Chương 51: Hỗn Giác
Bình chọn

Chương 51. Hỗn Giác

“Bổn tộc trưởng đến với ngươi đây!”

Giọng nói vừa dứt, có một bóng người từ trên đài lao vút xuống khoảng sân rộng Đằng Long đang đứng. Không còn ai vào đây nữa, nếu như không xuống Thiệu Bình chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Ngưu Quảng trong lòng đôi chút bực tức, chẳng lẽ đối thủ của hắn khinh thường hắn đến vậy sao? Để cho một tên vô danh tiểu tốt giao đấu với hắn? Đấu với Đằng Long vô cùng tầm thường, xem ra không tồn tại bất kì cao thủ nào nữa dưới trướng Ngưu Quảng.

”Hắn đến rồi! Nàng hãy ở yên trên đó đợi ta! Như Tranh! Cho dù là sống hay chết, là ta gục ngã dưới chân hay là hắn ta sẽ phải quỳ gối, một lát nữa thôi, một lát nữa ta sẽ được đến gặp nàng.”

Leng keng!

Tiếng kim loại va chạm vào nhau khi mà lưỡi kiếm ngứa ngáy muốn xé tung vỏ. Kiếm quang chói lòa như thể khẳng định cuối cùng thì ta đây cũng được chủ nhân dùng đến.

Lưỡi kiếm sau khi tiếp xúc ánh sáng vẫn còn ngứa ngáy khôn cùng hệt như người ta bị con muỗi đốt. Nó cần một thứ gì đó, rất cần một thứ gì đó để chà xát giảm bớt ngứa ngáy trong mình. Người bị muỗi đốt thì dùng bàn tay gãi lên, kiếm khi ngứa ngáy…

Thứ duy nhất nó cần chính là da thịt con người!

Tàn kiếm toàn thân chỉ là một thứ kim loại phàm phẩm, không có một chút điển tích, chẳng có linh khí cộng thêm .

Nó quá đỗi tầm thường, giống như chủ nhân của nó.

Nhưng Đằng Long hợp với Tàn kiếm như thể một thứ đồ thượng phẩm khó lòng đoán định. Một thứ hiện hữu nhưng chẳng thuộc sở hữu của riêng ai, một thứ hữu hình nhưng lại ẩn tàng vô vàn bí mật không thể nhìn thấy.

Đánh giá đồ vật đã khó, đánh giá con người lại càng khó hơn.

Thế nên, tránh sao được những đánh giá sai lầm?

“Ta đã cố tình tha cho nhà ngươi vậy mà ngươi vẫn còn cố tình dẫn xác đến đây? Nếu thế thì đừng có trách bổn tộc trưởng vô tình.”

Ngưu Quảng nói xong liền thì cởi bỏ lễ phục rườm rà bên ngoài. Cũng phải thôi, thứ làm chân tay vướng víu làm sao có thể mang theo chiến đấu cơ chứ?

“Hừ!”

Đằng Long cởi bỏ áo choàng của mình. Nền sân dẫu lạnh cũng đâu lạnh bằng đôi chân trần trụi của y?

Gió tự nhiên nổi lên thổi ngang bay qua mái tóc, Đằng Long nhân tiện quan sát  đối phương bằng cả song nhãn hoàn chỉnh của mình.

Gió thổi đã qua, mái tóc cũng dần cụp xuống, tầm nhìn lại bị thu hẹp đi mất một nửa, và…

Trận chiến bắt đầu!

Đằng Long lập tức lao tới chém kiếm về phía đối phương. Nếu nói về kiếm thuật, Ngưu gia cũng không thể coi là hạng tầm thường.

Đối phó với một Đằng Long chỉ dùng kiếm thuật không phải chuyện gì quá khó khăn. Ít nhất là vào thời điểm bắt đầu trận chiến, Ngưu Quảng chưa gặp bất kì cản trở nào cả.

