Chương 5: Vân Cấp Phong Nộ
4.3 (86.67%) 6 votes

 

Giết người hoặc bị người giết!

Chém người hoặc bị người chém!

Đâm người hoặc bị người đâm!

Nơi đó mọi sự khoan dung đều có thể phải trả một cái giá rất đắt.

Nơi chỉ tồn tại máu, nước mắt và ân oán hận thù trồng chéo lên nhau.

Nơi danh vọng địa vì làm con người tha hóa biến chất mà trở nên độc ác vô nhân tính.

Nơi ấy chỉ được gói gọn trong hai từ nhưng lại có sức lôi quấn vô cùng mạnh mẽ, với rất nhiều người võ lâm.

…Giang Hồ…

Một nơi chen chúc những con người, kẻ tốt ít kẻ xấu nhiều, ngươi cười hôm nay có thể ngày mai ngươi sẽ phải khóc lóc thảm thiết, nơi đủ chuyện thị phi này có gì vui vẻ mà hấp dẫn người ta thế.

Đơn giản dễ hiểu là con người từ khi sinh ra, bản tính nguyên thủy là muốn khẳng định giá trị bản thân trong mắt người khác.

Vẫn có câu “loạn thế xuất anh hùng” có nghĩa nơi nào loạn lạc thì sẽ có anh hùng hảo hán xuất hiện để dẹp bỏ cái loạn đó.

Bàn tay của người anh hùng này cũng vì thế mà dính đầy máu tươi.

ộ Kinh Vân là một trong số những kẻ gia nhập giang hồ từ rất sớm. Để tồn tại đến bây giờ y đã giết rất nhiều những kẻ cản đường y, muốn giết chết y.

Người chết trong tay y thật sự nhiều không kể , người ta bảo rằng tử thần là hiện thân của sự chết tróc, là nỗi sợ hãi kinh hoàng hiện diện. Trên đời này tử thần thật sự tồn tại thì chỉ có thể là Bộ Kinh Vân.

Nhưng người ta quên rằng còn có một kẻ cũng mang đến hủy diệt, sự đáng sợ từ đao của hắn giống như một cơn ác mộng mà người ta muốn quên đi.

Hắn là kẻ năm xưa từng làm cỏ cả Vô Thần Tuyệt Cung, tắm máu Vô Song Thành và chính hắn cũng xuýt chút nước đã lấy cả mạng của Tử Thần.

Kẻ đủ sức sát thần năm đó là ai?

Hắn chính là Ma Đao!

Nếu tử thần là kẻ nắm giữ quyền sinh sát của người khác, thì ma đao tước đoạt mọi quyền lợi sinh tồn. Dưới đao của hắn thì mạnh như tối đại cường giả Tuyệt Vô Thần, thiên nhân cộng bái còn kinh sợ tột cùng nữa là.

Nhiếp Phong là ma đao, ma đao là Nhiếp Phong.

Sự thật này mãi mãi không thể nào thay đổi được. Trong con người ai cũng có hai mặt đó là mặt tốt và mặt xấu, cũng có thể gọi theo một cách khác là mặt thiện và mặt ác.

Người bình thường dù là bất kỳ ai cũng có hai mặt tốt xấu đó tồn tại, huống chi là một thần thoại võ lâm như Nhiếp Phong cũng không phải là ngoại lệ.

Ngày không thể kéo dài mãi mãi, đêm tối cũng không phải là trường tồn. Nhiếp Phong ai cũng biết là con người nhân nghĩa, nhưng khi đã bộc lộ cái mặt ác ra ngoài, thì người nhân nghĩa nhất sẽ trở thành kẻ hung ác nhất.

Ngọc khi đã có vết xước thì sẽ mãi mãi không thể trở lại sáng đẹp như lúc ban đầu.

Dù Nhiếp Phong đã làm rất nhiều chuyện tốt, nhưng không thể nào phủ nhận một điều y từng là Ma Đao giết người không run tay.

Vì lời ủy thác trước lúc lâm trung của con trai Dịch Phong, Nhiếp Phong đã gạt đi tác phong đạo nghĩa vốn có của mình. Giờ đây Phong chỉ có một ý nghĩ duy nhất là cứu được con của ái tử, cả cuộc đời vì hai từ đạo nghĩa mà cha mẹ chết, nương tử và ái tử cũng chết.

Nhiếp Phong thực sự đã hi sinh cho thiên hạ này quá nhiều rồi, còn bản thân nhận lại được gì hay chỉ là sự cô độc vĩnh hằng.

Ngay giây phút này thứ duy nhất có ý nghĩa với cuộc đời ông ta chỉ có thể là Thiên Nhai. Chỉ cần đứa trẻ này còn sống khỏe mạnh, những thứ khác có hay không có không quan trọng.

Thứ có thể lột tả rõ ràng nhất khí tức đáng sợ của Nhiếp Phong lúc này, chính là ma khí toát ra từ Tuyết Ẩm Đao.

Thanh đao này cũng giống như con người Nhiếp Phong, lúc bình lặng thì rất hiền hòa, khi nổi sóng thì cuồn cuộn như ba đào.

Chân bước tới đâu băng phong đã phủ kín đến đó, đao chưa xuất mà ý đã phát. Chỉ với Sát ý của Nhiếp Phong tỏa ra, đã khiến mọi vật xung quanh đóng băng.

Đây là tinh túy của một chiêu có tên là Băng Phong Tam Xích trong Ngạo Hàn Lục của Nhiếp gia.

Cảm giác không chỉ cảnh vật xung quanh mà ngay cả con người cũng bị khí lạnh băng hóa, không những thế dường như cả không khí cũng bị đóng băng lại vậy.

