Chương 2: Đứa Con Của Biển Trời.
3.7 (73.33%) 3 votes

Tám nghìn năm sau:

“Kính thưa quý vị và các bạn! Theo tình hình thời tiết hiện tại cho thấy sắp có sóng thần kết hợp với bão và gió lốc! Đài truyền hình bản tin thời sự thông báo để mọi người được biết tránh thiệt hại về người và của. Do thiên tai xuất hiện quá mức đột ngột nên kính mong quý vị ở gần vùng biển Vịnh Hạ Long cũng như ngư dân đánh cá trên biển nhanh chóng cập bến để đảm bảo an toàn, hãy lưu ý nhanh chóng di chuyển sâu vào đất liền, mong quý vị lưu ý!”

Khắp cả nước đều truyền lan tin tức thiên tai tại vùng biển Vịnh Hạ Long, qua dự báo thời tiết, mọi người dân có thể biết được tình hình thời tiết ở mỗi nơi, ngay cả thiên tai có một không hai này.

Người dân biển bắc náo loạn chạy về phía Thủ Đô, sắc mặt mỗi một người đều lo lắng, chỉ biết bỏ của chạy lấy người. Phía biển giông bão bắt đầu nổi lên, sấm chớp đùng đùng rạch ngang trời, bóng đen bao trùm, ánh sáng quỷ dị của tia chớp càng thêm phần làm người ta sợ hãi. Lớp lớp đổ xô lên nhau mà chạy. Duy chỉ còn lại hai bóng người chật vật ở dưới bờ biển cát trắng, một nam một nữ. Người phụ nữ gương mặt trẻ trung, mồ hôi lấm tấm trên trán, một tay ôm bụng tay còn lại ôm quàng qua cổ chàng trai. Gương mặt nhăn nhó vì đau đớn.

“Anh… em đau quá! Anh… em chịu không nổi rồi!”

Cô gái đau đớn nói. Chàng trai cúi xuống bế cô gái lên theo kiểu công chúa, anh lo lắng nói:

“Em ôm lấy cổ anh thật chặt nhé! Sẽ nhanh đến bệnh viện nhanh thôi!”

Anh vừa nói vừa bế cô chạy. Chưa nhấc chân ra khỏi bờ cát thì sóng biển dâng cao cuồn cuộn thành một tường thành vững chãi đổ ập lên hai thân ảnh nhỏ bé. Tường thành nước này có vẻ rất dài, cao đến tận trời, gió lốc vù vù, mây đen cuốn xoáy theo chiều gió. Nước biển ào ạt tiến tới như một con thú hoang dã bị bỏ đói ngàn năm như muốn nuốt chửng mọi thứ. Sức mạnh tàn phá kinh người.

Hai người đều sợ hãi nhắm mắt lại, anh cúi người xuống ôm cô che chở vào trong lòng. Sợ hãi vẫn không phải là thứ chiếm cứ trong tâm hai người họ bây giờ mà chính là lo lắng cho đối phương, lo lắng cho đứa nhỏ chưa chào đời trong bụng của cô gái. Một phút… hai phút… ba phút… n phút… họ không có cảm giác gì. Cơ thể không dính một tí nước biển, sóng thần gió lốc cũng không có? Cảm giác thật kỳ lạ, giống như mọi thứ đã bị biến mất hoàn toàn, chẳng lẽ họ đã chết, chẳng lẽ đây là thiên đường? Âm thanh gào thét trong của gió và sóng tựa như con quái vật kia phút chốc liền biến mất không còn lại một chút hơi tàn! Mọi thứ đã yên bình như trước như chưa hề có một thiên tai khủng khiếp nào xảy ra vậy.

Sóng biển nhẹ vỗ êm đềm, chồng nhau xô vào bờ. Hai người vẫn ôm nhau không dám mở mắt nhìn mọi thứ xung quanh mình, có một cảm giác quá không chân thực! Cô gái kinh ngạc đến quên cả đau đớn. Một tiếng khóc của trẻ con vang lên sau đó là tiếng cười , tiếng trẻ em nhỏ dần và im lặng hẳn. Hai người bừng tỉnh ra từ trong mộng nhìn về nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy một đứa bé nhỏ nhắn như vừa mới sinh. Ánh sáng trắng mờ nhạt tỏa ra quanh người đứa bé sơ sinh, một làn hương thuần khiết lùa qua chóp mũi hai người, thật dễ chịu!

