Quán Ăn Di Động của Tiền Bối nhát gan
Thích Theo dõi
Quán Ăn Di Động của Tiền Bối nhát gan
4.2 (84%) 5 votes

Quán Ăn Di Động của Tiền Bối nhát gan

Thể loại: Dị giới, hài hước, tiên hiệp

Mở đầu

“Mệt quá…”

Vứt ví tiền xuống bàn, thanh niên ngả người xuống ghế sô pha.

Hắn là Bách Phúc, một công nhân viên chức bình thường.

Sở dĩ tên là Bách Phúc là vì bố mẹ hắn mong hắn sau này gặp nhiều may mắn trong cuộc sống.

Kết quả là năm lớp bảy bố tai nạn giao thông, năm lớp tám mẹ bênh nan y. Thế là hai người dắt tay nhau rời bỏ hắn.

Hắn lận đận học hành, vừa học vừa kiếm tiền. Sau này đi xin đến lần thứ hai mươi mới xin được một chức nhân viên quèn trong một nhà hàng nhỏ.

Nói cách khác, công sức học tập của hắn bỏ ra chẳng có ý nghĩa gì cả.

Về ngoại hình, tên này không béo không gầy, tóc tai có chút bù xù, gương mặt không tính là soái nhưng được coi là chín chắn, mang khí chất của nam nhi.

“Hazzi. Năm nay mình cũng đã 23 tuổi rồi, không tiền, không xe, không gấu, chỉ có căn nhà cha mẹ lưu lại… Chán thật.”

Lầm bầm mấy câu, Bách Phúc đứng dậy đi về phía nhà tắm.

Trong trạng thái mệt mỏi chán chường, hắn mở cửa bước vào. Ngay khi định thoát y, hắn chợt tỉnh táo lại nhìn xung quanh.

Một lúc sau hắn đưa hai tay lên xoa xoa đôi mắt.

Một lúc sau hai mắt hắn đập vào đôi tay.

“Cái quái gì thế này?” Bách Phúc kêu lên.

Hiện tại hắn đang ở bên trong một không gian rộng lớn. Mà không, hắn cũng không biết nơi đây có rộng không nữa bởi vì xung quanh hắn chỉ là một màu trắng. Chỉ có phía trước hắn là một điểm đen, còn cánh cửa buồng tắm phía sau đã biến mất từ lúc nào.

Ngay khi Bách Phúc định tiến về phía điểm đen kia thì đột nhiên điểm đen biến mất.

Đột nhiên một bóng đen xuất hiện trước mặt hắn.

Một lão già râu tóc bạc phơ, tóc tai bù xù, mắt đang mở to, trong hai mắt mang theo vẻ vui mừng. Lão giơ một bàn tay lên

“Zô, chào. Chúc mừng ngươi là tên xui xẻo bị lôi vào chỗ này cùng ta, ta sắp dẹo rồi nên truyền kí ức cho ngươi, tự cảm nhận nhá. Bái bai.”

Nói rồi một luồng sáng bay vào đầu Bách Phúc, hắn ngất đi. Còn lão già mỉm cười biến mất, trên mặt đất còn lại bộ trang phục của lão và một chiếc nhẫn màu đỏ kì lạ.