Tung Hoành nhị thức, kiếm chiêu khôn lường nhất của Đằng Long đã bị Ngưu Quảng nhìn thấu từ lâu. Cho dù y có biến hóa cỡ nào cũng không thoát khỏi tầm mắt của hắn. Bất kể tung hay hoành, Ngưu Quảng đều đã dễ dàng phá giải.

Đằng Long chém kiếm về phía vai trái của Ngưu Quảng nhưng bị đối phương dùng Hoàng Mãng kiếm chặn lấy. Y lập tức chống tay trái xuống đất, chính là chiêu thế của Bạch Hạc Hoán Hình. Nếu đúng dự đoán, Đằng Long sẽ dùng chân phải đá vào bên vai còn lại của đối phương trong khi tay phải của y có thể chém kiếm vào chân đối thủ.

Chỉ là dự đoán mà thôi…

Bịch!

Cả thân hình Đằng Long bay xa một đoạn do đã trúng phải phản chiêu đối phương sử dụng.

“Nếu ngươi muốn báo thù thì hãy sử ra bản lĩnh thật sự của mình đi!” Ngưu Quảng nói trong tự đắc.

Bạch Hạc Hoán Hình đã được Đằng Long sử dụng nhiều lần cho nên Ngưu Quảng cũng nắm được hết yếu điểm của nó. Một khi Đằng Long đảo người, khoảng không trước ngực của y chẳng còn thứ che chắn, chỉ cần đối phương đánh ra một chưởng hoặc đá một cước vào đó, coi như kiếm chiêu hoàn toàn đã bị phá giải.

Vừa nãy Ngưu Quảng chính là tặng cho Đằng Long một cước vào ngực.

Cho dù không hề vận thêm một chút chân khí nhưng một chước đó Ngưu Quảng sử ra vô cùng mạnh mẽ. Hắn ta chắc mẩm Đằng Long phải gục xuống trong chốc lát.

“Hừ!”

Không! Đằng Long đơn thuần chỉ lấy bàn tay phủi đi lớp bụi trên áo mà thôi.

“Chiếc áo này là nàng đã khâu cho ta, quyết không để cho kẻ nào làm bẩn nó được!”

“Tuổi trẻ ngông cuồng!” Ngưu Quảng giận dữ.

Hắn nói rồi liền phẩy tay, chân khí tỏa ra bao trùm Hoàng Mãng kiếm, kế đó là vài hạt băng kích thước li ti dần được hình thành. Băng Kiếm bắt đầu kích hoạt.

Ngưu Quảng khẽ ngừng lại một nhịp. Con người này luôn có tính toán trong mọi hoàn cảnh.

“Ám Dạ? Ngươi rốt cuộc có mục đích gì? Dù sao ngươi mới là kẻ mà ta cần phải lưu tâm đến nhất. Còn Đằng Long? Giải quyết càng nhanh càng tốt.”

Keng! Ngưu Quảng nhanh chóng lao tới nhằm ngực Đằng Long mà chém. Đối thủ của hắn cũng ngay lập tức giơ kiếm lên đỡ. Đằng Long cảm nhận hai tay của mình đau rát. Cú đánh này của Ngưu Quảng vô cùng cương mãnh. Cho dù là nó xuất phát chỉ bằng một tay.

“Chưa gì mà đã phải dùng hai tay cơ à? Nhà ngươi có nghĩ cánh tay còn lại của ta sẽ để làm gì hay không?”

Ngưu Quảng cười nhếch mép, sát chiêu này, Đằng Long không hề có một dự tính trước đó.

Uỳnh!

Thêm một chưởng lực Lăng Tích cường đại đánh trúng Đằng Long. Phương thức ra chiêu không phải lần đầu được thấy, Đằng Long lúc trước cũng đã trúng kế tương tự của chính Thiệu Bình. Và lần này, Đằng Long dù biết vẫn chẳng thể nào cản phá.

Bởi lẽ, Băng Kiếm cường đại khôn cùng, lực đánh của nó áp chế hoàn toàn Đằng Long khiến y không thể còn hơi sức đâu chú ý đến những chiêu khác.

