Phân tích “Tự Tình II”

Phân tích “Tự Tình II”
Thích

  Bước vào mảnh vườn đầy hương sắc của trào lưu nhân đạo chủ nghĩa trong giai đoạn nữa cuối thế kỉ XVIII đến nữa đầu thế kỉ XIX, tâm hồn nhạy cảm của người đọc như bị nhấn chìm giữa không khí sôi sục của tiếng reo hò đòi quyền sống, quyền hạnh phúc. Một làn sóng trào dâng với hàng loạt các tác phẩm nổi lên phản ánh những khát vọng của con người. Có thể nói, ngoài ca dao thì đây là giai đoạn đầu tiên mà hình ảnh người phụ nữ được khắc họa một cách đầy chân thật, đẹp đẽ với những khát khao, hoài bão làm ám ảnh lên từng trang văn học. Ví như những bức tranh số phận của những kiếp hồng nhan vang lên tiếng thở dài thương xót trong Truyện Kiều của Nguyễn Du, như hình ảnh người chinh phụ mỏi mòn với âm điệu xót xa, mong chờ đến oán hờn trong “Chinh phụ ngâm khúc” của Đặng Trần Côn. Hay khắc khoải nhất, “những tiếng than và những tiếng thét, những tiếng căm hờn và những tiếng châm biếm sâu cay”, tiếng thở dài chua chát của nhân vật trữ tình trong bài thơ “Tự Tình II” của Hồ Xuân Hương. Trong tất cả, ta chưa thể thấy ở đâu một nhà văn trung đại trong lịch sử văn học dân tộc mang đến cho thơ văn tiếng nói của những người phụ nữ, tiếng đòi hỏi cho hạnh phúc cá nhân, một tiếng nói cất lên từ sự thấu cảm trước thân phận làm lẽ của những kiếp má đào trong xã hội bấy giờ như Xuân Hương.

  “Tự Tình II” nằm trong tập thơ “Tự Tình” gồm ba bài thơ thất ngôn bát cú Đường luật viết bằng chữ Nôm với bút pháp vừa trữ tình, vừa sâu lắng, mạnh mẽ. Mỗi một bài thơ đều thấm đẫm, chan chứa những nỗi niềm đau đớn thầm kín, nặng nề, bộc lộ lên cảnh ngộ, thân phận của người phụ nữ xưa hay cũng chính số phận của Xuân Hương. Đồng thời, qua từng câu thơ còn hiện lên nhân cách, bản lĩnh và tài năng của nữ thi sĩ – Nữ sĩ có cuộc đời đầy bất hạnh, truân chuyên và đau khổ. Có lẽ tất cả những xô đẩy, vô tình của cuộc đời đã thấm đậm vào từng câu chữ, khoát lên ý thơ lớp áo buồn tênh, cô đơn, hiu quạnh đến lạ ngày từ những nhịp thơ đầu tiên:

“Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn
Trơ cái hồng nhan với nước non”

