Những trang nhật ký

Những trang nhật ký
Thích

Ngày 17/3/2013

Hôm nay tôi họp lớp. Gặp được một người rất đặc biệt. Đó là người bạn cũ của tôi. Cậu ấy nổi bật nhất không phải vì trang phục hay bất kì thứ gì cả, chỉ là vừa nhìn tôi đã chú ý đến cậu. Hỏi ra mới biết là thằng Quang lùn hay chọc tôi ngày xưa.

Ngày 18/3/2013

Cậu ấy kết bạn với tôi qua facebook. Cả hai chúng tôi chẳng nhớ gì nhiều về nhau. Cái cách nói chuyện ấy khiến tôi chú ý rất nhiều. Cậu ấy vẫn nhớ tôi là một trong những đứa mồ côi được các sư trong chùa nuôi, nhớ dai quá.

Ngày 20/3/2013

Cậu ấy quan tâm tôi, thật đấy. Ngoài các mẹ ra thì chẳng ai làm thế với tôi cả. Tôi vui nên cả ngày nay tôi cứ cười suốt. Làm ai cũng tưởng tôi ngã đập đầu ở đâu nên bị chập. Chứ chẳng lẽ tôi cứ nghiêm túc mãi à?

Ngày 21/4/2013

Tôi được tỏ tình, người ấy là cậu. Tôi gật đầu đồng ý. Chẳng có ngôn từ nào có thể diễn tả sự hạnh phúc của tôi lúc này đâu.

Ngày 25/7/2014

Tôi dọn về ở với anh. Ăn chung, ngủ chung, tắm chung rồi làm tình, chúng tôi sống một cuộc sống đúng nghĩa hạnh phúc. Mỗi ngày tôi đều cố gắng xong việc sớm để về nấu cơm. Lâu lâu hai đứa chở nhau đi lòng vòng rồi về, có khi đi xem phim. Yên bình, đơn giản như thế thôi là được rồi.

Ngày 14/8/2014

Bạn bè của anh rất kì cục. Họ rất hay đá xéo tôi. Tôi nói với anh, anh nói mình cứ mặc kệ đi.

Ngày 18/9/2014

Tôi phát hiện những bức ảnh trong điện thoại của anh. Tôi phát hiện những tin nhắn của anh và cậu ấy. Tôi phát hiện một bức ảnh của cậu ấy trong ví của anh. Cậu ấy giống tôi, như hai giọt nước vậy. Có điều cậu ấy trắng hơn, đôi mắt có thần hơn tôi. Nói chung, so với cậu ấy tôi chỉ là một bản sao kém cỏi hay đúng hơn là một bản sao thất bại. Tôi làm một trận rồi bỏ đi qua nhà bạn.

Ngày 20/9/2014

Anh đến tìm tôi. Anh xin lỗi tôi, mong tôi tha thứ. Tôi đồng ý. Anh kể với tôi về cậu ấy. Cậu ấy gia nhập quân đội, đã mất tích ở chiến trường. Hai người yêu nhau được năm năm. Tôi chỉ biết vậy, chỉ cần biết vậy. Miễn sao anh không còn yêu cậu ấy là được.

Ngày 4/5/2015

Tôi hỏi anh hôm nay là ngày gì. Anh nói không biết. Tôi nói hôm nay là sinh nhật tôi, anh mới xin lỗi vội chạy xuống gác đi mua đồ mà không kịp nhìn những thứ tôi đã để trên bàn. Khi anh về, anh ngơ ngác nhìn tôi trong khi tay cầm bánh kem. Tôi cười, kéo anh lại rồi hai đứa ăn cùng.

Ngày 23/6/2015

Anh hỏi tôi hôm nay là ngày gì. Nhẩm qua tính lại, sinh nhật anh chưa đến, sinh nhật tôi qua rồi. Tôi trả lời không biết. Anh nói hôm nay là sinh nhật của tôi. Khi tôi gật đầu cười, bảo đúng rồi thì chính là lúc tôi đã đổi tên thành Phạm Minh Huy rồi.

Ngày 13/8/2015

Càng ngày, tôi càng lún sâu thêm, chẳng thể rút ra được. Tôi không có ai đủ để tin tưởng mà giải bày ngoài cậu thôi nhật ký. Tôi sẽ chìm sâu vào vũng bùn này rồi chết khi phổi tôi đầy bùn nhão mà thôi.