“Ngươi đã luyện kiếm hơn mười năm rồi chứ gì? Có luyện thêm mấy mươi năm vẫn như thế thôi. Tính ra ngươi cũng là người giúp cho mưu kế của bổn tộc trưởng hoàn thành. Nếu ngươi không chịu quỳ xuống xin tha, nhất định con đường duy nhất ngươi đi sẽ là ở dưới suối vàng gặp lại Hùng Vũ!”

Ngưu Quảng biết rõ Hùng Vũ đối với Đằng Long có một ý nghĩa thế nào. Hắn ta cũng chính vì thế lợi dụng Đằng Long một mực làm rõ nguyên nhân cái chết của người đã khuất mà đi thiết lập mưu kế hoàn hảo.

Giờ đây nhắc đến thất bại vô cùng đau đớn, có phải Ngưu Quảng đang muốn sỉ nhục đối phương?

Sai lầm thứ nhất!

Đánh giá một người nếu chỉ nhìn vào bề ngoài thì chẳng khác gì cưỡi ngựa xem hoa.

Đằng Long có một thân hình nhỏ nhắn, hơi gầy gò. Ấn tượng ban đầu mọi người nhận định về y? Một tên trẻ con thích đi trêu chọc người khác. Thế rồi Đằng Long bỗng chốc biến thành một kẻ có thể đánh bại Thiệu Bình, có thể đối địch Lư Trường ở ngoài chiến trận. Tất cả mọi thứ gần như hoàn hảo, thậm chí bản thân Đằng Long cũng được Hùng Vũ đánh giá rất cao.

Tất cả như muốn Phụng Dương, Tuệ Cơ đặt hết hi vọng vào y? Và rồi hi vọng nhỏ nhoi đã bị Ngưu Quảng dập tắt.

Đằng Long tất nhiên cũng không sử dụng chân khí cho được, y chỉ có thể sử dụng kiếm thuật tự mình tập luyện từ nhỏ mà thôi.

Chính vì lẽ đó, chính bởi năng lực tầm thường của y, Đằng Long chẳng thể lọt vào mắt xanh Ngưu Quảng. Ngay từ ban đầu, hắn ta sử dụng Đằng Long như một con tốt thí trên bàn cờ mà hắn bày ra.

Đằng Long đối với Ngưu Quảng chẳng có giá trị gì hết!

Đấy là bề ngoài tầm thường của y đó thôi?

“Ngươi có biết ta ghét Hùng Vũ ở điểm gì không?” Ngưu Quảng tiến đến túm lấy cổ áo Đằng Long. “Chính là niềm tin mù quáng của ông ta. Không có thực lực thì sao làm nên đại sự? Ông ta gieo rắc vào đầu các ngươi, những đứa trẻ ngây thơ, rằng chỉ cần cố gắng hết sức là có thể đạt được điều mình mong muốn.”

Bốp! Ngưu Quảng đấm mạnh vào mặt Đằng Long.

“Nhưng còn phải xem khả năng của các ngươi đến đâu nữa chứ? Hừ! Đằng Long, Phụng Dương, dựa vào các ngươi mà dám ngăn cản ta sao?”

Bốp!

“Cái này là cho Vũ Lâm. Hôm nay cuối cùng ta cũng thấy được khuôn mặt thật sự của ngươi. Biết nó là gì hay không? Một kẻ ngu dốt tột cùng. Ngươi nghĩ rằng mình có thể trả thù cho ai? Hùng Vũ hay là Như Tranh? Ngươi tính đi làm anh hùng cho đám Phụng Dương, Mỹ An?”

Ngưu Quảng dương dương tự đắc. Đột nhiên, trên cái khí thế của kẻ cao ngạo, hắn ta nảy ra ý định giày vò đối phương. Ngưu Quảng đứng dậy giang rộng vòng tay như muốn ôm vào bản thân tất cả.