Phía trước có ma đao cản đường, phía sau có tử thần đoạn lối. Phong Vân trước sau ngăn cản, sát khí từ hai người tỏa ra cực lớn khiến cảnh vật trong vòng 20 bước như rơi vào địa ngục.

Người lớn thì còn có thể chịu đựng được, chứ thân hình yếu ớt của một đứa trẻ thì làm sao mà chịu nổi.

“Oa oa”

Thiên Nhai bị áp lực của hai người Phong Vân làm cho sợ hãi mà cất tiếng khóc lớn. Gương mặt mặt nhỏ bé kinh hãi, tiếng khóc trẻ thơ thanh khiết làm cho Nhiếp Phong cũng phải mềm lòng.

Nhiếp Phong động lòng cũng khiến băng khí xung quanh như giảm bớt áp lực. Chớp lấy thời cơ đao trong tay Nhiếp Phong buông lỏng. Một người đã thừa cơ làm tới.

– Hoàng Thượng có lệnh hôm nay không bắt được Kiếp Tâm mang đi, tất cả sẽ bị trừng trị theo vương pháp. Các ngươi lui ngay nếu không đừng trách ta vô tình.

Người này vung lưỡi đao sắc bén kề ngay vào cổ Thiên Nhai để uy hiếp Phong Vân. Ông ta chính là Nghiêm Quân đứng đầu Ngự Tiền Thập Đại Thị Vệ của hoàng cung.

– Nếu nó có gì bất trắc thì các ngươi đừng hòng sống dời khỏi đây.

Nhiếp Phong phẫn nộ làm mọi thứ xung quanh nghiêng ngả, nhưng điều đó cũng không làm Nghiêm Quân khiếp sợ. Thân mang trọng trách nên ông ta cũng đã sớm có quyết định.

– Chỉ cần báo đáp với triều đình, trung thành với đất nước, thì chết có là gì. Các ngươi có gan thì cứ qua đây.

Nghiêm Quân dận dữ hét lớn đao trong tay đã nhắm vào Thiên Nhai rạch ra một làn máu, một tiếng khóc vang trời vang lên.

Đứa trẻ này sinh ra đã phải đổ máu, không biết là điềm lành hay điềm dữ, nhưng với thân thể non nớt khóc lặng vì đau đớn, khiến ai trông thấy cũng thương xót vô hạn.

Hành động quyết tuyệt của Nghiêm Quân khiến cho Phong Vân cũng không giám khinh cử vong động. Vì họ biết nếu là Bộ Uyên Đình chưa chắc đã vì triều đình mà chịu hi sinh.

Nhưng Nghiêm Quân là người thân mang trọng trách phò chủ, hắn dám vì hoàng đế hi sinh là điều tuyệt đối có thể. Chính vì thế mà Phong Vân cũng không giám mạo hiểm, hai người đã giảm bớt áp lực, nên Bộ Uyên Đình và Nghiêm Quân mới có thể bước đi.

– Chúng ta đi nào!

Nhờ sự liều mạng của Nghiêm Quân mà Bộ Uyên Đình, đã ôm đứa trẻ thuận lợi tiến ra khỏi miếu hoang.

Bước đi được một đoạn cả ba đã gặp một người, vừa thấy y Bộ Uyên Đình không dấu được sự mừng rỡ.

– Tiểu Vũ! Cậu làm tốt lắm. Bây giờ cậu ở lại ngăn Phong Vân lão phu sẽ đưa Kiếp Tâm rời khỏi đây trước.

Thì ra người Bộ Uyên Đình đang nói tới chính là Tiểu Vũ, con trai của Thập Cường Võ Giả Võ Vô Địch.

Tiểu Vũ vừa rồi quyết chiến với Bộ Kinh Vân, vì lo sợ trúng kế điệu hổ ly sơn, nên trong lúc giao chiến Tử Thần đã bỏ qua y, để đuổi theo kẻ bắt cóc.

– Đứa bé bị thương rất nặng.

Tuy phụng mệnh thiên tử phối hợp bắt Kiếp Tâm với đám Bộ Uyên Đình, nhưng chàng tuyệt không ưa cách hành sử tàn nhẫn của ông ta. Thấy đứa nhỏ trên má trái bị lưỡi đao sắc bén của Nghiêm Quân làm bị thương, máu chảy ra rất nhiều làm sắc mặt đứa bé tái nhợt đi. Tiểu Vũ trông thấy cũng chạnh lòng.

Nhưng lúc này chàng cũng không biết phải làm gì hơn, con người là vậy trong một thời điểm nào đó, đôi khi bản thân cũng khó để quyết định nên làm như thế nào.

“Rầm”

Một tiếng gạch vỡ cửa nứt cất lên, hai bá chưởng trầm hùng phá nát cửa miếu, tiếp đó người này bước ra với đôi mắt sắc lạnh.

Không cần quay đầu Bộ Uyên Đình cũng đã đoán được là ai, điều ông ta lo lắng nhất trong lần hành động này, chính là phải trạm chán con mình Bộ Kinh Vân. Đáng tiếc điều e ngại nhất của ông ta thì hiện giờ đang ở phía sau lưng.

Trong lúc ông ta đang lưu tâm Bộ Kinh Vân đằng sau, thì trước mặt một trận gió lướt tới, ở đâu có gió ở đó có Phong. Quả đúng như vậy Nhiếp Phong đã đứng chặn ngang đường rút lui của ba người. Có thể thấy Phong Vân vẫn chưa hề có ý định từ bỏ việc truy đuổi.

Ngay trong lúc này Bộ Uyên Đình chỉ còn có một con bài cuối, đó là mượn sức một người.

