Chương 1: Những đứa trẻ mồ côi.

Nếu bạn đang sống trong một thế giới giả tưởng , nơi đó tồn tại chiến tranh tàn khốc, những cuộc tranh đấu cam go, sự sống cái chết kề cận và ước mơ chỉ là thứ xa vời, còn bạn vẫn là bạn của hiện tại. Liệu bạn sẽ chọn cho mình cuộc sống gì, cam chịu số phận an bài hay cháy hết mình vì niềm hi vọng gần như vô vọng?

Thế giới đã bị hủy diệt ra sao? Loài người đã thất thủ như thế nào? Tất cả bí mật đó sẽ theo chân lũ trẻ mồ côi trên con đường phiêu lưu tìm lại chính mình…

Năm 2083, sau thảm họa diệt vong, con người phải sống chui lủi dưới lòng đất…

Chương 1: Những đứa trẻ mồ côi.

Sáng sớm, bầu trời quang đãng, ánh nắng ấm áp xuyên qua từng kẽ lá, nhẹ thả lên chiếc giường nhỏ nơi góc phòng. Cậu bé dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ, cậu khẽ nghiêng người dán khuôn mặt nhỏ nhắn lên tấm kính của cửa sổ.

Đột nhiên, một ánh chớp sáng lóa khiến cậu bé giật mình. Nó như ánh sáng từ ngọn lửa magie hay tia sáng do ma sát của bánh xe tàu hỏa với đường ray. Ánh nắng biến mất, mọi thứ tối sầm xung quanh cậu. Bụi mù mịt xộc vào mũi, cậu bé cảm thấy đau đớn cùng sửng sốt tràn ngập tâm trí của mình, ngôi nhà dường như đang sập, còn máu nóng thì đang chảy ra từ những vết rách chằng chịt như dao cứa trên mặt và người của cậu.

Trên nền trời âm u, tiếng nổ vang rền như sấm kèm theo những cột khói khổng lồ hình nấm bốc thẳng lên không trung…

***

Khu D, Vòng Ngoài căn cứ.

Cánh cửa tự động kéo mở, một hành lang âm u, lờ mờ ánh sáng hiện ra.

Nó nghiêng đầu quan sát hành lang dài, mấy chiếc đèn trên đầu đã gần như hỏng toàn bộ, chúng nhấp nháy liên tục chiếu lên những cánh cửa lạnh lẽo dọc hai bên hành lang tối tăm. Một cảm giác hơi ớn lạnh lan tràn đến chỗ chúng đang đứng, làm cô bé khẩn trương hẳn:

– Mình đi ngay chứ anh! – Cô bé khẽ lay tay nó.

– Ừ! – Nó nắm lấy tay nhỏ của cô bé, cả hai cùng đi về phía hành lang bên trái, nơi đó có chiếc thang máy duy nhất của tòa nhà đang chờ chúng.

Trong hành lang dài hẹp chỉ có tiếng bước chân khe khẽ, lẻ loi dội lại của hai đứa trẻ. Nhưng chỉ qua được nửa quãng đường, trước mặt chúng vang lên liên tiếp tiếng cửa mở tự động, năm dáng người nhỏ bé lách ra từ năm cánh cửa tối om bước ra phía ngoài. Cả bảy bóng đen nhanh chóng bước vào trong thang máy, dưới ánh đèn mờ ảo, bốn đứa trẻ nhỏ tuổi hơn anh em nó đang nhỏ giọng ríu rít vui vẻ, một đứa còn nhanh nhẹn chạm vào “số 1” ở trên cửa thang máy. Người còn lại lớn hơn một chút, im lặng liếc nhìn cả hai anh em nó. Nó chẳng quan tâm đến người đó, chỉ khẽ tựa lưng vào thanh kim loại lạnh lẽo phía sau, lỡ đãng hưởng thụ cảm giác nhẹ bẫng trôi nổi của chiếc thang máy đang đi xuống.

Sau mười giây, cánh cửa thang máy lại mở ra một lần nữa, một thứ ánh sáng choi chói chiếu vào mắt cả bảy người.

– … Lại là ánh “mặt trời”. – Nó lẩm bẩm trong miệng. Chỉ một giây đồng hồ khi từ “mặt trời” thốt ra khỏi miệng, cả người nó bỗng khựng lại, chút lạnh lẽo chạy dọc theo sống lưng làm toàn thân nó nổi da gà. Một cảm giác mạnh mẽ, lạnh lùng nhưng thân quen một cách kì lạ tràn qua tâm trí mơ hồ đến nỗi đông cứng của nó.

Cô em gái lo lắng kéo tay người anh trai đang đứng bất động trong thang máy cùng bước ra khỏi tòa nhà. Cả hai rảo bước trên con đường hẹp ngay phía sau năm người kia, nó thấy đằng xa phía bên kia đường ngược hướng với bọn nó, cũng có một đám trẻ nữa đang di chuyển chầm chậm. Nó thử tưởng tượng ra, trên cành cây nâu nâu kia là một con chim nhỏ đang hót líu lo hay một con chó hung dữ xông ra từ sau một cánh cửa rồi giận giữ sủa inh ỏi đuổi cắn chúng nó. Nhưng chẳng có gì kì lạ xảy ra cả. Những tòa nhà vuông vức màu đen xám với những kí hiệu màu trắng cũ kĩ trên tường, con đường vắng thẳng tắp, hàng cây xanh xao giống hệt nhau đến từng chiếc lá cái rễ, chúng chỉ lặng lẽ ngắm nhìn lũ trẻ vẫn đang cắm cúi hướng về phía một “cỗ máy màu vàng”, hiện giờ đang nằm im lìm trên trục giao thông chính xuyên suốt Khu Dân Sinh Vòng Ngoài.

Đám trẻ đi đến trước cửa một “cỗ máy màu vàng” thuôn dài, “cỗ máy” này chẳng khác gì một con sâu đo khổng lồ, chỉ khác là nó đang nằm duỗi thẳng cẳng trên đường. Ở những dãy ghế trên “con sâu vàng”, nó nhìn thấy đã có khá nhiều những đứa trẻ lớn nhỏ khác đang ngồi đợi.

