Chương 7: Những cuộc gặp tình cờ

Sự xuất hiện đột ngột của Trình Lâm mang đến rất nhiều loại phản ứng.

Chú Hoàng Thiên đã duyệt đơn ứng tuyển trực tuyến của anh nên không ngạc nhiên gì. Băng Khanh thì khỏi phải nói, việc Khả Như và Trình Lâm làm chung một chỗ là tin tốt nhất trong ngày đối với cô bé. Các nam nhân viên cũng thân thiện chào mừng, niềm vui sâu xa là vì đội hình có thêm một người giỏi khuân vác.

Duy chỉ mình Khả Như là sống chết phản đối, lẽo đẽo theo sau chú Hoàng Thiên như một cái đuôi nhỏ.

“Thầy ấy là giảng viên đấy ạ! Chú ơi, không thích hợp đâu!”

Chú Hoàng Thiên chắp tay sau lưng, hoàn toàn ngó lơ và đi qua đi lại chào hỏi một vài khách hàng quen thuộc.

“Thầy ấy không làm lâu dài được đâu, sẽ tốn công sức đào tạo đấy ạ!”

“Chú? Đi mà chú! Xin chú đấy!”

“Chú thử nghĩ tới động cơ không rõ ràng của thầy ấy đi ạ?”

“Tại sao một giảng viên đại học lại phải đến đây làm thêm chứ?”

Cuối cùng thì chú Hoàng Thiên cũng dừng lại, dí ngón tay vào trán Khả Như: “Đó là chuyện của người ta, chú chỉ cần nhân viên tốt là được rồi!”

Trình Lâm đang trầm ngâm quan sát cảnh này từ một góc gần đó. Anh có thể hiểu được vì sao cô phản đối. Nhưng có ai từng nghĩ tới chưa? Rằng anh cũng đâu muốn làm?

Chỉ là… sau khi nghe chuyện từ ông Châu Lãm thì anh không còn lựa chọn nào khác. Với tư cách là một người thầy và là một người bạn (dù chỉ mình anh nghĩ thế), anh không thể từ chối thỉnh cầu này được.

“Cháu có thể nói chuyện riêng với cô ấy một lúc không ạ?” Trình Lâm tiếp cận từ phía sau với một nụ cười lịch lãm như thường lệ.

Chú Hoàng Thiên mừng quýnh, lập tức đẩy Khả Như sang. Nhưng cô cứ như một con mèo nhỏ đang nổi giận và không chịu nghe lời, trong lòng chỉ tâm niệm tìm cách khiến chú Hoàng Thiên sa thải anh. Đối với cô, giữa bọn họ chẳng có chuyện gì cần nói lúc này cả. Khi Khả Như đã cố chấp thì đố ai ngăn cản được, Trình Lâm buộc phải cưỡng chế đưa cô vào nhà kho.

Khả Như cũng đâu phải dạng vừa, tuy cô không thể thoát khỏi cánh tay gọng kìm của Trình Lâm nhưng vẫn có thể để lại một dấu cắn thật sâu, thật đau, thật đã tức!

Trình Lâm ép cô vào góc tường, nộ khí đột ngột bùng cháy: “Em nhất định phải làm đến mức này hả?”

Lần trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy! Đến bao giờ em mới trưởng thành đây? Trình Lâm gầm lên trong lòng. Bên trong lớp vỏ bọc mà Khả Như cố xây lên thật cứng cỏi, hóa ra chỉ là một con mèo nhỏ ngốc nghếch mà thôi. Chẳng phân biệt được ai tốt với mình, ai đang hại mình.

“Em…” Khả Như định cãi lại nhưng bỗng không nói được lời nào. Ánh mắt nghiêm khắc của Trình Lâm khiến cô… đột nhiên run sợ. Vì sao thầy ấy lại có biểu cảm này? Và vì sao… cô lại tự động khuất phục?

Căng thẳng suốt mấy phút, Trình Lâm lấy lại nhịp thở rồi buông lỏng cánh tay.

“Tôi có lí do riêng của mình. Em làm việc của em, tôi làm việc của tôi, không ai động tới ai là được rồi?”

Cô thậm chí có thể nghe thấy nhịp tim anh đập rất mạnh, không giống kiểu hồi hộp, nhưng là giận dữ. Cô đã chịu đựng vô số cơn thịnh nộ của bố, nhưng… hoàn toàn không giống thứ áp lực phát ra từ người đàn ông này.

Trình Lâm xem như cô đã đồng ý, anh buông lỏng cánh tay rồi rời khỏi đó. Một ngọn gió lạnh lẽo lập tức chen vào khoảng trống giữa hai người.