– Tiểu Vũ! Phong Vân ngoan cố ương bướng, chúng ta không thể vì thế mà bỏ lỡ cơ hội phá Đại Kiếp. Cậu từng hứa giúp hoàng thượng giờ là lúc để cậu thực hiện rồi đó.

Tiểu Vũ là người hứa là sẽ làm, còn nhớ trước kia ở Long Tiên Trạch y từng hứa cứu Tuyệt Tâm, để hắn tha mạng cho Xích Tuyết.
Tiểu Vũ đã liều mình ngăn cản Dịch Phong điên cuồng, để Tuyệt Tâm chạy trốn.

Giờ đây đã hứa giúp hoàng đế bắt Kiếp Tâm nên Tiểu Vũ không thể không ra tay.

– Được! Quyết định như vậy đi, với năng lực của tôi có thể ngăn cản Phong Vân được một lúc.

Tiểu Vũ hắn dựa vào đâu mà tự tin như vậy, thật ra thân sở hữu Huyền Võ Chân Công gia truyền của phụ thân Võ Vô Địch. Lại thêm đệ nhất Thần công của Xích Gia là Xích Hỏa Thần Công, cộng thêm chí cực tà ác Huyền Âm Thập Nhị Kiếm trong Kiếm Giới.

Một thân sở hữu toàn kỳ công bậc nhất thiên hạ, chưa kể võ học bách gia cả trăm nhà đều được y thể hội qua, chả trách sao y lại tự tin đến như vậy.

– Bộ Uyên Đình tiền bối hai người đi trước, Phong Vân để tôi ứng phó.

Cho dù Tiểu Vũ lòng đầy tự tin, nhưng người bọn họ phải đối đầu là Phong Vân, đâu phải muốn đi là đi được ngay.

– Muốn đi thì phải hỏi đao của ta trước đã.

Vừa nói Nhiếp Phong lại tiếp tục bước tới gần hơn, băng hàn lại tiếp tục bủa vây tứ phía. Bước chân Nhiếp Phong chỉ còn cách đám người Bộ Uyên Đình chừng năm bước, thì lại có người đứng ra ngăn cản.

– Nhiếp Phong! Bọn lão biết kiếm nghệ chưa tinh, không đánh lại được ngươi. Nhưng vì bệ hạ bọn ta quyết tâm liều mình.

Họ là Nghịch Kiếm Tứ Tổ vừa rồi so chiêu biết mình không đánh lại Nhiếp Phong. Nhưng hôm nay phụng mệnh hoàng thượng, biết không thể ngăn cản họ vẫn liều mình đứng ra.

– Bộ đại hiệp hãy theo kế hoạch đi trước, hậu sơn đã có thuyền của ta đợi sẵn, xin các hạ hãy mau chóng dời đi.

Nghiêm Quân biết kế uy hiếp không thể kéo dài được lâu, nay Nghịch Kiếm Tứ Tổ đã tới chi viện, cộng với Tiểu Vũ giúp sức. Bọn họ sẽ ra sức cản chân Phong Vân cho Bộ Uyên Đình chạy thoát.

Sự việc đã đến nước này Bộ Uyên Đình chỉ còn biết nhanh chóng rời khỏi đây, ông ta vừa toan xoay người thì một tiếng hét phẫn nộ cất lên.

– Đừng hòng đi!

Sau tiếng hét cuồng nộ trước mắt đám người xuất hiện một lưỡi băng đao cực lớn. Thì ra đó là khí kình ngưng tụ của một chiêu Kinh Hàn Nhất Phách, đây là chiêu mạnh nhất trong Ngạo Hàn Lục Quyết.

Nhiếp Phong lúc này đã không giống như Nhiếp Phong của ít phút trước đó nữa, phẫn nộ khiến Phong ra tay càng nặng nề hơn.

Băng đao Khổng lồ trấn tâm động phách đổ xuống đầu đám người kia. Nghịch Kiếm Tứ Tổ không còn cách nào khác, cả bốn người cùng liều mình vung kiếm nghênh kháng.

Nhưng bốn người tuổi tác đã cao, sau nhiều phen kịch chiến, giờ đây đã như cung dương hết cỡ, thật khó để ngăn cản một đao đầy nộ khí của Nhiếp Phong.

Đao chiêu nặng nề như thái sơn áp đỉnh, Kiếm trong tay Nghịch Kiếm Tứ Tổ cũng như chủ nhân của nó, đều đã mỏi mệt quá rồi.

Nay lại phải hứng chịu một đao kinh thế hãi tục của Nhiếp Phong, toàn bộ kiếm đã không chịu nổi nữa vỡ nát ra thành trăm mảnh.

Là một kiếm thủ thật sự thì người còn kiếm còn, người bại kiếm gãy. Đến lúc này thì đại thế đã qua Nghịch Kiếm Tứ Tổ gặp phải đao khí phong nhuệ từ Tuyết Ẩm đã binh bại như sơn đảo.

Nhiếp Phong không bỏ lỡ một giây phút nào, thế trận của bốn lão kiếm tổ vừa loạn, Phong đã thừa hư mà nhập. Cước kình hùng hậu như bão táp mưa xa, ào ạt đánh tứ Tổ tơi bời.

Lúc này Nhiếp Phong không khác nào con hổ dữ giữa bày cừu. Nghịch Kiếm Tứ Tổ cho dù gắng hết sức ngăn cản, nhưng trước một Nhiếp Phong lòng đầy lửa nộ đành hữu tâm vô lực.