“Con sâu vàng” này chính là phương tiện công cộng miễn phí duy nhất thuộc khu D vào thời điểm sáng sớm mỗi ngày. Nếu chúng nó đến điểm chờ này sau 7 giờ rưỡi, thì sẽ phải chờ những “con sâu xanh ” khác chạy muộn hơn nhưng lại có tốc độ nhanh hơn, bù lại chúng sẽ lấy của người sử dụng một đồng tiền “Tự Do” cho mỗi hai lượt di chuyển. Dù vậy, tất cả chúng đều sẽ đưa tất cả công dân đến một nơi, gọi là Khu Giáo Dục hay “Trường Học”, theo cách gọi của riêng nó.

Hai đứa chọn ngồi ở hai chỗ sát cửa sổ. Đúng 7 giờ 30, “con sâu” đo vàng như sống lại, nó lao về phía trước không một tiếng động, những hàng cây xanh xanh hai bên đường vun vút chạy qua cửa sổ, quệt từng vết mực đen mờ trên khuôn mặt những đứa trẻ. Cô em gái của nó thì đang nheo nheo đôi mắt to, cố nhìn thẳng vào cái “mặt trời” tròn to đang chiếu những “tia nắng” xiên xiên qua cửa sổ. “Chẳng giống gì cả, mình ghét nó”, cô bé khẽ nói.

“Điểm dừng Khu Giáo Dục” – Tiếng thông báo vang lên.

Bọn trẻ lục tục rời chỗ, tiến về phía cửa chính của “con sâu vàng”. Ngay khi vừa bước ra ngoài, cả bọn đã đứng trước một cánh cổng kim loại cao lớn, phía xa xa là những tòa nhà hình lập phương san sát nhau giống hệt với những tòa nhà ở Khu Dân Sinh của bọn nó. Nơi đó chính là “Trường Học”!

Tất cả bọn trẻ chỉ cần đặt tay lên mặt cửa kiểm tra và thoải mái bước qua cổng sau tiếng “bíp”, hai tên Ribit An Ninh quấn áo choàng màu vàng chỉ để lộ duy nhất khuôn mặt kim loại, chúng đứng hai bên cổng mà không liếc mắt một chút nào khi bọn trẻ bước qua.

Theo thói quen đã mấy năm nay, ba đứa trẻ lớn cùng nhau đi về phía “lớp số 4”. Lúc này, đã có một đám trẻ trạc tuổi nó đang tụ tập ngay ngắn dưới sự coi chừng chặt chẽ của bốn Ribit Giám Sát đứng bốn góc. Đám trẻ mới gia nhập vào, cũng tự động tìm đến vị trí chính xác của bản thân trong hàng ngũ. Bí mật hé khóe mắt nhìn sang những khoảng sân bên cạnh, nó vẫn thấy từng đám lớn những đứa trẻ mặc đồ trắng, cũng đang xếp hàng nghiêm chỉnh như chúng nó. Nó thầm tưởng tượng ra cảnh một đàn kiến trắng đang xếp hàng trật tự, chỉnh tề chuẩn bị đi về tổ cùng kiến chúa. Tự nhiên nó thấy buồn cười khi nghĩ, ở trong đám đó, có phải cũng có một vài đứa trẻ như nó đang chăm chú nhòm ngó những người khác.

Những khối trắng vuông vức trên sân dần được lấp kín. Khi chiếc đồng hồ ở trên tòa nhà cao nhất “Trường Học” điểm 8 giờ 30 sáng, cánh cửa lớn của “lớp số 4” từ từ mở ra. Năm trăm đứa trẻ “lớp số 4” đã đến đầy đủ, chúng chỉnh tề cùng bốn Ribit bước đều vào phía trong. Bên trong là một căn phòng màu trắng sáng với hơn năm trăm bộ bàn ghế xếp đặt ngay ngắn, được đánh số thứ tự. Đám trẻ lần lượt đi về đúng chỗ theo số hiệu tương ứng của mình. Số “1993 – VN” và “1994 – VN ” được xếp ngồi cạnh nhau, phía trước cả hai hiện ra một chiếc mũ kim loại điện tử. Bốn Ribit Giám Sát với khuôn mặt âm trầm trong chiếc áo choàng xanh cùng đanh gọn lên tiếng: “Bắt đầu giờ học”, năm trăm đứa trẻ đồng loạt cầm chiếc mũ kim loại đội lên đầu.

Những chiếc mũ chỉ cần đội lên đầu, mỗi đứa trẻ sẽ được đăng nhập vào một thứ gọi là “Chương trình giáo dục công dân cơ bản” do Siêu máy tính trực tiếp quản lí và điều hành. Bên tai bọn trẻ chỉ mới chỉ mười năm tuổi này vang lên câu nói quen thuộc: “Tất cả công dân sinh sống tại ba Siêu căn cứ dưới mặt đất đều buộc phải tôn trọng, tuân thủ nhiệm vụ và vai trò của ba Siêu máy tính. Mọi công dân có nghĩa vụ học tập, nghiên cứu để giải cứu loài người và Trái Đất thoát khỏi thảm họa”, đó chính là Thông cáo cuối cùng của chính phủ Liên Hợp Quốc năm 2070! Mỗi lần nghe câu nói này, khuôn mặt nó đều cực kì đăm chiêu, khó hiểu.

Buổi sáng hôm nay, chúng nó sẽ phải tiếp thu kiến thức của môn Văn học và Triết học xã hội, hai trong vài môn mà nó căm ghét nhất. Những dòng dữ liệu về khái niệm, ngôn từ, chú giải Văn học rồi sau đó là Lịch sử Triết học, chuẩn mực xã hội, giá trị xã hội… lặp đi lặp lại qua mắt rồi cố tuôn chảy vào bộ não ương bướng của nó.

Bốn tiếng đồng hồ dài đằng đẵng trôi qua trong mệt mỏi, nó thở dài rên rỉ:

– Không biết có bao nhiêu thứ đọng được vào cái đầu của mình nữa?