Ngày 26/9/2015

Anh vào bếp nấu do tay tôi bị đau. Tôi tưởng là những món tôi thích nhưng đó là những món ấy rất cay mà chỉ có Phạm Minh Huy mới thích ăn. Đêm ấy tôi phải vào bệnh viện vì dạ dày tôi lại loét, một vết loét có lẽ lên đến tim cậu à.

Ngày 1/10/2015

Tôi bệnh. Anh đưa tôi đi khám. Khi người ta gọi tên tôi, tôi đứng dậy đi về phía ấy thì anh kéo tôi lại, bảo đó không phải là tên tôi thì đi về phía ấy làm gì. Cái gì cũng có giới hạn của nó, tôi mắng anh. Anh ngớ người rồi xin lỗi tôi.

Suốt đoạn đường về, anh xin tôi tha thứ lần chót. Tôi gật đầu. Có lẽ đây là lúc tôi ngu lừng lẫy năm châu, ngu chấn động địa cầu cậu nhỉ? Haizz, tôi chẳng cứu tôi được, cậu chẳng cứu tôi được, chẳng ai cứu tôi được.

Ngày 4/10/2015

Nhân chủ nhật, anh đưa tôi đi chơi. Hôm nay rất vui, anh không còn nhầm tên tôi nữa. Cả hai chúng tôi chơi trò Pepero, ăn mỳ Ý, vân vân, tôi chẳng nhớ nổi. Việc mà có thể không bao quên là tôi và anh đoạt được giải nhất trong cuộc thi hôn lâu, tận 12 phút 57 giây.

Ngày 6/10/2015

Anh đi làm về, cầm trên tay hai cái bánh bao. Trời thì lành lạnh mà ăn bánh bao nóng hổi và sưởi ấm thì còn gì bằng.

Ngày 11/10/2015

Thi thoảng nhân ngày nghỉ, tôi ghé chùa thăm các mẹ. Hôm này, tôi ở chơi đến chiều thì mới nhớ ngay bồn hoa có bà cụ bói dạo mà tôi dặn lòng là khi ra về sẽ ghé vì đông người quá. Bà cụ thấy tôi, mỉm cười. Bà bảo tôi đưa hai tay ra. Bà nói với tôi: “Con có yêu người đó đến đâu, nhưng người ta không có yêu con. Trước sau gì con với người ta cũng chẳng đi tới cuối đường đâu!”

Ngày 13/10/2015

Có hai cô bé dễ thương chạy đến xin chụp hình hai chúng tôi trong siêu thị. Thấy tôi ngơ ngơ, một trong hai bé ấy nói cả hai là hủ nữ, tức là con gái ủng hộ người đồng tính ấy. Thế là anh nắm tay tôi bảo chụp đi. Khi chụp xong còn cúi xuống hôn trán tôi một cái. Cô bé kia đưa cho tôi hai tấm ảnh vừa chụp làm mặt tôi đỏ tía tai.

Ngày 4/11/2015

Anh rủ tôi đi chơi với đám bạn của anh. Anh thấy vẻ của tôi liền nói họ không còn như trước nữa. Mà thật, họ dễ chịu với tôi hơn kể cả lúc tôi chỉ có một mình với họ. Có lẽ chẳng như bà thầy bói ấy nói đâu cậu à.

Ngày 24/11/2015

Anh cầu hôn tôi. Tôi vui lắm. Nhưng tôi thấy không nhẫn đâu nên thắc mắc thì anh trả lời để đám cưới thì sẽ đeo. Tôi cười rồi quật lại bằng hai chữ “không tin”. Thế là anh tháo cái lắc bạc trên tay ra rồi đeo cho tôi rồi nói rằng cứ xem nó như vật đính ước vì nó là thứ quan trọng của anh. Mà thật, anh giữ nó kĩ lắm. Có lần ảnh làm rơi, người ta đòi chuộc với giá gấp đôi mà anh cũng chịu cơ mà.

Ngày 25/11/2015

Hai đứa đập con heo ra. Đếm tiền thì đủ một đám cưới sang sang với tuần trăng mật hơn người thường một chút. Chỉ cần qua mấy ngày nữa thì tôi mới yên tâm hẳn.

