Nếu chỉ còn một ngày để sống!

Nếu chỉ còn một ngày để sống!
Thích Theo dõi

Con người ai rồi cũng trải qua Sinh – Lão – Bệnh – Tử, không ai có thể thoát khỏi vòng quay số mệnh, lưỡi hái tử thần luôn luôn chào đón chúng ta vào giây phút cuối cùng của cuộc đời này.

 “Cô còn hai mươi bốn tiếng bắt đầu từ bây giờ!” Một bóng người mập mờ đứng trước giường nhìn vào cô gái phía trước. Hắn một tay cầm cây lưỡi hái, người mặc một bộ quần áo màu đen thậm chí đến nét mặt cũng đã bị che mờ bởi khăn và những làn khói đen quây quẩn bên hắn.

Cô gái kia vẫn nhìn hắn nhưng không nói gì, tay nắm chặt lấy cuốn sổ nhỏ màu đỏ nâng niu cẩn thận, cô biết số mệnh của cô sắp tàn và người đàn ông này sẽ đưa cô qua thế giới bên kia. Một thế giới hoàn toàn xa lạ, không một người thân hay quen.

Mạc Hoàn Hoàn nhìn bầu trời đêm bất tận bên ngoài, những ánh sao lấp lánh chiếu sáng trên bầu trời, thật đẹp là lung linh.

Cô gượng dậy, cố gắng đi xuống chiếc giường mà đã nằm gần một năm đi ra ban công nhìn ngắm những vì sao tự do trên trời. Thân thể yếu đuối với chút sức lực cỏn con Mạc Hoàn Hoàn chẳng thể nào đi vững được, cô đi được một đoạn hai chân run run trên mặt đất rồi ngã xuống nền đất lạnh như băng. Người kia vẫn đứng lẳng lặng nhìn cô với khuôn mặt không cảm xúc.

Mạc Hoàn Hoàn không bỏ cuộc, cô tự thân mình đứng dậy hai tay vịn vào chiếc bàn nhỏ bên cạnh lấy điểm tựa đứng lên. Cô rất muốn nhìn thấy những ánh sao lung linh đó, nó ngay gần trước mắt nhưng tại sao lại xa vời đến vậy.

Mạc Hoàn Hoàn năm nay mới chỉ có hai mươi lăm tuổi, đối với người con gái đây là tuổi thanh xuân tuyệt vời nhất là tuổi để theo đuổi tình yêu, ước mơ hoài bão của tuổi trẻ nhưng thay vào đó Mạc Hoàn Hoàn lại không được may mắn như họ. Từ nhỏ cô mắc bệnh tim bẩm sinh không sống được tới hai mươi lăm tuổi. Quả thật là như thế hôm hết ngày hôm nay là sinh nhật hai mươi lăm tuổi của cô, như người kia nói hai mươi tư tiếng kể từ bây giờ là giây phút cuối cùng cô ở trên cõi đời này.

Một năm nằm trên giường sống nhờ thiết bị máy móc và thuốc trợ tim để duy trì sự sống, ở trong căn phòng kín chỉ có tiếng kêu “tít… tít…” vang lên lạnh lẽo của máy móc, Mạc Hoàn Hoàn luôn nhìn ra bầu trời trong xanh ngày kia mong có ngày chạm được tới nó.

Mạc Hoàn Hoàn chịu đựng cơn đau trong lồng ngực mình, không mảnh may mà nhíu mày có lẽ cô đã quen chịu đựng nó rồi. Lấy viên thuốc lạnh băng được đóng kín trong chiếc hộp màu trắng, Mạc Hoàn Hoàn nhẹ nhàng lấy viên thuốc ra tay uống để áp chế cơn đau như hàng trăm hàng nghìn con kiến đang ăn mòn trái tim của mình.

Mạc Hoàn Hoàn ngồi trên chiếc giường trắng xóa lấy lại chút sức, cô biết cô không thể đi lại được nhưng vẫn cố gắng hết sức. Người đàn ông kia vẫn đứng đó nhìn thời gian tiếng nói vô cảm lại một lần nữa vang lên: “Cô còn hai mươi ba giờ bốn mươi lăm phút.”

Mạc Hoàn Hoàn kiệt sức nằm trên giường, ngôi sao thật đẹp nhưng lại không thể nào vươn tới chúng. Cầm chiếc gậy bên cạnh Mạc Hoàn Hoàn lấy sức đứng dậy lần nữa, lần này cô không quyết định ra ngoài nữa mà chỉ mở cửa tủ lấy một bộ dụng cụ vẽ ra.