Cả lớp tháo mũ, đặt lại lên bàn, rồi sau đó dưới sự quan sát của bốn Ribit Giám Sát, chúng được dồn ngược trở ra khỏi “lớp số 4”.

Năm trăm đứa trẻ được đưa đến nhà ăn tập trung trong “Trường Học”, với sức chứa lên đến hai nghìn người cùng một lúc. Đến tận lúc này, khi không còn Ribit Giám Sát nữa, những tiếng rì rầm nói chuyện mới bắt đầu rộ lên khắp nhà ăn. Trước mắt nó, là một hàng dài những đứa trẻ bằng tuổi nhau, một tay cầm thìa đũa, một tay sẵn sàng đợi đến lượt để xác nhận mã số để lấy khẩu phần của riêng mình. Tốc độ làm việc của hệ thống Ribit Nhà ăn rất nhanh, chỉ chưa đến mười phút thì đã đến lượt nó lấy phần. Vừa cầm cái khay lên, nó còn chưa kịp nhìn trong đó có những gì, thì một tiếng rơi khô khốc vang lên khắp căn phòng. Nó trân trân nhìn thứ chất lỏng vàng sền sệt của bột khoai tây, màu xanh, màu sẫm lẫn lộn cùng với mấy miếng bánh khô vung vãi tung tóe trên sàn.

Bữa trưa miễn phí duy nhất trong ngày ở “Trường Học” của nó đã bị làm đổ. Cả người nó chợt trở nên nóng hừng hực một cách khác thường, khuôn mặt đỏ hồng. Nó quay phắt lại đằng sau, đứng ở đó là hai thằng “khỉ” đang cười nhăn nhở khiêu khích. Đôi bàn tay của nó bóp chặt lại nổi đầy gân xanh.

– Thế nào, không phục hả thằng đần! Lại đây mà đánh tao đi này!

– Tao thật không chịu nổi mỗi lần nhìn thấy cái mặt như ngâm giấm của nó nhìn mọi người, nó tưởng nó là cha chúng ta chắc!

Một bàn tay nhỏ bé từ phía sau, nhẹ nhàng níu cánh tay nó lại. Quay ngoắt lại đằng sau:

– Bỏ tao ra! – Nó quát lên.

Gương mặt cô bé đáng thương giờ đây đã trắng bệch, nước mắt lòe nhòe đầy mặt, cô bé liên tục lắc đầu với nó. Nhìn thấy khuôn mặt ấy của em gái, nó hơi dịu lại một chút. Khẽ liếc trộm tên Ribit An Ninh duy nhất trong nhà ăn, tên đó đang đưa khuôn mặt kim loại xam xám về phía đám lộn xộn.

“Mẹ kiếp, lũ điên”. – Nó chửi thầm, rồi cầm khay thức ăn dưới nền lên liệng vào thùng rác.

– Chúng ta đi. – Nó kéo em gái đến bên một bàn trống. Cô em gái dịu dàng chìa nửa khay thức ăn đến trước mặt nó.

Buổi chiều, năm trăm đứa trẻ lại nghiêm túc, im lặng hàng lối dưới sự coi sóc của bốn Ribit Giám Sát quay lại “lớp học số 4”. Nó cực kì uể oải mỗi khi bắt đầu trò tra tấn tâm trí này. “Ồ, môn Địa lý thế giới! Hôm nay vẫn còn thứ tốt để học”, nó khẽ kêu lên.

Ra đến cổng “Trường Học”, một thiếu niên to lớn chạy hùng hục về phía hai người bọn nó.

– Ê, lúc nãy hai thằng óc khỉ kia lại làm khó chúng mày à?

– Ừ, một chút!

– Đây đã là lần thứ sáu trong tháng này rồi đấy! Hay hai chúng ta đi tìm bọn đần đó nói chuyện một lúc. – “Con Gấu” xoa xoa hai bả vai rộng của nó.

– Này… – Nó nhấp nháy mắt với “Con Gấu”.

Cả ba không lên “con sâu” để trở về nhà ngay, chúng đang lững thững xuyên qua những tòa nhà vuông vức với những dãy cửa sổ bé tí thẳng hàng từ trên xuống dưới. Bé gái đang cầm trên tay một mảnh bìa cứng cùng cái bút chì con con, hai đứa đang tranh luận rất “kịch liệt”:

– Em vẽ ngược bên rồi kìa. – Nó chỉ chỉ trên tờ bìa.

– Đúng bên rồi mà, anh không tin thì thôi, hay tự anh vẽ lấy nhé?

– Ơ, cái bông hoa nho nhỏ gì ở đây thế này?

– Chỗ này là khu hoa hồng, khu tuần trước là khu hoa cẩm chướng rồi mà! Anh không thích đặt tên như thế à? Anh “Con Gấu” thấy thế nào?

– Tuyệt vời, như thế là đẹp nhất! – “Con Gấu” háo hức trả lời.

– Ờm, anh thích bình thường, thôi tùy em vậy… – Nó thở dài ngao ngán.

Cứ mải nói chuyện, cả bọn đã đi đến tận khu E, một nơi đầy rẫy những nguy hiểm trong lời đồn đại của mọi người. Ở một khóc khuất vắng vẻ, nó chợt nhìn thấy một nơi thân quen mà đã mấy tháng rồi nó không bước lên chỗ đó.

– Em có muốn lên lại chỗ đằng kia không? Anh muốn lên trên kia, chỉ năm phút thôi, rồi chúng ta quay lại ngay!

Cô bé khẽ gật đầu. Nó chẳng kịp đợi cô bé lẫn “Con Gấu” đồng ý nữa, mà đã ba chân bốn cẳng chạy đến dưới chân một tòa nhà bỏ hoang nhỏ. Đó là nơi nó và “Đậu Đen” đã tìm ra cách để lẻn vào cũng trong một lần thám hiểm khu này. “Đậu Đen” là một anh chàng nhỏ thó với nước da đen nhẻm, tuy hắn lớn hơn nó hai tuổi, nhưng cả ba chơi với nhau rất thân thiết. Cả bốn thường ngồi trên sân thượng của tòa nhà này để tán chuyện và ngắm “hoàng hôn” buông xuống.