Một đao đủ sức xé toạc cả bầu trời cho thấy tu vị Nhiếp Phong chỉ thực sự bá đạo khi phẫn nộ. Băng Tâm Quyết có thể khiến Phong tâm tịnh khí tĩnh, nhưng cũng chính là ngăn cản sức mạnh tiềm tàng của y.

Khác với tử thần Bộ Kinh Vân càng tĩnh càng lãnh đạm, càng thâm hậu. Thì Nhiếp Phong càng cuồng  càng nộ  càng hung hãn, mới thể hiện hết chân tài thực học của Thần gió.

Trong lúc đám Nghịch Kiếm Tứ Tổ đang cản chân Nhiếp Phong. Thì Bộ Uyên Đình nhân lúc hỗn loạn muốn thừa cơ cao chạy xa bay.

Nhưng ông ta vừa quay lưng thì chợt sững người lại, vì tử thần đồng thời cũng là con trai ông ta đã đứng chặn ngang đường rút lui.

– Cha! Muốn đi thì để đứa bé lại.

Định mệnh cuộc đời thật trớ trêu chướng ngại cuối cùng ngăn cản việc phá kiếp của Bộ Uyên Đình, lại là con ruột ông ta Bộ Kinh Vân.

Phụ tử đối đầu bốn mắt nhìn nhau, từ ánh mắt của hai người đều tỏa ra cái nhìn quyết tuyệt. Họ cùng một huyết Thống nhưng con đường đi thì ai cũng đã có một sự lựa chọn.

Bộ Uyên Đình im lặng không nói thêm điều gì, vì người trước mắt chính là một phiên bản khác của ông ta. Cả ánh mắt ngoại hình lẫn tính cách quyết liệt quả đoán, cũng giống hệt như ông ta thời trẻ vậy.

Vậy thì có người nào mà không hiểu được bản thân mình chứ, Bộ Kinh Vân sẽ không nhượng bộ, điều đó là chắc chắn. Bộ Uyên Đình chỉ tự hỏi Nhiếp Phong kia là người ngoài, y có gì quan trọng mà con trai ông ta vì y mà chống đối cả cha mình.

Ông ta không hiểu.

Vĩnh viễn ông ta không thể hiểu.

Trong lúc Bộ Uyên Đình đang chưa biết sử lý thế nào thì một luồng kình phong ập tới.

– Tiền bối! Mau đi ngay đi, Bộ Kinh Vân để vãn bối đối phó.

Tiểu Vũ một lòng vì phá kiếp mà ra sức, Võ Gia Thiên Hạ nói ra thì cũng là danh môn chính phái. Đường huynh Võ Thiên Hạ đã chết, từ nay trọng trách phát dương quang đại Võ Gia, chỉ có thể trông cậy vào một mình tiểu Vũ.

Chàng quyết không sự phụ kỳ vọng của tiên phụ Võ Vô Địch, ra sức cho chính nghĩa vì an nguy của bách tính thiên hạ, điều đó con cháu Võ Gia nên làm.

– Bộ Kinh Vân tiếp Long Hoành Đảo Trực trong Huyền Vũ Thần Chưởng.

Tiểu Võ nội lực có Huyền Võ Chân Công huyền môn chánh tông, căn cơ võ học nền tảng vững chắc. Thập Cường Võ Đạo thập toàn Thập Khuyết là tâm Huyết cũng như lòng si võ của cả đời ông ta mà sáng tạo nên. Nay tiểu Vũ có thể sử ra uy lực nghiêng trời lệch đất như vậy, Võ Vô Địch nơi chín suối cũng ngậm cười mừng vui.

Đối diện với Long Hoành Trực Đảo long khí liên miên bất tuyệt sức mạnh dời núi ngăn sông, Tử Thần chân không nhích một ly nào, ánh mắt thâm sâu bất định như nhìn thấu vạn vật.

“Công lực Tiểu Vũ bây giờ tuyệt đối không kém cha nó Võ Vô Địch khi tại thế, nhưng chiêu này còn thiếu một chút khí khái san bằng tất cả, một tinh thần đạp lên thiên hạ, chiến vô bất thắng của Võ Vô Địch. Chính vì thiếu thứ này nên Tiểu Vũ chưa phát ra được hết tinh túy của Thập Cường Võ Đạo”.

Bộ Kinh Vân từng ở xa mạc đối quyết với Võ Vô Địch, nên cũng nắm được vài phần của Thập Cường Võ Đạo. Cả đời chinh chiến đã gặp rất nhiều tuyệt đại cao thủ như Hùng Bá, Tuyệt Vô Thần, Đế Thích Thiên. Ngay cả Đoạn Lãng có hai phần chân nguyên, đã vượt qua tu vị con người, nhưng cũng không có thứ nhuệ khí thiên bẩm đó.

Thứ mà Bộ Kinh Vân trong sát na đang nghĩ tới đó chính là “khí tức vô địch”.

Người duy nhất trên đời sở hữu thứ khí tức tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả này, chỉ có thể duy nhất Võ Vô Địch mà thôi.

Đối thủ tu vị kinh thế hãi tục trong đời Bộ Kinh Vân đối đầu không ít, nhưng người khiến Bộ Kinh Vân vừa hoang mang, vừa thận trọng thì chỉ có Võ Vô Địch mà thôi.

Giờ cũng là Thập Cường Võ Đạo nhưng Tiểu Vũ thuần phát, không phát ra được phong phạm ngạo thế kiêu phong, vạn kiếp xưng hùng như Võ Vô Địch, nên Bộ Kinh Vân đã nghỉ được cách phá giải.

– Được! Hôm nay ta sẽ phá Thập Cường Võ Đạo của ngươi.

