Chương 1: Tôi muốn “mồ côi”

Tôi đã mơ về cái mốc mười tám tuổi. Nó giống như một cánh cửa ở trên cùng các bậc thang, chỉ cần tôi với tới, mở ra, thì ngay lập tức có thể bỏ chạy thật xa và thoát khỏi bóng ma của người đàn ông đó. Tôi sẽ hét lớn vào mặt những kẻ ở lại rằng: “Tôi muốn từ bỏ quyền giám hộ, tôi muốn được mồ côi!”

Bạn không nghe nhầm đâu, tôi muốn “từ bố mình”. Nhưng tiếc rằng chẳng có luật pháp nào cho phép điều đó. Giả như có đi chăng nữa thì ông ta cũng dùng quyền lực để bóp chết mọi cố gắng của tôi. Có một thắc mắc mà mãi tôi không thể trả lời được: “Nếu ông ta đã không cần mẹ thì vì sao vẫn cố chấp giữ tôi lại? Cưới một người phụ nữ khác, sinh ra một đứa con khác là được mà?” Vở kịch tình phụ tử của ông ta luôn làm tôi buồn nôn. Càng nực cười hơn nữa khi mọi người đều tin ông ta răm rắp. Có lẽ trong mắt họ tôi là một đứa trẻ ngu ngốc có phúc mà không biết hưởng. Phúc ở đâu ra? Có ai biết ông ta đã đối xử thế nào với mẹ không? Có ai biết ông ta đã làm gì với hồ sơ xét tuyển đại học của tôi không? Mà cũng đúng, dù có biết đi chăng nữa thì lí do biện hộ luôn luôn là: “Như vậy mới tốt cho con.”

Tôi kiên nhẫn sống ở nơi đó suốt mười tám năm cũng chỉ vì một lần tung cánh. Vì muốn rời khỏi thành phố này, rời khỏi ông ta mà lên một kế hoạch thật hoàn hảo. Chỉ cần tôi đậu đại học Luật thành phố Hồ Chí Minh thì cánh cửa tự do sẽ rộng mở. Tôi nghĩ vậy, mòn mỏi mong chờ và cuối cùng nhận được giấy báo trúng tuyển. Niềm vui của tôi lúc đó quý giá biết mấy, nụ cười thật lòng thật dạ mà tôi đánh mất hơn mười năm nay cuối cùng cũng trở lại. Nếu bạn biết điều đó có ý nghĩa như thế nào thì hẳn bạn chỉ muốn xé xác kẻ đã tàn nhẫn vả một phát vào mặt tôi. Là vả theo nghĩa bóng. Khoảnh khắc tôi phát hiện ra thứ mình đang cầm trên tay là giấy báo trúng tuyển của trường Đại học Kinh tế Quốc Dân Hà Nội, có thứ gì đó đột ngột đông cứng, lại có gì đó rạn nứt, rồi vỡ toang như một tấm kính.

Ông ta lại chạm đến giới hạn cuối cùng của tôi rồi!

Làm gì có chuyện tôi chịu đến trường? Tôi càng không muốn mình đơn phương thôi học. Tôi muốn mình bị đuổi thật nhục nhã, bị khiển trách thật rùm beng, để họ buộc phải lôi ông ta lên trước trường mà xin lỗi, để tất cả các tựa báo đều chụp lại bản mặt méo mó của chủ tịch tập đoàn Interavel. Lần này nếu có ai đó dám phá vỡ nụ cười của tôi, tôi sẽ nguyền rủa kẻ đó đến hết đời.

Tôi đã tức giận như vậy đấy!

Trong phòng hội đồng tràn đầy ánh nắng, có ba người ngồi lặng lẽ một hồi lâu. Người ngồi ghế chủ tọa mang dáng dấp đáng kính của một học giả uyên bác, người ngồi bên cạnh có mái tóc hoa râm và bộ comple phẳng phiu. Người cuối cùng mặc áo sơ mi trắng và gương mặt nam tính trẻ trung. Bọn họ cùng chau mày trầm ngâm nhìn một tờ báo đặt giữa bàn: “Rộ tin sinh viên mua điểm để vào trường Đại học Quốc Dân, có thật là con gái chủ tịch tập đoàn lớn?”