  Đêm, hình ảnh chẳng mấy xa lạ trong thơ ca. Đó là khoảnh khắc vạn vật khép lại lớp vỏ dày cộm để phô bày ra dáng vẻ yếu ớt nhất đối diện với chính mình, với chính cuộc đời. Đó là lúc mà mỗi người lại lấy những nỗi trăn trở, suy tư được cất giấu tận sâu nơi đáy lòng ra gặm nhấm, giải bày. Đêm khuya của Hồ Xuân Hương cũng thế, nhưng nó không ngập tràn sắc trăng như Hàn Mặc Tử, không lập lòe ánh đóm như Nguyễn Khuyến. Nó hiện lên qua tiếng “văng vẳng” từ xa đưa về, len lõi giữa không gian bao la, mênh mông mà đặc sánh. Tiếng trống đối với Hồ Xuân Hương dồn dập đến lạ. Từng tiếng trống canh mỗi khắc lại điểm, thời gian cứ vẫn trôi qua thật bình thản. Càng ở lâu trong màn đêm, đôi mắt con người ta như càng bị che mờ bởi bóng tối, nhận thức của bản thân như càng trở nên mơ hồ hơn trước thực tại, và tâm hồn lại dần lạc lối, chìm sâu vào cái vô thức của những nỗi niềm không tên tuổi. Người ta bảo: “Thức đêm mới biết đêm dài”, nhưng cớ sao người thi sĩ họ Hồ ấy lại cảm nhận được bước chân của thời gian mới vội vã và dồn dập đến thế? Phải chăng mỗi tiếng trống kia vang lên, người con gái thao thức giữa đêm ấy, thao thức vì cái nỗi “nước non” cô quạnh của chính mình giữa cuộc đời lại càng thấm thía, càng nhìn thấu, càng nghe rõ ràng hơn cái tiếng ken két của bánh răng thời gian cũ kĩ, rĩ xét mà nặng nề lăn từng nấc một, trôi qua một cách đầy phũ phàng và lạnh lẽo? Mỗi tiếng trống canh điểm lên không gian, nhanh như thế, năm canh thoát tàn tựa như cách mà thời gian điểm lên tuổi xuân của người con gái ấy những dấu ấn đếm ngược cô tịch đến chạnh lòng. Có nói, phải có ý thức trưởng thành và sâu sắc như thế nào về “cái tôi” mới có sự thấu hiểu đến mạnh mẽ như thế về thời gian kia. Một không gian nghệ thuật hiện lên giữa cái cảm thức về cái tôi và dòng chảy thời gian. Thời gian của nghệ thuật, của khách quan là vô thủy vô chung, nhưng thời gian thực tế của một đời người là hữu hạn, gói gọn và bé nhỏ. Rồi giữa cái nhỏ bé ấy, tuổi xuân của người phụ nữ lại càng ngắn ngủi đến đau lòng  biết nhường nào.

  Trước sự giục giã, hối thúc của thời gian trong nhịp đập dồn dập của tiếng trống, người thi sĩ như bị bủa vây bởi những rối bời, những lo âu, buồn tủi, bởi những nỗi niềm không thể cất nên lời, không thể chia sẻ cùng ai, chỉ đành ôm lấy nó mà gặm mòn trong đêm thâu thao thức. Mãi đến khi nó chỉ còn lại cái xác bẽ bàng trước sự vô duyên, vô phận đầy hờ hững, còn lại một cái “trơ” đầy ý vị và nghệ thuật. Giọng thơ bỗng trĩu xuống như tăng thêm nỗi cô đơn và chán chường của thi sĩ. Những bão táp đã mài giũa một hồn thơ trơ trọi, lẻ loi, cô đơn và đầy tủi hổ trở thành cái hồn trơ lì như thách thức cùng tạo hóa, như một sự mỉa mai cho số phận cay đắng của bao “cái hồng nhan”. Dù “bảy nổi ba chìm” là thế nhưng cái tôi lại thôi thúc Xuân Hương mang lên mình cái bản lĩnh như: “Đá vẫn trơ ra cùng chén nguyệt” (Bà Huyện Thanh Quan).

  Một con người máu thịt là thế lại như hóa thành gỗ đá, vô xúc, vô cảm. Một con người rành rành là thế lại bị cụ thể hóa thành mấy “cái” đồ vật vô tri vô giác, không có tiếng nói. Nếu Nguyễn Du cũng than thay cho số phận người phụ nữ bấy giờ: “Đau đớn thay phận đàn bà. Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung” thì khi đến với Xuân Hương, ta càng nhận thức rõ ràng hơn cái thân phận của người phụ nữ trở nên rẻ rúng như thế nào giữa cuộc đời bất công đó. Từng nỗi phẫn uất như “dồn” nén trong lòng người, giết chết tất thảy những xúc cảm, những nhận thức trước sự đau đớn mà con người nên có, chỉ để lại một nhịp ngắt đảo ngữ đầy “trơ” trọi, một sự đối lập đầy đau thương giữa “cái hồng nhan”, giữa số phận người phụ nữ nói chung và Xuân Hương nói riêng khi cọ xát với “nước non”, với cái xã hội suy tàn. Nhưng dù là thế, một bàn tay chai sạn vẫn biết đau khi chảy máu, một con người có cứng cỏi đến đâu cũng không thể chịu đựng hết bao bất công và dày vò. Khi nỗi đau đủ thấm, cay đắng đủ dày, người phụ nữ ấy tìm đến rượu để quên như bao người phàm tục khác. Nhưng một lần nữa, càng đau đớn làm sao khi càng say càng tỉnh, càng say càng thấm thía hơn cái nỗi dày vò bất tận kia:

“Chén rượu hương đưa say lại tỉnh
Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn”

  Mặt cho hơi men đã ngấm, chén rượu đã cạn, người thi sĩ vẫn quẩn quanh trong vòng tuần hoàn tựa như vô tận giữa say và tỉnh, giữa đau và quên. Rượu có mạnh đến mấy, uống có nhiều đến đâu cũng chẳng thể vĩnh viễn đưa con người thoát khỏi thực tại. Say lại tỉnh, tỉnh “lại” một lần nữa nhớ đến niềm đau. Đau của hôm qua, đau của hôm nay rồi đau cho ngày mai, một lần tỉnh là một lần nỗi đau lại nhân lên, rượu phai sầu ngấm, đến cuối cũng đành bất lực chẳng thể làm gì hơn, giật mình lại thấy càng thương xót cho chính bản thân mình như Lý Bạch:

“Rút gươm chém nước, nước chẳng đứt
Cất chén tiêu sầu, sầu chẳng vơi” (Lý Bạch)

Đêm đã tàn canh, rượu đã cạn, người say rồi lại tỉnh mà nỗi đau vẫn chầu chực bên đầu gối, đưa mắt tìm ánh trăng thủ thỉ, thức ánh sáng duy nhất trong màn đêm cô tịch lại càng bẽ bàng hơn cho một tâm hồn. Thật đúng với câu: “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” (Nguyễn Du). Ánh trăng thường được ví như tuổi xuân của người phụ nữ. Ai đó từng nói: con gái mười sáu như ánh trăng rằm đầy đặn, trong trẻo. Thế nhưng với Hồ Xuân Hương, một ánh trăng tròn trịa thật là cái gì đó xa vời và ảo tưởng. Vầng trăng của tạo hóa khuyết rồi lại tròn, còn vầng trăng của Xuân Hương lại chưa một lần tròn vẹn, nó lỡ làng như chính cái tình duyên của nữ thi sĩ. Giờ đây trăng đã “xế”, tuổi xuân sắp tàn nhưng tình duyên lại chưa một lần đủ đầy. Thử hỏi tuổi xuân của người phụ nữ có thể tồn tại qua bao nhiêu mùa trăng như thế để mà chờ đợi nữa đây? Câu thơ như rướm từng giọt máu, rĩ từng giọt nước mắt cay đắng của một người khao khát tình yêu chân thành đến khắc khoải tháng ngày. Tiếng nấc nghẹn ngào dâng lên cuống họng, lan tỏa ra bốn bề cảnh sắc rồi chìm nghỉm trong bóng đêm bi kịch của cuộc đời. 