Trên sân thượng đầy “nắng chiều”, đôi mắt nó nhắm hờ, cái cổ hơi ngửa ra sau cùng hai cánh tay dang rộng hai bên. Cơn gió nhẹ man mát khẽ mơn man luồn qua làn tóc đen mỏng, bầu trời bao la bao bọc lấy tâm trí nó, mùi hương hăng hăng mà mơn mởn của cây cỏ hoa lá…

– Chán thật, vẫn chẳng cảm thấy cái gì cả! – Nó ngao ngán nói với em gái.

Phía trên cao cả trăm mét so với nơi bọn chúng nó đang đứng, chỉ là một chiếc bát màu xanh khổng lồ úp lên toàn bộ căn cứ. “Cái bát” kéo dài mãi vượt qua cả Bức Tường đen đúa ở đằng xa phía trung tâm.

– Anh muốn đến nơi đó ngay bây giờ! – Ngón tay nó trong vô thức chỉ về phía Bức Tường.

Bức Tường ấy dùng để ngăn cách giữa hai khu vực Vòng Trong và Vòng Ngoài của căn cứ. Nơi “Đậu Đen” đã đi đến đó có chứa một thứ, đó là “Bí mật của người trưởng thành”.

Mấy giờ đồng hồ trôi qua, những “tia nắng mặt trời” đã ngả ráng đỏ yếu ớt xuyên qua khe hở giữa những tòa nhà đen, đứa em gái quay sang nhìn cả hai:

– Chúng ta phải nhanh chóng về nhà thôi anh, chỉ còn vài tiếng nữa là đến giờ giới nghiêm rồi đấy!

Trong gian nhà ăn nhỏ bé, cô gái nhỏ vẫn chăm chỉ cầm thìa khuấy khuấy món bột để chuẩn bị bữa tối. Còn nó ngồi bên bàn, mặt nhăn nhó nhìn cái đĩa:

– Sao lại giống hệt lúc sáng thế này! À, còn có mấy miếng protein khô quắt phí tiền ở đây nữa. Em mua làm cái gì cơ chứ? – Nó dùng thìa gẩy gẩy mấy cục protein trôi nổi trong đĩa.

Khẽ lắc lắc đầu, mắt nhắm nghiền, nó cầm lấy thìa múc chất lỏng đó đưa lên miệng, rồi nuốt ực xuống dạ dày một cách khó khăn.

– A ha, còn có món gì lạ thế này?

– Một miếng bánh ngọt chỉ to bằng ba ngón tay mà có giá tận hai đồng “Tự Do” đấy anh!

– Kệ đi, hôm nay bụng chúng ta được cứu rồi! – Nó khẽ vỗ cái dạ dày đang hết lời biểu tình.

10 giờ tối, bóng đêm bao trùm khắp căn phòng. Nơi góc tường phát ra bản nhạc cuối ngày chẳng biết tên, tiếng đàn mà người ta gọi là dương cầm du dương vang vọng trong căn phòng nhỏ.

Cả hai đứa nằm trên giường của mình yên lặng lắng nghe. Nốt nhạc cuối cùng đã tắt được gần mười phút…

– Này, kể lại cho anh nghe về điều đầu tiên em sẽ làm khi nhìn thấy mặt trời đi?

– Em sẽ nhìn vào nó xem có bị chói mắt như người ta nói hay không, rồi dùng ngón cái và ngón trỏ ở bàn tay phải này để đo kích thước của nó xem có to hơn “mặt trời nhân tạo” không… – Vừa hăng hái kể lể, cô bé vừa huơ huơ bàn tay nhỏ trước mặt.

– Thế còn mấy cái bút màu của em đâu?

– Hứ, em không quên, sau đấy em mới mắt đầu vẽ chúng nó, cả mây nữa…

Im lặng lại một lần nữa bao trùm căn phòng. Nó nhẹ nhàng lôi từ chỗ bí mật dưới giường ra một chiếc đèn pin và một quyển sổ nhỏ bìa xanh. Ngón tay nó miết miết những góc hơi quăn của mấy trang giấy đã cũ. Quyển sổ này ghi lại nhật kí hàng ngày của người bố quá cố của chúng nó, lúc còn sống ông đang là Viện trưởng Viện nghiên cứu sinh vật Jurapest. Trong quyển sổ có kẹp một tấm hình gia đình, lúc đó anh em nó mới chỉ hai tuổi. Bên dưới tấm ảnh là một hàng chữ nhỏ “Hải Dương, Thùy Dương”. Chúng nó có tên của riêng mình, chứ không chỉ đơn giản là những con số vô nghĩa. Hàng đêm nó đều bí mật lôi quyển sổ ra đọc một lượt, nhưng hôm nay tâm trí nó chỉ hướng về cái ngày đó.

***

Ngày 31 tháng 12 năm 2083, “Trường Học”, Khu Vòng Ngoài.

Khung cảnh nghiêm nghị và yên lặng đó lại diễn ra xung quanh Hải Dương, thế nhưng gò má nó lúc này lại nhênh lên một cách khác thường.

Số lượng Ribit An Ninh và Ribit Giám Sát hôm nay đột biến tăng mạnh. Chưa kể còn có sự xuất hiện của một đại đội Ribit Vệ Binh mang vũ khí canh chừng bên ngoài cổng.

Tất cả Ribit Giám Sát xung quanh hơn sáu ngàn đứa trẻ đồng thanh lên tiếng:

– Theo Hiến Pháp của chính phủ Liên Hợp Quốc ban hành năm 2070. Hôm nay, “6353” công dân sắp đủ mười sáu tuổi của hai Khu Dân Sinh Vòng Ngoài là D và E sẽ được chuyển vào Khu Vòng Trong để tiếp tục sinh sống và học tập. Tất cả chỉ được mang theo những đồ cơ bản nhất, còn toàn bộ đồ đạc còn lại không cần thiết sẽ bị bỏ lại.Từng “lớp học” sẽ di chuyển theo sự hướng dẫn của Ribit một cách tuần tự, bất cứ ai vi phạm sẽ bị xử theo luật pháp.