Vị học giả uyên thâm cũng là thầy hiệu trưởng Bạch Lê lên tiếng trước: “Con bé đã chống đối đến mức này thì cậu có muốn suy nghĩ lại không?”

Người đàn ông tóc hoa râm cười khổ: “Thầy, em thật sự không thể để nó tùy hứng thế này mãi.”

Thầy Bạch Lê hiểu rõ tâm tư của học trò mình, nhưng ngựa non càng trói chặt càng háu đá, không thể ép được.

“Châu Lãm à, thầy hiểu, nhưng mà cậu nên giải quyết khúc mắc giữa mình với con bé trước, sau đó trở lại vẫn chưa muộn.”

“Nếu giải quyết được thì đã không tới mức này…”

Đâu có ai biết ông đã đọc được thứ gì trong phòng của Khả Như, cô muốn thi đậu đại học Luật là để đủ khả năng kiện bố mình ra tòa, bằng mọi cách hủy hoại cơ nghiệp cả đời của ông.

Người đàn ông trẻ tuổi nãy giờ vẫn đang lướt xem những bài viết liên quan đến sinh viên Châu Khả Như thuộc khoa Quản trị kinh doanh. Một tít báo vừa đăng trên mạng lại thu hút hàng nghìn bình luận, anh ta khẽ quay laptop ra cho hai người còn lại: “Có tin mới nữa rồi.”

“Học lực trung bình, ăn chơi đua đòi, vậy mà vẫn đậu Đại học Quốc dân với hai mươi bảy điểm?!”

Châu Lãm ôm trán bất lực.

Thầy Bạch Lê quay sang nói khẽ với thanh niên: “Trình Lâm, con bé có trả lời mail (1) của cậu không?”

Trình Lâm gật đầu: “Em ấy nói nếu cả hội đồng kỉ luật đều tham gia thì em ấy mới đến.”

Thầy Bạch Lê cảm thấy sương sống mình lại ê ẩm một hồi: “Được rồi, hôm nay để lão già này thử xem sao.”

Cùng lúc đó bên ngoài hành lang xuất hiện cảnh tượng khiến mọi người đều phải câm nín: Một cô gái quái gở tự tin sải bước với mái tóc màu xanh rêu uốn lượn, váy đen bó sát, trang điểm lòe loẹt, đôi giày cao gót đánh lộp cộp như muốn thu hút càng nhiều sự chú ý càng tốt. Cô ấy đi ngang qua một nữ sinh viên bận váy hồng đang nép sát vào tường để nhường bước. Khả Như dừng chân, chuyền điếu thuốc đang hút dở trên tay cho cô gái cùng một cái nháy mắt lưu manh: “Lo lắng cho mình vậy à?”

Cô gái nọ nhận lấy điếu thuốc rồi quăng vào sọt rác gần đó, thở dài não ruột: “Cậu thật sự phải làm tới mức này à?”

“Đã nói rồi, hôm nay là ngày vui của mình! Tiếp tục đăng thật nhiều tít giật gân vào biết chưa?”

“Chưa thấy ai tốn nhiều công sức tự nói xấu mình như cậu.”

Khả Như cười cười: “Thì mình vốn có gì tốt đẹp đâu?”

Cô gái nhỏ này tên là Kiều Ân, bạn thân của Khả Như và cũng là sinh viên năm nhất khoa Quản trị kinh doanh. Cô ấy nhìn bóng dáng cao gầy mất hút sau cánh cửa mà lòng rối tung vì đủ thứ cảm xúc, trong đó có cả ngưỡng mộ. Dù không biết kết quả thế nào nhưng ít ra Khả Như đã dám quậy một trận ra trò. Nhưng sau đó cô lại cảm thấy lo lắng cho thầy hiệu trưởng hơn, không biết thầy có lên cơn đau tim vì nhìn thấy bộ dạng này không nhỉ?