  Giấy không gói được lửa, ánh trăng như giọt nước tràn ly cho tất cả những nỗi uất nghẹn bị “dồn” nén từ những câu thơ đầu tiên. Con người của Hồ Xuân Hương thôi thúc nữ sĩ đứng lên phá tan lớp vỏ bọc đã nhàu nát mà đối diện, đương đầu với cuộc đời:

“Xiên ngang mặt đất rêu từng đám
Đâm toạc chân mây đá mấy hòn”

Nữ sĩ đã đưa cái tôi của mình vào thơ, trưng ra tính nỗi loạn mà làm vỡ tung hệ thống ước lệ của văn học trung đại. Xuân Hương nắm lấy trực cảm nghệ thuật mà xây dựng lên thế giới thơ văn ngồn ngộn sắc màu, thanh âm với những đường nét tươi mới trên từng câu thơ như một sự thức tỉnh cho cuộc đời người phụ nữ, cho cuộc đời trắc trở của chính mình. Với nghệ thuật đối kết hợp với hệ thống đảo ngữ đầy sáng tạo vào mạnh mẽ, Hồ Xuân Hương đã ban cho những đám “rêu”, những hòn “đá” cái sức mạnh để “xiên ngang mặt đất”, “đâm toạc chân mây”. Những thứ tưởng chừng vốn nhỏ bé, vô tri, hiền lành bỗng chốc vùng dậy đầy mãnh liệt, phá tan tất cả, làm rung động cả đất trời như muốn biến đổi những thứ trường tồn của tạo hóa, phủ lấp những bất công của cuộc đời, những lề thói, định kiến xã hội trước nỗi uất ức của nữ thi sĩ. Hồ Xuân Hương đã mang cái nổi loạn của mình cho thiên nhiên mượn, lấy sức sống mãnh liệt của mình để nhờ vào thiên nhiên, ẩn dụ một cách cứng cỏi, ngang ngạnh, quyết liệt và hiên ngang. Dữ dội thay một lời thách thức của cái bản lĩnh không khuất phục, mạnh dạn đứng lên trên chính bi kịch của đời mình. Hai câu thơ vang lên nỗi khát vọng lớn không riêng Hồ Xuân Hương mà còn của các kiếp hồng nhan bạc mệnh cho một hạnh phúc vẹn tròn. Nữ sĩ đã đem cái hạnh phúc ấy xô lệch cái diện mạo trang nghiêm, đạo mạo của nền Hán học.

Tiếc thay sức lực nhỏ bé, lại độc hành trên con đường của chính mình, Hồ Xuân Hương như vùng vẫy mãi cũng chẳng thoát khỏi vũng bùn của số phận:

“Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại
Mảnh tình san sẻ tí con con”

Hình ảnh mùa xuân tràn về đầy lạ lẫm, nó không khiến cho câu thơ vương theo khí xuân ấm áp, êm dịu mà như gáo nước lạnh tạt thẳng vào tâm hồn trơ trọi của tác giả. “Xuân” của Xuân Hương ẩn chứa thật nhiều tầng nghĩa, mùa xuân của đất trời và mùa xuân của người phụ nữ. Lại một tiếng thở dài của Hồ Xuân Hương trước thực cảnh trái ngang. Mùa xuân của đất trời cứ trôi qua vô hạn, cây cối của đất trời mãi sinh sôi và đơm hoa thơm ngát. Nhưng đóa hoa tình duyên của Hồ Xuân Hương có lẽ chẳng thể nở rộ trong kiếp này, hoặc lâu hơn nữa khi cái xã hội mục nát này còn tồn tại. Mùa xuân của nữ sĩ đã đi vào thời khắc “xế” tàn chẳng thể vãn hồi. Dù tính cách ngang ngạnh và cứng cỏi đến đâu, một cái vùng vẫy lẻ loi của Xuân Hương chẳng thể khiến càng khôn thay đổi, chẳng thể né tránh số kiếp định sẵn của những người phụ nữ trong xã hội phong kiến bấy giờ.

