Nhật kí của nàng mèo Mỡ

Nhật kí của nàng mèo Mỡ
Thích

Ngày 25 tháng 1 năm 2015.

Hôm nay thời tiết đẹp vô cùng, trời xanh, mây trắng lững lờ trôi, vài cơn gió nhẹ thổi quay làm tán lá đưa nhẹ tựa như có nhịp. Vẫn là phiên chợ sáng chủ nhật, tôi cuối cùng cũng được một người đàn ông nhận nuôi. Người đàn ông ấy có lẽ đã ngoài 40, dáng người hơi mập một chút, khuôn mặt vuông cùng nước da ngăm hiện rõ nét từng trải của một đời người. Ông vuốt nhẹ lên bộ lông của tôi, khóe miệng hơi cong cong nom rất hiền.

Ông đưa tôi về nhà, một ngôi nhà rất lớn, rất đẹp. Một người con gái chạy tới sà vào lòng ông, hôn lên má ông rồi chăm chú nhìn tôi. Ông xoa đầu người ấy, nhẹ nhàng truyền tôi sang tay người ấy rồi nói:

– Chúc mừng sinh nhật con, con gái của ba. – Ông lại gãi nhẹ đầu tôi hai cái – Đây là chủ nhân của mày, không được cắn, cũng không được cào con bé, nghe chưa?

Tôi ngước nhìn ông chủ ngao lên vài tiếng rồi dụi đầu vào trong vòng tay của cô chủ nhỏ. Cô chủ nhỏ có lẽ rất thích tôi, cô cười khúc khích không thôi, bàn tay vuốt ve, cưng nựng tôi, cô cảm ơn ông chủ rồi cúi xuống hôn lên trán tôi:

– Em đáng yêu quá, chị gọi em là Mỡ nha? Có thích cái tên này không, hả Mỡ?

Hay quá, từ nay tôi đã có tên rồi. Tên của tôi là Mỡ đấy, rất hay phải không?

Ngày 28 tháng 1 năm 2015.

Buổi chiều tôi được cô chủ nhỏ đưa đi chơi, cô chủ nhỏ đáng yêu nhất hệ mặt trời, mua cho tôi rất nhiều đồ. Cô mua cho tôi một túi thức ăn to ơi là to, một cái ổ rất đẹp, còn có mấy món đồ chơi thú vị cô cùng…

Cô chủ nhỏ kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện, chuyện ở trường học, chuyện hồi nhỏ của cô chủ, còn có những kỉ niệm của ông chủ với cô chủ nữa.

Ngày 30 tháng 1 năm 2015.

Trời đã ấm dần lên, nắng ngả vàng trên mái nhà, trải rộng khắp cả vườn hoa. Vài nàng bướm vàng lượn lờ trong vườn, thi thoảng đậu trên một nhành hoa nghỉ ngơi. Tôi sẽ đợi đến khi các nàng mải mê hút mật, không cảnh giác xung quanh mà bất chợt chồm tới để vờn, để bắt. Trò này đối với loài mèo chúng tôi chưa bao giờ là chán. Trong vườn hoa còn trồng một vài cây cỏ bạc hà, mỗi lần tôi lại gần khu vực trồng loại cỏ ấy đều ngửi thấy có một mùi hương rất thơm, rất dễ chịu, khiến tôi luôn phải lăn lộn, trườn bò rồi ôm trọn khóm cỏ ấy vào lòng hàng giờ liền. Trong những lúc tôi còn đang mải mê với đám cỏ ấy thì cô chủ nhỏ vừa đong đưa trên chiếc xích đu bên cạnh vườn hoa vừa chăm chú dõi theo từng trang sách đặt trên đùi. Có đôi khi cô chủ ngước nhìn về phía tôi, sau đó nở nụ cười tươi tắn. Nụ cười của cô chủ nhỏ là hình ảnh đẹp nhất mà tôi từng được thấy, nó như chứa đựng tất cả những điều tốt đẹp ở trên đời này, rực rỡ và thuần khiết hơn bất cứ điều gì. Khi hoàng hôn dần buông  xuống, cô chủ bước tới ôm tôi vào lòng, cúi đầu nựng vào chóp mũi tôi hai cái rồi từ từ bước vào nhà…

Ngày 15 tháng 2 năm 2015.

Trong ngôi nhà rộng lớn này, có rất nhiều ảnh của bà chủ. Trên những tấm ảnh ấy, bà chủ luôn tươi cười, cả khuôn mặt tràn đầy niềm hạnh phúc, có lẽ nụ cười ấy của bà chủ đã được cô chủ nhỏ kế thừa. Mặc dù đã được thấy bà chủ qua rất nhiều tấm ảnh nhưng tôi chưa từng nhìn thấy bà chủ xuất hiện trong ngôi nhà này kể từ khi đến đây.

Chiều nay chỉ có một mình ông chủ ở nhà, ông đã nhốt mình ở trong căn gác xép suốt cả buổi. Căn gác xép này rất ít khi có người ra vào, nhưng bên trong lại rất sạch sẽ, gọn gàng, cảm giác ấm áp hệt như luôn có người sống trong căn phòng này. Sách được nhét đầy trên giá, phần lớn đều là cùng một tác giả, tôi đoán có lẽ đó là sách mà bà chủ viết. Ông chủ cầm trên tay một cuốn sách rất cũ, gáy sách đều đã sờn, những trang giấy đã hơi ố vàng, nhưng được ông chủ rất nâng niu. Ông mân mê quyến sách ấy rất lâu, đôi mắt ông sâu không thấy đáy, tiếng thở đều đặn thi thoảng bị ngắt quãng bởi một tiếng thở dài. Miệng ông lẩm bẩm nói một mình hoặc có lẽ là ông đang nói chuyện với ai, giọng ông trầm, thấp nhưng ấm áp vô cùng. Ông kể chuyện trong nhà cho bà nghe, kể những thành tích trên trường của cô chủ, nói cô chủ đã trưởng thành rồi. Có đôi khi giọng ông nghẹn ngào như người đang khóc, đôi bàn tay chai sạn cầm cuốn sách run lên, ông cúi gằm xuống, ông nói cô chủ nhớ bà chủ nhiều lắm, ông cũng nhớ bà nữa…