Khả Như thở hắt ra, lưng trượt một đường dài xuống chân tường. Tiếng đóng cửa giống như một tảng đá lớn rơi bịch vào lòng cô. Một hồi tự vấn chậm chạp trỗi dậy:

“Mình quá đáng lắm à? Vì sao… đột nhiên đáng sợ như vậy?

Mình chỉ muốn cuộc sống yên bình thôi mà.”

Khả Như cũng không hiểu vì sao mình lại bài xích Trình Lâm đến thế. Phải chăng vì cô đã nhìn thấy cuộc sống ổn định và hoàn hảo của anh trước khi gặp cô? Quả thật, cô không muốn quấy rầy cuộc đời ấy. Cuộc sống của Trình Lâm trước đây vẫn rất tốt, liệu có bị phá hủy khi tới gần cô không?

Cô chỉ muốn một hợp đồng cho mình lẩn trốn, bọn họ không thể chỉ dừng lại ở đó sao? Mối quan hệ trên hợp đồng ấy? Cô thực sự không muốn kéo người khác vào vũng bùn của mình. Thế giới của cô quá tối tăm và hôi hám, làm sao cô dám tùy tiện ở gần người khác đây?

Mà Trình Lâm thì cứ tìm cách xé toạc lớp ngụy trang của cô hết lần này đến lần khác.

Người đó còn định tiến xa đến đâu nữa?

Điều đó làm Khả Như sợ.

Cô sợ những điều trùng hợp.

Cô sợ liên quan quá nhiều tới một người.

Thế cũng sai sao?

Kiều Ân sau khi nhận được thông báo từ Băng Khanh thì tức tốc chạy đến nhưng cũng mất toi hai mươi phút. Bão tan, mây tàn. Cô nuối tiếc nói với Băng Khanh: “Con bé Khả Như đó cứng đầu như vậy, chắc sẽ chọc thầy ấy tức chết cho mà xem!”

Băng Khanh khịt mũi: “Chỉ tiếc phòng cách âm quá tốt nên em chẳng nghe rõ nội tình.”

Sau lưng bọn họ cũng có một giọng nói khác cất lên góp vui: “Chú cũng không nghe được nội tình, nhưng nhìn thấy rất rõ một đứa nhân viên không lo làm việc mà đứng tán dóc.”

Cả Kiều Ân lẫn Băng Khanh đều gật gù: “Chú nói rất đúng!”

“…”

“Đúng này!” Chú Hoàng Thiên cú đầu hai cô nhóc để cảnh cáo rồi quay trở về phòng làm việc.

Thế trận lại một lần nữa chia đôi khi Hạo Vũ và Hoàng Linh đến. Bọn họ phải đi cùng một chiếc taxi khó khăn lắm mới tìm được trong giờ cao điểm. Không gian hẹp có thể làm nảy sinh tình cảm, nhưng cũng có thể nuôi lớn hận thù. Bọn họ ở trong trường hợp thứ hai. Tôi một câu, anh một câu. Hoàng Linh chỉ trích Trình Lâm mặt dày, tìm đủ mọi cách để tiếp cận Khả Như. Hạo Vũ tất nhiên tin vào nhân phẩm của Trình Lâm, lại thêm tấm lòng chung thủy chục năm không đổi với Hải Quỳnh. Theo hắn, Hoàng Linh không có tư cách nói xấu Trình Lâm. Hẳn người chịu thiệt nhiều nhất trong chuyện này là bác tài xế. Không biết bác có phụ thu thêm phí đi khám tai hay không.

Hạo Vũ kiên quyết ba mặt một lời: “Nói đi? Cậu đến đây là vì lí do gì? Tuyệt đối không phải bám đuôi Khả Như phải không?”

Trình Lâm khinh rẻ: “Cậu nghĩ ai cũng giống kẻ bám đuôi như cậu à?”

Hạo Vũ: “…?” Tôi đây đang bênh vực cậu mà?!

Trình Lâm vỗ vỗ vai hắn rồi quay sang nói với Hoàng Linh: “Chị yên tâm, tôi không có bất kì ý đồ bất chính nào đối với cô ấy cả. Người tôi yêu không phải là cô ấy, không bao giờ là cô ấy!”

“Cậu nói vậy tôi liền tin vậy à?”

Trình Lâm chẳng buồn tranh cãi nữa.

“Sudori.” Anh nhả ra một cái tên.

