Ngày mai, mình sẽ là cô dâu của người khác

Ngày mai, mình sẽ là cô dâu của người khác
Thích Theo dõi

07042019.

Nhanh quá, mới đó mà mình sắp làm cô dâu rồi.

Thiệp mời màu xanh da trời với những trang trí đáng yêu đã được mình gửi trao tận tay những bà con cô bác, và các anh chị em gần xa của mình. Vợ chồng chúng mình đã cùng nhau đến từng nhà để gửi thiệp cưới. Những hàng chữ nắn nót của anh ấy khiến mọi người xuýt xoa không nguôi.

Rồi chỉ hết ngày mai thôi, mình sẽ chính thức là một người vợ, là con dâu, là người phụ nữ đã có gia đình. Mình nhớ là trước đây mình đã thề độc rằng, nếu không phải EXO hay Kim Samuel thì mình nhất quyết không gả cho ai khác.

Vậy mà, chỉ sau đêm nay thôi, mình sẽ được gả cho một người đàn ông. Người mà mình yêu vô cùng.

Vậy mà ông trời nhẫn tâm làm sao, có lẽ trong mười bảy giờ sắp tới, mình vẫn không thể gặp lại cậu.

Mười bảy năm qua mình đợi cậu cũng có là gì, mười bảy giờ tiếp theo mới là thời khắc quan trọng đây này.

Mình vẫn để dành một tấm thiệp mời cho cậu, ngốc ạ. Tấm thiệp xinh xắn với dòng chữ mình đã cố để thật nắn nót không viết sai tên cậu. Chồng mình đã bảo mình, riêng tấm thiệp này, anh ấy muốn mình tự tay viết.

Mình đã viết nó, tên vợ chồng mình vào ô “from”, và tên cậu vào dòng “to”.

Mình đã khóc, đã dựa đầu vào lồng ngực người mình yêu nhất mà khóc. Khuôn mặt ngây ngô của cậu mình đã chẳng còn nhớ, giọng nói và thân hình của cậu trong tâm trí mình mờ nhạt dần và nó cứ thế bị méo móp. Giống như một quả bóng bị đá đến biến dạng, “cậu” trong trí nhớ của mình đã chẳng còn là “cậu” nữa.

Gì nhỉ… Mình có từng đăng một trạng thái như thế này: “Bất luận lần sau gặp lại cậu có còn nhớ tớ hay không, bất luận chúng ta gặp nhau ở đâu, tớ cũng nhất định đuổi theo cậu, nhất định nói lên lời năm ấy chưa kịp thốt ra.”

Ồ, sao bây giờ mình lại cảm thấy khi ấy mình lại tham lam thế nhỉ? Rõ ràng chỉ là muốn gặp lại thôi, muốn được nói câu “Tớ thích cậu” thôi, nhưng bây giờ lại hóa tham lam mất rồi.

Thậm chí cơ hội gặp mặt nhau còn không có, lấy đâu ra cơ hội trao tấm thiệp cưới này đến tay cậu chứ, thật nực cười mà.

Dù vậy, mình vẫn nuôi hi vọng. Kể cả khi đã qua mười bảy năm, kể cả khi mình không còn nhớ cậu trông như thế nào, mình vẫn tin là khi đi ngang qua cậu trên một đường ray tàu hỏa, hay chúng ta lướt ngang qua nhau khi đi trên cầu thang, thì tụi mình vẫn sẽ nhận ra nhau. Như Taki và Mitsuha ngoái lại, chứ không phải như Takaki và Akari không thể đợi chờ đến khi con tàu đi qua.

Bởi vì Duy và mình, từng thích nhau nhiều hơn thế.

Cái sự ngô nghê của thời Tiểu học, cùng với cậu bé đi học về với mình mỗi ngày, thứ tình cảm chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết đã xảy đến với mình. Mình thích cậu nhường nào, ngây dại đến thế nào, có lẽ cả đời này chưa ai cho mình cảm giác mông lung nhưng kiên trì như thế.

Và thật đáng ngạc nhiên thay, khi bạn bè năm ấy của chúng mình, đều bảo là năm ấy cậu thích mình.