Ánh trăng rọi qua cửa sổ soi sáng hình dáng người đàn ông đã đứng tuổi. Dưới nhà có tiếng cửa mở, tiếng cười nói vui vẻ của cô chủ nhỏ và bác giúp việc vọng lên đánh tan sự im lặng của cả căn nhà. Ông chủ đứng dậy, bóng dáng người đàn ông chật vật, khổ sở đã biến mất không còn một chút. Thay vào đó là dáng vẻ vững chãi, dáng lưng thẳng tắp cao lớn, một ông chủ rất đáng tin cậy thường ngày. Bước tới cửa thấy tôi đang nằm đó, ông khẽ cười rồi cúi xuống xoa đầu tôi:

– Đây là bí mật giữa chúng ta thôi đấy nhé.

Ngày 3 tháng 4 năm 2015.

Cô chủ đã nằm viện suốt ba ngày nay, cơn sốt của cô cứ lúc giảm lúc lại tăng nhưng chưa từng hết sốt. Bác sĩ nói bệnh của cô chủ là do di truyền từ bà chủ, không có thuốc chữa khỏi, chỉ có thể ở bên cạnh chăm sóc rồi từ từ bệnh sẽ giảm.

Từ ngày cô chủ ốm, ông chủ cũng coi bệnh viện như nhà ở, chưa từng rời đi dù chỉ một bước chân. Phòng bệnh của cô chủ là phòng VIP nên có căn phòng nhỏ ở bên cạnh cho người thân, mấy ngày nay các cuộc họp trong công ty đều diễn ra ở đó. Tất cả các văn kiện, giấy tờ công việc, ông chủ đều bảo thư kí mang hết tới bệnh viện. Mặc dù đã thuê một bác phụ tá nhưng ông chủ vẫn muốn tự tay chăm sóc và ở bên cạnh chăm sóc cho cô chủ. Tuy rằng cô chủ mới là người ngã bệnh, nhưng thoáng nhìn qua ông chủ, người ta sẽ nghĩ chính người cha kia mới là người mang bệnh. Đôi mắt ông thâm quầng vì thiếu ngủ, đôi môi tái nhợt, chỉ mới ba ngày nhưng trông ông gầy sọp đi, sút rất nhiều cân, cả người nhìn đều không thấy sinh khí. Khi có người ngoài tới, ông cố gắng chống đỡ bằng vẻ uy nghiêm thường ngày mới miễn cưỡng trông khá hơn một chút.

Những lúc cô chủ sốt cao tới mức hôn mê, ông chủ đều rơi vào trầm mặc, không nói bất cứ điều gì, chỉ lặng yên nghe lời dặn của bác sĩ, tiếp tục kiên trì, nhẫn nại ở bên cạnh ân cần chăm sóc cho cô chủ. Nhưng đến cả người ngờ nghệch nhất cũng nhận ra, trong đôi mắt sâu hoắm của người đàn ông ấy, những vết nứt đang dần hiện rõ, giống như thế giới của người ấy sắp vỡ tan tới nơi.

Ông chủ ngủ rất ít, chỉ hơn 2 tiếng một ngày, nhưng trong mỗi giấc ngủ ấy, có vẻ như ông đều gặp ác mộng. Mồ hôi ông ứa ra đầm đìa, đôi mày ông nhăn lại và miệng ông lúc nào cũng lầm bẩm:

– Xin em, đừng mang con bé đi, để nó ở lại với anh. Anh cầu xin em đấy…

Chiều nay, cô chủ nhỏ cuối cùng cũng đã dứt cơn sốt, cô tỉnh hẳn sau một giấc ngủ dài. Đôi má cô hồng hào, đôi mắt cô sáng dần lên và lấp lánh như có nước. Cô nhìn người cha bên cạnh giường bệnh với vẻ mặt xót xa vô cùng, cô ôm lấy ông chủ, thỏ thẻ bên tai ông:

– Con khỏi bệnh rồi, cảm ơn ba. Ba mau nghỉ ngơi đi.

Lần này thì ông chủ có một giấc ngủ dài hơn, cả người ông đều thả lỏng, có lẽ ông không gặp cơn ác mộng nào nữa.

Ngày 5 tháng 7 năm 2015.

Khi tôi chớp chớp đôi mắt thức dậy thì tôi đã ở trong một ngôi nhà gỗ xa lạ. Cuối cùng thì kì nghỉ hè của cả gia đình đã bắt đầu.

Cô chủ nhỏ nói ngôi nhà này chính là nơi nghỉ dưỡng hằng năm của gia đình và cũng là nơi khi còn sống bà chủ thích tới nhất. Căn nhà chính là món quà mà ông chủ dành tặng cho bà chủ. Ngôi nhà gỗ này khá nhỏ nhưng tạo cảm giác ấm cúng vô cùng. Căn nhà chỉ có ba phòng ngủ và một phòng bếp, mọi thứ trong nhà phần lớn đều được làm từ gỗ, mang màu nâu khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu. Bốn phía căn nhà được bao bọc bởi rừng thông nên mùa hè ở đây rất mát mẻ. Xung quanh căn nhà còn có những khóm cỏ xuyến chi mọc rất dày, màu vàng của hoa nổi bật trên nền xanh của cỏ trông hệt như một tấm lụa tơ tằm thượng hạng.