Rất may vì chẳng có tiếng hỗn loạn nào phát ra từ phòng hội đồng, cũng chẳng có ai gọi điện báo xe cứu thương nên Kiều Ân tạm yên tâm đi về lớp học. Cô không biết rằng, cả ba người trong phòng đều đang câm nín nhìn Khả Như, còn cô ấy thì câm lặng nhìn căn phòng trống trơn. Tất cả tạo ra một bầu không khí yên ắng hoàn hảo trước khi giông tố ập đến.

Khả Như nói bằng chất giọng trầm khàn vì cơn giận đang sôi lên trong lòng: “Thầy Trình Lâm là…” cô đảo mắt đến người trẻ tuổi nhất, “… thầy sao?”

Trình Lâm cứng nhắc gật đầu.

“Không giống những gì thầy hứa?” Cô chất vấn.

Ông Châu Lãm lấy áo vest khoác lên người con gái để che đi bộ đồ phản cảm. Khả Như hất tay ông ta, lạnh nhạt nhìn cả ba người một lượt rồi nói: “Được, dù không thể nói điều này với nhiều người hơn nhưng em cũng không muốn đến đây thêm một lần nào nữa. Thưa thầy Bạch Lê, thưa thầy Trình Lâm, em là một đứa con gái hư hỏng, không được dạy dỗ tử tế, kết quả thi cử cũng không rõ ràng, em muốn nhà trường cho em thôi học.”

“Khả Như?!” Giọng ông Châu Lãm xé toang cổ họng để thoát ra ngoài. Con gái xuất hiện với bộ dạng này đã làm ông tức giận lắm rồi, bây giờ còn muốn bỏ học nữa sao? Kết quả luyện thi vất vả đều đổ đi sạch sẽ như vậy mà được sao?

Cô chỉ đơn giản đáp lại bằng một nụ cười khinh khỉnh: “Mà em cũng đâu cần được cho phép nhỉ? Tự động nghỉ là được rồi.”

Thầy Bạch Lê lúc này mới bước lại gần, đôi mắt hiền hậu của thầy nheo lại: “Thầy biết con từ bé mà, con không phải một đứa trẻ hư. Thế này nhé, thầy đồng ý cho con tạm đình chỉ, nếu con muốn thì có thể quay lại, không muốn thì thầy cũng không ép con.”

Khả Như cúi đầu: “Con cảm ơn thầy.”

Đây là người duy nhất cô thực sự tôn trọng ở đây. Cái cúi đầu này coi như thay cho lời cảm ơn vì thầy Bạch Lê đã mở cho cô một lối thoát, cũng là lời vĩnh biệt đánh dấu lần gặp mặt cuối cùng. Khả Như xoay người rời khỏi đó. Tiếng lộp cộp lại lạnh lẽo vang lên như từng giọt mưa đá nặng trĩu va đập vào trái tim người ở lại.

Trình Lâm nhìn theo chiếc bóng cô độc của ông Châu Lãm mà trong lòng ngang dọc đủ thứ suy nghĩ. Đầu dây bên kia văng vẳng tiếng hỏi dồn: “Alo? Này, tôi đang bận lắm! Cậu mà không lên tiếng thì cúp máy đấy nhé? Dư tiền điện thoại à?”

Trình Lâm khẽ nghiêng đầu rồi tựa hẳn vào khung cửa sổ: “Hạo Vũ, tôi cảm thấy mình tìm được cách rồi.”

“Cách gì cơ?”

“Cách để cưới được Hải Quỳnh ấy.”

“Này, cậu không lo dạy học mà suy nghĩ cái gì đấy hử? Đang giờ hành chính đấy nhé!”

Một tia sáng lóe lên nơi đáy mắt Trình Lâm, anh cười đáp lại: “Nói với cậu sau, tôi thực sự có cách rồi!”