Hoàng Linh cũng đã nghe bố nói về người phụ nữ tên Sudori. Trong quý này ông chủ sẽ hướng dẫn cô ấy cách vận hành của Dark Mood để mở thêm chi nhánh tại Thái Lan.

“Tôi muốn gặp cô ấy.” Trình Lâm lại chậm rãi buông lời.

Tuy không biết bọn họ có quan hệ gì, nhưng cái tên xuất hiện đúng lúc đã giải đáp được phần nào thắc mắc trong lòng Hoàng Linh, mọi chuyện bắt đầu lắng xuống và đi vào quỹ đạo.

Khả Như làm từ sáu giờ đến mười giờ tối. Hôm nay được phép tan làm sớm nên cô quyết định đi bộ về nhà để giải tỏa đủ thứ hỗn độn trong đầu. Không ngờ quyết định này dẫn đến một mớ chuyện còn lộn xộn hơn. Hạo Vũ đột nhiên nhảy từ đâu ra và muốn đưa cô về nhà. Hoàng Linh nhất định không chịu. Kiều Ân và Băng Khanh thì đòi cùng đi cho vui. Khả Như giận đến phát cáu: “Tôi đi taxi!” Nói rồi, cô leo lên một chiếc xe vừa chở khách đến và biến mất dạng. Để lại một ngọn gió cuối thu lạnh lẽo mang theo đầy khói bụi đô thành.

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra với tôi vậy? Tôi không muốn mình trở thành tâm điểm theo cách này! Làm ơn, để tôi yên có được không?! Khả Như gào thét một trận trong xe.

Đèn đường ào từng đợt vào cửa kính như muốn tranh thủ cướp đi một thứ gì đó, và thật may, hình như chúng cũng cướp mất một phần cơn bức xúc trong lòng Khả Như. Lúc bình tĩnh lại cô mới thấy có lỗi với bác tài xế, ái ngại lên tiếng: “Cháu xin lỗi ạ.”

Người đàn ông tóc hoa râm cười đôn hậu: “Không sao, tụi nhỏ nhà bác cũng thỉnh thoảng nổi điên như vậy đấy.”

“A?” Ông đột nhiên ngớ ra, “Bác không có ý bảo cháu điên đâu nhé! Là kiểu phản ứng khi gặp chuyện không vừa ý ấy!”

Khả Như cười: “Cháu hiểu ạ. Mà bác bảo cháu điên cũng đúng. Cháu thực sự sắp phát điên rồi.”

“Tuổi trẻ mà, điên một chút cũng tốt cháu ạ.”

“Nhưng mà,” Khả Như thở ra, “cháu không có quyền đó.”

Bác bật cười lớn: “Này cháu gái, là do mình lựa chọn từ bỏ cái quyền đó.” Rồi bác chỉ về phía bên kia đường, “Cháu nhìn thấy người kia không?”

Màn hình lớn ở giữa ngã tư đang chiếu cuộc phỏng vấn của bầu Kiên (chủ tịch Tập Đoàn Metro).

“Ông ấy là bạn học hồi cấp ba của bác đó. Hai đứa cùng thi đại học, cùng rớt. Ha ha. Sau đó ông ấy rủ bác hùn vốn khởi nghiệp, mở một xưởng gỗ đóng bàn ghế cho mấy trường học quanh đó. Cháu xem, bác còn ôm mộng đại học cơ mà. Cuối cùng thì bác cũng đậu vào đại học Tài chính, còn xưởng gỗ của ông ấy thì cứ tối mặt tối mày cả mấy năm trời. Sau đó nữa, bác không đủ tiền theo học đại học nên đi làm công nhân ở Bình Dương suốt mười mấy năm. Chớp mắt một cái người ta đã thành chủ tịch rồi. Hồi đó từ chối người ta, cuối cùng lại thành từ chối cơ hội cho chính mình.”

“Đời ấy mà, gặp một người không phải là chuyện ngẫu nhiên đâu cháu ạ.”

Khả Như chăm chú nhìn vào vết chân chim nheo lại nơi khóe mắt khi bác ấy cười.

“Thế bác có tiếc không ạ?”

“Tiếc chứ!” Bác vỗ tay vào vô lăng, “Ai lại không tiếc cho được? Nhưng cũng là lựa chọn của mình cả, trách ai bây giờ? Hồi đấy bác biết nhà mình nghèo mà vẫn cố chấp thi Tài chính, đất nước lại chưa mở cửa, khó khăn lắm cháu ạ. Xem ra điên cũng có hai loại: Điên có cơ sở và điên vô căn cứ. Bác thuộc diện đâm đầu vào ngõ cụt đấy.”