Cậu chuyển trường, biệt tích suốt mười bảy năm, không ai biết gì về cậu cả, mà cậu cũng không đến họp lớp. Cô bạn thân cũ của mình mỉm cười, nói với mình, “Năm đó tớ thích Duy, chắc cậu cũng biết nhỉ. Hôm đó tớ giả vờ hỏi, nếu tớ thích cậu ấy thì cậu ấy sẽ làm gì? Kết quả là cậu ấy đáp, tớ thích Yến rồi.”

Bạn thân mười bảy năm trước của cậu, một tay ôm vợ, cũng cười nói với tất cả những người khác: “Duy dặn tớ không được kể, nhưng bây giờ cũng lộ cả rồi. Cậu ấy thích cậu, kì thực lúc ấy tớ hỏi có cần bọn tớ đi tuyên bố giúp không? Cậu ấy lắc đầu bảo, Yến thích người khác rồi, đừng làm phiền cậu ấy.”

Thích người khác rồi hả, là cậu chứ còn ai.

Thích mà không nói, cậu nói xem chuyện này cũng không phải một mình mình ngốc nghếch đúng không?

Về cơ bản, có lẽ chúng ta đều hối hận vì năm đó không dám ngỏ lời, nhưng biết đâu khi quay lại, chúng ta cũng sẽ không chọn làm khác đi?

Gì chứ, nhưng soái ca Tiểu học của mình cũng thật là ngầu. Cậu biết không, không phải vì cậu không xứng với mình đâu, mà vì cậu quá nghĩ cho mình thôi. Cho nên nếu có đọc được những dòng này, nhất định đừng trách bản thân nhé.

Hiện tại mình đang rất hạnh phúc. Cũng giống như Akari vậy, mình thích cậu nhưng lại cưới và ở bên cạnh một người khác. Suốt mười bảy năm đợi chờ, không phải là mình chưa từng nghi ngờ bản thân, nghi ngờ tình cảm dành cho cậu là cố chấp hay thật lòng, hơn nữa còn có quãng thời gian dài liên tục tìm kiếm cậu để rồi thất vọng. Nhưng chính vì như thế mình mới phát hiện ra cậu chính là thước đo cho mọi người đàn ông xung quanh mình.

Nhưng rồi đến một ngày nọ, anh ấy đến.

Nếu như cậu trái ngược với hình mẫu lý tưởng của mình, thì anh ấy giống như được sinh ra để dành riêng cho mình vậy. Anh ấy không hoàn hảo như soái ca ngôn tình thời xưa mình đọc, nhưng anh ấy ấm áp và là chỗ dựa vững chãi cho mình. Không phải mọi điểm ở anh đều làm mình vui, nhưng anh ấy luôn tích cực thay đổi để chiều ý mình. Mình thật sự rất may mắn mới gặp được người như anh ấy.

Người như cậu, không biết đã có ai thích chưa? À mà nên hỏi cậu đã ở cạnh người cậu yêu chưa mới đúng. Vì vốn dĩ rất nhiều tình yêu bị cấm đoán mà, chỉ hi vọng cậu và người ấy đều không sao.

Mình sẽ khoác lên bộ áo cưới vào ngày mai, khoác tay anh ấy vào ngày mai. Bộ áo cưới này không giống như bộ áo cưới mình và cậu đã cùng nhau ngắm, mà chú rể của mình cũng chẳng phải là cậu. Nghe sao mà chua xót nhỉ? Giống như mình từng nghe qua một câu: “Bạn của mười năm sau này, cái gì cũng có, chỉ là không có người bạn thầm yêu bên cạnh đi cùng đến lễ đường.”

Rồi sau ngày mai thôi, mình chẳng thể đọc lại những cuốn ngôn tình mình chất đầy nhà, không thể cháy hết mình cùng thần tượng, không thể mải mê coi phim đến trễ học; mình sẽ phải xa nhà, dậy sớm, phải nấu ăn, đi làm, sinh con, chăm sóc chồng và gia đình chồng. Mình phải làm những công việc của một người con dâu, một người vợ và sắp tới sẽ là một người mẹ. Mình sẽ chẳng thể ôm gối và khóc hết nước mắt vì cậu, cũng chẳng thể đau lòng vì cậu nữa. Giống như việc lật sang một trang sách khác, mình chẳng thể lật lại trang sách cũ khi chưa đọc đến hồi kết. Một khởi đầu khác đang chờ đón mình, và mình bắt buộc phải khóa kín cái kết thúc kia. Mình không muốn chồng mình và mình có mâu thuẫn vì thứ gì của quá khứ, có thể là anh ấy không nhỏ mọn đến mức cấm đoán mình, nhưng muốn mọi thứ trọn vẹn thì chính mình nên tự giác kết thúc tất cả.