Sau khi nhận vài cuộc điện thoại thì ông Châu Lãm nhìn thấy trên kính xe ô tô phản chiếu một bóng người đang chạy tới. Trình Lâm lấy lại hơi thở rồi lịch sự cúi đầu chào lần nữa.

“Thưa chủ tịch, tôi có một cách có thể khiến con gái ông suy nghĩ lại.”

Ông Lãm nhíu mày không hiểu. Trình Lâm nhanh chóng nói tiếp: “Tôi xin lỗi vì đã can thiệp vào chuyện riêng tư của ông, nhưng tôi tin chắc điều ông quan tâm nhất bây giờ chính là cách để Khả Như hiểu cho tấm lòng của ông và chịu theo học Quản trị kinh doanh. Tôi nói đúng chứ?”

Chân mày ông lại càng nhíu chặt hơn, Trình Lâm càng giải thích thì ông càng không nhìn ra anh ta muốn cái gì.

“Vậy, cậu có cách sao?”

Trình Lâm cười xán lạn: “Đúng vậy! Tôi có cách, chỉ cần chủ tịch gật đầu thôi.”

“Cậu nói thử xem.”

Trình Lâm cong cong khóe mắt cùng giọng rành mạch: “Theo tôi quan sát thì bây giờ Khả Như cần nhất một người bạn đủ tin cậy để uốn nắn lại những suy nghĩ lệch lạc. Nhưng không dễ để bước vào vùng an toàn của cô ấy. Chỉ khi có một biến cố lớn xảy ra thì mới khiến cô ấy mở lòng, dù là bắt buộc mở lòng thôi cũng là cơ hội. Vì vậy, chủ tịch, xin ông đồng ý để tôi kí hợp đồng hôn nhân với cô ấy trong vòng ba tháng.”

Châu Lãm nuốt khan, lời nói lại một lần nữa nghẹn ứ trong cổ họng. Cậu thanh niên này… muốn cưới con gái ông?!

Trình Lâm lập tức giải thích: “Xin ông đừng hiểu lầm, chỉ là một loại hợp đồng có hiệu lực ba tháng thôi. Trong đó tôi cũng cam đoan không lợi dụng con gái ông. Động cơ của tôi chỉ có một: Tôi không thể bỏ mặc sinh viên của mình tiếp tục hủy hoại tương lai như vậy.”

Câu cuối cùng của Trình Lâm khiến bức tường phòng ngự trong lòng ông Châu Lãm lung lay, nhưng với tư cách thương nhân, ông không tin vào thứ lòng tốt vô điều kiện.

“Điều kiện của cậu là gì?”

Thực lòng Trình Lâm chẳng có điều kiện gì cả, anh chỉ cần một cô vợ để hóa giải tình trạng tiến thoái lưỡng nan giữa mình và Hải Quỳnh mà thôi. Điện thoại ông Châu Lãm lại vang lên, có vẻ công ty có chuyện gì đó.

“Cậu cứ suy nghĩ đi,” đôi mắt ông âm thầm đánh giá Trình Lâm thêm lần nữa, “đến gặp tôi khi đã sẵn sàng.”

Vừa lúc ông cũng cần thời gian để điều tra thêm về thanh niên này.

Điều kiện ư? Trình Lâm biết đây là lá bài ông Châu Lãm muốn mình lật ngửa ngay từ đầu, đề phòng sau này có âm mưu khác. Tuy không cần thứ gì, nhưng anh vẫn buộc phải nói ra điều kiện của mình. Trình Lâm dừng xe trước tòa cao ốc Thịnh Gia, nơi đặt trụ sở của tập đoàn Interavel. Liệu anh có nên nói ra ước mơ một thời của mình không? Nếu dùng cách này đạt tới thì có xứng đáng với hai từ “ước mơ” không?