Sau gần một tiếng sắp xếp đâu vào đấy, Mạc Hoàn Hoàn ngồi ở trên giường thở dốc. Nếu không thể đi được vậy thì dồn hết tâm sức vào bức tranh này đi, bức tranh tuyệt vời nhất của cô. Mạc Hoàn Hoàn vốn dĩ là một họa sĩ tài năng, những tác phẩm của cô đều toát ra sức sống mạnh mẽ, lôi quấn người nhìn.

Cầm cây cọ vẽ trên tay, Mạc Hoàn Hoàn lại nhìn ra khung cửa sổ nơi có những ngôi sao đang tỏa sáng lấp lánh. Suy nghĩ một chút Mạc Hoàn Hoàn bắt tay vào hoàn thiện bức tranh của mình.

Cô vẽ bầu trời đêm với những vì sao tỏa sáng, trong đó có một ánh sao sáng nhất lung linh nhất hơn các vì nó giống như là ngôi sao hy vọng. Tờ giấy trắng được những nét bút uyển chuyển tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp mà trong đó có bao nhiêu cảm xúc của một người nghệ sĩ.  

Thời gian cứ chầm chậm trôi qua, Mạc Hoàn Hoàn vẫn ngồi trên chiếc giường tiếp tục hoàn thiện bức tranh cuối cùng của cuộc đời mình.

“Cạch…” Tiếng cửa phòng được mở ra Mạc Hoàn Hoàn vẫn đang chìm đắm trong bức tranh của mình mà không hề hay biết trong phòng đã có sự hiện diện thêm của một người. Cô y tá  nhẹ nhàng để cơm trưa trên đầu giường rồi nhẹ nhàng đi ra ngoài mà không chút làm phiền người nghệ sĩ miệt mài.

Rồi thời gian lại trôi qua, bức tranh cuối cùng cũng được hoàn thành, cũng đã đến lúc cô phải rời xa mọi người đến một nơi xa xôi mà không ai biết, không có ai chờ cô ở đó. Một ngày hai mươi tư tiếng cứ thế trôi qua, khi cô ra đi liệu còn có ai nhớ người nghệ sĩ trẻ hay chỉ là quá khứ đã qua.

“Đến giờ rồi, đi thôi.” Người đàn ông kia xoay người rời đi, Mạc Hoàn Hoàn nhìn thấy hai chân mình có thể chạm đất lại nhìn lại bản thân mình nằm trên chiếc giường lạnh lẽo kia cuối cùng cô cũng chẳng còn gì nuối tiếc. Số mệnh đã tận cho dù có níu kéo cũng không kéo được dài chi bằng ta kết thúc sớm hơn sẽ tốt hơn.

Mạc Hoàn Hoàn đi theo người đàn ông kia, tuy chỉ là một linh hồn nhưng cuối cùng cô cũng có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao vươn tay chạm tới, hạnh phúc đôi khi chỉ là thế thôi. Cô quay đầu nhìn lại nơi đã giam cầm mình gần một năm rồi mỉm cười sang thế giới bên kia.

Sáng hôm sau bệnh viện thông báo cho người nhà của cô biết là cô đã qua đời, thật bất ngờ là người nhà của cô không một ai khóc cả. Nhưng họ không khóc không có nghĩa là họ không đau buồn. Khi Mạc Hoàn Hoàn xác nhận là bị bệnh không lâu cô đã luôn bảo với mọi người là phải mỉm cười chứ không muốn nhìn thấy những giọt nước mắt đau thương. Cô cảm thấy rất đau lòng khi nhìn thấy nó.  

Anh trai của cô cẩn thận cất bức tranh cô vẽ vào trong một khung tranh đẹp đẽ giữ lại làm kỷ niệm còn thân xác của cô thì được đem đi hỏa táng, tro tàn trôi ra biển như ước mơ của cô mãi mãi bay xa.

Bức tranh của cô có tên là: “Hy Vọng.”

Cũng giống như tên của bức tranh, Mạc Hoàn Hoàn đã dồn hết tâm huyết vào vẽ nên bức tranh đó. Tranh cũng không có gì đặc biệt chỉ vẽ trên bầu trời có những vì sao lung linh tỏa sáng, trong đó có một ngôi sao sáng nhất làm tiêu điểm. “Hy Vọng’’ thể hiện ước mơ của Mạc Hoàn Hoàn cô mơ ước làm một ngôi sao trên trời tỏa sáng, mơ ước một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Cô ra đi không hối tiếc vì cô biết kết thúc của sự việc này thì nó sẽ là một sự khởi đầu của việc khác. Trái đất sẽ không vì cô mà dừng quay cũng như gia đình mất đi cô mà dừng lại.

 

Bài cùng chuyên mục

Bảo Mai Kim Thái

Mai Kim Thái Bảo (4 tháng trước.)

