Nơi Chốn Cho Nỗi Buồn
10 tháng 2 lúc 5:16 · Eirene Phạm
Tôi kể chuyện buồn bằng giọng vui để không ai phải ngồi im quá lâu, nhưng cái tai nghe dây cũ một bên mất tiếng nhắc rằng nếu cứ cười mãi, phần thật sẽ mờ đi.
Đổi Gió, Đổi Mùa
07 tháng 1 lúc 10:52 · Eirene Phạm
Từ Sài Gòn ra Hà Nội bốn mùa, tôi học cách bớt thấy mình là khách bằng chiếc khăn len và vài thói quen nhỏ, kẻo lạc lõng.
Giao Mùa
07 tháng 1 lúc 10:52 · Eirene Phạm
Tản văn giao mùa ở Hà Nội: gió hồ, mưa bụi và chiếc áo mỏng buộc tôi đổi thói quen, nếu không muốn cơ thể báo động.
Cơm Cháy
30 tháng 12 lúc 8:24 · Eirene Phạm
Sài Gòn bận rộn: một túi cơm cháy mắm ớt không giải quyết gì lớn – chỉ trả lại vài phút rảnh cho người lớn.
Không Xin Lỗi
03 tháng 12 lúc 10:18 · Eirene Phạm
Buổi tối mệt, một lời nhờ gấp – tôi xóa “xin lỗi” khỏi câu từ chối để giữ lại thời gian và sức lực của mình.
Dear Eirene (Thư Gửi Chính Mình)
24 tháng 11 lúc 11:07 · Eirene Phạm
Một hành trình chậm rãi trở về với chính mình – nơi những tổn thương được gọi tên, những hơi thở được giữ lại, và sự dịu dàng trở thành cách chữa lành bền nhất.
Thơ: Sau Cơn Mưa
11 tháng 11 lúc 9:15 · Eirene Phạm
Bải thơ nhỏ về khoảnh khắc sau cơn mưa – nơi đất trời, ánh sáng và con người cùng tìm lại sự bình yên giản dị trong hơi thở của ngày mới.
Cẩm Nang Sử Dụng Nỗi Buồn
28 tháng 10 lúc 9:29 · Eirene Phạm
Trong căn bếp đèn vàng, tôi nhìn ly trà nguội và hiểu nỗi buồn có thể nằm sẵn; điều cần làm không lớn – chỉ là đừng tự làm mọi thứ sắc thêm bằng một phản xạ quen.
Ngủ Muộn
24 tháng 10 lúc 2:40 · Eirene Phạm
Tản văn đô thị: một đêm đứng ở cửa sổ, tôi nhận ra mình ngủ muộn không vì bận – mà vì sợ im lặng sau khi tắt đèn.
Quan tâm đến bản thân nhiều hơn
08 tháng 10 lúc 9:53 · Phạm Trân
Bạn đã bao giờ chối bỏ đi cảm xúc của chính mình chưa, hay bạn đang thực sự không ổn nhưng lại vờ mạnh mẽ? Vậy thì hãy ngồi đây, cùng mình chữa lanh đi những thương tổn ấy nhé, đồng hành với mình nè.
Thơ: Cỏ Bên Thềm
08 tháng 10 lúc 9:39 · Eirene Phạm
Một buổi chiều dừng lại bên thềm cỏ, để thấy trong từng hơi thở chậm, đời vẫn đang dịu dàng nở hoa.
Hoa Ướt Sương Bình Minh
08 tháng 10 lúc 9:35 · Eirene Phạm
Giữa sương sớm và ánh bình minh, có người lặng lẽ lau từng cánh hoa – giữ lại cho thành phố một chút dịu dàng còn sót.
Bờ Ruộng
08 tháng 10 lúc 9:34 · Eirene Phạm
Trở lại cánh đồng, tôi bước trên bờ ruộng lún bùn để chạm lại mùi rơm, nước chè xanh và khoảng chú ý từng bỏ quên.
Phòng Tôi Có Một Mảnh Trời Riêng
08 tháng 10 lúc 9:34 · Eirene Phạm
Một khung cửa nhỏ, một mảnh trời riêng, và một người đang học cách bình yên giữa thế giới ồn ào.
Một Ngày [Tập tản văn]
08 tháng 10 lúc 9:33 ·
Một hành trình bước chậm qua những ngày bớt đi một điều, để thấy bình yên hiện ra từ những âm thanh nhỏ, ánh sáng mỏng và nhịp thở thật của chính mình.
Mùi “Mưa Cũ”
30 tháng 9 lúc 2:59 · Eirene Phạm
Nghe mưa gõ lên tôn, mùi đất ẩm dâng lên và kéo tôi về cái thau nhôm méo dưới hiên năm cũ; tôi gọi đó là “mưa cũ”, thứ ký ức bám dai nếu không chịu ngồi yên nhìn thẳng.
Ánh Sáng Đi Lạc
30 tháng 9 lúc 2:59 · Eirene Phạm
Một vệt sáng đi lạc cũng đủ soi rõ một góc đời, để ta nhớ rằng cái đẹp nhiều khi trú ngụ trong sự mong manh và bất ngờ.
Thơ: Trăng Nghiêng Qua Phố
28 tháng 9 lúc 7:52 · Eirene Phạm
Trăng nghiêng qua phố, khơi nỗi nhớ quê xa, thắp sáng mùa đoàn tụ giữa tiếng cười trẻ nhỏ.
Chiều Quê
28 tháng 9 lúc 7:51 · Eirene Phạm
Tản văn về chiều quê: bụi đường, tiếng chậu nhôm, khói bếp bám áo – giữ ký ức khỏi trượt mất, trả ta về đúng chỗ giữa nhịp phố.
Trăng Phố Thị
28 tháng 9 lúc 7:47 · Eirene Phạm
Đêm rằm Sài Gòn, tôi đứng ban công tìm trăng giữa lớp đèn xe và tiếng còi, rồi giữ lại một chỗ thở bằng chiếc đèn giấy kiếng mang về từ Lương Nhữ Học.