Dù vậy, anh vẫn phải có một điều kiện đáng tin cậy. Đầu tiên là đưa ra một điều kiện, sau này có cần ông ấy thực hiện hay không lại là một chuyện khác. Anh quyết định được rồi. Trình Lâm mở cửa xe và tiến thẳng tới tầng ba mươi tám.

Sau một cái bắt tay, Khả Như chính thức bị cuốn vào kế hoạch của gã thanh niên hai mươi lăm tuổi.

Hôm nay Trình Lâm mang tâm trạng phơi phới đạp xe đến nhà hàng Hương Xưa của Hạo Vũ. Vòng vèo qua nhiều con phố trong một buổi chiều muộn mát mẻ thật là một cảm giác tuyệt vời. Hương Xưa là một nơi yên tĩnh giữa lòng Thủ đô với phong cách dân dã, phục vụ thức ăn đồ uống truyền thống đậm đà chất dân tộc. Anh vừa ló mặt qua cái cổng tre thì đã thấy ông chủ quán ngồi cầm quạt mo phất phất, tay kia dùng chiếc khăn rằn thấm mồ hôi.

Hạo Vũ là bạn của anh từ khi còn nhỏ, tuy cả hai đều được sinh ra trên miền đất cao nguyên nhưng vẫn là người gốc Hà Nội. Dân trong xã bọn họ chủ yếu là người phương Bắc di cư trong đợt kinh tế mới nên mọi tập quán đều được giữ gìn nguyên vẹn. Điều đó nuôi dưỡng tình yêu của Hạo Vũ đối với ẩm thực Thủ đô. Năm mười tám tuổi, Trình Lâm thi đậu đại học Quốc dân rồi ra Hà Nội trước, Hạo Vũ học nghề đầu bếp ở quê nhà hai năm. Khi chú Tiến cùng gia đình chuyển sang Mexico định cư thì Hạo Vũ được tặng ba căn nhà ở Thủ đô coi như “quà cưới”. Chú ấy biết nếu đưa bằng cách khác thì Hạo Vũ sẽ không chịu nhận. Hạo Vũ bán hai căn để lấy vốn mở Hương Xưa. Sau đó rủ Trình Lâm sang ở chung cho vui nhưng lại vừa dịp anh được trường cử đi du học. Lại xa nhau bốn năm. Hai mươi ba tuổi Trình Lâm về nước và theo nghiệp giảng viên trong trường. Số tiền tích góp nhờ làm thêm và học hành điên cuồng suốt sáu năm đã giúp anh lo được cho gia đình ở quê và mua nhà, chỉ có chiếc xe đang đi là còn trong giai đoạn trả góp.

Hạo Vũ vừa nghe chuyện Trình Lâm thuật lại thì trợn mắt há mồm: “Vì muốn theo đuổi một người mà đi kết hôn với một người khác?! Cái logic gì vậy hử?”

Trình Lâm nhét một cái bánh cốm vào miệng để ngăn cái loa làng này lại, từ từ nói: “Cậu biết lần trước cô ấy từ chối tôi thế nào không?”

Hạo Vũ là con út trong nhà nên rất dễ bị kích động, tuyến lệ trong mắt cũng khó kiểm soát hơn mọi người nên hễ kích động là mắt cứ rưng rưng.

“Tôi – không – xứng – với – cậu.” Trình Lâm nhấn mạnh từng từ.

“Thì lúc nào cậu ấy cũng nói vậy mà. Cái câu từ chối vô nghĩa nhất trên đời đó.”

Trình Lâm thở dài một hơi, đôi mắt lặng lẽ trùng xuống: “Tôi phát hiện ra ý nghĩa thật sự của câu nói đó rồi.”

“Có nghĩa khác?” Hạo Vũ tỏ vẻ nghi ngờ.

Trình Lâm nhét sẵn một cái bánh đậu xanh khác vào mồm cậu ta trước khi nói: “Cô ấy… có con rồi.”

“Á… khụ khụ… Ớ…” Hạo Vũ ho đến đỏ lừ từ cổ đến tận mang tai.

