờ nghĩ lại có khi mấy ông hacker của hai bên đi hack sập web nhau thì có khả năng hơn là tự nhiên sập. =.=
Từ năm lớp 6 biết được Văn Quyến đá cho SLNA, cũng biết được vụ treo giò. Bắt đầu theo dõi lịch thi đấu, trên tv mấy năm đó hay phát trận của SLNA nên cũng coi như không bỏ lỡ trận nào.  Xem chỉ vì một mục đích, được nhìn thấy Văn Quyến trên sân một lần nữa.
Mong ngóng một chiếc áo số 10 vẫn chưa xuất hiện, nhân tiện thành fan SLNA luôn.
Trong một trận đấu bình thường của SLNA, một con bé vừa dọn nhà vừa hóng màn hình tivi vào chiều thứ 7. Ôi, mình vẫn nhớ trận đó diễn ra vào thứ 7, kỉ niệm khó quên ấy. Chỉ còn 10 phút là hết trận, đột nhiên chiếc bảng giơ lên.
Cái cảm giác ấy đến bây giờ vẫn không thể xóa mờ, mình nhảy cẫng lên trong nhà trong khi cả nhà đang ở ngoài nấu cơm. Số 10 lần đầu tiên lại xuất hiện trên bảng số. Bao mong đợi đã thành sự thật, dù chỉ còn 10 phút thì vẫn là Văn Quyến đã trở lại sân bóng.
^^ Người béo và to hơn trước.
10 phút, hai cú chuyền đẳng cấp và một pha đi bóng khiến hàng thủ đối phương rối loạn. Quyến béo thì vẫn là Quyến
Trận đó mình còn up bài kỉ niệm trên facebook, cái facebook đó giờ mất rồi.
Năm lớp 12 chuẩn bị thi đại học, mình có hai nguyện vọng:
1. Được ở trên sân Hàng Đẫy xem SLNA đá với Hà Nội FC
2. Đứng trên sân Mỹ Đình xem tuyển Việt Nam đá với tuyển Thái Lan.
Quyết tâm chọn đại học trên Hà Nội vì hai nguyện vọng nhỏ nhoi ấy.
Đến nay nguyện vọng thứ 2 chưa hoàn thành nhưng nguyện vọng 1 đã được mấy lần rồi.
Hơn nữa còn đẹp hơn mơ, được đứng trên Hàng Đẫy và xem chính Văn Quyến đá bóng, ghi hai siêu phẩm vào lưới đối phương liền. Dù trận đó không phải V – league nhưng đó cũng là quá hạnh phúc.
Năm 2014, Văn Quyến tuyên bố giải nghệ.
À quên, còn một vụ vui lắm. Hồi lớp 11 còn rủ nhau viết thư gửi cho Văn Quyến cơ, ha ha, chẳng biết có gửi được đến nhà ổng không nữa.
2014, ổng tuyên bố giải nghệ, mấy đứa lại rủ nhau viết thư cho ổng lần nữa.
Lần này ổng đã chụp lại một thùng đầy thư của fan và bảo nếu trận đấu tiếp mà thắng ổng sẽ suy nghĩ lại.
Tin được không, lại là ổng ghi bàn giúp Ninh Bình thắng 2 – 0
Ổng bảo không giải nghệ nữa, nhưng mấy tháng sau ổng lại quyết định giải nghệ.
^^ Nói không buồn thì là giả.
Buồn lắm chứ. Nhưng ổng đã quyết định thì chỉ có thể ủng hộ thôi.
Nói chung giờ chỉ cần ổng thỉnh thoảng nghịch bóng và quay clip up lên cho mình xem là đã vui lắm rồi, cần gì nữa đâu.
Có điều trong lòng vẫn hi vọng, tìm tin tức và theo dõi ổng. Biết đâu ổng lại quay lại đá bóng thì sao? Ổng cũng mới hơn 30 thôi mà ^^
Sau đó Công Phượng nổi lên.
Rất nhiều người nói Công Phượng giống Văn Quyến, mình đã có lần bực quá đập hẳn một bài trên web phản đối ý kiến này. Văn Quyến là mẫu cầu thủ đặt trái bóng lên hàng đầu, Công Phượng là kiểu cầu thủ đặt chiến thắng lên hàng đầu. Sao lại nói là giống nhau?