Tổ tiên Xích gia khi xưa kia là Xích Hỏa Nguyên Tổ sáng tạo ra ba loại võ công uy lực kinh hồn thứ nhất là bộ tuyệt thế kỳ công chí nhiệt chí cương là Xích Hỏa Thần Công.

Tiếp đến là bộ tuyệt thế kỳ kiếm được ẩn tàng trong Vô Thiên Bất Động Tôn ở Long Tiên Trạch sau Long Hàn Đầm.

Cuối cùng là bộ bát đại kỳ ảo vô thượng thương pháp là Thần Đoạt Thất Khống được truyền thụ cùng trấn gia chi bảo Thần Đoạt.

Sở hữu thần công tuyệt bá thiên hạ Xích Hỏa Nguyên Tổ ngạo thị chúng sinh, kiêu ngạo bất thế, được võ lâm nhân sĩ cúi đầu xưng thần.

Xích Gia không ngừng lớn mạnh, phát dương thanh thế được người trong giang hồ thán phục ngưỡng mộ vô cùng.

Hoàng đế thấy sự lớn mạnh của Xích Gia sẽ ảnh hưởng đến địa vị cửu ngũ chí tôn của mình. Nên hoàng đế đã triệu tập Sát Thần Tứ Bổ là bốn cao thủ mạnh nhất Trung thổ, vây đánh Xích Hỏa Nguyên Tổ.

Do có gian kế và sự hợp lực của Sát Thần Tứ Bổ nên Xích Hỏa Nguyên Tổ đã bị áp đảo phải rút lui khỏi Trung Nguyên. Ông ta đưa gia quyến đến một nơi là Long Đình Đầm, nơi này cách biệt bên ngoài đất đai trù phú lại yên tĩnh bí mật nên ông ta quyết định ở lại đây và sáng lập ra Vô Thiên Luyện Ngục.

Xích Hỏa Nguyên Tổ biết rằng nếu để ba loại võ công kinh thiên động địa này của mình lưu truyền ra ngoài giang hồ. Sẽ dẫn đến nhiều cuộc thảm sát tranh đoạt trong võ lâm cho nên ông đã dẫn thuộc hạ thoái ẩn sơn lâm.

Để tránh tử tôn sau này nghịch lại di huấn nên Xích Hỏa Nguyên Tổ đã lập nên ba lời tổ huấn để răn đe con cháu:

1. Không được rời khỏi nơi này.

2. Võ công không được truyền ra bên ngoài.

3. Không được tiếp cận giao du với người ngoài Vô Thiên Luyện Ngục.

Trải qua bao nhiêu thời gian kể từ khi Xích Hỏa Nguyên Tổ dương thọ đã hết qua đời, để lại ba bộ kỳ công độc bá thiên hạ.

Trong đó Xích Hỏa Thần Công là môn võ học được xem là mạnh nhất trong tam đại kỳ công, con cháu tử tôn trong Xích Gia ngộ tính có hạn nên không ai đủ bản lĩnh luyện môn công pháp thần diệu của tổ tiên.

Mãi sau này qua bao nhiêu đời trong đám tử tôn của Xích Gia xuất hiện hai tuyệt thế kỳ tài, thiên phú võ học cực cao. Hai kinh thế thanh niên này tư chất lẫn thể chất đều phi phàm đặc biệt họ có lòng cầu võ và đam mê bất tận với tuyệt học gia truyền.

Họ là hai huynh đệ ruột, người huynh tên gọi Xích Tuyệt và đệ đệ là Xích Liệt. Tuy là hai huynh đệ cốt nhục tình thâm nhưng tính cách và suy nghĩ của họ khác nhau một trời một vực.

Xích Tuyệt dáng vẻ thư sinh, nho nhã tính khí ôn hòa chín chắn, điềm đạm hành sự biết trước biết sau, cân nhắc hơn thiệt.
]

Ngược lại Xích Liệt cao lớn dị thường, tính tình nóng nảy ưa bạo lực. Cả hai đều là kỳ tài xưa nay hiếm của Xích Gia nên được các tiền bối tâm đắc truyền lại bộ võ học đỉnh cao của tiên tổ Xích Hỏa Thần Công.

Được truyền thụ kỳ công bá khí của tổ tiên cả hai vui mừng khôn xiết ngày đêm miệt mài khổ luyện. Nhờ vào tuệ chất thiên phú hơn người không bao lâu sau đã đạt thành tầng thứ tư của Xích Hỏa Thần Công.

Tuyệt học thượng thừa Xích Hỏa Thần Công tổng cộng có chín bước, ba bước là một đạo, hợp lại là cửu thiên hợp khí chi đạo.

Võ công chuyên thuộc của mỗi đạo gồm có Lam Diễm, Trung Đạo, Xích Liệt và Cực Đạo Thanh Phong.

Ngoài Xích Hỏa Thần Công ra hai người còn sáng tạo ra môn công phu khác dựa trên căn cơ của Xích Hỏa Thần Công.

Xích Tuyệt sáng tạo ra bộ thương pháp biến hóa vô cùng, mỗi chiêu mỗi thức đều kỳ ảo, đẹp mắt vô cùng có tên là Thần Đoạt Thất Khống dựa theo bộ tuyệt học thứ ba của Tổ Tiên.

Xích Liệt tính khí ngang ngạnh bá đạo, không tin vào sức mạnh của binh khí, ông ta tin rằng sức mạnh của thân thể mới là uy lực nhất, chỉ có quyền đạo mới là võ học khiến ông ta ưng ý.

Nên bằng chí tuệ tuyệt thế đã sáng chế ra một bộ quyền pháp có tên là Xích Liệt Quyền Đạo. Võ công không ngừng thăng tiến khiến cho lòng cầu thắng, và tâm tranh bá của Xích Liệt cũng theo đó mà lớn dần lên.