“Nghĩ lại, nếu lúc đó quay về quê và làm chung với ông ấy cũng được thôi. Nhưng mà sĩ diện quá, không thể theo trót nghiệp học nên tủi thân, bỏ vào Bình Dương và chôn hết tuổi trẻ ở đó.”

Bác lại cười: “Thế nên cháu phải suy nghĩ thật kĩ. Ở cạnh người tốt với mình, làm việc tốt cho mình. Mình sống tốt thì mới có thể giúp được nhiều người cháu ạ.”

Một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi mà ấm áp biết mấy, Khả Như không biết phải làm thế nào để tỏ lòng biết ơn bác ấy. Cô tặng bác thẻ giảm giá của Dark Mood trước khi xuống xe.

“Hôm nào đó bác hãy đến cùng các con của bác nhé? Cháu sẽ làm thức uống thật ngon cho mọi người!”

“Chao ôi, nhất định rồi!”

Khả Như vẫy tay tạm biệt bác tài xế dễ thương. Trong lòng không thể ngăn mình liên tưởng đến bố. Cô nghĩ con của bác ấy thật hạnh phúc, như kiểu mọi người vẫn nghĩ cô hạnh phúc vậy sao?

Khả Như lại ngồi vắt vẻo trên lan can trước cửa sổ. Lần đầu tiên cô nhận thấy một cuộc gặp gỡ vô tình lại có sức tác động lạ lùng đến thế. Cô chẳng còn tức giận nữa, thay vào đó là cảm giác có lỗi. Cô đã nổi giận vô căn cứ với những người bạn quanh mình rồi.

Cô giống một con nhím, chỉ cần nhận thấy nguy hiểm là tự động phóng những chiếc lông nhọn hoắt ra để tự vệ. Chẳng cần biết người đang tiếp cận là ai, muốn hại mình, hay là muốn cứu mình.

Trong màn đêm tĩnh mịch lành lạnh, điện thoại trong túi cô chớp sáng báo cuộc gọi đến. Khả Như nhấc máy.

“Em nghe anh Phong?”

Bên kia là tiếng người mua kẻ bán tấp nập ở một khu chợ, người đàn ông nói lớn tiếng như sợ cô không nghe thấy: “Ừ? Khả Như, em chưa ngủ à?”

Khả Như bật cười: “Ngủ rồi cũng bị anh đánh thức đây này!”

“Em ngủ thì ai mà đánh thức được chứ!”

“Ha ha! Anh không ra bến cảng hay sao mà rảnh rỗi gọi cho em vậy?”

Đầu dây bên kia réo rắt những tiếng trao đổi hàng hóa rất rôm rả. Phong tựa lưng vào cánh cổng sắt im lìm của một ngôi nhà đầu ngõ, trầm ngâm ngắm nhìn phần mái hình chóp ẩn hiện phía xa xa. Tiếng người gọi nhau í ới lại vang ra từ một chiếc máy thu âm gắn trên ngực áo.

“Alo? Anh bận à? Thế em tắt máy nhé?” Khả Như chờ thêm khoảng mười giây mà vẫn không nghe thấy tiếng Phong. Cô đoán anh lại vội đi bê hàng mà quên tắt máy nên tự động ngắt kết nối. Cô quen Phong cũng hơn mười năm rồi. Nhớ năm đó, anh ấy là người duy nhất đứng ra chống lại bố và đưa cô rời khỏi bệnh viện tâm thần.

Kể ra, cũng từ một cuộc gặp gỡ tình cờ.

Danh Sách Chương

Thành Viên

Thành viên online: Nhiếp Dĩ Tố Thích Ăn Thịt Gà Kathy Kathy Hồ Minh Ngọc Chân Ngắn Lội Nước Sói Mạch Yên Dương Lan Witcherii Nguyễn Bảo Nghi Tâm Đinh Tao Là Hoa và 167 Khách

Thành Viên: 48006
|
Số Chủ Đề: 7117
|
Số Chương: 23735
|
Số Bình Luận: 106884
|
Thành Viên Mới: Tao Là Hoa

duyên âm truyen 12 chom sao phân tích trao duyên 5cm/s cảnh ngày hè ma nữ đáng yêu sesshomaru thuyết minh về cây lúa phế hậu tướng quân thuyết minh về áo dài tuổi trẻ và tương lai đất nước

Top thủ thuật cho dế yêu của bạn, được chọn lọc hay nhất mỗi ngày

tài liệu học tập, soạn văn, văn mẫu lớp 12, lớp 11, lớp 10