Mười ba chiếc “con sâu xanh” của Khu Vòng Ngoài đã tập hợp ngay trước cổng “Trường Học”. Từng “lớp học” năm trăm thiếu niên tuần tự, nghiêm chỉnh bước lên một “con sâu”. Không hề xuất hiện một tia lộn xộn hay mất trật tự nào dù là nhỏ nhất.

Một cảnh tượng hiếm khi được thấy ở Khu Vòng Ngoài đối với lũ trẻ con mười hai, mười ba tuổi, hôm nay đã xuất hiện ra ngay trước mắt chúng. Đoàn tàu dài màu xanh nối đuôi nhau lừ lừ chay qua trục đường chính hướng về phía Bức Tường màu đen, nơi tượng trưng cho bí mật lớn nhất trong đời chúng.

– Oa, nhìn kìa, họ là những người may mắn lần này được chuyển vào Khu Vòng Trong đó!

– Mình cũng mong muốn nhanh chóng được đi vào trong đó, nghe nói trong đó có nhiều thứ thú vị lắm!

– …

Những tiếng nói hâm mộ hai bên đường xuyên qua cả cửa sổ lọt vào trong khoang “con sâu” của Hải Dương. Nó đang bất động nhìn gương mặt chính mình trên cửa sổ với hai bàn tay hơi rung rung nắm chặt vào nhau.

Băng qua một khoảng trống ngắn giữa hai khu vực, đoàn tàu xanh dừng lại ngay cạnh một doanh trại của Ribit Vệ Binh dưới chân Bức Tường. Lần này, Ribit Vệ Binh chỉ cho phép duy nhất từng “con sâu” được vào khu vực kiểm tra đằng sau cánh cổng kim loại.

Mỗi một thiếu niên sẽ lần lượt bước qua một căn phòng hình chữ nhật nhỏ để kiểm tra tất cả dấu hiệu sinh hóa, số đồng “Tự Do” còn trên thẻ tài khoản, thậm chí là cả quá trình học tập ở Khu Vòng Ngoài.

Gần hai tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng cũng đến lượt anh em Hải Dương. Nó thở phào khi cả hai anh em được thông qua một cách dễ dàng. Mất thêm một tiếng chờ đợi nữa, đoàn tàu xanh lại tiếp tục lên đường, mang theo hơn sáu nghìn thiếu niên đang háo hức đi về phía Khu Hành Chính Vòng Trong.

Đoàn tàu chậm rãi di chuyển trên đường phố của Khu Vòng Trong. Những đứa trẻ xung quanh Hải Dương háo hức dán chặt khuôn mặt vào cửa sổ, có đứa không nhịn được còn muốn mở cả cửa khoang ra. Còn gương mặt Hải Dương lúc này chỉ khẽ nhăn lại. Xuyên qua cửa sổ của “con sâu” xanh, không có bất cứ một bóng người “trưởng thành” nào giống như trong trí tưởng tượng của nó.

Hải Dương tưởng rằng sẽ thấy “Đậu Đen” với khuôn mặt tươi cười chào đón bọn nó hay ít nhất là vài người lớn tuổi đứng bên đường nhìn đoàn tàu. Nhưng tất cả, chỉ là những bóng người quần áo màu bạc sọc đen thỉnh thoảng nghiêng mắt nhìn lên. Bọn họ chỉ trạc tuổi Hải Dương, lớn nhất có lẽ cũng không quá mười tám tuổi. Những người đó đi lại trên đường hệt như những tên Ribit An Ninh. Hải Dương mím chặt môi, nó khẽ đưa bàn tay ra nắm chặt lấy bàn tay của cô em gái song sinh.

Trong một căn phòng cực rộng, sáu nghìn đứa trẻ ngơ ngác đứng nhìn nhau. Tiếng bước chân nặng nề, đều đặn nện xuống chiếc bục cao ở phía trước bọn nó. Nơi đó đang đứng một Ribit Giám Sát khá đặc biệt, hắn không mặc áo choàng xanh như những Ribit Giám Sát khác. Mọi tiếng nghị luận tắt ngấm, sáu ngàn đôi mắt lập tức ngưng tụ vào chỗ tên Ribit Giám Sát.

– Hiện tại các bạn đang ở Khu Hành Chính Vòng Trong của căn cứ Việt Nam, trực thuộc Siêu căn cứ Châu Á.

– Theo Hiến Pháp của chính phủ Liên Hợp Quốc ban hành ngày 1 tháng 1 năm 2070. Siêu máy tính Thụ Quang 4000A, phụ trách điều hành toàn bộ Siêu căn cứ Châu Á và căn cứ phụ thuộc, sẽ cung cấp tài liệu Sự Thật mà chúng tôi đã hứa với các bạn trước đây.

Trên khoảng không ngay trước mặt Ribit Giám Sát, hiện lên một hình ảnh mô phỏng không gian của con quái vật gớm giếc với những chú thích rõ ràng xung quanh. Con quái có hình thể bên ngoài khá giống một con gián của thế giới trong quá khứ. Chỉ là phần thân của chúng dài đến gần ba mét, cao gần hai mét, con quái có một hàm răng hình lưỡi cưa sắc nhọn đen bóng, hai chi đằng trước như chiếc móc bọc thép đen đúa vươn ra như loài bọ ngựa. Ngoài ra, trên lưng chúng còn có hai đôi cánh màu máu, với giải thích rằng “đủ sức nâng cơ thể chúng lên độ cao hàng ngàn mét”.

Tất cả khẽ nuốt nước bọt, đây là lần đầu tiên chúng nó nhìn thấy con quái vật GC – 69. Ngay sau đó hình ảnh khẽ chuyển, trước mặt chúng giờ đây là hình ảnh không gian của một quả cầu kì dị.