“Thiên hạ này là của ta, ngươi có hiểu không? Đáng lẽ ngươi nên quỳ gối mà theo hầu ta, như thế thì đâu đến nỗi? Thấy không, sự ngu dốt của ngươi đã phải trả giá bằng cả mạng sống Như Tranh đấy thôi. Và của ngươi…”

Phập!

“Nữa!”

Nàng ơi! Hắn ta nói gì Đằng Long chẳng nghe rõ, có phải ta điếc rồi không? Nhưng ta vẫn nghe thấy tiếng nàng gọi ở trên đài cao vời vợi.

Hắn bị đâm có đau như nàng không nhỉ?

Đằng Long nhanh như chớp phi thân lên cao về phía Ngưu Quảng, y toan chém kiếm thì bị tay phải đối phương chống đỡ. Thân hình Đằng Long vẫn ở trên không, y giương đầu gối định đá đối phương thì tay còn lại Ngưu Quảng cũng ngay lập tức chộp lấy.

Vậy tay còn lại của Đằng Long đâu?

Chính là đây, chính là kì chiêu Đằng Long vừa mới học được từ chính đối thủ. Trong khi Ngưu Quảng đã vận dụng hết hai tay của mình, Đằng Long vẫn còn tay trái rảnh rang. Y nhanh như cắt rút dao đâm ra một nhát về phía ngực trái đối phương.

“Cha! Không sao chứ?” Thiệu Bình gọi lớn vì lo lắng.

“Thật không ngờ, Đằng Long có thể ra chiêu nhanh vậy. Y cũng tự học phương thức tấn công của đại nhân. Lẽ nào đây là lý do kiếm pháp của y không còn chiêu thức?”

Lý Kiệt trầm ngâm. Hắn dù bị gãy xương cốt nhưng vẫn cố gắng quan sát trận chiến.

Đằng Long không có chiêu thức là do sư phụ của y chưa từng dạy y bất kì chiêu nào đó thôi.

“Tên khốn này!” Ngưu Quảng tức giận quát.

Hắn ta dùng chân đạp mạnh vào người Đằng Long khiến y bay xa một đoạn.

Trên ngực Ngưu Quảng rơm rớm máu đỏ nhưng chẳng hề gì, bởi hắn có mặc bộ giáp bên trong. Vả lại lực đâm Đằng Long sử dụng là không đủ mạnh để làm Ngưu Quảng thương tổn.

Thiệu Bình và đám thuộc hạ Ngưu gia thấy vậy thì liền an tâm phần nào. Ai nấy đều mong Ngưu Quảng có thể nhanh chóng kết liễu đối thủ.

Phụng Dương ở ngoài quan sát, nàng thầm thán phục khả năng nhìn nhận và học hỏi của Đằng Long nhưng cũng từ đó tỏ ra lo ngại cho y.

“Đằng Long dường như… bị thương rồi?”

“Mỵ nương yên tâm, kịch hay còn ở phía trước. Ta vốn không tin thực lực Đằng Long chỉ có vậy thôi?” Ám Dạ lên tiếng.

“Ông là ai? Tại sao lại giúp Đằng Long?” Phụng Dương dè dặt.

“Chẳng phải đã nói rồi sao? Ta là muốn xem khả năng Đằng Long đến đâu mà thôi.”

Mỹ An ở bên cạnh mẹ nãy giờ lặng lẽ quan sát. Từ khi nhận ra lỗi lầm của mình cô chẳng dám nói một lời gì thêm?

Cô vẫn hi vọng Đằng Long có thể đánh bại Ngưu Quảng? Nhưng còn người lạ bên cạnh Phụng Dương thì sao, phải chi hắn cũng ra tay thì tốt biết mấy.

 “Ta đổi ý rồi! Ngươi… nhất định phải chết.”

Ngưu Quảng nổi giận thật rồi, hắn đã thực sự trở nên nghiêm túc?

Một luồng chân khí cường đại nổi lên bao quanh thân thể Ngưu Quảng. Dường như đó là một trong rất nhiều chiêu số hắn ta có thể sử dụng?

Gió cũng bất chợt nổi lên đùng đùng.