 Giữa cuộc đời có hạn, một tuổi xuân ngắn ngủi là mảnh tình góp nhặt càng bé nhỏ và tội nghiệp. Tình duyên vốn đã chẳng vẹn tròn mà tạo hóa lại càng trêu người khi một “mảnh tình” đó bà cũng chẳng thể giữ gìn nó đến cuối đời. Phép tăng tiến ngược được vận dụng một cách tài tình trong tiếng cười đậm chất mỉa mai trước cuộc đời. Từng nhịp thơ ngắt nhịp rời rạc, đứt quảng như từng tiếng thở dài xót xa, ngao ngán, như tiếng cười chua chát cho cái số phận chẳng thể nào đáng buồn cười hơn. Tự hỏi Xuân Hương vẫn chưa chịu đủ đắng cay hay sao, những gì Xuân Hương có chưa đủ ít ỏi hay sao? Số phận vốn éo le, ngang trái nay lại càng đáng thương đến muôn phần. Mảnh tình bé tí là thế nay còn phải “san sẻ”. Thật muốn hỏi thay phải san sẻ cho ai? San sẻ để làm gì mà rồi khiến nó càng bé nhỏ đến cùng cực, đến hèn mọn như thế. Thật đáng thương và tội nghiệp.

  Bài thơ khép lại trước sự vùng vẫy vô vọng của người con gái khổ mệnh. Xuyên suốt nhịp thơ, tiếng lòng thổn thức tràn ngập trên từng câu chữ, chất chứa tất cả những tâm tình, những nỗi niềm thiết tha, nghẹn ngào, buồn tủi của người phụ nữ trước số phận nghiệt ngã. Bài thơ là một trang đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc trước sự đồng cảm của Hồ Xuân Hương với số phận của người phụ nữ phong kiến, trước những tiếng lòng đau thương, sự gắng gượng đầy tuyệt vọng giữa vòng xoáy bi kịch hẩm hiu của cuộc đời nữ sĩ. Đồng thời mượn lời muốn nói cho những kiếp hồng nhan, Xuân Hương bộc lộ những đòi hỏi, khát khao chính đáng về quyền sống và quyền hạnh phúc qua từng tầng ngôn ngữ đặc sắc đến sâu sắc, những hình ảnh ẩn dụ đầy gợi cảm được vận dụng khéo léo và thành công như xứng danh “Bà chúa thơ Nôm” ở đời.

 

 

Bài cùng chuyên mục

Nhất Tiêu Bác Quân Aka

Nhất Tiêu Bác Quân Aka (3 năm trước.)

Level: 7

74%

Số Xu: 4499

Nhất Tiêu Bác Quân Aka đã tặng 2 Xu cho Tác Giả.

Ủng hộ tinh thần thôi. Cố gắng lên nhé tác giả


Nhất Tiêu Bác Quân Aka

Nhất Tiêu Bác Quân Aka (3 năm trước.)

Level: 7

74%

Số Xu: 4499

Bài viết logic và lôi cuốn. Lời văn khá mượt


Yuki Onna

Giai Mộc (4 năm trước.)

Level: 9

95%

Số Xu: 4866

Giai Mộc

Viết để chuẩn bị thi học kì nhưng lại không ra bài này :D khóc một dòng sông luôn TvT

 


Thành Viên

Thành viên online: Trần Xuân Lân Tong Tran Thu Ngan và 226 Khách

Thành Viên: 61936
|
Số Chủ Đề: 9157
|
Số Chương: 28427
|
Số Bình Luận: 117020
|
Thành Viên Mới: Hiểu long Chu

duyên âm truyen 12 chom sao phân tích trao duyên 5cm/s cảnh ngày hè ma nữ đáng yêu sesshomaru thuyết minh về cây lúa phế hậu tướng quân thuyết minh về áo dài tuổi trẻ và tương lai đất nước