Trên dưới Xích Gia ngoài sư huynh Xích Tuyệt thì không ai là đối thủ của Xích Liệt. Ông ta chán ngán cảnh loanh quanh luẩn quẩn ở nơi này, muốn ra khỏi Vô Thiên Luyện Ngục tìm đối thủ xứng tầm với quyền thuật cực đại của mình.

Nếu Xích Liệt xuất cư ra ngoài thật thì làm như vậy là làm trái giáo huấn của tiên tổ để lại từ xưa đến giờ. Nhưng trước khi Xích Liệt có ý định ra ngoài thì biến cố lớn đã xảy ra khiến ông ta không thể nào thực hiện được ý định này nữa.

Trưởng môn Xích Gia tiền nhiệm do tuổi cao sức yếu không còn đảm đương được vị trí gia chủ, thấy hai huynh đệ kỳ tài khó gặp nên muốn thoái vị nhượng hiền.

Xích Tuyệt khi đó là huynh trưởng nên thuận theo gia huấn được kế thừa ngôi vị chưởng môn Xích Gia.

Với điều này Xích Liệt cảm thấy không hài lòng và có thái độ bất mãn, ông ta cho rằng chọn người kế thừa cũng cần phải dùng thực lực định giang san mới thực là công bằng. Nhưng vì Xích Tuyệt là anh trai nên Xích Liệt đành ngậm ngùi bỏ qua cho dù trong lòng cảm thấy không cam tâm bất phẫn vô cùng.

Với ông ta cũng có mục tiêu mới hứng thú hơn ngôi vị chưởng môn ở cái nơi trói chân buộc tay này.

Vì bất mãn với việc chọn người kế thừa gia vị cộng với một phần muốn dương danh thiên hạ, Vô Thiên Luyện Ngục nhỏ bé quả thật đang trôn vùi hùng tâm tráng trí của Xích Liệt.

Ông ta muốn thoát ra khỏi nơi này để tìm đối thủ xứng tầm với mình, tâm đã quyết ý đã thông Xích Liệt đến gặp chưởng môn cũng là sư huynh ruột của mình là Xích Tuyệt xin phép rời khỏi Xích Gia.

Nhưng giáo huấn tổ tiên con cháu muôn đời không được phép ra khỏi luyện ngục, bản thân lại là chưởng môn mới đăng cơ nên Xích Tuyệt phải làm theo lời tổ tiên nhất quyết không đồng ý.

Xích Liệt tức giận vô cùng, chuyện chức chưởng môn còn canh cánh trong lòng, nay muốn rời đi cũng không được.

Sẵn tính cuồng bá Xích Liệt quyết tâm không cho ông ta cũng đi, ngăn cản con cháu Xích Gia ra khỏi Luyện Ngục có Bốn đại kiếm xứ là Long, Lân, Quy, Phụng.

Xích Liệt muốn xông ra ngoài nên gặp phải sự ngăn cản của Tứ Đại Kiếm Sứ, tức giận ông ta đã dùng Xích Liệt Quyền Đạo tự sáng tạo của mình đánh chết bốn kiếm xứ.

Trước sự ngang ngược của Xích Liệt, trưởng môn Xích Tuyệt đã không thể làm ngơ. Khuyên bảo không được Xích Tuyệt quá rõ tính khí của Xích Liệt nếu không dùng võ khuất phục thì không thể ngăn cản được ông ta.

Xích Liệt vốn cho rằng võ công mình cao hơn sư huynh, nhưng trước giờ huynh đệ ruột thịt nên chưa hề động thủ với nhau.

Hai người cùng luyện võ từ nhỏ nên trước giờ chưa từng trổ hết tài nghệ tỉ thí với nhau bao giờ. Đây cũng là lúc phân rõ thắng thua giữa hai huynh đệ họ, Xích Liệt với quyền pháp cuồng bạo là Xích Liệt Quyền Đạo đã đấu với Xích Tuyệt dùng thương pháp Thần Đoạt Thất Khống.

Cùng một nguồn nền tảng là Xích Hỏa Thần Công nhưng chiêu thức khác nhau, một bên quyền pháp cương cường bá đạo, một bên thương pháp biến hóa lả lướt, cả hai đấu mấy ngày đêm bất phân thắng bại.

Xích Liệt nhận ra sư huynh thường ngày nho nhã yếu đuối nhưng võ học lại rất cao thâm, lâu nay y cho rằng Xích Tuyệt không bằng mình hóa ra chỉ là ngộ nhận của một mình ông ta mà thôi.

Tức giận vì niềm tin vô địch lâu nay chỉ là do bản thân lầm tưởng, Xích Liệt không tin mình không thắng được Xích Tuyệt, ông ta dồn công lực vận Xích Hỏa Thần Công lên cao vút đã thúc đẩy lên tầng thứ tám Xích Liệt Viêm Hỏa.

Hỏa khí liệt diệm phát ra thiêu đốt phủ tạng thân thể, đau đớn vô cùng. Thấy vậy Xích Tuyệt dùng kiếm ý Xích Hỏa Kiếm Vô Thiên Bất Động Tôn mới ngộ ra phong tỏa huyệt đạo của Xích Liệt.

Sau đó dùng xích Hỏa Thần Công của ông ta truyền vào cơ thể Xích Liệt nhằm dùng nội khí điều tiết giúp hắn bớt đau đớn.

Liệt hỏa thiêu đốt ghê gớm khiến Xích Liệt thê thảm vô cùng, tính mạng khó mà giữ được cuối cùng Xích Tuyệt đã phải dùng đến cách cuối cùng để cứu y.

