Tâm Sự Của Hồ Xuân Hương Qua Bài Thơ “Tự Tình II”.

Tâm Sự Của Hồ Xuân Hương Qua Bài Thơ “Tự Tình II”.
Thích Theo dõi
Tâm Sự Của Hồ Xuân Hương Qua Bài Thơ “Tự Tình II”.
4.3 (86.67%) 3 votes
Được ngợi khen là kẻ “Thiên tài kỳ nữ” nhưng cuộc đời lại gặp nhiều éo le, trắc trở trên con đường tìm đến hạnh phúc – Hồ Xuân Hương được biết đến như là một “Bà chúa thơ Nôm” với hàng loạt tác phẩm viết về đề tài người phụ nữ trong xã hội xưa. Những tác phẩm ấy không chỉ là than phiền, là quở trách, là thể hiện số phận bất hạnh của kẻ làm phụ nữ, mà còn chứa rất nhiều tâm tư của tác giả, những tâm sự không thể thốt nên lời qua các tác phẩm: Chinh phụ ngâm, Lưu hương ký, Cung oán ngâm khúc… Nhưng có lẽ tâm sự ấy quả thực đã được bộc lộ rõ ràng qua bài thơ “Tự Tình II” – một trong ba bài thơ Tự Tình mà Hồ Xuân Hương đã viết:
“Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn,
Trơ cái hồng nhan với nước non.
Chén rượu hương đưa say lại tỉnh,
Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn.
Xiên ngang mặt đất, rêu từng đám,
Đâm toạc chân mây, đá mấy hòn.
Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại
Mảnh tình san sẻ tí con con!”
Mở đầu bài thơ, Hồ Xuân Hương viết:
“Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn,
Trơ cái hồng nhan với nước non.”
Với thời gian “đêm khuya” Hồ Xuân Hương khéo léo chọn cho mình một bối cảnh rất nên thơ, một bối cảnh vào buổi tối, cũng là lúc con người chất chứa nhiều tâm sự, nhiều suy nghĩ nhất. Cùng với không gian yên ắng, vắng vẻ tác giả đã tự lôi mình vào khoảng không gian đầy rợn ngợp đến nỗi có thể nghe thấy được “tiếng trống canh dồn dập” như những bước đi vội vã của thời gian làm cho cái tâm sự ấy càng trở nên nặng nề, khiến tâm tư của bà càng trở nên rối bời. Đứng giữa không gian rộng lớn ấy, Hồ Xuân Hương chỉ có thể “trơ” ra, thể hiện nỗi cô đơn, trơ trọi đến cùng cực của một người phụ nữ đang bị mắc kẹt giữa kiếp người đầy đau thương không lối thoát, giữa cái lẻ loi, rối bời trước cuộc đời rộng lớn. Bà chỉ có thể tự mình thương mình, tự xót xa cho bản thân. Những nỗi cô đơn ấy càng bị đè nén, càng khiến bà khó chịu, rồi tác giả cũng tìm đến thú vui tiêu khiển để giải sầu, đó chính là “rượu”, thế nhưng:
“Chén rượu hương đưa say lại tỉnh,
Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn”
Có chăng đó chỉ khiến con người ta thêm buồn khổ, thêm xót xa, khi đã cố gắng quên nhưng lại càng nhớ, cố để bản thân nhấn chìm trong những cơn say nhưng lại càng tỉnh, càng đau đớn, càng thê lương. Chua xót, ngậm ngùi cho phận hẩm duyên ôi. Hồ Xuân Hương đã ví: “vầng trăng” như tuổi xuân của con người, bẽ bàng thay, bóng trăng đã xế nhưng “khuyết chưa tròn”, như một lời than thân trách phận, Hồ Xuân Hương chỉ biết đứng nhìn tuổi xuân qua đi một cách nhạt nhẽo mà không thể nào làm trọn chữ hạnh phúc đang còn dang dở ngoài kia, khiến bà càng khắc khoải, lo âu. Rồi “cái tâm sự” ấy cũng vì vậy mà ngày một nặng trĩu, day dứt mãi tuổi xuân không buông, rồi chợt nhận ra hạnh phúc chưa tròn đã hóa thành tro tàn.
Với cách dùng từ khéo léo, Hồ Xuân Hương đã thành công trong việc miêu tả thanh âm xót xa của cuộc sống, số phận bất hạnh đến trực trào nước mắt của người phụ nữ trong xã hội xưa, cùng với giọng thơ như những tiếng nấc nghẹn ngào, hận không thể:
“Chém cha cái kiếp lấy chồng chung.”