Buổi chiều, cô chủ đưa tôi theo xuống chợ, một khu chợ hải sản sầm uất nằm cách căn nhà của chúng tôi chỉ hơn một cây số. Gọi là chợ hải sản đương nhiên phải bán rất nhiều hải sản rồi, ở đây có bán những con cá lớn nằm vừa một cái chậu to, bán những con tôm hùm, những con mực… được đánh bắt từ ngoài khơi kia về. Tôi cùng cô chủ nhỏ theo chân bác giúp việc mua đồ để tối nấu ăn, sau đó cô chủ nhỏ đưa tôi ra bãi cát ngắm mặt trời lặn nơi góc biển. Nói thực tôi không hứng thú với biển lắm, vì tôi ghét nước.

Nhưng vì được ở bên cô chủ nhỏ nên dù làm gì tôi cũng đều thích.

Cả trời và biển đều nhuốm một màu đỏ rực rỡ, một bức tranh hoang sơ hiện ra ngày một rõ ràng hơn. Tiếng sóng đánh mạnh vào bờ hòa cùng những lời kể chuyện của cô chủ nhỏ tựa như một bản tình ca buồn da diết. Đôi mắt cô chủ nhìn về hướng chân trời, nơi ngăn cách giữa trời và biển, không hiểu sao nhưng tôi cảm thấy ánh mắt ấy buồn đến lạ. Tôi dụi đầu vào lòng bàn tay cô, lắng nghe cô kể chuyện. Cô kể về bà chủ, người mà trước đây cô chưa từng kể với tôi. Cô kể về những buổi chiều bà chủ đưa cô đi ngắm hoàng hôn, bàn tay ấm áp của bà ôm trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô, bà đọc cho cô nghe những bài thơ về biển, về những chuyện vui vẻ, bà nói bà yêu cô chủ và ông chủ tới nhường nào… Tôi có thể cảm nhận từng cái run rẩy trên người cô chủ, đôi mắt cô cũng trở nên lấp lánh như có nước, có lẽ ẩn sâu trong người cô, đằng sau nụ cười tươi tắn như ánh dương kia cũng là nỗi nhớ, nỗi đau đớn giống như ông chủ vậy…

Trời dần tối, tiếng sóng đánh vào bờ vang lên đều đều, cô chủ đứng dậy, phủi cát dính trên người rồi nở nụ cười ngọt ngào với tôi, đôi mắt cô trở lại vẻ lanh lợi thường ngày. Những tháng ngày ở bên cạnh cô chủ và ông chủ là những tháng ngày êm ả, thanh bình và hạnh phúc nhất trong đời tôi. Bóng cô chủ trải dài trên cát, tôi nhìn mãi theo cái bóng ấy và thầm mong những tháng ngày như thế này có thể trải dài mãi về sau…

Ngày 22 tháng 3 năm 2016.

Trời không có nắng, những đám mây xám xịt như bao trùm lấy cả thế giới. Ông chủ đã ra ngoài từ sáng sớm, dáng vẻ của ông chậm rãi và bình thản như sắp đi về một nơi rất xa xôi nào đó. Trước khi đi, ông có vào phòng của cô chủ nhỏ, khi ấy cô chủ còn đang ngủ, ông không đánh thức cô chủ mà chỉ ngồi bên cạnh cô lặng nhìn cô một lúc lâu, rồi cúi xuống hôn lên trán cô. Ông chủ cũng tiến đến cạnh cái ổ nhỏ của tôi, xoa đầu tôi nhè nhẹ rồi thầm thì:

– Mỡ này, nhất định phải ở bên cạnh cô chủ đấy nhé.

Rồi sau đó, ông chủ rời đi, không có chiếc xe nào đưa ông đi cả.

Những ngày gần đây, công việc ở công ty có lẽ không được suôn sẻ, ông chủ thường xuyên phải làm việc tới tận khuya mới trở về nhà, nhưng về nhà rồi điện thoai công việc của ông cứ cách vài chục phút lại reo một lần. Vì vậy lần rời đi từ sớm này của ông chủ không khiến bất kì ai trong nhà nghi ngờ, mọi người đều chỉ nghĩ ông chủ có việc tại công ty thôi.

Cho đến chiều muộn hôm đó, cô chủ nhỏ nhận được một cuộc điện thoại từ người bạn thân, không biết người bạn đó nói gì nhưng sau khi nghe xong, mặt cô chủ nhỏ tái hẳn đi, cô lịm người ngã xuống ghế, đôi mắt cô bỗng chốc trở lên trống rỗng, vô hồn. Bác giúp việc vội chạy tới, sờ nắn tay chân xem cô chủ có sao không, chỉ thấy giọng cô chủ run run, bảo bác giúp việc mở giúp cô tivi.

Khi chiếc tivi vừa được mở lên thì mọi người trong nhà đều bàng hoàng cùng bất ngờ. Ông chủ xuất hiện trên màn hình tivi, bị rất nhiều người bao quanh, cảnh sát ở xung quanh ông, phóng viêng cùng những máy quay đều hướng về phía ông… Người ta nói ông chủ đã đi đầu thú trong vụ hối lộ đang được cảnh sát điều tra gần đây, tất cả những bên liên quan đều sẽ bị bắt giữ chờ điều tra và xét xử… Bác giúp việc vội cầm lấy cái điều khiển tắt đi, bác đỡ lấy cô chủ lúng túng an ủi cô, chính bản thân bác cũng bối rối vì không thể tin được những điều vừa nghe được. Trong tâm tưởng của bác, ông chủ luôn là một người đàn ông tốt, một người hiền hậu và tốt bụng. Cô chủ cứ ngồi gục đầu ôm gối rất lâu, tóc cô rũ rượi trượt xuống bao phủ lấy cả thân hình vốn rất nhỏ bé của cô, tiếng cô nức lên từng cơn, miệng không ngừng đặt ra những câu hỏi nhỏ không lên hơi. Cảnh tượng ấy khiến bất cứ ai nhìn thấy đều có cảm giác có một con dao sắc găm chặt vào trái tim nơi lồng ngực, nó đau đớn đến mức tưởng như nghẹt thở, nhưng ai cũng chỉ biết đứng lặng ở đó nhìn cô chủ vì họ không biết phải làm gì với người con gái tội nghiệp này.