Sau khi uống hai tách trà mới lấy lại được giọng nói: “Hải Quỳnh có con rồi ư? Với hắn ta ư?”

Trình Lâm gật đầu: “Chắc vậy, thằng bé lai tây rất xinh xắn. Không hiểu sao cô ấy về nước suốt một năm rồi mà tuần trước đứa nhỏ mới chuyển đến.”

“Rồi làm sao cậu biết? Cô ấy… giới thiệu ư?”

“Cậu nghĩ Hải Quỳnh chịu nói chuyện đó với ai? Nếu hôm đó không vô tình nghe thấy nhóc con gọi cô ấy là mẹ thì tôi cũng không ngờ tới.”

“Vậy mà cậu vẫn muốn theo đuổi cô ấy?!”

Trình Lâm mân mê cánh sen trong tay, gật đầu: “Ừ!”

Hạo Vũ cạn lời, chỉ còn biết trân trối nhìn cậu bạn. Ba người bọn họ từng là một nhóm thân thiết từ bé. Hải Quỳnh là em họ xa của Hạo Vũ và thường theo mẹ về Gia Lai chơi mỗi dịp hè. Vào năm mười tám tuổi, Trình Lâm quyết định tỏ tình với Hải Quỳnh. Hắn cứ ngỡ sẽ được thấy một cặp uyên ương có kết cục tốt đẹp, ai ngờ… trước đó Hải Quỳnh bỏ sang Mỹ mà không nói với họ một lời nào. Đi biền biệt gần tám năm, rồi lặng lẽ trở về nước, lặng lẽ sống một mình. Nếu không vì Hạo Vũ là họ hàng thì có lẽ bọn họ sẽ chẳng bao giờ biết được tin tức đó.

Bọn họ không rõ chuyện gì đã xảy ra nên đến tìm gặp mẹ Hải Quỳnh. Được biết Hải Quỳnh đã tốt nghiệp kĩ sư thiết kế nội thất, chỉ nhận dự án và làm việc tại nhà. Điều đáng ngại nhất là Hải Quỳnh trở nên khép kín đến mức không giao thiệp với bất kì ai. Cô ấy cứ lặng lẽ một mình như vậy suốt cả năm trời. Tuy năm xưa Hải Quỳnh đột ngột cắt đứt liên lạc và bặt vô âm tín nhưng họ không thể để mặc cô như vậy. Một năm nay cũng chỉ có Trình Lâm đủ kiên trì để tiếp cận thế giới của cô ấy lần nữa. Sức mạnh của tình đầu thật sự rất đáng sợ.

Hạo Vũ cảm thấy bây giờ không thích hợp để ăn bánh uống trà, liền rủ Trình Lâm đến một nơi khác giải khuây. Hắn vốn chẳng ưa gì hộp đêm, nhưng lần đó tình cờ thưởng thức được một loại cocktail (2) tuyệt vời ở Dark Mood (3) trong lúc đi gặp khách hàng. Hắn bí mật tìm hiểu và biết được người pha chế ra thức uống độc đáo đó là một cô gái rất trẻ. Khốn nỗi sau hôm đó thì cô ấy tạm nghỉ làm nên chưa thể tiếp cận được. Từ đó tới nay cũng đã vài tháng rồi.

Trình Lâm còn bài xích nơi này hơn cả Hạo Vũ. Chưa bàn tới vấn đề sở thích, chỉ một cái danh giảng viên cũng đủ để anh ta tránh xa nó rồi. Nhưng tên bạn này của anh lại bị chứng ám ảnh với hương vị, không đi cùng e là chẳng sống yên nổi. Trình Lâm định đặt một phòng nào đó cho yên tĩnh thì Hạo Vũ liền ngăn cản: “Hai thằng đàn ông vào phòng làm gì? Ngồi ở ngoài này đi!”

“Cậu không thấy quá ồn ào à?”

“Nhưng ở đây mới tia được khu vực pha chế biết chưa?”