Ngày 27/11/2015

Hôm nay chúng tôi làm đám cưới. Thắt cà vạt rồi hôn lên môi anh, nắm tay nhau bước đến lễ đường. Khi chiếc nhẫn bằng bạch kim ấy sắp được đeo vào tay tôi thì cánh cửa lễ đường bật mở. Cậu ấy không kịp nói gì thì anh nhảy xuống, chiếc nhẫn định đeo cho tôi rơi xuống đất. Anh ôm cậu ấy vào lòng, hôn lên đôi môi ấy. Có lẽ chẳng ai biết tôi rời đi lúc nào đâu.

Ngày 28/11/2015

Anh và bạn anh đến lấy đồ, tôi ngồi trên cái giường hai đứa từng ôm nhau ngủ mối tối để nhìn những hình ảnh cuối cùng của người ấy. Đồ đạc đã gom xong xuôi, anh đến trước mặt tôi nói xin lỗi rồi bước đi. Tôi nhìn theo đến khi khuất bóng, tôi vẫn chôn chân ở đó. Nhìn lại thì chỉ còn hai bức ảnh duy nhất tôi và anh chụp chung. Mà nó có phải là vật cuối cùng anh để lại đâu, còn có mùi hương, kỉ niệm, hình dáng chứ ít ỏi gì đâu.

Ngày 29/11/2015

Ở trên gác, tôi gọi với xuống bảo anh nấu cơm nhưng chẳng có tiếng trả lời. Một lần, hai lần rồi ba lần. Tôi chồm xuống định quát thì chẳng có gì ngoài bóng tối cô đặc.

Ngày 30/11/2015

Tôi bắt đầu làm việc đây, sẽ không gặp cậu trong một thời gian tới, giữ sức khỏe cho mình, hiểu chưa?

Ngày 13/12/2015

Trở lại rồi. Tôi nhớ cậu. Tôi làm việc không ngừng nghỉ suốt hai tuần qua. Tôi sống, tôi ở hẳn trong cơ quan. Hôm qua tôi soi gương thì mới hết hồn. Mắt có những tia máu, quầng thâm đen sì, tóc tôi bù xù, hệt như ma vậy. Bù lại tôi được một tháng lương đấy, tổng tiền còn lại là một tháng rưỡi lương.

Khi về, bà chủ nhà đưa cho tôi một gói tiền, bảo là của cậu bạn cùng phòng tôi đưa cho tôi. Tôi nhận rồi bắt xe buýt tới chưng cư của hai người. Tôi bấm chuông cửa căn hộ đó mà chẳng có chút ngại ngần gì. Người mở cửa là cậu ấy, tôi đưa gói tiền rồi nói rằng mình không cần tiền mà chỉ cần anh, nhưng cậu ấy đến trước tôi có làm gì thì cũng chẳng chiếm được. Sau cùng tôi bước đi không quên để lại lời chúc anh hãy hạnh phúc. Chỉ biết làm vậy thôi chứ giành giật làm gì.

Ngày 14/12/2015

Tôi nộp đơn xin nghỉ, mọi người ngạc nhiên hỏi vì sao. Tôi nói là do việc cá nhân. Rồi sau đó chẳng ai quan tâm đến ai mà chỉ lo việc của mình. Ai cũng bận mà, có ai rảnh mà quan tâm đến ai chứ?

Ngày 15/12/2015

Cả ngày hôm nay tôi ngủ đấy cậu, tôi gặp anh ấy trong mơ. Giấc mơ rất đẹp mà cũng rất ngắn. Ngắn đến nỗi môi chưa kịp chạm thì mộng tan rồi.

Ngày 16/12/2015

Nhìn hai chú cá vàng trong chậu đuổi bắt nhau, tôi nghĩ đến mình. Hai chú cá và tôi đều là sinh vật sống. Mà vì sao chúng lại hạnh phúc hơn tôi? Tôi biết chúng không có tự do, nhưng ít ra cũng chẳng đơn độc như tôi. Thế là tôi lang thang trên mạng, nhưng tôi chẳng có chút hứng thú vào với những con người ấy cả.

Ngày 17/12/2015

Ngồi trên thành cầu ngắm bình minh, một ngày đến như bớt chút niềm vui.

Đứng dưới vệ đường ngắm hoàng hôn, một ngày trôi như thêm ít ưu sầu.