Ngày 25 tháng 4 năm 2016.

Suốt hơn một tháng nay, bầu không khí ảm đạm đến đáng sợ luôn bao trùm lấy cả căn nhà rộng lớn này. Khuôn mặt cô chủ lúc nào cũng ủ rũ và tăm tối, tôi chỉ có thể thấy một mảng đen kịt trong đôi mắt to của cô. Mỗi đêm cô đều khóc, có đôi khi cô khóc thành tiếng, có đôi khi cô ôm lấy lồng ngực nức nở không lên hơi… Có những lúc cô vuốt ve tôi, ánh mắt nhìn ra một phía nào đó rất xa xôi, khuôn mặt cô như muốn nói gì đó nhưng chẳng bao giờ cô cất tiếng, cô chỉ ngồi lặng như thế, rất lâu…

Sáng nay, tòa tuyên án 20 năm tù giam giành cho ông chủ, ông cũng giao nộp ba phần tư số tài sản cá nhân của mình. Trước lúc bị giải đi, ông chủ nhìn cô chủ nhỏ với ánh mắt áy náy khôn cùng, ông cố nhoẻn miệng cười rồi cúi đầu rời đi. Cô chủ nhỏ cũng không nói lời nào với ông chủ, cô cũng không khóc, không oán trách mà chỉ đến nhìn ông rồi quay trở về nhà.

Buổi chiều, người luật sư riêng trước đây của ông chủ có đến nhà, ông ta đặt những tờ văn kiện lên bàn, rồi bảo với cô chủ rằng trước khi ra đầu thú, ông chủ đã lo mọi thứ tươm tất, ổn thỏa cho cô hết rồi, kể cả hiện tại ông chủ phải ngồi tù, cô chủ vẫn có thể sống một cuộc sống đủ đầy, không hề thiếu thốn bất cứ thứ gì khác. Sau khi nghe xong, cô chủ nhìn chằm chằm xuống những tờ văn kiện, đôi mắt cô như có nước, nhưng cô cố nín lại, để mình không khóc nữa. Người luật sư cũng không thúc giục, ông ta ngồi đó, quan sát người thiếu nữ gầy gò, mỏng manh đến đáng thương này, đôi mắt ông ta ánh lên một vẻ chua xót và thương hại. Chừng ba mươi phút sau, người luật sư có lẽ nghĩ ông ta nên rời khỏi, ông ta đứng lên và định nói lời tạm biệt thì cô chủ bỗng dưng cất tiếng:

– Chú Dương, cháu chỉ cần căn nhà gỗ bên bờ biển thôi, tất cả những phần tài sản còn lại, chú giúp cháu đem đi làm từ thiện.

Người luật sư không giấu nổi vẻ khó tin trên khuôn măt, có lẽ ông ta tưởng mình nghe nhầm. Nhưng nhìn cô chủ một lúc, ông ta như chợt hiểu ra điều gì, ông chỉ gật đậu đồng ý rồi rời đi.

Cô chủ nhỏ ôm lấy tôi, vùi đầu vào bộ lông mềm mại của tôi thì thầm:

– Mỡ này, có lẽ ba chị không hề biết, thứ chị cần là ông ấy, không phải những thứ tài sản vô nghĩa này…

Ngày 10 tháng 6 năm 2016.

Cuộc thi trung học phổ thông quốc gia cuối cùng cũng đã kết thúc, cô chủ đã không còn là học sinh nữa rồi. Người chào đón cô ở cổng trưởng là bà ngoại, bà ôm chặt cô vào lòng, vuốt nhẹ theo sống lưng cô, bà không hỏi cô làm bài có tốt hay không mà chỉ ân cần nói cô đã làm rất tốt rồi. Cô cũng ôm lấy bà, cười nhẹ nhàng.

Từ ngày phiên tòa kết thúc, cô chủ dọn đến nhà bà ngoại sống. Cô chủ nhỏ tuy dáng người mỏng manh, gầy gò nhưng sức sống trong cô mãnh liệt và quật cường hơn bất kì ai. Cô dần chấp nhận chuyện của ông chủ, cô cũng không khóc nữa, cố gắng dồn toàn bộ thời gian vào cuộc thi tốt nghiệp. Nhưng giống như một vết thương không muốn cho người khác thấy, người thiếu nữ ấy chỉ giấu những nỗi đau ấy vào sâu trong tâm hồn, cố gằng lờ nó đi mà tiếp tục cuộc sống thường nhật. Đôi lúc, vết thương ấy sẽ nhói lên khiến cô không thể lờ nó đi được nữa, nhưng cô chủ của tôi rất dũng cảm, cô không khóc mà tìm đến những cuốn sách của bà chủ, dùng chúng để làm dịu nỗi đau trong tâm hồn cô. Chỉ là cũng từ đây, tôi không còn thấy được nụ cười như ánh dương khi xưa của cô nữa, hay nói đúng hơn, tôi không còn được thấy một người thiếu nữ lanh lợi, lém lỉnh mà là một cô chủ điềm đạm, ít nói cùng nụ cười như chất chứa nhiều ưu tư.

Buổi chiều, cô chủ đi thăm ông chủ, cô kể cho ông nghe chuyện cô đã tốt nghiệp, những dự tính tương lai của cô, hỏi thăm sức khỏe  ông chủ và nhiều thứ khác nữa. Ông chủ ngồi nghe một hồi, do dự mãi, cuối cùng ông nhìn mũi chân mình dưới sàn nhà hỏi cô chủ có trách ông không. Bàn tay mảnh dẻ, trắng trẻo của cô chủ nắm lấy đôi bàn chai sạn của ông chủ:

– Sao con trách ba được, ba là ba của con kia mà.