“Lần này Đằng Long ngươi đừng hòng chạy thoát!” Thiệu Bình mỉm cười.

“Đại nhân đã dùng đến chiêu thức ấy, Đằng Long khó mà chống đỡ cho nổi.” Lý Kiệt cũng đồng tình.

Ngưu Quảng bay người lên cao rồi cho thân mình rơi xuống tự do. Hắn chĩa mũi kiếm thẳng đầu đối phương.

Đằng Long cứ ngỡ đó là một chiêu vận dụng sức mạnh của Băng Kiếm. Nhưng y đã nhầm.

Ngưu Quảng đưa hai ngón tay lên miệng niệm ấn. Chân khí thoát ra ngày càng cương mãnh.

Khí tụ thành hình, đó là hình ảnh một con man ngưu thân hình lực lưỡng chuẩn bị tạo nên cú húc kinh thiên động địa.

Uỳnh!

Cả luồng chân khí đổ sập xuống đầu Đằng Long. Dũng mãnh như man ngưu nổi giận, cường đại như núi nặng đè vai.

Đằng Long bị đánh úp mặt nằm bẹp xuống đất. Y vừa mới lò dò đứng dậy…

“Ngươi nghĩ chỉ có như thế thôi sao? Hỗn Giác!”

Âm thanh dõng dạc vang lên. Đằng Long chưa kịp định thần thì đã có thêm những con man ngưu hung hãn lao tới thân thể y từ bốn phía. Man ngưu kết thành từ chân khí của Ngưu Quảng thay thế chủ nhân tấn công.

Cứ mỗi lần man ngưu húc tới Đằng Long là kèm theo đó kiếm khí Ngưu Quảng xuyên qua cơ thể của y. Cảm giác như bị con dao sắc lạnh cứa vào da thịt đau đớn. Đằng Long nằm gục xuống đất bất động.

“Giết hắn đi! Đại nhân!”

“Giết hắn!”

Đám người Ngưu gia hô hào trong sự vui sướng.

Ngay lúc này đây, Đằng Long đã không còn đủ sức lực? Ngưu Quảng chỉ cần tung ra một đòn quyết định nữa thôi là sẽ lấy được mạng nhỏ của y.

“Mau! Hãy mau nghĩ cách cứu lấy Đằng Long!” Tuệ Cơ hoảng hốt.

Bà cứ thế bất giác nắm chặt cổ tay Phụng Dương rồi lại cố gắng vươn mình ra xa để nhìn cho rõ. Thân hình nhỏ nhắn ấy, đứa trẻ năm ấy, hiện tại vì muốn báo thù mà sắp bỏ mạng.

Đằng Long làm vậy có đáng hay không? Y làm như thế là để trả ơn Tuệ Cơ năm xưa hay sao? Còn hơn thế nữa, bởi vì Đằng Long tin rằng Hùng Vũ chính là cha đẻ của mình. Bất luận dựa trên lí do nào đi chăng nữa, chữ “nghĩa” trong người Đằng Long quả thực chẳng ai sánh bằng.

Nghĩa khí đến mù quáng!

“Ta đây không còn thời gian với ngươi nữa đâu! Đi xuống suối vàng mà gặp Hùng Vũ của ngươi!”

Ngưu Quảng kiếm khí lạnh toát đang dần tiến lại Đằng Long. Lần này hắn ta nhất quyết xuống tay bằng được, không thể dây dưa phút nào thêm nữa.

Nhất kiếm phong hầu!

“Chết đi!”

Đương giữa mùa gió bấc, hơi lạnh theo thế bỗng chốc nổi lên. Từng hồi, từng đợt.

Gió ấy thổi ngày một mạnh!

Kiếm quang tiến đến càng gần, người càng áp sát. Đằng Long đứng dậy, đôi mắt của y vô thức nhìn theo đối phương bạo phát hiểm chiêu. Đúng là Băng Kiếm trong tay đệ nhất cao thủ Ngưu gia khác biệt hoàn toàn so với Thiệu Bình. Các mảnh băng khí cứ thế ngưng kết vào Hoàng Mãng kiếm. Hàn khí lấn át hơi lạnh đất trời.