– Hình ảnh trước mặt các bạn là virus “Tử Thần 20” hay còn gọi là virus GCV, chúng được phát hiện trong cơ thể của GC – 69 vào thời điểm đầu của thảm họa. Virus “Tử Thần 20” có kích thước vô cùng nhỏ, ở dạng hình cầu nó có đường kính khoảng 40-60 nm. Virus được bao bọc bởi envelope có cấu trúc lipid kép. Vỏ capsid đối xứng 20 mặt cấu tạo bởi protein (**). Các nhà khoa học đã hoàn toàn bất lực trong mười bốn năm qua trong việc phá hủy cấu trúc vỏ của virus.

– Virus “Tử Thần 20” khi xâm nhập vào não của nạn nhất sẽ gây hiện tượng teo tế bào não. Nạn nhân ở vào thời điểm đủ hai mươi tuổi sẽ bị rơi vào trạng thái DEAD, khi toàn bộ tế bào não biến mất và virus thoát ra ngoài khiến nạn nhân tử vong. Các nạn nhân trên hai mươi tuổi của thảm họa, chiếm hơn bảy mươi phần trăm dân số thế giới lúc đó, tại thời ngày 1 tháng 1 năm 2070, đã đồng loạt tử vong. Thảm kịch kinh hoàng này đã khiến toàn bộ chính phủ các quốc gia trên thế giới sụp đổ.

Cả căn phòng chết lặng. Gương mặt non nớt của sáu ngàn thiếu niên trở nên trắng bệch. Những tiếng ngã khuỵu xuống đất vang lên khắp nơi. Hải Dương vội dang tay ra đỡ một thân hình gầy nhỏ sắp đổ ập xuống đất.

– “Hai mươi tuổi, chúng ta chỉ có thể sống đến HAI MƯƠI tuổi mà thôi!” – Nó khẽ lẩm bẩm khi nhìn trân trân vào quả cầu trước mắt.

– Bọn mày lừa chúng tao! – Đâu đó có tiếng hét ầm lên. Hàng ngàn thiếu niên đang ngục mặt lập tức từ dưới đất đứng bật dậy chửi bới, chất vấn tên Ribit đang đứng im lìm trên bục.

Tên Ribit Giám Sát vẫn bình tĩnh tiếp tục cất tiếng nói lớn át đi tất cả những tiếng la ó, hô hào của đám người đang phẫn nộ bên dưới.

– Virus “Tử Thần 20” này có khả năng vượt qua hết thảy các loại rào chắn, quần áo bảo hộ, mặt nạ phòng độc, thậm chí là cả boong – ke chống bom nguyên tử. Hiện tại vẫn chưa nghiên cứu ra phương pháp phòng tránh và vắc – xin chữa trị!

Quả bom thứ hai nổ tung, những tiếng kêu gào dần tắt ngấm. Đôi mắt Hải Dương từ từ khép chặt lại, xung quanh nó lúc này chỉ còn là màn sương mờ mịt mà thôi. Bên tai Hải Dương vang vọng câu nói mơ hồ: “Mẹ kiếp, hết thật rồi sao?”.

 

Danh Sách Chương
Leah .H

Leah .H (7 năm trước.)

Level: 8

73%

Số Xu: 0

Từ mặt trời viết hoa từ mặt.

Đôi câu bạn viết quá dài, sang ý khác thì nên ngắt câu.

Cả bốn là gì? Nên dùng bốn người.

Ribit là gì?

Bạn có vẻ quá lạm dụng dấu "". Đôi khi mình không hiểu ý nghĩa của nó luôn.

Chú ý dấu "text". Bạn chỉ sai 1 lần.

Bạn viết hoa không có hệ thống ví dụ như: Trường Học, Bức Tường,...

Ribit Nhà ăn chưa viết hoa từ ăn.

Nhênh lên => nhếch lên

Tại sao không xài từ CHẾT mà xài chữ DEAD? Nó cũng có bốn chữ mà.

Vắc-xin chứ không phải vắc - xin.

Bạn viết tốt một chương hội tụ chất lượng lẫn số lượng. Tuy có sai sót nhưng không đáng kể.

Bạn đang viết một bộ fantasy, sci-fi hậu tận thế. Hầu hết mọi thứ bạn nói đến đều là mới mẻ. Từ quan cảnh, nếp sống, giai cấp, luật lệ đều hoàn toàn mới. Nên bạn không được quá gấp gáp mà đưa quá nhiều sự kiện vào một cách liên tục. Nhưng hình ảnh mà bạn miêu tả chưa đủ để hình dung hoàn chỉnh, mình vừa mới mường tượng được đôi chút là nó đã chuyển cảnh mất rồi. Bạn nêu miêu tả các sự vật rõ ràng hơn, cảm xúc và hành động nhân vật nữa.

Để viết một chương bốn ngàn chữ là không phải dễ. Chúc bạn thành công.


Phúc Lương

Phúc Lương (7 năm trước.)

Level: 10

98%

Số Xu: 8191

Góp ý:

Câu đầu tiên, sau chữ giả tưởng liền sau nó là dấu phẩy "," không nên cách ra. Chắc tác giả nhầm.

Bạn nên chú thích ngọn lửa Magie là như thế nào? vì độc giả có người không biết.

Theo kiến thức hóa học của mình thì Magie cháy trong oxi là lửa đỏ sáng rực.

Mình nghĩ là "Robot quan sát" không phải "ribit quan sát", "Robot vệ tinh" không phải "Ribit vệ tinh".

Mình chỉ góp ý như thế.

Ta là Quỷ háo tài.

Ta đã đi qua đây.