Ngày 14 tháng 3 năm 2020.

Con người bề ngoài tưởng chừng như một loài động vật yếu ớt, dù là răng nanh hay móng vuốt đều không có, nhưng ở bên trong họ lại có một sức mạnh lớn hơn bất cứ loài sinh vật nào trên hành tinh này.

Những tháng ngày khi bước chân tới thủ đô chật chội, đầy khói bụi học để học tập, cô chủ nhỏ chỉ có một thân một mình, thực ra nói vậy cũng không đúng lắm, vì bên cạnh cô chủ còn có tôi nữa, nhưng bản thân chỉ là một con mèo, tôi cũng không thể giúp đỡ được cô chủ việc gì. Những năm đại học, cô chủ vừa học vừa làm thêm ở các tiệm cà phê, pizza hoặc tiệm sách. Lúc đó, tôi có cảm giác cô chủ nhỏ muốn vùi mình vào dòng thời gian vậy, dù là học hay làm việc, cô đều gần như dồn toàn bộ sinh mạng nhỏ nhoi của mình vào, như thể cô có thể chết bất cứ lúc nào vì kiệt sức. Tôi mơ hồ nhận ra những vết thương trong tâm hồn cô hóa ra vẫn chưa thể lành, cô chỉ là tìm thêm việc cho mình để quên đi nó mà thôi.

Sau khi học đại học, cô chủ xin được vào thực tập trong một công ty xuất bản sách. Nói là thực tập cho oai, chứ thực ra công việc của cô ở đó chỉ làm làm mấy việc vặt như in văn bản, đánh máy giúp các nhân viên… Vốn dĩ cô muốn xin vào vị trí biên tập sách, nhưng họ nói cô chưa có kinh nghiệm gì đó, nên chỉ giao cho cô mấy nhiệm vụ lặt vặt. Bản thân cô chủ biết rằng họ đang làm khó mình nhưng cô vẫn kiên trì, dù là mấy chuyện nhỏ nhặt cũng đặt hết tâm huyết, làm việc vô cùng cẩn thận. Buổi tối cô còn xin làm thêm ở một tiệm bán đồ ăn nhanh gần nhà, làm việc đến gần mười một giờ đêm mới về đến nhà. Gía đất ở thủ đô vốn rất đắt, cô chăm chỉ như vậy cũng chỉ miễn cưỡng trả được tiền sinh hoạt cùng tiền thuê nhà, dư dả cũng không được mấy đồng.

Hôm nay cũng như mọi ngày, cô chủ nhỏ ra khỏi nhà từ sớm, đến trưa về nhà một chút để cho tôi ăn cơm rồi đi ngay, sau đó đến hơn mười một giờ đêm cô chủ mới trở lại. Cô chủ nhướn người lấy trên kệ tủ một gói thức ăn, đổ vào bát cho tôi, sau đó lại tự úp cho bản thân một gói mì. Thứ thức ăn không tốt cho sức khỏe này đang dần trở thành món chính của cô chủ mất rồi, tôi thật sự ước rằng tôi có cơ thể giống con người, như vậy có thể nấu một bữa cơm đàng hoàng khi cô chủ trở về nhà. Sau khi ăn xong, cô chủ ngồi xổm xuống bên cạnh tôi, tôi cũng dụi đầu vào lòng bàn tay cô, cô khẽ cười, ôm tôi vào lòng, vuốt ve bộ lông tôi:

– Mỡ này, hình như từ hồi chúng ta lên thủ đô, chị với em có ít thời gian với nhau hơn thì phải. Biết làm sao đây, chị phải làm việc thì chúng ta mới có nhà để ở, mới có tiền mua thức ăn cho em chứ. Xin lỗi em nhé, bắt em lên trên này chịu khổ chung với chị, nếu để em ở lại với bà ngoại có lẽ em sẽ sống tốt hơn nhỉ. Nhưng chị thực sự không thể để Mỡ ở lại đó, chị cần em ở bên cạnh chị, vì em là gia đình của chị. Chỉ cần em ở bên thì mỗi lúc chị thấy mỏi mệt, những mỏi mệt ấy đều không là gì hết.

Tôi lại dụi đầu vào lòng cô chủ nhỏ, tôi chỉ muốn bày tỏ rằng, tôi cũng vậy, tôi không cảm thấy phải chịu khổ bất cứ điều gì, vì tôi đang được ở bên cạnh cô chủ, người mà đối với tôi là đáng quý nhất.

Ngày 20 tháng 6 năm 2023.

Hôm nay trời mưa, cả bầu trời đều chỉ có một màu xám tro. Thực ra mưa cũng rất tốt, có thể làm dịu bớt cái nóng gắt của mùa hạ, cũng có thể làm cho cây cối thêm xanh tốt hơn. Cô chủ nhỏ chẳng phải vẫn thường nói cô thích ở căn nhà gỗ nhìn mưa rơi hay sao? Chẳng phải cô nói cô thích nghe tiếng mưa tí tách rơi trên những tán lá thông hay sao? Cô còn nói cô thích nhìn những đám cỏ xuyến chi tắm mình trong những giọt nước mát nữa mà? Vậy cớ vì sao hôm nay trông cô buồn đến thế?

Cô chủ nhỏ ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kĩ, từ ngoài hiên nhà, cô hướng mắt ra xa, cô đặt tôi nằm trong lòng cô, bàn tay vuốt ve dọc sống lưng tôi. Đôi mắt cô ảm đạm, nét buồn man mác không ẩn giấu hiện rõ trong đôi mắt cô. Thỉnh thoảng khi tôi ngước lên, tôi lại thấy đôi mắt ấy lóng lánh như có nước, nhưng hình như cô không khóc.