Audio truyện full

phàm nhân tu tiên audio

tiên nghịch audio

vũ thần chúa tể audio

thế giới hoàn mỹ audio

vô thượng thần đế audio

van co than de

Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta audio

Sư Huynh Ta Quá Ổn Trọng audio

Quỷ Bí Chi Chủ audio

Thiên Cơ Lâu: Bắt Đầu Chế Tạo Âm Hiểm Bảng audio

Tối Cường Trang Bức Đả Kiểm Hệ Thống audio

Tu Chân Tứ Vạn Niên audio

thê vi thượng

truyện teen

yêu thần ký

con đường bá chủ

thần mộ

đế bá

tinh thần biến

thần ấn vương tọa

đấu la đại lục 5

Truyện ebook dịch full

bắt đầu 3000 lượt rút thăm, ta trực tiếp thành bá chủ dị giới

bất diệt thần vương

chư giới tận thế online

đại phụng đả canh nhân

sư huynh ta quá ổn trọng

ta! thiên mệnh đại nhân vật phản phái

thiên cơ lâu: bắt đầu chế tạo âm hiểm bảng

thiếu niên ca hành

thiếu niên bạch mã túy xuân phong

tối cường trang bức đả kiểm hệ thống

tối cường sơn tặc hệ thống

trọng sinh chi tối cường kiếm thần

tu chân tứ vạn niên

vạn cổ tối cường tông

chẳng lẽ thật sự có người cảm thấy sư tôn là phàm nhân sao

đại sư huynh không có gì lạ

phu quân Ẩn cư mười năm, một kiếm trảm tiên đế

núp lùm trăm năm, khi ra ngoài đã vô địch!

quang âm chi ngoại

quật khởi thời đại mới

ta là tham quan các nàng lại nói ta là trung thần

thiên hạ đệ cửu

trọng sinh thay đổi thời đại

xuyên đến năm mất mùa, ta trở thành mẹ chồng cực phẩm

bất diệt long đế

côn luân ma chủ

đan hoàng võ đế

đỉnh cấp khí vận, lặng lẽ tu luyện ngàn năm

đường tăng đánh xuyên tây du

hoả chủng vạn năng

long phù

mỹ thực gia Ở dị giới

nguyên lai ta là tu tiên đại lão

nhân danh bóng đêm – đệ nhất danh sách 2

siêu cấp thần y tại đô thị

ta chỉ muốn an tĩnh làm cẩu đạo bên trong người

từ dã quái bắt đầu tiến hóa thăng cấp

ta tu tiên tại gia tộc

tạo hóa chi vương

thần cấp đại ma đầu

thiên cơ điện

tu chân nói chuyện phiếm quần

tu la ma đế (tu la đế tôn)

từ man hoang tộc trưởng chứng đạo thành thần

tuyệt thế dược thần

vạn tộc chi kiếp

xích tâm tuần thiên

ta thật không phải cái thế cao nhân

ta thật không muốn trọng sinh a

âm phủ thần thám

đại mộng chủ

gia gia tạo phản tại dị giới, ta liền vô địch Ở đô thị!

livestream siêu kinh dị

ta là thần cấp đại phản phái

ta tại trấn ma ti nuôi ma

tây du đại giải trí

trạm thu nhận tai Ách

bần tăng chả ngán ai bao giờ

dạ thiên tử

đế trụ

đối tượng hẹn hò là thần minh chi nữ

đô thị: bắt đầu từ trên đường cứu người

kiếm vương triều

linh cảnh hành giả

ngân hồ

quyền bính

ta thật không muốn làm chúa cứu thế

ta vô địch từ phá của bắt đầu

ta xây gia viên trên lưng huyền vũ

thế tử hung mãnh

thì ra ta là tuyệt thế võ thần

toàn chức nghệ thuật gia

tướng minh

bá võ

bắc tống nhàn vương

thập niên 70: cuộc sống gia đình của cô nàng yêu kiều

thâm hải dư tẫn

gia phụ hán cao tổ

đại thánh truyện

cá mặn lên đệ nhất thiên bảng

binh lâm thiên hạ

toàn dân võng du: bắt đầu vô hạn điểm kỹ năng

đô thị: bắt đầu từ trên đường cứu người

bắt đầu từ một cái giếng biến dị

bắt đầu khen thưởng 100 triệu mạng

bảo hộ tộc trưởng phe ta

bàng môn đạo sĩ Ở thế giới chí quái

bạch thủ yêu sư

thuộc tính tu hành nhân sinh của ta

thoái hóa toàn cầu

thịnh đường quật khởi

[mạt thế] thiên tai càn quét

thiên giáng đại vận

thiên cung

theo hồng nguyệt bắt đầu

thâu hương

thập niên 80: yểu điệu mỹ nhân (cổ xuyên kim)

