Q1 – Chương 7: Long Tử Thiên chết (Hạ)
Bình chọn

Quyển 1: Tu Chân Thế Giới

Chương 7: Bán vợ

 

– Dù gì đi nữa thì Lý U Nguyệt cũng là một tiên nữ của Thiên đình các ngươi. Nàng ấy chết thì cũng nên chon cất tử tế. Còn trận đấu của chúng ta, một ngàn năm nữa ở Thần ma sinh tử đài, lúc chúng ta hồi phục thực lực đến đỉnh phong sẽ phân thắng bại. 

Minh Trị thiên tôn định nói không đồng ý thì Bạch Linh thiên tôn bên cạnh liền mở lời:

– Thanh Hoa, con cáo già nhà ngươi, suy nghĩ xảo quyệt lắm. Nhưng mà đối với cách nói này của ngươi, bổn thiên tôn tạm thời chấp nhận. 1000 năm không tính là dài, vậy quyết đấu sẽ diễn ra ở Thần ma sinh tử đài. Nhưng, hắc hắc, nếu ta hồi phục thực lực đến đỉnh phong trước thời hạn thì ta cũng không rảnh mà chờ thêm, sẽ đem quân quét sạch đám yêu nghiệt các ngươi.

– Tùy ngươi.

Thanh Hoa thiên tôn thầm mừng khi nghe Bạch Linh thiên tôn đồng ý. Minh Trị thiên tôn nghe vậy, cũng không còn có ý phản đối. Liền ra hiệu cho đám Triệu Vân trở về mang tin chiến thắng cho Ngọc đế. Triệu Vân dù không đành lòng nhưng cũng đành phải trở về Thiên đình.

Nhìn địch nhân rời đi, Thanh Hoa thiên tôn quay lại nói với Chúc Long thiên tôn:

– Ngươi đừng có mà tức giận nữa. Chỉ có cách này mới có thể chon cất Tử Thiên và U Nguyệt một cách bình an được. Nếu mà giao chiến, đừng nói đem họ đi, ngay cả bản thân ta và ngươi cũng khó mà chạy thoát.

– Biết là thế, nhưng mà…

– Thôi, chuyện này tạm gác sang một bên. Mau đem thi thể của họ về Vạn Hoa cốc chon cất. Chỉ có nơi đó là thực sự bình yên cho họ. Sau đó ta sẽ về Đồ yêu sơn để dưỡng thương, phục hồi sức mạnh cho cuộc chiến 1000 năm sau. Ngươi cũng phải trở về dưỡng thương đi.

– Được rồi. Vậy đi thôi.

Nói chuyện một hồi, Chúc Long thiên tôn và Thanh Hoa thiên tôn ôm xác của Long Tử Thiên và Lý U Nguyệt, theo hướng của Vạn Hoa cốc mà phi hành. Thoáng cái đã hóa thành luồng sang biến mất.

********* Quyển 1: Tu chân thế giới *********

 

Nhân giới.

Thiên Lam đại lục.

Bên ngoài Ám minh sâm lâm.

Một nữ nhân xinh đẹp tuổi chừng khoảng hai lăm tuổi đi vào ngôi miếu hoang.

– Phật tổ, mong ngài phù hộ con bán được số thuốc này để con có tiền giúp chồng con trả nợ cho người ta. Xin người phù hộ, xin người phù hộ.

Nữ nhân quỳ khấn Phật tổ, giọng điệu thành tâm. Bỗng nhiên có tiếng trẻ con khóc.

– Tiếng khóc của trẻ con. Ở đâu nhỉ?

Nữ nhân lắng nghe tiếng khóc, theo âm thanh đi ra phía sau của tượng Phật tổ thì thấy một đứa bé trắng trẻo đang khóc. Mỹ phụ bồng đứa bé lên, nhìn đứa bé thầm than khổ:

– Thật đáng thương. Còn bé thế này mà lại bị bỏ rơi ở đây. Nếu ta không vào bái lạy Phật thì chắc con bị chết ở đây rồi. 

– Ồ, tên của con là Tinh Hồn à, một cái tên thật đẹp. 

Nữ nhân thấy tên của đứa bé được viết lên tờ giấy đặt trên người đứa bé. 

– Nhưng mà ta cũng không có khả năng nuôi con. Ngay cả ta cũng không lo tốt cho bản thân ta, huống hồ gì chăm sóc cho con. Ơ, đây là……

Nữ nhân ngạc nhiên nhìn một cái bọc nằm bên cạnh đứa trẻ. Hiếu kỳ nên liền mở ra xem. Vừa mở ra thì nàng mừng rỡ, mặt ngấn lệ, ôm đứa bé ra lạy trước mặt Phật tổ.

– Đa tạ Phật tổ đã đem đứa trẻ may mắn này đến với con. Con nhất định sẽ nuôi dưỡng nó thật tốt.

Vừa nói vừa lạy, nước mắt đầm đìa. Lạy ba lạy rồi sau đó đứng lên, ôm đứa bé đi về phía Hắc mộc thành.

Nữ nhân vừa đi, liền xuất hiện một vần kim quang, một tăng nhân áo vàng xuất hiện. Chính là La hán Khai Tâm, vâng lệnh Phật tổ đem nhi tử của Long Tử Thiên là Long Tinh Hồn xuống nhân giới, hy vọng Tinh Hồn có được một cuộc sống vui vẻ, bình yên.

– Sống cho tốt nhé Tinh Hồn.

Nói rồi La hán Khai Tâm liền hóa thành vầng kim quang phi thẳng lên bầu trời Thiên Lam đại lục.

………

Nữ nhân về nhà. Ngôi nhà khá to nhưng lại chẳng có mấy người. Nhiều chỗ đã bị hư hỏng nhưng không có ai sửa chữa.

Nàng vừa bước vào trong nhà thì liền bay ra cái ly nhỏ, bay thẳng vào người nàng. Nàng né được nhưng tinh thần hoảng loạng.

Một người đàn ông tay cầm bình rượu, nhìn nàng mà mắng:

– Vân Tuyết, ngươi đã bán xong hết số thuốc đó chưa, tiền đâu đưa đây. ủa, tay ngươi còn cầm cái gì thế?

Nữ nhân này tên là Vân Tuyết, người đang la mắng nàng là phu quân của nàng, tên là Trần Lượng.

Vân Tuyết nghe Trần Lượng hỏi, liền nói:

– Đây là đứa trẻ mà thiếp nhặt được trong ngôi miếu hoang. Nhìn thấy nó đáng thương nên liền mang về đây.

Nghe xong, Trần Lượng nhíu mày, quát mắng:

– Ngươi giỏi bao đồng nhỉ, cái nhà này còn lo chưa xong mà còn lo cho người ngoài à.

– Chàng đừng nóng, mặc dù thuốc không bán được nhưng khi nhặt đứa bé này thì bên cạnh đứa bé này có một hai trăm kim tệ nên thiếp mang nó về, vừa có tiền nuôi sống chúng ta, tiện thể chăm sóc nó luôn.

 

 

 

 

Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: 原谅我不再等你 Thủy Ngọc Linh Hoài Âu Bùi Thái Bảo Ngân Lục Minh Bình Trương và 92 Khách

Thành Viên: 17357
|
Số Chủ Đề: 3607
|
Số Chương: 11702
|
Số Bình Luận: 23443
|
Thành Viên Mới: Văn Đăng Nhiệm