Tổ tiên Xích Gia xưa có thể luyện Xích Hỏa Thần Công đến cực hạn mà không bị liệt diệm đốt cháy thành tro bụi, bởi họ có một bảo vật là một chiếc hàn rương chí hàn, có kì lực cân bằng liệt hỏa, để người luyện xích Hỏa Thần Công không bị liệt diệm thiêu chết.

Nay Xích Liệt đã liều mạng đột phá tầng thứ tám bị liệt hỏa thiêu đốt toàn thân, nếu không dùng bảo vật cứu nguy thì y chắc chắn sẽ chết.

Xích Tuyệt vốn người nhân nghĩa không đành lòng nhìn đệ mình chịu dày vò mà chết trong đau đớn. Nên đã đem hàn rương cứu Xích Liệt, và cũng để tránh hắn dùng võ công gây họa Xích Tuyệt đã giam giữ hắn dưới Long Hàn Đầm phía sau Long Tiên Trạch.

Cử người canh gác ngày đêm, nơi này xem như cấm địa của Vô Thiên Luyện Ngục, không ai được phép lại gần. Không có Hàn Rương đồng nghĩa Xích Tuyệt cũng không thể luyện thành Xích Hỏa Thần Công. Chỉ với võ công tầng bảy cũng đủ để Xích Tuyệt thiên hạ không địch thủ rồi

Mọi chuyện tưởng như cứ êm đềm như thế trôi đi, thì một ngày có một cao thủ Trung Nguyên đến khiêu chiến Xích Tuyệt.

Người này tướng mạo oai võ uy nghi bất phàm, có phong phạm của một cái thế cường giả, ông ta được ví như thần long trong mây, ngoại hiệu Thập Cường Võ Giả, tên của ông ta chỉ nghe thôi cũng thấy uy Vũ đỉnh đỉnh rồi.

Ông ta tên Võ Vô Địch là cao thủ đệ nhất trong các cao thủ, ông ta tới khiêu chiến nhưng không kiêu ngạo, chỉ là một kẻ si võ muốn tìm đối thủ xứng tầm để nâng cao thực lực bản thân.

Người này đúng là người như tên Vô Địch võ giả, võ công ông ta độc đáo, am hiểu võ học Bách gia còn sáng tạo ra Thập Cường Võ Đạo.

Xích Tuyệt cũng là người si võ nhưng so với lòng háo võ cầu đạo của Võ Vô Địch thì còn thua kém rất nhiều. Cảm phục trước tinh thần bái võ của Võ Vô Đich, Xích Tuyệt đồng ý đem võ học xích gia Xích Hỏa Thần Công ra tỉ thì.

Vì luyện mới tầng bảy nên Xích Hỏa Thần Công của Xích Tuyệt yếu thế hơn Huyền Võ Chân Công của Võ Vô Đich.

Không những thế bộ thương pháp Thần Đoạt Thất Khống tâm đắc của ông ta cũng Thất bại trước Vấn Thiên Thương Quyết của đối phương.

Cảm thấy thất vọng vô cùng về sự hèn kém của bản thân Xích Tuyệt muốn thoái ẩn, song Võ Vô Địch cũng rất khâm phục võ học Xích Gia, cho rằng nếu Xích Hỏa Thần Công luyện đến chí cực thì hoàn toàn chiến thắng Huyền Võ Chân Công.

Hai người từ đối địch chuyển sang làm bằng hữu, Võ Vô Đich đúng là kỳ tài võ học trăm năm khó gặp, ông ta đã chỉ điểm thương pháp cho Thần Đoạt Thất Khống rất nhiều.

Cuộc hội ngộ tâm đắc đến đâu cũng phải có lúc biệt ly sau khi chỉ điểm thương pháp cho Xích Liệt xong Võ Vô Đich rời đi.

Trước khi đi Võ Vô Địch có nói với Xích Tuyệt rằng chuyến này ông ta đi là muốn khiêu chiến với Thần. Xích Liệt cũng nghe nói thiên hạ có một người tự xưng là Thần võ công cao cường chưa từng thất bại, nhưng Thần ở đâu thì không ai biết.

Võ Vô Địch cáo biệt Xích Tuyệt rời Xích Gia để đi tìm Thần khiêu chiến, hai người hẹn ước sau khi XíchTuyệt luyện thành Xích Hỏa Thần Công chí cực sẽ tới Trung Nguyên quyết chiến lấy lại thanh danh.

Vì giao ước đó Xích Tuyệt quyết định giao lại cơ nghiệp tổ tiên xích gia cho nương tử là Xích Nùng Cơ, rồi cùng một tì nữ vào trong cấm địa Long Tiên Trạch bế quan luyện công. Nhưng sau đó bao nhiêu năm vẫn không thấy ông ta trở ra nữa.

Long Hàn Đầm kể từ khi Xích Tuyệt mất tích trong Long Tiên Trạch không còn ai lui tới nữa. Sau đó có các cao thủ Trung Nguyên là Nhiếp Phong Lam Vũ, rồi đám Đông Doanh Hải Trạch Võ Lang và Tuyệt Tâm đến làm náo loạn cả lên.

Người của Vô Thiên Luyện Ngục cũng tránh đi hết, không còn ai nhớ đến một Xích Liệt nữa. Sau bao mùa lá rụng rồi lại xanh Long Hàn Đầm trở nên um tùm rậm rạp, rồi một ngày có năm bóng người to tiếng bên trong chiếc đình trên bờ hồ

. – Tiểu tử! Ngươi dám ngăn cản Xích Hộ Tứ Kiếm chúng ta mở cơ quan, muốn chết à.