Trình Lâm dằn lòng đi đến một góc khuất, thả người xuống sô pha và cố tìm một tư thế thoải mái để làm tiêu tán bớt cơn khó chịu đang dâng lên. Hạo Vũ cũng chẳng thèm để tâm đến anh ta, mải miết lởn vởn hỏi thăm tin tức của cô gái pha chế nọ. Nữ phục vụ nghiêng đầu để lắng nghe đặc điểm người mà anh ta tìm, sau đó nở một nụ cười lịch thiệp: “Xin lỗi anh, cô gái anh tìm vẫn chưa đi làm lại ạ.”

“Cô ấy nghỉ suốt mấy tháng nay sao?”

“Vâng.”

Hạo Vũ khoanh tay gãi cằm: “Cô ấy chỉ làm bán thời gian thôi à? Vậy cô có biết nghề chính của cô ấy là gì không?”

Nữ phục vụ vẫn nở một nụ cười tiêu chuẩn, đôi mắt hẹp dài hơi híp lại: “Tôi chỉ vừa mới tới nên không biết rõ lắm.”

“Vậy tôi có thể nhờ cô vào trong hỏi thăm xem khi nào cô ấy đi làm lại không?” Hắn vội bổ sung thêm, “Cô đừng hiểu lầm, chuyện là tôi rất thích cocktail cô ấy pha chế nên muốn uống một lần nữa.”

Nữ phục vụ gật đầu rồi tiếp tục làm việc của mình trước khi vào lại khu pha chế. Hạo Vũ lúc này mới phát hiện Trình Lâm đã ngủ dài trên ghế. Hắn tặc lưỡi khinh khỉnh: “Vậy mà còn chê ồn ào.”

Sau đó xuất hiện một vụ bát nháo vô cùng gay cấn.

Một tên bụng bia quắn quéo bò ra trước lan can rồi quát ầm lên: “Bà m* đứa nào pha cái loại thức uống này? Định giết ông à?!”

Chẳng mấy chốc người xúm lại đông như kiến. Hạo Vũ cũng là một trong số đó. Lão ta phơi cái bụng ra trong lúc cấp dưới tíu tít gọi điện cho xe cấp cứu. Ông quản lí gầy nhom điềm tĩnh nói: “Thưa ông, chuyện còn chưa điều tra rõ, mong ông ngưng lời thóa mạ.”

“Ngưng con m* mày! Ông bị đau bụng ngay sau khi uống đồ của bọn mày mà còn chống chế à?! Gọi cái đứa pha chế ra đây? Hôm nay mà không cho ông một lời giải thích thì đừng mong buôn bán gì nữa sất!”

Bên ngoài càng ồn ào thì bên trong càng yên ắng, các nhân viên đều lạnh sống lưng nghe ngóng tình hình. Cô phục vụ mắt hẹp dài nọ gác một chân lên chặn đường cô gái có mái tóc xanh rêu, lạnh nhạt nói: “Em làm phải không?”

Khả Như không kiêng nể mà luồn qua chân của người đó rồi lấy chai rượu nho.

“Thì sao?”

Cô gái kia hơi chột dạ vì hành động này của Khả Như, cứng ngắc nói: “Em không nghĩ đến hậu quả à?”

“Chị Linh à, trước giờ có ai phát hiện ra chưa? Chị lo lắng thái quá rồi!”

Vừa lúc đó thì một cô bé có gương mặt trẻ con hớt hải chạy vào, đôi mắt ngấn nước đỏ hoe nói: “Chị Khả Như, chú… chú Hoàng Thiên bảo em gọi chị ra ngoài đó.”

Hoàng Linh khó chịu liếc sang Khả Như: “Thấy chưa?”

Khả Như móc cái tạp dề lên giá treo rồi cười híp mắt: “Không sao, em đã lường trước cách ứng phó rồi!”