 


Thành Viên

Thành viên online: Quynh le Tâm Trần Ngọc Mai Nguyễn khoa vu và 132 Khách

Thành Viên: 60580
|
Số Chủ Đề: 9020
|
Số Chương: 28063
|
Số Bình Luận: 114901
|
Thành Viên Mới: Linh Tạ

duyên âm truyen 12 chom sao phân tích trao duyên 5cm/s cảnh ngày hè ma nữ đáng yêu sesshomaru thuyết minh về cây lúa phế hậu tướng quân thuyết minh về áo dài tuổi trẻ và tương lai đất nước

Audio truyện full

phàm nhân tu tiên audio

tiên nghịch audio

vũ thần chúa tể audio

thế giới hoàn mỹ audio

vô thượng thần đế audio

van co than de

Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta audio

Sư Huynh Ta Quá Ổn Trọng audio

Quỷ Bí Chi Chủ audio

Thiên Cơ Lâu: Bắt Đầu Chế Tạo Âm Hiểm Bảng audio

Tối Cường Trang Bức Đả Kiểm Hệ Thống audio

Tu Chân Tứ Vạn Niên audio

thê vi thượng

truyện teen

yêu thần ký

con đường bá chủ

thần mộ

đế bá

tinh thần biến

thần ấn vương tọa

đấu la đại lục 5

Truyện ebook dịch full

bắt đầu 3000 lượt rút thăm, ta trực tiếp thành bá chủ dị giới

bất diệt thần vương

chư giới tận thế online

đại phụng đả canh nhân

sư huynh ta quá ổn trọng

ta! thiên mệnh đại nhân vật phản phái

thiên cơ lâu: bắt đầu chế tạo âm hiểm bảng

thiếu niên ca hành

thiếu niên bạch mã túy xuân phong

tối cường trang bức đả kiểm hệ thống

tối cường sơn tặc hệ thống

trọng sinh chi tối cường kiếm thần

tu chân tứ vạn niên

vạn cổ tối cường tông

chẳng lẽ thật sự có người cảm thấy sư tôn là phàm nhân sao

đại sư huynh không có gì lạ

phu quân Ẩn cư mười năm, một kiếm trảm tiên đế

núp lùm trăm năm, khi ra ngoài đã vô địch!

quang âm chi ngoại

quật khởi thời đại mới

ta là tham quan các nàng lại nói ta là trung thần

thiên hạ đệ cửu

trọng sinh thay đổi thời đại

xuyên đến năm mất mùa, ta trở thành mẹ chồng cực phẩm

bất diệt long đế

côn luân ma chủ

đan hoàng võ đế

đỉnh cấp khí vận, lặng lẽ tu luyện ngàn năm

đường tăng đánh xuyên tây du

hoả chủng vạn năng

long phù

mỹ thực gia Ở dị giới

nguyên lai ta là tu tiên đại lão

nhân danh bóng đêm – đệ nhất danh sách 2

siêu cấp thần y tại đô thị

ta chỉ muốn an tĩnh làm cẩu đạo bên trong người

từ dã quái bắt đầu tiến hóa thăng cấp

ta tu tiên tại gia tộc

tạo hóa chi vương

thần cấp đại ma đầu

thiên cơ điện

tu chân nói chuyện phiếm quần

tu la ma đế (tu la đế tôn)

từ man hoang tộc trưởng chứng đạo thành thần

tuyệt thế dược thần

vạn tộc chi kiếp

xích tâm tuần thiên

ta thật không phải cái thế cao nhân

ta thật không muốn trọng sinh a

âm phủ thần thám

đại mộng chủ

gia gia tạo phản tại dị giới, ta liền vô địch Ở đô thị!

livestream siêu kinh dị

ta là thần cấp đại phản phái

ta tại trấn ma ti nuôi ma

tây du đại giải trí

trạm thu nhận tai Ách

bần tăng chả ngán ai bao giờ

dạ thiên tử

đế trụ

đối tượng hẹn hò là thần minh chi nữ

đô thị: bắt đầu từ trên đường cứu người

kiếm vương triều

linh cảnh hành giả

ngân hồ

quyền bính

ta thật không muốn làm chúa cứu thế

ta vô địch từ phá của bắt đầu

ta xây gia viên trên lưng huyền vũ

thế tử hung mãnh

thì ra ta là tuyệt thế võ thần

toàn chức nghệ thuật gia

tướng minh

bá võ

bắc tống nhàn vương

thập niên 70: cuộc sống gia đình của cô nàng yêu kiều

thâm hải dư tẫn

gia phụ hán cao tổ

đại thánh truyện

cá mặn lên đệ nhất thiên bảng

binh lâm thiên hạ

toàn dân võng du: bắt đầu vô hạn điểm kỹ năng

đô thị: bắt đầu từ trên đường cứu người

bắt đầu từ một cái giếng biến dị

bắt đầu khen thưởng 100 triệu mạng

bảo hộ tộc trưởng phe ta

bàng môn đạo sĩ Ở thế giới chí quái

bạch thủ yêu sư

thuộc tính tu hành nhân sinh của ta

thoái hóa toàn cầu

thịnh đường quật khởi

[mạt thế] thiên tai càn quét

thiên giáng đại vận

thiên cung

theo hồng nguyệt bắt đầu

thâu hương

thập niên 80: yểu điệu mỹ nhân (cổ xuyên kim)

thập niên 80: tiểu kiều thê

thập niên 80 mẹ kế nuôi con hằng ngày

thập niên 70: trở thành mẹ kế Ác độc của nam chính truyện khởi điểm

thập niên 70: sống lại, làm giàu

thập niên 60: làm giàu, dạy con

thập niên 60: đại nữ xưởng trưởng

thập niên 60: cuộc sống tốt đẹp sau khi trọng sinh

võ công tự động tu luyện: ta tại ma giáo tu thành phật hoàng!

ta mô phỏng con đường trường sinh trong nhóm chat

lãnh địa tại mạt thế

xin nhờ, ta thật không muốn cùng mỹ nữ chưởng môn yêu đương a!

dạy đồ vạn lần trả về, vi sư chưa từng tàng tư

minh thiên hạ

mạt thế vô hạn thôn phệ

mạc cầu tiên duyên

ma vật tế đàn

lược thiên ký

lục địa kiện tiên

lãnh chúa toàn dân: điểm danh nhận giảm giá thần khí

lãnh chúa cầu sinh từ tiểu viện tàn tạ bắt đầu đánh chiếm

kiếm tiên Ở đây

khủng bố sống lại

không để ta chết nữa, ta vô địch thật đấy

khi bác sĩ mở hack

khấu vấn tiên đạo

khai quốc công tặc

hồng hoang quan hệ hộ

hồn chủ

hệ thống siêu cấp tông môn

hệ thống giúp quỷ làm vui

hãn thích

căn cứ số 7

Ở rể (chuế tế)

coi mắt đi nhầm bàn, ta bị đối tượng hẹn hò bắt cóc

điên rồi ! ngươi xác định ngươi là ngự thú sư?