Công việc của cô giờ đây đã tốt hơn nhiều, cô đã được trở thành nhân viên chính thức, được cấp trên tin tưởng giao cho biên tập một vài quyển sách của các tác giả trẻ. Cô cũng không làm thêm buổi tối nữa, cũng không cần ăn mì gói thay cơm nữa rồi. Cuộc sống của cô dường như rất tốt. À, buổi tối hôm trước cô còn kể với tôi, cô có người thương rồi, người ấy cũng rất thương cô. Cô chủ nhỏ của tôi xem ra đã không còn nhỏ nữa rồi, những trở ngại dường như không thể làm khó được cô nữa. Thật tốt quá! Vậy tại sao trông cô buồn thế?

Là vì chuyện đó sao? Có lẽ là vì chuyện đó thật rồi.

Gần một tháng trước, sức khỏe của tôi không tốt lắm, tôi không muốn ăn, cả ngày chỉ muốn ngủ, cô chủ nhỏ liền đưa tôi tới chỗ bác sĩ thú y. Sau khi khám xong, bác sĩ chỉ đơn giản nói một câu, tôi cũng không có bệnh gì, chỉ là đã già rồi, sẽ sớm… Nếu tôi nhớ không nhầm, cô chủ khi nghe xong nét mắt có chút sụp đổ, cô ôm chặt lấy tôi rồi đưa tôi về nhà.

Loài người không phải vẫn có câu “Sinh lão bệnh tử” đó sao? Dù sao đó cũng là chuyện rồi sẽ tới thôi. Lúc ông chủ đón tôi về, tôi cũng đã là một con mèo lớn, ở bên cô chủ thời gian qua quả thật là một đoạn thời gian dài. Đoạn thời gian đó đối với tôi là đoạn kí ức tốt đẹp nhất, đáng quý nhất, hạnh phúc nhất. Tôi ngả người vào trong lòng cô chủ, cùng cô nhìn mưa rơi bên ngoài.

Mưa cứ rơi như vậy, sẽ rơi mãi chứ? Không đâu, mưa sẽ ngừng sớm thôi, và nắng sẽ lên, ánh nắng sẽ sưởi ấm cả thế gian này. Vì vậy, dù tôi có ra đi cũng không sao cả, cô chủ nhỏ của tôi ơi. Giờ phút này đây, tôi rất muốn cô biết rằng, ở bên cô là điều hạnh phúc nhất cuộc đời tôi. Quãng đời này được đi cùng với cô một đoạn đường chính là hành trình tuyệt vời nhất. Hình như tôi có chút lạnh, cũng có một chút muốn ngủ, có lẽ là một giấc ngủ dài sao? Mưa hắt vào ư? Nhưng sao mưa lại có chút mặn nhỉ? Cô khóc sao? Cô chủ nhỏ của tôi, đã bao lâu rồi tôi không thấy cô khóc, cô chủ vẫn luôn rất mạnh mẽ và kiên cường không phải sao? Cô chủ nhỏ của tôi ơi, xin cô đừng khóc!  Vì nụ cười của cô mới chính là thứ đẹp nhất thế gian này. Cô có nghe thấy tiếng tôi không? Tôi muốn nhìn thấy nụ cười của cô. Ồ, đây rồi, chính là nó nhỉ.  Hệt như nụ cười mà cô đã trao cho tôi những ngày đầu ta gặp nhau, nó đẹp và thuần khiết quá. Thật tốt vì tôi lại có thể nhìn thấy nó thêm một lần nữa. Đúng thật là tốt quá!

Cô chủ nhỏ của tôi ơi, xem ra tôi thật sự phải đi rồi. Tôi thật sự rất hạnh phúc khi được ở bên cạnh cô. Tạm biệt cô. Và cũng cảm ơn cô.

 

Bài cùng chuyên mục

Thuỳ Dương

Thuỳ Dương (4 năm trước.)

Level: 6

50%

Số Xu: 2438

Thuỳ Dương đã tặng 2 Xu cho Tác Giả.

Thú vị nha chúc bạn thành công


Cố Ước

Cố Ước (4 năm trước.)

Level: 7

56%

Số Xu: 1045

Cố Ước đã tặng 1 Xu cho Tác Giả.

thú vị

 

 


Tương Nhi

Tương Nhi (4 năm trước.)

Level: 5

60%

Số Xu: 295

Hay quá bạn, cố lên


Bùi Thu Trang

Bùi Thu Trang (4 năm trước.)

Level: 4

60%

Số Xu: 484

Chu Thanh Thiên

Của ít lòng nhiều, cố lên tác giả :3, hay đó :3  

Cảm ơn sự ủng hộ của bạn nha :v


Chu Thanh Thiên

Chu Thanh Thiên (4 năm trước.)

Level: 7

78%

Số Xu: 4251

Chu Thanh Thiên đã tặng 3 Xu cho Tác Giả.

Của ít lòng nhiều, cố lên tác giả :3, hay đó :3

 


Thành Viên

Thành viên online: Lâm Tuyết Nhi và 279 Khách

Thành Viên: 60979
|
Số Chủ Đề: 9041
|
Số Chương: 28217
|
Số Bình Luận: 115380
|
Thành Viên Mới: Na Trần

duyên âm truyen 12 chom sao phân tích trao duyên 5cm/s cảnh ngày hè ma nữ đáng yêu sesshomaru thuyết minh về cây lúa phế hậu tướng quân thuyết minh về áo dài tuổi trẻ và tương lai đất nước