Cô bé kia bấm móng tay vào chân, giọng rưng rức: “Chị Khả Như, em xin lỗi, vì em mà chị…”

Khả Như lau khóe mắt cô bé và cười an ủi: “Kẻ xấu thì phải bị trừng phạt, lần sau không muốn liên lụy đến chị thì phải biết tự bảo vệ mình, không được để người khác lợi dụng biết chưa?”

Hoàng Linh nghe đến đây thì bật cười: “Còn em thì đừng để liên lụy đến chị biết chưa?”

Khả Như ôm lấy cánh tay Hoàng Linh nịnh nọt: “Có chị chống lưng thì em sợ ai chứ?”

Nói rồi cô không chần chừ bước lên lầu hai. Phải mất một lúc mới có thể chen qua đám người để tới chỗ quản lí. Lão mập kia đã bớt cơn đau thắt ở bụng, đôi mắt đục ngầu bắt đầu hung hăng đảo qua đảo lại. Hai gã vệ sĩ to lớn theo lệnh của lão lôi Khả Như tới gần.

Hạo Vũ dụi dụi mắt để kiểm tra thị giác, cô gái này… quen quá. Nhưng mà hắn vẫn còn ngờ ngợ vì mái tóc màu rêu cùng vẻ mặt lạnh lùng kia. Cô gái trong trí nhớ có gì đó hiền lành hơn chứ không mang theo khí chất này. Trình Lâm cuối cùng cũng phải nhổm dậy tham gia hóng hớt, anh ta thúc vào hông của Hạo Vũ: “Này, trời giúp tôi rồi!”

Chú thích:

(1) Mail: Thư điện tử

(2) Cocktail: Một thức uống hỗn hợp có cồn, là sự kết hợp của các loại rượu mạnh, hoặc một hoặc nhiều loại rượu mạnh trộn với các thành phần khác như nước ép trái cây, xi-rô có hương vị, hoặc kem (theo wikipedia).

(3) Dark Mood: Quán bar nơi Khả Như đến học pha chế từ năm mười lăm tuổi. Dịch sang tiếng việt là Mị Cảm.

Danh Sách Chương
Kỳ Phong

Kỳ Phong (4 tuần trước.)

Level: 9

76%

Số Xu: 767

Oanh Hồng

hay quá ạ  

Chào bác ghé chơi :)) mong bác nhảy hố vui vẻ mạnh khỏe :v


Oanh Hồng

Oanh Hồng (4 tuần trước.)

Level: 2

50%

Số Xu: 8

hay quá ạ

 


Kỳ Phong

Kỳ Phong (4 tuần trước.)

Level: 9

76%

Số Xu: 767

Chân Ngắn Lội Nước

Hố này phải nhảy rồi, không nhảy không được!!!

Mong là cô sẽ hài lòng :3

 


Chân Ngắn Lội Nước

Chân Ngắn Lội Nước (4 tuần trước.)

Level: 8

78%

Số Xu: 21552

Chân Ngắn Lội Nước đã tặng 50 Xu cho Tác Giả.

Hố này phải nhảy rồi, không nhảy không được!!!


Thành Viên

Thành viên online: Rim Bóng Ma Độc Hành Quỳnh Anh Thích Ăn Thịt Gà Kim Anh Nguyệt Liêu Trần Khánh Đoan Anh Minh Ngọc My Trần Tiểu Ngọc Ngọc Nguyễn Phong Đạt và 140 Khách

Thành Viên: 48006
|
Số Chủ Đề: 7117
|
Số Chương: 23735
|
Số Bình Luận: 106887
|
Thành Viên Mới: Tao Là Hoa

duyên âm truyen 12 chom sao phân tích trao duyên 5cm/s cảnh ngày hè ma nữ đáng yêu sesshomaru thuyết minh về cây lúa phế hậu tướng quân thuyết minh về áo dài tuổi trẻ và tương lai đất nước

Top thủ thuật cho dế yêu của bạn, được chọn lọc hay nhất mỗi ngày

tài liệu học tập, soạn văn, văn mẫu lớp 12, lớp 11, lớp 10