Văn Quyến khi đã vào sân thì rất lì. Ổng không bao giờ sợ ai, lớn hơn ổng, giỏi hơn ổng cũng chẳng vấn đề gì cả. Ổng bị mất bóng rồi còn quay lại khều bóng từ chân đối phương và tiếp tục tấn công, ổng chỉ nhìn thấy bóng thôi. Công Phượng thì khác, Công Phượng đã thể hiện được hết cái tài của một cầu thủ, cái sự đồng đội của bóng đá, cái niềm tin của chiến thắng. Cách đá của hai người vì thế rất khác nhau.
Sau mùa giải còn rất nhiều người đánh giá rằng Quang Hải, Xuân Trường đã so được với Văn Quyến.
🙂 Khuyên mọi người đừng tạo áp lực cho bọn trẻ. Vì Văn Quyến là một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Không phải tự nhiên một thằng bé 19 – 20 tuổi được đôn lên ngang hàng với huyền thoại Kiakisak của toàn Đông Nam Á. Không phải tự nhiên người Việt Nam bảo nhau là: “Chỉ cần có Quyến, Việt Nam sẽ vô địch.”
Và không phải ai cũng khiến người dân Thái Lan ghét như Quyến.
Quang Hải sút phạt giỏi ở tuổi 21.
16 tuổi Quyến đã sút được cú phạt đẹp hơn như thế. Trở thành cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải dù đội chỉ ở hạng 4 toàn giải.
19 tuổi một mình dắt bóng ghi bàn vào lưới đội bóng hạng 4 thế giới đem lại chiến thắng chấn động châu Á.
20 tuổi dẫn dắt u23 đi đá giải quốc gia.
21 tuổi trở thành cầu thủ trụ cột đội tuyển quốc gia, một trong hai cầu thủ xuất sắc nhất Đông Nam Á, ngang hàng với Kiakisak của Thái Lan.
21 tuổi vì hàng hậu vệ thiếu người nên chạy xuống bọc lót cho hàng hậu vệ, hlv Nguyễn Hữu Thắng nói “Phí mất một hậu vệ giỏi, nhưng để cậu ta làm hậu vệ lại thiếu mất một tiền đạo giỏi.”
Mình vẫn luôn phân vân, Văn Quyến dừng ở thời kì đỉnh cao, làm một huyền thoại lỡ lầm thì tốt hơn hay tiếp tục cho đến khi phong độ giảm sút trở thành một huyền thoại đã mất đi giá trị thì tốt hơn. dù thế nào, chỉ cần ổng lựa chọn đối với mình đều được cả.
14 năm, vì một người mà vui, vì một người mà hi vọng, vì một người mà buồn, vì một người mà chờ đợi.
Mình chưa bao giờ buông tay, suốt 14 năm nay chỉ có một người.

Bài cùng chuyên mục

Triều Dương

Triều Dương (1 năm trước.)

2 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 8

87% (70/80)

Bài viết: 23

Chương: 81

Bình luận: 75

Lượt thích: 176

Lượt theo dõi: 9

Tham gia: 17/11/2016

Số Xu: 2471

Xanh

14 năm <3

:3 14 năm theo chân ổng cũng thấy được ngày đội tuyển vinh quang trở về đấy.


Xanh

Xanh (1 năm trước.)

2 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 7

88% (44/50)

Bài viết: 17

Chương: 6

Bình luận: 149

Lượt thích: 94

Lượt theo dõi: 19

Tham gia: 23/01/2017

Số Xu: 596

Xanh đã tặng 10 Xu cho Tác Giả.

14 năm <3


Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Việt Lang Sazuki Miyazono Man Man Tiểu Vương Gia Nguyễn Thiệu Khanh Nguyễn Thị Tuyết Trinh Lý Hỏa Diệm và 139 Khách

Thành Viên: 19551
|
Số Chủ Đề: 4023
|
Số Chương: 13199
|
Số Bình Luận: 25954
|
Thành Viên Mới: Dịch Huân