Audio truyện full

phàm nhân tu tiên audio

tiên nghịch audio

vũ thần chúa tể audio

thế giới hoàn mỹ audio

vô thượng thần đế audio

van co than de

Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta audio

Sư Huynh Ta Quá Ổn Trọng audio

Quỷ Bí Chi Chủ audio

Thiên Cơ Lâu: Bắt Đầu Chế Tạo Âm Hiểm Bảng audio

Tối Cường Trang Bức Đả Kiểm Hệ Thống audio

Tu Chân Tứ Vạn Niên audio

thê vi thượng

truyện teen

yêu thần ký

con đường bá chủ

thần mộ

đế bá

tinh thần biến

thần ấn vương tọa

đấu la đại lục 5

Truyện ebook dịch full

bắt đầu 3000 lượt rút thăm, ta trực tiếp thành bá chủ dị giới

bất diệt thần vương

chư giới tận thế online

đại phụng đả canh nhân

sư huynh ta quá ổn trọng

ta! thiên mệnh đại nhân vật phản phái

thiên cơ lâu: bắt đầu chế tạo âm hiểm bảng

thiếu niên ca hành

thiếu niên bạch mã túy xuân phong

tối cường trang bức đả kiểm hệ thống

tối cường sơn tặc hệ thống

trọng sinh chi tối cường kiếm thần

tu chân tứ vạn niên

vạn cổ tối cường tông

chẳng lẽ thật sự có người cảm thấy sư tôn là phàm nhân sao

đại sư huynh không có gì lạ

phu quân Ẩn cư mười năm, một kiếm trảm tiên đế

núp lùm trăm năm, khi ra ngoài đã vô địch!

quang âm chi ngoại

quật khởi thời đại mới

ta là tham quan các nàng lại nói ta là trung thần

thiên hạ đệ cửu

trọng sinh thay đổi thời đại

xuyên đến năm mất mùa, ta trở thành mẹ chồng cực phẩm

bất diệt long đế

côn luân ma chủ

đan hoàng võ đế

đỉnh cấp khí vận, lặng lẽ tu luyện ngàn năm

đường tăng đánh xuyên tây du

hoả chủng vạn năng

long phù

mỹ thực gia Ở dị giới

nguyên lai ta là tu tiên đại lão

nhân danh bóng đêm – đệ nhất danh sách 2

siêu cấp thần y tại đô thị

ta chỉ muốn an tĩnh làm cẩu đạo bên trong người

từ dã quái bắt đầu tiến hóa thăng cấp

ta tu tiên tại gia tộc

tạo hóa chi vương

thần cấp đại ma đầu

thiên cơ điện

tu chân nói chuyện phiếm quần

tu la ma đế (tu la đế tôn)

từ man hoang tộc trưởng chứng đạo thành thần

tuyệt thế dược thần

vạn tộc chi kiếp

xích tâm tuần thiên

ta thật không phải cái thế cao nhân

ta thật không muốn trọng sinh a

âm phủ thần thám

đại mộng chủ

gia gia tạo phản tại dị giới, ta liền vô địch Ở đô thị!

livestream siêu kinh dị

ta là thần cấp đại phản phái

ta tại trấn ma ti nuôi ma

tây du đại giải trí

trạm thu nhận tai Ách

bần tăng chả ngán ai bao giờ

dạ thiên tử

đế trụ

đối tượng hẹn hò là thần minh chi nữ

đô thị: bắt đầu từ trên đường cứu người

kiếm vương triều

linh cảnh hành giả

ngân hồ

quyền bính

ta thật không muốn làm chúa cứu thế

ta vô địch từ phá của bắt đầu

ta xây gia viên trên lưng huyền vũ

thế tử hung mãnh

thì ra ta là tuyệt thế võ thần

toàn chức nghệ thuật gia

tướng minh

bá võ

bắc tống nhàn vương

thập niên 70: cuộc sống gia đình của cô nàng yêu kiều

thâm hải dư tẫn

gia phụ hán cao tổ

đại thánh truyện

cá mặn lên đệ nhất thiên bảng

binh lâm thiên hạ

toàn dân võng du: bắt đầu vô hạn điểm kỹ năng

đô thị: bắt đầu từ trên đường cứu người

bắt đầu từ một cái giếng biến dị

bắt đầu khen thưởng 100 triệu mạng

bảo hộ tộc trưởng phe ta

bàng môn đạo sĩ Ở thế giới chí quái

bạch thủ yêu sư

thuộc tính tu hành nhân sinh của ta

thoái hóa toàn cầu

thịnh đường quật khởi

[mạt thế] thiên tai càn quét

thiên giáng đại vận

thiên cung

theo hồng nguyệt bắt đầu

thâu hương

thập niên 80: yểu điệu mỹ nhân (cổ xuyên kim)

thập niên 80: tiểu kiều thê

thập niên 80 mẹ kế nuôi con hằng ngày

thập niên 70: trở thành mẹ kế Ác độc của nam chính truyện khởi điểm

thập niên 70: sống lại, làm giàu

thập niên 60: làm giàu, dạy con

thập niên 60: đại nữ xưởng trưởng

thập niên 60: cuộc sống tốt đẹp sau khi trọng sinh

võ công tự động tu luyện: ta tại ma giáo tu thành phật hoàng!

ta mô phỏng con đường trường sinh trong nhóm chat

lãnh địa tại mạt thế

xin nhờ, ta thật không muốn cùng mỹ nữ chưởng môn yêu đương a!

dạy đồ vạn lần trả về, vi sư chưa từng tàng tư

minh thiên hạ

mạt thế vô hạn thôn phệ

mạc cầu tiên duyên

ma vật tế đàn

lược thiên ký

lục địa kiện tiên

lãnh chúa toàn dân: điểm danh nhận giảm giá thần khí

lãnh chúa cầu sinh từ tiểu viện tàn tạ bắt đầu đánh chiếm

kiếm tiên Ở đây

khủng bố sống lại

không để ta chết nữa, ta vô địch thật đấy

khi bác sĩ mở hack

khấu vấn tiên đạo

khai quốc công tặc

hồng hoang quan hệ hộ

hồn chủ

hệ thống siêu cấp tông môn

hệ thống giúp quỷ làm vui

hãn thích

căn cứ số 7

Ở rể (chuế tế)

coi mắt đi nhầm bàn, ta bị đối tượng hẹn hò bắt cóc

điên rồi ! ngươi xác định ngươi là ngự thú sư?