thập niên 80: tiểu kiều thê

thập niên 80 mẹ kế nuôi con hằng ngày

thập niên 70: trở thành mẹ kế Ác độc của nam chính truyện khởi điểm

thập niên 70: sống lại, làm giàu

thập niên 60: làm giàu, dạy con

thập niên 60: đại nữ xưởng trưởng

thập niên 60: cuộc sống tốt đẹp sau khi trọng sinh

võ công tự động tu luyện: ta tại ma giáo tu thành phật hoàng!

ta mô phỏng con đường trường sinh trong nhóm chat

lãnh địa tại mạt thế

xin nhờ, ta thật không muốn cùng mỹ nữ chưởng môn yêu đương a!

dạy đồ vạn lần trả về, vi sư chưa từng tàng tư

minh thiên hạ

mạt thế vô hạn thôn phệ

mạc cầu tiên duyên

ma vật tế đàn

lược thiên ký

lục địa kiện tiên

lãnh chúa toàn dân: điểm danh nhận giảm giá thần khí

lãnh chúa cầu sinh từ tiểu viện tàn tạ bắt đầu đánh chiếm

kiếm tiên Ở đây

khủng bố sống lại

không để ta chết nữa, ta vô địch thật đấy

khi bác sĩ mở hack

khấu vấn tiên đạo

khai quốc công tặc

hồng hoang quan hệ hộ

hồn chủ

hệ thống siêu cấp tông môn

hệ thống giúp quỷ làm vui

hãn thích

căn cứ số 7

Ở rể (chuế tế)

coi mắt đi nhầm bàn, ta bị đối tượng hẹn hò bắt cóc

điên rồi ! ngươi xác định ngươi là ngự thú sư?

đệ đệ của ta là thiên tuyển chi tử

đại hạ văn thánh

hàn môn kiêu sĩ

hán hương

gen của ta vô hạn tiến hóa

dụ tội

thập niên 70: đoán mệnh sư

đồ đệ của ta đều là trùm phản diện

đấu phá chi dịch bảo hệ thống

đạo quân

đạo lữ hung mãnh của ta cũng trùng sinh

dân gian ngụy văn thực lục

đại quản gia là ma hoàng

đại minh võ phu

đại kiếp chủ

đại chu tiên lại

cường giả hàng lâm Ở đô thị

cuộc sống hằng ngày của kiếm khách cổ đại

cửa hàng kinh doanh Ở dị giới

con ta, nhanh liều cho cha

cỏ dại cũng có hệ thống hack

chung cực toàn năng học sinh

cao thủ thâu hương

cấm kỵ sư

bán tiên

nương tử nhà ta, không thích hợp

ngụy quân tử thấy chết không sờn

ta hôn quân, bắt đầu đưa tặng giang sơn, thành thiên cổ nhất đế

ta tại dị giới thành võ thánh

ta trở thành truyền thuyết Ở hồng kông

ta từ trong gương xoát cấp

tận thế trò chơi ghép hình

thả nữ phù thủy kia ra

nhân sinh của ta có thể vô hạn mô phỏng

ổn trụ biệt lãng

phần mềm treo máy: ta bất tri bất giác liền vô địch

phản phái vô địch: mang theo đồ đệ đi săn khí vận

sủng thú siêu thần

huyền huyễn: ta! bắt đầu sáng tạo thiên cơ lâu!