Giống như nhà phê bình văn học Yoshida Daisuke đã nói trong tác phẩm Năm centimet trên giây rằng: “Độc giả đọc phần tự thoại của Akari mười lăm năm sau và biết rằng những kí ức về anh sưởi ấm trái tim cô.” Vậy thì ngay bây giờ đây, Lê Anh Duy vẫn luôn là một góc nhỏ sưởi ấm trái tim mình, vẫn luôn là ánh sáng ấm áp đã soi rọi con đường mình đi suốt mười bảy năm qua, là chàng trai tiếp thêm động lực cho mình vào những ngày tháng tăm tối nhất.

Mai đây khi bước vào lễ đường, mình sẽ trả lại cậu, trả lại tín ngưỡng mình hằng theo đuổi cho một người khác cần nó. Chắc hẳn người mà cậu tự nguyện bên cạnh sẽ không thích việc một cô gái lạ hoắc như mình giữ cậu như một món tài sản quý giá bên người trong suốt mười bảy năm. Đến lúc mình phải trả cậu về cho người ấy, hoặc cho chính cậu, để một ngày nào đó không đẹp, cậu có thể khóc trong tự hào rằng một kẻ tồi tệ như cậu đã cứu lấy một mạng người trong quãng thời gian đen tối nhất của cô ấy.

Thật tệ khi mình, một kẻ thậm chí còn không rõ cậu còn sống hay đã chết lại nói ra những lời này. Nghe thật nực cười đấy, nhưng biết làm sao được, mình chẳng thể nói gì nhiều hơn được nữa.

Chỉ ngày mai thôi, người mình yêu nhất sẽ đeo vào ngón tay áp út của mình chiếc nhẫn do anh ấy thiết kế riêng cho mình, và mình sẽ cất đi chiếc nhẫn kim loại cậu uốn tặng mình mười bảy năm trước vào một chiếc hộp trong ngăn tủ.

Dù không biết chắc có phải cậu làm nó hay không vì mình chỉ thấy cậu đứng loay hoay bên ngăn bàn của mình một lúc rồi chạy ra, nhưng bởi vì cậu đã đặt nó ở đấy, nên mình tin chắc cậu đã làm nó.

Lời cuối cùng, hi vọng cậu vẫn hạnh phúc và mạnh khỏe ở một nơi nào đó.

Mình thích bản thân của mình đã thích cậu suốt mười tám năm qua.

Gửi cho cả mình và cậu, from Y to D.

Hạnh phúc nhé.

Dear.

***

“Mười bảy giờ nữa thôi, mình sẽ trở thành cô dâu của người khác.”

Bài cùng chuyên mục

Sazuki Miyazono

Sazuki Miyazono (2 tháng trước.)

1 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 11

68% (150/220)

Bài viết: 22

Chương: 107

Bình luận: 432

Lượt thích: 361

Lượt theo dõi: 16

Tham gia: 02/07/2018

Số Xu: 1180

Bách Lâm

"Mười bảy giờ nữa thôi, mình sẽ trở thành cô dâu của người khác" Nghe buồn não ruột. Hôm trước nghe nhắc đến, hôm nay ta tìm qua xem. Cảm...

Ta đang ngừng viết, nhưng sẽ không phụ Bách đâu hihi...


Lâm Bách

Bách Lâm (2 tháng trước.)

Level: 9

78% (94/120)

Bài viết: 10

Chương: 30

Bình luận: 572

Lượt thích: 120

Lượt theo dõi: 10

Tham gia: 05/06/2019

Số Xu: 2161

"Mười bảy giờ nữa thôi, mình sẽ trở thành cô dâu của người khác" Nghe buồn não ruột.

Hôm trước nghe nhắc đến, hôm nay ta tìm qua xem. Cảm xúc chân thực. Hay lắm Hy Hy.

Ta đợi bài mới của Hy nữa nhé!

 


Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: William Meyer Khánh Đan Tùng Mai Jihun Park và 143 Khách

Thành Viên: 25935
|
Số Chủ Đề: 4554
|
Số Chương: 15419
|
Số Bình Luận: 30917
|
Thành Viên Mới: Jihun Park