đệ đệ của ta là thiên tuyển chi tử

đại hạ văn thánh

hàn môn kiêu sĩ

hán hương

gen của ta vô hạn tiến hóa

dụ tội

thập niên 70: đoán mệnh sư

đồ đệ của ta đều là trùm phản diện

đấu phá chi dịch bảo hệ thống

đạo quân

đạo lữ hung mãnh của ta cũng trùng sinh

dân gian ngụy văn thực lục

đại quản gia là ma hoàng

đại minh võ phu

đại kiếp chủ

đại chu tiên lại

cường giả hàng lâm Ở đô thị

cuộc sống hằng ngày của kiếm khách cổ đại

cửa hàng kinh doanh Ở dị giới

con ta, nhanh liều cho cha

cỏ dại cũng có hệ thống hack

chung cực toàn năng học sinh

cao thủ thâu hương

cấm kỵ sư

bán tiên

nương tử nhà ta, không thích hợp

ngụy quân tử thấy chết không sờn

ta hôn quân, bắt đầu đưa tặng giang sơn, thành thiên cổ nhất đế

ta tại dị giới thành võ thánh

ta trở thành truyền thuyết Ở hồng kông

ta từ trong gương xoát cấp

tận thế trò chơi ghép hình

thả nữ phù thủy kia ra

nhân sinh của ta có thể vô hạn mô phỏng

ổn trụ biệt lãng

phần mềm treo máy: ta bất tri bất giác liền vô địch

phản phái vô địch: mang theo đồ đệ đi săn khí vận

sủng thú siêu thần

huyền huyễn: ta! bắt đầu sáng tạo thiên cơ lâu!

ta chỉ muốn an tĩnh chơi game

ta có một thân bị động kỹ

thánh khư

thần cấp lựa chọn: ngự thú sư này có Ức điểm dữ dội

thâm không bỉ ngạn

thái cổ thần vương

tên đầu trọc này rất nguy hiểm

tận thế tân thế giới

ta tại tận thế nhặt bảo rương

tại mạt thế, mọi người thay phiên nhau diễn kịch

ta trở thành phú nhị đại phản phái

ta thật sự không mở hắc điếm

ta nguyên thần có thể ký thác thiên đạo

ta làm cẩm lý Ở trò chơi sinh tồn

ta là võ học gia

ta là tùy tùng của nữ phản diện

ta có thể thấy Ẩn tàng cơ duyên

sử thượng đệ nhất mật thám

số 13 phố mink

siêu phẩm vu sư

rich player – võng du thần cấp cường hào

quỷ bí chi chủ

quốc vương vạn tuế

phát thanh khủng bố

phản diện siêu cấp

nhìn thấy thanh máu ta liền vô địch

nhân sinh hung hãn

nguyên tôn

người đưa thư khủng bố

người đọc sách đại ngụy

người chơi hung mãnh

ngạo thế đan thần

mục thần ký

minh triều ngụy quân tử

cổ chân nhân

tuyệt thế vũ thần

tự mình tu thành người đuổi quỷ

trưởng tỷ nhà nông có không gian

trò chơi hệ chữa trị của tôi

tối cường phản phái hệ thống

toàn năng khí thiếu

toàn cầu cao võ

tinh môn

tiêu dao tiểu thư sinh

tiêu dao du

vừa bị từ hôn! siêu cấp thiên hậu mang em bé đến ngăn cửa

y vương cái thế

trùng sinh chi kiêu hùng quật khởi

từ giới giải trí đến nhà giàu số 1

tiên đạo quỷ dị

xuyên việt bắt đầu từ nuôi rồng

xuyên thành thanh niên tri thức nữ phụ về thành phố

xuyên thành nha hoàn của nữ chính, ta nằm yên làm giàu

xe mỹ thực di động của nữ pháo hôi tại mạt thế

wechat của ta kết nối thông tam giới

vừa thành tiên thần, con cháu cầu ta đăng cơ

vũ trụ chức nghiệp tuyển thủ

võ học ta tu luyện có khả năng bạo kích

vô địch thật tịch mịch

vô địch sư thúc tổ

võ công của ta quá thần kỳ, có thể tự động tu luyện

vĩnh dạ thần hành

viễn cổ đi bắt hải sản làm giàu ký

vị hôn thê của ta là kiếm thánh

tùy thân liệp thú không gian (bản dịch)

tu tiên mô phỏng ngàn vạn lần , ta cử thế vô địch

tu tiên ba trăm năm đột nhiên phát hiện là võ hiệp

từ tận thế ta bắt đầu vô địch

tu luyện bắt đầu từ đơn giản hóa công pháp

trùng sinh thế gia tử

trọng sinh trở thành mạnh nhất vũ trụ

trọng sinh đại đạo tặc

trọng sinh 1988: em gái ruột của nam chính truyện niên đại

trò chơi đói khát cầu sinh

triệu hồi cuồng triều Ở mạt thế

trạch nhật phi thăng

toàn dân trò chơi: từ zombie tận thế bắt đầu treo máy

toàn cầu hung thú: ta có vô số thần thoại cấp sủng thú

tiên phủ trường sinh

tiên đình phong đạo truyện

tiệm tạp hoá âm dương

truyện audio

phàm nhân tu tiên audio

tiên nghịch audio

vũ thần chúa tể audio

thế giới hoàn mỹ audio

vô thượng thần đế audio

van co than de

bảo hộ tộc trưởng phe ta audio

sư huynh ta quá ổn trọng audio

quỷ bí chi chủ audio

thiên cơ lâu: bắt đầu chế tạo âm hiểm bảng audio

tối cường trang bức đả kiểm hệ thống audio

tu chân tứ vạn niên audio

thê vi thượng

truyện teen

yêu thần ký

con đường bá chủ

thần mộ

đế bá

tinh thần biến

thần ấn vương tọa

đấu la đại lục 5