Tất cả đều đã mở căng đôi mắt tròn xoe. Để xem trận đấu kết thúc sẽ như thế nào?

Keng!

Vẫn chưa kết thúc!

Bởi vì… thanh âm chói tai của kim loại vang lên.

“Cái gì?”

“Sao có lại có thể?”

Mọi người vẫn mở to mắt nhưng mà lần này là sự ngạc nhiên tột độ.

Âm thanh chói tai là do Tàn kiếm va đập vào Hoàng Mãng kiếm gây nên. Đằng Long đã cố ý chờ, y chờ cho tới thời điểm quyết định mới nâng vũ khí ngăn cản Băng Kiếm.

Cho dù áp lực từ phía Ngưu Quảng có lớn đến đâu Đằng Long vẫn đứng lạnh lùng hiên ngang. Đằng Long chỉ dùng tay trái mà đã cự được Băng Kiếm vốn dĩ vô cùng nguy hiểm?

“Làm sao có thể?” Thiệu Bình thốt lên.

Mới đây Đằng Long còn phải dùng cả hai tay để đỡ chiêu số cha hắn phát động, vậy mà hiện tại đối phương hoàn toàn chỉ dùng một tay chống lại Băng Kiếm? Trong thoáng chốc Thiệu Bình chẳng có cách nào giải thích.

Người mắc sai lầm coi thường đối thủ thì sẽ dẫn đến…

Sai lầm thứ hai!

“Cho dù ngươi có cự lại được cú đánh ấy cũng chỉ là đang vùng vẫy trước khi tìm đến chết mà thôi. Để xem, hàn khí, ngươi làm thế nào đối phó?”

Ngưu Quảng nhếch mép tự tin. Hàn khí hắn đang tạo ra liên tục truyền vào thân thể Đằng Long thông qua tiếp xúc của hai thanh kiếm.

“Không sai, cho dù có đỡ được đi chăng nữa cũng không cách nào phá giải hàn khí Băng Kiếm tấn công. Nó cũng giống như Toái Khiên của Hùng Vũ vậy, liên tục đi vào cơ thể đối phương, công phá tạng phủ đối phương.” Lý Kiệt đồng tình.

Người đã coi thường Đằng Long thì tất sẽ chẳng để dành tâm trí cho việc đề phòng, chẳng còn quan sát tỉ mỉ chân tơ kẽ tóc của y?

Thế nên, làm sao hiểu được Đằng Long?

Ngưu Quảng vừa mới thấy đối phương chớp mắt.

Là lúc này!

Đằng Long dùng chân toan đá vào bụng Ngưu Quảng khiến cho hắn ta phải nhảy về sau. Thời cơ đã đến, Đằng Long sử dụng hoành kiếm quét qua cổ họng đối phương.

Thiếu một chút nữa là đã nhất kiếm phong hầu!

“Ngươi vẫn có thể thoát khỏi băng kiếm?” Ngưu Quảng thầm nhủ.

Đằng Long chẳng hề hấn gì sau luồng hàn khí công kích ban nãy, thậm chí là sau một loạt Hỗn Giác xuyên qua cơ thể?

Bạch Hạc Hoán Hình!

Lần này thì không còn là tay trái chống xuống. Đằng Long đổi tay cầm kiếm, tay phải của y chống xuống để tạo tư thế sử ra Bạch Hạc Hoán Hình.

Keng! Ngưu Quảng vội thu Hoàng Mãng về đỡ.

“Lực đánh cũng mạnh hơn lúc trước.” Ngưu Quảng buộc phải công nhận như thế.

“Đằng Long sử dụng tay trái để xuất chiêu? Mẹ, mẹ, tại sao y giống hệt như cha?” Mỹ An mừng rỡ.

“Người được tộc trưởng Tiên tộc đề cao, xem chừng không làm người khác thất vọng.” Ám Dạ lạnh nhạt.