ta chỉ muốn an tĩnh chơi game

ta có một thân bị động kỹ

thánh khư

thần cấp lựa chọn: ngự thú sư này có Ức điểm dữ dội

thâm không bỉ ngạn

thái cổ thần vương

tên đầu trọc này rất nguy hiểm

tận thế tân thế giới

ta tại tận thế nhặt bảo rương

tại mạt thế, mọi người thay phiên nhau diễn kịch

ta trở thành phú nhị đại phản phái

ta thật sự không mở hắc điếm

ta nguyên thần có thể ký thác thiên đạo

ta làm cẩm lý Ở trò chơi sinh tồn

ta là võ học gia

ta là tùy tùng của nữ phản diện

ta có thể thấy Ẩn tàng cơ duyên

sử thượng đệ nhất mật thám

số 13 phố mink

siêu phẩm vu sư

rich player – võng du thần cấp cường hào

quỷ bí chi chủ

quốc vương vạn tuế

phát thanh khủng bố

phản diện siêu cấp

nhìn thấy thanh máu ta liền vô địch

nhân sinh hung hãn

nguyên tôn

người đưa thư khủng bố

người đọc sách đại ngụy

người chơi hung mãnh

ngạo thế đan thần

mục thần ký

minh triều ngụy quân tử

cổ chân nhân

tuyệt thế vũ thần

tự mình tu thành người đuổi quỷ

trưởng tỷ nhà nông có không gian

trò chơi hệ chữa trị của tôi

tối cường phản phái hệ thống

toàn năng khí thiếu

toàn cầu cao võ

tinh môn

tiêu dao tiểu thư sinh

tiêu dao du

vừa bị từ hôn! siêu cấp thiên hậu mang em bé đến ngăn cửa

y vương cái thế

trùng sinh chi kiêu hùng quật khởi

từ giới giải trí đến nhà giàu số 1

tiên đạo quỷ dị

xuyên việt bắt đầu từ nuôi rồng

xuyên thành thanh niên tri thức nữ phụ về thành phố

xuyên thành nha hoàn của nữ chính, ta nằm yên làm giàu

xe mỹ thực di động của nữ pháo hôi tại mạt thế

wechat của ta kết nối thông tam giới

vừa thành tiên thần, con cháu cầu ta đăng cơ

vũ trụ chức nghiệp tuyển thủ

võ học ta tu luyện có khả năng bạo kích

vô địch thật tịch mịch

vô địch sư thúc tổ

võ công của ta quá thần kỳ, có thể tự động tu luyện

vĩnh dạ thần hành

viễn cổ đi bắt hải sản làm giàu ký

vị hôn thê của ta là kiếm thánh

tùy thân liệp thú không gian (bản dịch)

tu tiên mô phỏng ngàn vạn lần , ta cử thế vô địch

tu tiên ba trăm năm đột nhiên phát hiện là võ hiệp

từ tận thế ta bắt đầu vô địch

tu luyện bắt đầu từ đơn giản hóa công pháp

trùng sinh thế gia tử

trọng sinh trở thành mạnh nhất vũ trụ

trọng sinh đại đạo tặc

trọng sinh 1988: em gái ruột của nam chính truyện niên đại

trò chơi đói khát cầu sinh

triệu hồi cuồng triều Ở mạt thế

trạch nhật phi thăng

toàn dân trò chơi: từ zombie tận thế bắt đầu treo máy

toàn cầu hung thú: ta có vô số thần thoại cấp sủng thú

tiên phủ trường sinh

tiên đình phong đạo truyện

tiệm tạp hoá âm dương

truyện audio

phàm nhân tu tiên audio

tiên nghịch audio

vũ thần chúa tể audio

thế giới hoàn mỹ audio

vô thượng thần đế audio

van co than de

bảo hộ tộc trưởng phe ta audio

sư huynh ta quá ổn trọng audio

quỷ bí chi chủ audio

thiên cơ lâu: bắt đầu chế tạo âm hiểm bảng audio

tối cường trang bức đả kiểm hệ thống audio

tu chân tứ vạn niên audio

thê vi thượng

truyện teen

yêu thần ký

con đường bá chủ

thần mộ

đế bá

tinh thần biến

thần ấn vương tọa

đấu la đại lục 5