Văn vẻ một chút chứ tôi dốt văn lắm. Có lẽ sau này tôi sẽ bên một người khác, khi lật những trang nhật kí này ra thì cả hai sẽ cười vỡ bụng mất. Thôi thì cứ bày tỏ nỗi lòng của mình cho cậu. Cậu đừng nói cho ai biết, cậu nhé!

Ngày 18/12/2015

Hôm nay vừa thức dậy tôi đã nhìn ra cửa sổ. Cứ nằm đó thẩn thờ từ sáng tới chiều. Chỉ khi ánh nắng hanh hao của chiều đông đấm vào mặt, tôi mới ngồi dậy và kể cho cậu nghe. Cậu thừa biết nhưng tôi vẫn cứ kể.

Ngày 19/12/2015

Tối, tôi đi ngang quán nhậu. Ai đó gọi tên tôi. Tôi quay lại, hóa ra là đám bạn của anh. Họ cười tôi, nhạo báng tôi, nói cạnh, nói khóe tôi. Tôi dửng dưng bước tiếp. Tôi nghe tiếng anh quát họ rồi chạy theo tôi để nói xin lỗi. Có lẽ đây là giây phút ấm áp trong những giây phút ấm áp ngắn ngủi.

Sực nhớ có chuyện quan trọng, tôi tháo cái lắc bạc đang đeo ra đưa cho anh. Anh nhìn tôi, không nói gì. Chỉ khi tôi lên tiếng anh mới cầm lấy rồi quay đi. Sau đó, tôi đi đường tắt về phòng mình. Vừa đi, tôi vừa ước bóng tối nuốt mình vào trong đi cho rồi.

Ngày 20/12/2015

Lang thang vô định trên những con đường. Người chẳng còn, dư vị cũng đã hết. Tôi đi mãi, đi mãi. Đi đến hai chân mỏi nhừ, đi đến thở hồng hộc, đi đến khi chẳng nhấc nổi chân. Ngồi vào ghế chờ ở trạm xe, tôi nhìn cái bản đồ. Các con đường cứ nối tiếp, nối tiếp nhau mãi thế thì đích đến của chúng là ở đâu?

Ngày 21/12/2015

Có những món ăn mà tôi chưa từng được thử, có lẽ nên ăn một lần trong đời.

Bên một người mà chẳng dám làm điều mình muốn, phải chăng là tôi yêu người ta nhưng quên yêu mình?

Có nuối tiếc cũng chẳng được gì đâu!

Chẳng được gì mà vì sao lại tiếc nuối?

Cậu trả lời đi!

Ngày 22/12/2015

Tôi dành một ngày để dọn dẹp mọi thứ. Tự nhiên tìm thấy chiếc nhẫn mà anh tặng hồi đó. Nó bằng kim loại không gỉ, một thứ bình thường, rẻ tiền. Nhưng tôi thấy nó đẹp, đẹp nhất trong những chiếc nhẫn mà tôi từng thấy. Tôi ngồi mân mê cả buổi xong mới tiếp tục làm. Nhưng những kỉ vật khác lại xuất hiện để hành hạ tôi. Có lẽ đó là niềm của chúng nó, nhỉ?

Ngày 23/12/2015

Tình cờ gặp hai người ấy bên nhau trong siêu thị. Có cố tránh mặt, có cố luồn lách mà vẫn gặp nhau rồi lướt qua như chưa hề quen biết. Chẳng hiểu vì sao mà khi thấy hình ảnh ấy, niềm vui trong tôi bỗng nhiên xuất hiện. Buồn thì buồn thật, mà buồn như thế nào, buồn có bao lâu thì ai quan tâm chứ? À xin lỗi, có cậu quan tâm tôi mà!

Ngày 24/12/2015

Ngồi bên vệ đường, tay cầm ly cafe đắng, ngắm người người đi qua xuôi ngược. Trong tùy bút “Em sẽ đợi anh đến năm 35 tuổi” của Nam Khang, tôi nhớ anh ấy có nói rằng chẳng ai có thể nhìn thấu câu chuyện người khác, chẳng ai có thể biết liệu trong lòng người nào đó vẫn còn một người hay không. Tôi tự thấy lúc này mình giống anh ấy, cũng có thể  hiểu được phần nào nỗi đau mà anh ấy phải chịu đựng.