Không còn như trước – yếu đuối, nhu nhược, Hồ Xuân Hương đã mạnh mẽ bứt phá ra khỏi khuôn khổ của xã hội xưa, tác giả đã tự tạo tiếng nói riêng cho bản thân trong xã hội đầy bất công và tàn bạo, bằng hình ảnh thiên nhiên đầy hoang dã, thể hiện rõ rệt cá tính của tác giả:
“Xiên ngang mặt đất rêu từng đám,
Đâm toạc chân mây đá mấy hòn.”
Hình ảnh thiên nhiên mềm yếu “rêu”, “đá” đã được sự kết hợp thông minh giữa phép đối, đảo ngữ và động từ mạnh “xiên ngang”, “đâm toạc” tạo ra một màn sống ảo diệu với sức sống mãnh liệt muốn bứt phá ra khỏi khuôn khổ lạc hậu, trêu ngươi kia. Hồ Xuân Hương đã thành công thể hiện cá tính mạnh mẽ hiếm có của một người phụ nữ, cùng với đó là ý chí lớn lao muốn thoát hiện thực nghiệt ngã. Bà muốn có một hạnh phúc trọn vẹn như tâm tư của bà bao lâu nay mong muốn.
Phải! Chính Hồ Xuân Hương đang muốn thách thức số phận của mình. Muốn chứng minh cho những người ngoài kia biết rằng, phụ nữ- họ không hề yếu đuối, thụ động, không muốn bị khinh rẻ mà đem ra làm trò cười. Thế nhưng, dù cho có mạnh mẽ, có gồng mình lên, có dùng mọi sự thông minh và nghị lực để vực bản thân đứng dậy thì Hồ Xuân Hương vẫn không thể thoát khỏi cái hiện thực nghiệt ngã “phong kiến nam quyền xưa” kia. Đôi vai gầy yếu lần nữa bị món nợ thanh xuân, tình yêu đè nặng khiến bà gục ngã… Đúng vậy! Bà đã gục ngã, đến mức:
“Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại,
Mảnh tình san sẻ tí con con!”
Lúc này, bà thực sự đã thua bởi số phận, đã quá ngán ngẩm, chán trường khi mùa xuân đi qua, tuổi trẻ cũng vì vẫn mà trôi theo. Hết rồi! Thực sự đã hết rồi! Như để nhấn mạnh nỗi tuyệt vọng ấy, Hồ Xuân Hương đã dùng biện pháp nghệ thuật tăng tiến “san sẻ – tí- con con “, như thể hiện sự sống của đất trời cứ vận hành như muôn thuở vậy, còn riêng mình thì vẫn cứ bất hạnh, hẩm hiu trong số phận, trong tình duyên, tình duyên đã ít lại còn phải chia ba sẻ bảy nữa. Khiến tâm sự muốn khao khát có được một hạnh phúc lứa đôi trọn vẹn đã trở nên mờ ảo trước màn sương rẻ mạc của thân phận đầy đau khổ, trớ trêu ấy. Và có lẽ đó cũng chính là nỗi lòng của những người phụ nữ ấy. Với ngôn từ riêng biệt, giọng điệu bi thương Hồ Xuân Hương đã đem đến cho người đọc một tác phẩm thấm đẫm nỗi buồn, cùng với những khát vọng, tâm sự muốn được giãi bày, thơ của bà khiến người đọc không thể quên, nghe một lần lại muốn nghe lần nữa, làm cho Xuân Diệu phải thốt lên: ” Thứ thơ ấy không chịu ở trong khuôn khổ thông thường, một thứ thơ muốn lặn sâu vào sự vật,vào những đáy rất kín thẳm của tâm tư, những đáy kín thẳm ấy không phải lạc lõng, cô đơn, cá nhân chủ nghĩa, mà trái lại, đã được hàng vạn, hàng vạn người đồng tình thông cảm ”.
Xuyên suốt cả một bài thơ, rốt cục ta vẫn có cảm giác người phụ nữ trong thơ Xuân Hương gần như chưa một lần nhận diện được hạnh phúc, chỉ có những tâm tư nặng trĩu nỗi buồn hẩm hiu, muốn khao khát được sống, được hạnh phúc của mọi phụ nữ đã được Hồ Xuân Hương bộc lộ rõ ràng. Qua đó, cho ta thấy được cái nét độc đáo của một nhà thơ chính là đi sâu vào trong hiện thực nghiệt ngã để thấy được cái tâm trong sáng, đẹp đẽ của người phụ nữ xưa. Từ đó, ta thấy được “Bà chúa thơ Nôm” ấy đã đóng góp được không ít cho nền văn học nước nhà.

Bài cùng chuyên mục

Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Lam Ẩn Thùy Chi 原谅我不再等你 Bùi Thái Bảo Ngân và 85 Khách

Thành Viên: 17357
|
Số Chủ Đề: 3606
|
Số Chương: 11700
|
Số Bình Luận: 23444
|
Thành Viên Mới: Văn Đăng Nhiệm