Hai người thoáng kinh ngạc nhìn về phía bụng bầu, đứa bé vẫn nằm yên trong bụng, cơn đau lại ập đến, cô gái kêu la, ôm bụng ngất xỉu, có lẽ do vừa rồi quá kinh sợ nên bây giờ cơ thể mới kịp phản ứng. Anh nhanh chóng bế cô lên chạy về chiếc xe hơi màu đen sang trọng đỗ dưới gốc dừa. Như chợt nhớ ra điều gì anh quay lại bế đứa bé đi theo cùng, anh phóng xe như bay đến bệnh viện gần nhất.

——- ———- ——-

Anh cong người ngồi trên ghế, hai tay vò đầu bứt tóc. Tâm trí anh như muốn nổ tung ra, sao lâu như vậy mà bên trong vẫn không có động tĩnh gì. ‘Két’, cánh cửa phòng phụ sản mở ra, viện trưởng trán nhăn lại hình chữ xuyên đi đến bên cạnh anh. Anh đứng dậy nhìn vào biểu tình đó của bác sĩ không khỏi căng thẳng, anh hỏi:

“Bác sĩ, vợ con tôi như thế nào rồi?”

Viện trưởng nhìn anh một lát rồi nói:

“Ca sinh sản này có vẻ không được thuận lợi, sản phụ do quá mức sợ hãi dấn đến mất nhiều sức lực gây rong huyết trong sinh nở nên cần phải ở lại bệnh viện quan sát tình hình sức khỏe thêm. Còn về đứa bé thì cũng không có vấn đề gì lớn.” Dừng một lát rồi ông ta lại nói tiếp:

“Hai người này cần phải cách ly. Sợ rằng sau này cô ấy khó lòng mang thai… Haiiz! Còn trẻ như vậy mà…!”

Lúc đầu nghe bác sĩ nói, anh khẽ thở phào nhẹ nhóm nhưng khi nghe được thêm vế sau gương mặt của anh thoáng trầm xuống rồi lại thở dài….

Anh di chuyển ngón tay theo từng đường nét của hai mẹ con nằm trong phòng qua cửa kính. Môi khẽ mỉm cười, anh nhẹ nhàng nói:

“Em hãy nhanh chóng hồi phục để nôi con chúng ta lớn nhanh nhé! Trần Trần còn chờ em ở nhà nữa đấy! Em xem, con của chúng ta thật đáng yêu biết mấy!”

Anh lại cúi đầu xuống nhìn vào đứa bé nhỏ nhắn trong lòng. Hai con mắt đen tròn mở to nhìn anh, trông thật ngoan ngoãn!

Ánh sáng màu xanh lá nhàn nhạt tỏa ra trừ trong lớp vải bọc, một mùi hương dịu nhẹ thoải mái như có như không phảng phất trước chóp mũi. Anh tò mò nhìn vào trong chỉ thấy một miếng ngọc xanh lá mạ phát ra ánh sáng. Hình cánh hoa kỳ lạ. Anh cũng không xem xét nhiều, thiết nghĩ chắc là vật cha mẹ đứa bé để lại, anh để miếng ngọc vào trong túi.

“Cậu giúp tôi kiểm tra xem ở Vịnh Hạ Long có thiệt hại hay mất tích gì về người không?” Anh cầm điện thoại nói. Bên kia đầu dây ‘vâng’ một tiếng, sau vài phút đáp trả:

“Chủ tịch! Mọi người vẫn an toàn!”

Anh tắt điện thoại sau hai từ ‘được rồi!’. Gương mặt nhìn vào đứa bé sơ sinh với vẻ đăm chiêu, nhưng sau đó trên môi anh nở một nụ cười vui vẻ, ý cười sâu tận đáy mắt. Vậy con liền là con gái của chúng ta đi!

“Phải đặt cho con một cái tên! Con được sinh ra giữa mây mưa sấm chớp, sóng biển bập bùng nhưng mọi thứ vẫn vẹn nguyên, yên bình như chưa từng xảy ra chuyện gì. Ta họ Vân, tên con có nước, có bình yên nguyên vẹn. Vậy là Vân Thủy Nguyên đi!”

Ánh mắt anh lại chuyển vào đứa bé trong phòng nhìn bé gái đang ngủ say như thiên thần. “Còn tên con là Vân Thủy Tiên! Từ nay hai con là chị em song sinh ruột thịt!”

Tất cả giấy tờ sinh sản của vợ anh – Lý Thị Lương Ngọc đã được thay đổi: song sinh bé gái cùng ngày.

—- ———- —-

Một tháng sau, trên sân bay Hải Phòng…

Một cặp vợ chồng trẻ, mỗi người trên tay bế một đứa nhỏ. Chuyến bay Hải Phòng – Hà Nội.