đệ đệ của ta là thiên tuyển chi tử

đại hạ văn thánh

hàn môn kiêu sĩ

hán hương

gen của ta vô hạn tiến hóa

dụ tội

thập niên 70: đoán mệnh sư

đồ đệ của ta đều là trùm phản diện

đấu phá chi dịch bảo hệ thống

đạo quân

đạo lữ hung mãnh của ta cũng trùng sinh

dân gian ngụy văn thực lục

đại quản gia là ma hoàng

đại minh võ phu

đại kiếp chủ

đại chu tiên lại

cường giả hàng lâm Ở đô thị

cuộc sống hằng ngày của kiếm khách cổ đại

cửa hàng kinh doanh Ở dị giới

con ta, nhanh liều cho cha

cỏ dại cũng có hệ thống hack

chung cực toàn năng học sinh

cao thủ thâu hương

cấm kỵ sư

bán tiên

nương tử nhà ta, không thích hợp

ngụy quân tử thấy chết không sờn

ta hôn quân, bắt đầu đưa tặng giang sơn, thành thiên cổ nhất đế

ta tại dị giới thành võ thánh

ta trở thành truyền thuyết Ở hồng kông

ta từ trong gương xoát cấp

tận thế trò chơi ghép hình

thả nữ phù thủy kia ra

nhân sinh của ta có thể vô hạn mô phỏng

ổn trụ biệt lãng

phần mềm treo máy: ta bất tri bất giác liền vô địch

phản phái vô địch: mang theo đồ đệ đi săn khí vận

sủng thú siêu thần

huyền huyễn: ta! bắt đầu sáng tạo thiên cơ lâu!

ta chỉ muốn an tĩnh chơi game

ta có một thân bị động kỹ

thánh khư

thần cấp lựa chọn: ngự thú sư này có Ức điểm dữ dội

thâm không bỉ ngạn

thái cổ thần vương

tên đầu trọc này rất nguy hiểm

tận thế tân thế giới

ta tại tận thế nhặt bảo rương

tại mạt thế, mọi người thay phiên nhau diễn kịch

ta trở thành phú nhị đại phản phái

ta thật sự không mở hắc điếm

ta nguyên thần có thể ký thác thiên đạo

ta làm cẩm lý Ở trò chơi sinh tồn

ta là võ học gia

ta là tùy tùng của nữ phản diện

ta có thể thấy Ẩn tàng cơ duyên

sử thượng đệ nhất mật thám

số 13 phố mink

siêu phẩm vu sư

rich player – võng du thần cấp cường hào

quỷ bí chi chủ

quốc vương vạn tuế

phát thanh khủng bố

phản diện siêu cấp

nhìn thấy thanh máu ta liền vô địch

nhân sinh hung hãn

nguyên tôn

người đưa thư khủng bố

người đọc sách đại ngụy

người chơi hung mãnh

ngạo thế đan thần

mục thần ký

minh triều ngụy quân tử

cổ chân nhân

tuyệt thế vũ thần

tự mình tu thành người đuổi quỷ

trưởng tỷ nhà nông có không gian

trò chơi hệ chữa trị của tôi

tối cường phản phái hệ thống

toàn năng khí thiếu

toàn cầu cao võ

tinh môn

tiêu dao tiểu thư sinh

tiêu dao du

vừa bị từ hôn! siêu cấp thiên hậu mang em bé đến ngăn cửa

y vương cái thế

trùng sinh chi kiêu hùng quật khởi

từ giới giải trí đến nhà giàu số 1

tiên đạo quỷ dị

xuyên việt bắt đầu từ nuôi rồng

xuyên thành thanh niên tri thức nữ phụ về thành phố

xuyên thành nha hoàn của nữ chính, ta nằm yên làm giàu

xe mỹ thực di động của nữ pháo hôi tại mạt thế

wechat của ta kết nối thông tam giới

vừa thành tiên thần, con cháu cầu ta đăng cơ

vũ trụ chức nghiệp tuyển thủ

võ học ta tu luyện có khả năng bạo kích

vô địch thật tịch mịch

vô địch sư thúc tổ

võ công của ta quá thần kỳ, có thể tự động tu luyện

vĩnh dạ thần hành

viễn cổ đi bắt hải sản làm giàu ký

vị hôn thê của ta là kiếm thánh

tùy thân liệp thú không gian (bản dịch)

tu tiên mô phỏng ngàn vạn lần , ta cử thế vô địch

tu tiên ba trăm năm đột nhiên phát hiện là võ hiệp

từ tận thế ta bắt đầu vô địch

tu luyện bắt đầu từ đơn giản hóa công pháp

trùng sinh thế gia tử

trọng sinh trở thành mạnh nhất vũ trụ

trọng sinh đại đạo tặc

trọng sinh 1988: em gái ruột của nam chính truyện niên đại

trò chơi đói khát cầu sinh

triệu hồi cuồng triều Ở mạt thế

trạch nhật phi thăng

toàn dân trò chơi: từ zombie tận thế bắt đầu treo máy

toàn cầu hung thú: ta có vô số thần thoại cấp sủng thú

tiên phủ trường sinh

tiên đình phong đạo truyện

tiệm tạp hoá âm dương

truyện audio

phàm nhân tu tiên audio

tiên nghịch audio

vũ thần chúa tể audio

thế giới hoàn mỹ audio

vô thượng thần đế audio

van co than de

bảo hộ tộc trưởng phe ta audio

sư huynh ta quá ổn trọng audio

quỷ bí chi chủ audio

thiên cơ lâu: bắt đầu chế tạo âm hiểm bảng audio

tối cường trang bức đả kiểm hệ thống audio

tu chân tứ vạn niên audio

thê vi thượng

truyện teen

yêu thần ký

con đường bá chủ

thần mộ

đế bá

tinh thần biến

thần ấn vương tọa

đấu la đại lục 5