Xét duyệt bởi Tiến Lực
Danh Sách Chương

Chương 1: Bạch Gian29/09/2017 lúc 10:28

Chương 2: Tu luyện29/09/2017 lúc 10:28

Chương 4: Thiên Phạt29/09/2017 lúc 10:28

Chương 5: Cảnh giới chí cao29/09/2017 lúc 10:28

Chương 6: Thoát ra ngoài29/09/2017 lúc 10:28

Chương 8: Đã có tiền01/10/2017 lúc 8:54

Chương 9: Tiểu Lang01/10/2017 lúc 11:33

Chương 10: Một tát01/10/2017 lúc 8:46

Chương 12: Đến Liệt Nhật02/10/2017 lúc 11:56

Chương 14: Phật Nghìn Tay03/10/2017 lúc 7:55

Chương 16: Thiên Tài05/10/2017 lúc 9:51

Chương 17: Lịch Sử07/10/2017 lúc 8:26

Chương 18: Cuồng đại sư08/10/2017 lúc 2:15

Chương 19: Nhờ thiết kế08/10/2017 lúc 8:01

Chương 20: Đi mua thuốc10/10/2017 lúc 8:28

Chương 22: Nữ nhân11/10/2017 lúc 7:54

Chương 23: Vẫn Tinh Thiết13/10/2017 lúc 9:45

Chương 24: Điêu Khắc13/10/2017 lúc 9:45

Chương 26: Thức ăn cao cấp16/10/2017 lúc 8:34

Chương 27: Trả nợ16/10/2017 lúc 10:08

Chương 28: Chặn Phức Quang17/10/2017 lúc 10:57

Chương 30: Cháo gà19/10/2017 lúc 10:48

Chương 31: Trư Thần21/10/2017 lúc 5:13

Chương 32: Lại chữa bệnh22/10/2017 lúc 1:23

Chương 33: Lão Thiên Nhãn23/10/2017 lúc 7:46

Bài cùng chuyên mục

Hoa Hoa Tự Vũ

Hoa Hoa Tự Vũ (4 tuần trước.)

Level: 9

90% (108/120)

Bài viết: 7

Chương: 10

Bình luận: 313

Lượt thích: 281

Lượt theo dõi: 82

Tham gia: 14/09/2016

Số Xu: 5357

Danh hiệu:

“Mệt quá…”

lại… Chán thật.”

-------------

Từ này là cảm thán, nếu được mình cho nó cái chấm than rõ trạng thái. Như: Chán thật!

"hắn chợt tỉnh tỉnh táo lại" > Cái này chắc dư từ "tỉnh".

 


Phùng Hero

Phùng Hero (3 tuần trước.)

Level: 7

56% (28/50)

Bài viết: 2

Chương: 58

Bình luận: 38

Lượt thích: 67

Lượt theo dõi: 2

Tham gia: 13/06/2017

Số Xu: 1382

Hoa Hoa Tự Vũ

“Mệt quá…” lại… Chán thật.” ------------- Từ này là cảm thán, nếu được mình cho nó cái chấm than rõ trạng thái. Như: Chán thật! "hắn chợt tỉnh tỉnh táo...

Cảm ơn chị đã góp ý. Em sửa lại ngay ^^


Trung Ngô Việt

Trung Ngô Việt (3 tuần trước.)

Level: 1

0% (0/1)

Bài viết: 0

Chương: 0

Bình luận: 1

Lượt thích: 0

Lượt theo dõi: 0

Tham gia: 14/09/2017

Số Xu: 438

cố gắng lần sau nhé em


Linh Phong

Linh Phong (2 tuần trước.)

Level: 7

76% (38/50)

Bài viết: 6

Chương: 63

Bình luận: 129

Lượt thích: 59

Lượt theo dõi: 3

Tham gia: 14/04/2017

Số Xu: 687

Linh Phong đã tặng 5 Xu cho Tác Giả.

Chỉ có một đoạn hơi thắc mắc. Lúc main ra khỏi hắc lâm và tát con chuột kia. Nếu như đã được kế thừa ký ức của mấy lão gia hoả cả triệu tuổi ấy thì chỉ cần nhìn là biết cục đá trong người con chuột đó là gì. Chưa kể có thể hiểu đoạn ký ức ấy và kế thừa thì không đến nỗi não tàn lắm. Đọc cả thư viện mà. Vậy sao main vẫn tàn nào ấy nhỉ. :))

Truyện hay đấy, đừng có cụt lủn như truyện trước là được. Ha ha. Ủng hộ.


Phùng Hero

Phùng Hero (2 tuần trước.)

Level: 7

56% (28/50)

Bài viết: 2

Chương: 58

Bình luận: 38

Lượt thích: 67

Lượt theo dõi: 2

Tham gia: 13/06/2017

Số Xu: 1382

Linh Phong

Chỉ có một đoạn hơi thắc mắc. Lúc main ra khỏi hắc lâm và tát con chuột kia. Nếu như đã được kế thừa ký ức của mấy lão gia...

Đa tạ đa tạ ^^. Mình cốt là muốn main não tàn mà. Còn về con chuột thì chương 17 có giải thích đấy. Hồi mấy lão kia còn thì chưa có Yêu Thú. Qua đợt tiêu diệt Ma Tộc thì chúng mới xuất hiện. Còn về thư viện thì nó chỉ đọc sự kiện lịch sử thôi nên vẫn ngu lắm. Tuy hơi gượng một chút nhưng không nghĩ ra ý tưởng khác ^^


Thành Viên

Thành viên online: Thi Thông Thái Trần Thu Trang và 93 Khách

Thành Viên: 7268
|
Số Chủ Đề: 1921
|
Số Chương: 5022
|
Số Bình Luận: 14517
|
Thành Viên Mới: Trần Thu Trang