“Anh à, anh đã giao tập đoàn lại cho cha hơn một tháng rồi, liệu về cha có làm nên chuyện gì trong lúc căng thẳng quá độ nữa không biết?”

Lý Thị Lương Ngọc lo lắng nhìn chồng mình hỏi. Vân Tuân cười đáp:

“Em không cần lo, cha là người có chí ở bốn phương mà, chút việc cỏn con này cha làm cũng quen rồi! Cha yêu công việc lắm! Với lại có chuyện gì thì cũng có mẹ lo rồi!”

Đầu Lý Thị Lương Ngọc chảy dài mấy vạch đen… Khi nào cha chồng của cô lại yêu công việc đến như vậy? Bây giờ cô mới được biết đấy!

—- ——– —-

“Lão gia! Thiếu gia về rồi ạ!”

Trịnh lão quản gia thông báo, đôi môi già nua nở nụ cười rạng rỡ. Vân Hải đang xem một đống giấy tờ chăm chú nghe quản gia nói, đôi mắt chăm chú của ông rời khỏi đống giấy tờ, miệng hỏi lại:

“Ông bảo nó đứng ở đại sảnh chờ tôi!”

Lão quản gia ‘vâng’ đi ra ngoài, chưa đầy năm bước thì ông đã nghe được tiếng la lớn trong phòng:

“Zê… cuộc đời của tôi được giải phóng tự do! Thằng con bất hiếu, bỏ bê tập đoàn hơn một tháng trời cho lão già này! Được rồi, để người làm cha này cho Vân Tuân ngươi biết thế nào là phận làm con!”

Trong đại sảnh, Trần Thu Nhân đang cầm trên tay tờ báo cũ, trên bàn một đống sách vở về dị tượng thiên nhiên. Bộ dáng đăm chiêu suy nghĩ. Hiển nhiên tờ báo là của một tháng trước với tin tức ‘Dị tượng thiên nhiên sóng thần, lốc xoáy và bão đột nhiên xuất hiện và biến mất không dấu vết’

“Chào mẹ! Chúng con về rồi!”

Cả hai vợ chồng đồng thanh. Bà vẫn không rời mắt khỏi những thứ trên bàn, chỉ ậm ờ đáp lại:

“Về rồi là tốt! Ngọc tình hình sức khỏe thế nào rồi?”

Lý Thị Lương Ngọc lễ phép trả lời:

“Dạ đã hồi phục hẳn thưa mẹ!”

Lúc này từ trên gác đi xuống, Vân Hải chưa kịp thốt lên mấy lời trách móc giáo huấn thì mắt ông sáng rực rỡ nhìn lên, thế là quên hết những gì định nói và làm… Ông chạy nhanh xuống ôm lấy một đứa trẻ trên tay con dâu, âu yếm nhìn nó, giọng điệu tỏ vẻ trách móc:

“Hai đứa giấu cũng kỹ quá, hai đứa bé xinh đẹp đáng yêu thế này mà bây giờ mới đem về nhà cho ông già này bế? Lại còn nói là sinh một nữa!”

Vân Tuân cười cười nhìn cha giải thích:

“Vất vả cho cha một tháng qua rồi, con muốn cho mọi người bất ngờ mà!”

Nghe đến một tháng qua trong câu nói của con trai, Vân Hải nhịn không được cau mày nổi giận:

“Anh thì khỏe rồi, một tháng qua tôi phải thay anh làm biết bao nhiêu công việc? Một câu vất vả là được sao? Nói dễ nghe quá!”

Giọng ông vang lên trong nhà làm Thủy Tiên đang ở trên tay ông òa khóc, mất một lúc lâu mới dỗ được cho con bé nín. Chuyện tính sổ coi như tan biến không còn một mống.

Vân Tuân đưa ánh nhìn vào những thứ trên bàn mà mẹ mình bày biện, ánh mắt anh thoáng rung chuyển. Lý Thị Lương Ngọc cũng nhìn theo chồng mình, cô thoáng rùng mình run sợ, bàn tay không tự chủ được ôm vào đầu…

Danh Sách Chương
Mr. Robot

Mr. Robot (2 năm trước.)

Level: 10

82% (123/150)

Bài viết: 13

Chương: 8

Bình luận: 561

Lượt thích: 211

Lượt theo dõi: 90

Tham gia: 30/06/2016

Số Xu: 2475

Mr. Robot đã tặng 30 Xu cho Tác Giả.

Nước Tăng Lực cho em đây!

Mr. Robot


Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: và 95 Khách

Thành Viên: 16682
|
Số Chủ Đề: 3497
|
Số Chương: 11260
|
Số Bình Luận: 23053
|
Thành Viên Mới: Hoàng Mai Minh Phương