Người khác ở đây có lẽ chính là hắn thôi. Vẫn chưa! Ám Dạ vẫn có cảm giác kì lạ đối với Đằng Long. Trong lòng của y thực chất vẫn còn một điều gì đó cần phải che đậy?

Đã không còn là Đằng Long khi trước, y giờ khác xưa rất nhiều. Chính cái điều khác ấy, điều mà Đằng Long vẫn đang cố tình che dấu, điều mà Ám Dạ mong chờ bấy lâu.

Điều mà trở thành huyền cơ đánh bại Ngưu Quảng?

Đằng Long sau khi sử xong Bạch Hạc thì liền lao tới nhằm chân Ngưu Quảng mà đánh. Cho dù đối phương đã sớm đề phòng vội nhảy về sau tránh né. Nhưng…

Sơ hở đã lộ ra!

Keng! Đằng Long từ một vị trí thủ thế đã bật rất cao bay người lên không. Y đánh một đòn tung kiếm giáng thẳng xuống đầu Ngưu Quảng.

Bịch!

Ngưu Quảng quỵ gối! Tất thảy cũng phải thất kinh!

Lực đánh Đằng Long phát ra quá mạnh khiến cho Ngưu Quảng không những quỵ gối mà còn phải dùng hai tay. Đúng thế, phải dùng hai tay nắm chặt Hoàng Mãng mới cự lại được. Dư lực cú đánh truyền vào từ kiếm làm cho Ngưu Quảng cảm nhận cánh tay của mình run run.

Hắn, lần đầu trong trận chiến này phải lui xuống giữ ở thế hạ phong.

“Y lấy đâu ra sức mạnh ghê ghớm như thế?” Ngưu Quảng thắc mắc mà không có lời giải đáp.

May thay, Ngưu gia vẫn còn một kẻ biết được.

“Chính là vào nhờ tập luyện. Hàng ngày Đằng Long đều lấy kiếm gỗ chém vào thân cây. Y đã lặp đi lặp lại biết bao nhiêu lần. Hôm nay Đằng Long cuối cùng đã chứng minh được, người chỉ tập luyện thể thuật hoàn toàn có thể mang theo trong mình một thân tuyệt kĩ.”

“Lý Kiệt, ngươi nói thế là có ý gì?” Thiệu Bình lên tiếng.

“Thuộc hạ không có ý gì. Chỉ là không nên đánh giá quá thấp những đòn tung kiếm Đằng Long sử ra. Thậm chí ngay cả ở kì sát hạch, có lẽ Đằng Long đã không vận dụng hết sức.”

“Cái gì?”

Thiệu Bình có chút hoảng hốt. Hắn đã giao đấu với Đằng Long hai lần nhưng chưa lần nào thấy được cú đánh mạnh mẽ đến thế. Cú đánh mà ngay lập tức dồn ép cha hắn đến chỗ phòng ngự.

Sức mạnh ghê gớm này Đằng Long đã lấy ở đâu?

“Lòng quyết tâm! Ngoài việc hiệu quả đến từ luyện tập hàng ngày thì phải kể đến sự quyết tâm của Đằng Long. Những lần giao đấu trước đó Đằng Long chẳng hề có chút mục đích nào cả. Còn lần này… Nào, Đằng Long, rốt cuộc mục đích của ngươi là gì?”

Quả nhiên, một kẻ quan sát tỉ mỉ người khác giống như Ám Dạ cũng có những cách giải thích khác người.

Mục đích báo thù cho Như Tranh, cho Hùng Vũ chẳng phải Đằng Long thể hiện một cách rõ ràng còn gì?

“Ngươi là một thứ mà ta chưa từng định đoạt xem ngươi giá trị hay không giá trị, Đằng Long? Thể hiện đi nào!”

Danh Sách Chương

Thành Viên

Thành viên online: và 84 Khách

Thành Viên: 6574
|
Số Chủ Đề: 1803
|
Số Chương: 4673
|
Số Bình Luận: 14014
|
Thành Viên Mới: mai phan