Ngày 25/12/2015

Tôi quyết định xuất gia giống các mẹ. Ý định này nảy ra trong cơn đau đớn tuyệt vọng. Các mẹ nghe được liền bảo tôi hãy suy nghĩ thêm một ngày. Tôi nói mình đã quyết định kỹ càng rồi. Các mẹ vẫn cho tôi thêm một ngày nữa để suy nghĩ.

Ngày 27/12/2015

Sáng nay, tôi ra bến đón xe đi Lâm Đồng. Các mẹ tiễn tôi, tôi ôm các mẹ mà khóc nức nở. Anh không đến do tôi không nói. Bởi tôi sợ mình thấy được hai chữ “đã xem” hay nghe chữ “ừ” của anh và rồi anh không đến. Biết vậy mà tôi cứ ngóng đằng xa, cứ mong nhìn thấy hình bóng của người mà tôi yêu. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Ngồi ở hàng ghế cuối, tôi quay lưng lại. Qua lớp kính đầy bụi, hình ảnh các mẹ xa dần, xa dần.

Ngày 28/12/2015

Tôi đi theo địa chỉ đến ngôi chùa mà các mẹ nói. Tôi bước vào xin trụ trì cho tôi được xuất gia. Sư trụ trì hỏi tôi hai lần tôi có chắc không. Tôi đều nói có. Khi nghi lễ bắt đầu, ông hỏi tôi thêm một lần nữa, tôi trả lời giống như cũ. Khoảnh khắc mà những nhúm tóc rơi xuống trước mặt tôi như những chiếc lá mùa thu thì chính là lúc Trần Hoàng Huy đã chết rồi.

Ngày 28/2/2016

Chào cậu, lâu ngày rồi không gặp. Không phải do tôi không rảnh rỗi đâu, mà vì tôi chẳng có gì để nói cho cậu cả. Cậu hỏi tôi như thế nào đúng không? Rất ổn. Khi nào có chuyện, tôi sẽ kể cho cậu nghe sau. Thôi tạm biệt, đến giờ tụng kinh rồi.

Ngày 24/4/2017

Có một vị khách hành hương chạy tới trước mặt tôi hỏi rằng tôi có phải là Trần Hoàng Huy hay không. Dù tôi trả lời rằng người ấy đã chết, thế nhưng người ấy vẫn kéo tôi đi gặp sư trụ trì để hỏi câu tương tự. Sư trụ trì cũng trả lời như tôi. Người ấy đơ ra một lúc rồi như sực tỉnh mà nói xin lỗi rồi quay đi. Sao người ấy lại giống với người trong hai bức hình tôi kẹp trong cậu thế nhỉ?

Bài cùng chuyên mục

Nguyễn Văn Hiếu

Nguyễn Văn Hiếu (4 năm trước.)

Level: 1

0%

Số Xu: 70

Em nghĩ đây chỉ là một truyện ngắn, không phải là nhật ký online vì dòng chữ "Nhật Ký Online kể về một ngày với bạn như thế nào? Chuyện gì đã xảy ra? Và bạn cảm thấy ra sao?" ở ngay đầu thư mục ấy. Truyện chỉ mang tên "Những trang nhật ký" thôi anh. Nhưng dù sao thì em KHÔNG THỂ sửa từ truyện ngắn sang nhật ký online được mong anh xem lại. Cám ơn vì đã duyệt truyện của em.


Việt Lang

Việt Lang (4 năm trước.)

Level: 11

69%

Số Xu: 6044

Chào nhé. Xin tác giả đổi thể loại từ "Truyện Ngắn" thành "Nhật Ký Online"

https://vnkings.com/goc-tam-hon/nhat-ky-online


Thành Viên

Thành viên online: LinhHonLT và 85 Khách

Thành Viên: 49033
|
Số Chủ Đề: 7282
|
Số Chương: 24201
|
Số Bình Luận: 110071
|
Thành Viên Mới: Chàm Chàm

duyên âm truyen 12 chom sao phân tích trao duyên 5cm/s cảnh ngày hè ma nữ đáng yêu sesshomaru thuyết minh về cây lúa phế hậu tướng quân thuyết minh về áo dài tuổi trẻ và tương lai đất nước

Top thủ thuật cho dế yêu của bạn, được chọn lọc hay nhất mỗi ngày

tài liệu học tập, soạn văn, văn mẫu lớp 12, lớp 11, lớp 10