Level: 7

94% (47/50)

Bài viết: 10

Chương: 15

Bình luận: 166

Lượt thích: 104

Lượt theo dõi: 15

Tham gia: 06/03/2019

Số Xu: 3209

Mai Kim Thái Bảo đã tặng 1 Xu cho Tác Giả.

hay lắm bạn ơi, mình chưa có vốn mấy nên tặng bạn ít thôi, mong bạn thông cảm

 

 


Bách Lâm

Bách Lâm (4 tháng trước.)

Level: 9

83% (100/120)

Bài viết: 10

Chương: 30

Bình luận: 601

Lượt thích: 139

Lượt theo dõi: 13

Tham gia: 05/06/2019

Số Xu: 880

Ngọc Lan Vũ

Khi cô chết đi cô biết gia đình bạn bè sẽ không vì cái chết của cô mà buồn, họ vẫn sẽ tiến lên phía trước một cách tĩnh lặng...

Ok bạn, vậy là mình đã hiểu đúng. Nhưng nếu vậy bạn có suy nghĩ đến việc sửa lại ý câu "cũng như gia đình mất đi cô mà dừng lại" không? Có vẻ chưa rõ nghĩa lắm khi bạn chọn từ "dừng lại". Xin lỗi đây là ý kiến cá nhân mang tính chất tham khảo thôi. Mong tác giả không trách.

Chúc bạn sẽ có nhiều bài viết hay!

Thân.


Ngọc Lan Vũ

Ngọc Lan Vũ (4 tháng trước.)

1 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 7

60% (30/50)

Bài viết: 16

Chương: 30

Bình luận: 14

Lượt thích: 65

Lượt theo dõi: 11

Tham gia: 04/05/2018

Số Xu: 2615

Bách Lâm

Cô gái trọn đến với cái chết thật nhẹ nhàng và mãn nguyện. Ngày cuối cùng của cuộc đời mình, cô đã cố để hoàn thành bức tranh Hi vọng....

Khi cô chết đi cô biết gia đình bạn bè sẽ không vì cái chết của cô mà buồn, họ vẫn sẽ tiến lên phía trước một cách tĩnh lặng mà cô không bao giờ có thể theo dõi họ nữa. Cô không hối tiếc. Nói chung mình cũng không biết phải giải thích làm sao nữa câu kết hầu như toàn theo ý hiểu của mỗi người thôi ạ


Bách Lâm

Bách Lâm (4 tháng trước.)

Level: 9

83% (100/120)

Bài viết: 10

Chương: 30

Bình luận: 601

Lượt thích: 139

Lượt theo dõi: 13

Tham gia: 05/06/2019

Số Xu: 880

Bách Lâm đã tặng 10 Xu cho Tác Giả.

Cô gái trọn đến với cái chết thật nhẹ nhàng và mãn nguyện. Ngày cuối cùng của cuộc đời mình, cô đã cố để hoàn thành bức tranh Hi vọng. Câu chuyện mang một ý nghĩ nhẹ nhàng.

Mình chỉ cảm thấy câu kết cuối cùng hơi chưa hợp lý. Rất mong tác giả giải thích chút ạ.

Thân.

Đã chỉnh sửa bởi: Bách Lâm (Xem)

Cô gái trọn đến với cái chết thật nhẹ nhàng và mãn nguyện. Ngày cuối cùng của cuộc đời mình, cô đã cố để hoàn thành bức tranh Hi vọng. Câu chuyện mang một ý nghĩ nhẹ nhàng.

Mình chỉ cảm thấy câu kết cuối cùng hơi khó hiểu. Rất mong tác giả giải thích chút ạ.

Thân.


Dương Tiễn

Dương Tiễn (4 tháng trước.)

1 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 4

80% (4/5)

Bài viết: 5

Chương: 0

Bình luận: 8

Lượt thích: 14

Lượt theo dõi: 0

Tham gia: 19/11/2018

Số Xu: 2447

Dương Tiễn đã tặng 50 Xu cho Tác Giả.

Nếu mà còn 1 ngày để sống ta sẽ ăn ngủ rồi chơi game


Hoa Tuyền Nhi

Hoa Tuyền Nhi (4 tháng trước.)

Level: 7

74% (37/50)

Bài viết: 7

Chương: 10

Bình luận: 149

Lượt thích: 81

Lượt theo dõi: 11

Tham gia: 05/07/2019

Số Xu: 401

Hoa Tuyền Nhi đã tặng 15 Xu cho Tác Giả.

Hay lắm Lan tỷ! E có ít xu! Tặng tỷ nè


Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Mai Kim Thái Bảo Nguyễn Trung Nhân Cục Đường Nguyễn Thị Thiên An Phù Dung Hoa và 131 Khách

Thành Viên: 29301
|
Số Chủ Đề: 4870
|
Số Chương: 16044
|
Số Bình Luận: 35166
|
Thành Viên Mới: NMT 183