Thấp thoáng có bốn người cao lớn đang đánh hội đồng một người dưới nền đất, vừa dùng chân đạp lên người nạn nhân vừa quát mắng liên hồi. Còn người bị đánh vừa ôm chân một đại hán vừa van xin không ngừng.

– Bốn vị thúc thúc xin đừng giết ông ấy, trưởng môn ra lệnh chúng ta canh giữ Hàn Thủy Đình này là con cháu Xích Gia chúng ta không được làm như vậy.

Một đại hán cao lớn dùng chân đạp mạnh lên lưng chàng trai bị đánh dưới đất, hai mắt trợn lên hung dữ vô cùng:

– Tên ngu ngốc này! Tứ kiếm chúng ta bảo vệ canh giữ tên điên này đã trên hai mươi năm. Nay trưởng môn Xích Tuyệt đã chết ở Long Tiên Trạch chẳng nhẽ chúng ta phải canh giữ ở đây cả đời sao.

Thì ra bốn người là đệ tử của Xích Tuyệt được ông ta giao nhiệm vụ ở Thủy Hàn Đầm này bảo vệ và canh giữ, phạm nhân vô cùng nguy hiểm, chính là kẻ năm xưa làm xích gia rung chuyển Xích Liệt.
]

Còn chàng thanh niên kia là người chịu trách nhiệm đưa cơm cho Tứ Kiếm và mang Xích thiên dược, một loại dược thảo có tác dụng bổ sung dưỡng chất, do Xích Tuyệt bào chế ra, được qua một dụng cụ truyền xuống Hàn Rương cho Xích Liệt thay thế cho thức ăn.

Từ khi Xích Tuyệt mất tích đến nay cũng khá là lâu rồi, Xích Vệ Tứ Hộ Pháp nghĩ rằng không có Xích Thiên Dược duy trì sự sống Xích Liệt chết là cái chắc.

Vì thế họ muốn giết ông ta để sau đó dời khỏi nơi này. Dưới đáy của Hàn Thủy Đầm có một lỗ thông xuống động ngầm bên dưới, được bịt kín bởi một cơ quan nối lên Thủy Hàn Đình nơi năm người kia đang đứng.

Cơ quan này được điều khiển đóng mở từ bên trên ngôi đình, khi cơ quan được phát động tấm đá dưới đáy Thủy Hàn Đầm mở ra, toàn bộ nước và sinh vật trong đầm sẽ bị hút vào trong sơn động bên dưới tuyệt lộ sinh sôi.

Nay Xích Vệ Tứ Hộ Pháp muốn khởi động cơ quan giải quyết Xích Liệt rồi cùng nhau rời đi. Thì họ bị một thanh niên đứng ra ngăn cản, chàng trai này từ bé đã được giao nhiệm vụ truyền Xích Hỏa Dược cho người bên trong cái rương dưới đáy hồ.

Bao năm làm công việc ấy anh ta đã quen và cảm thấy nếu không làm việc này thì anh ta sẽ chẳng biết làm gì nữa.

Một ngày nọ khi xách cơm cho bốn vị Kiếm Hộ thì phát hiện họ định mở cơ quan giết người trong rương mà từ nhỏ tới lớn anh ta chăm sóc. Thấy vậy anh ta chạy đến van xin họ ngừng tay.

– Bốn vị kiếm vệ, các người làm vậy là trái lệnh trưởng môn tội nặng lắm đấy.

Tuy khóe miệng bị đánh tươm máu xong chàng trai vẫn cố gắng van nài bốn người kia.

-Tiểu tử! Hôm nay bọn ta đã quyết ngươi chẳng có tư cách ngăn cản. Cút ra cho ta.

Đại hán mặc giáp trên người tung một cước cực mạnh vào ngực chàng trai hất mạnh cậu ta bắn va vào cây cột đình được làm bằng đá.

Người tung cước Mệnh danh Quỷ Cước là người có cước lực rất mãnh, trong Xích Vệ Tứ Hộ Pháp người này luyện Xích Hỏa Quỷ Cước, cước mang hỏa kình cộng với sự sắc bén vô cùng nên trong Tứ Kiếm Vệ là người đứng đầu.

Đại hán thứ ba dùng tốc độ nhanh nhẹn biến hóa vô cùng gọi là Kiếm Ảnh, người này thân thủ phi phàm đến đi như gió nên không ai thấy chân thân của y.

Người thứ tư dùng trường thương dài tính tình kì dị được kế thừa tuyệt thế thương pháp Thần Đoạt Thất Khống từ trưởng môn Xích Tuyệt.

Xích Vệ Tứ Hộ Pháp được giao trọng trách bảo vệ Thủy Hàn Đầm này, nhưng sau mấy mươi năm gắn thân ở nơi đây họ cảm thấy thật nhàm chán và vô vị.

Họ nghĩ rằng chỉ vì một kẻ sống thực vật, mà bốn người họ phải chôn vùi tuổi thanh xuân lẫn hoài bão ở nơi heo hút hẻo lánh này thì thật không đáng.

Vì thế họ hẹn nhau hôm nay sẽ cùng hạ cơ quan dưới đáy hồ, giết chết Xích Liệt đồng thời cũng trút bỏ gánh nặng di mệnh hộ pháp tại đây.

– Xích Liệt chúng tôi hộ pháp cho ông mười mấy năm cũng coi như đã phụng mệnh chưởng môn rồi. Hôm nay chúng tôi muốn có con đường đi của riêng mình, ông hãy an nghỉ đi.

Đại hán đầu trọc cao lớn định kéo cần khởi động cơ quan dưới đáy Thủy Hàn Đầm thì mặt đầm bỗng nhiên dậy sóng dữ dội.

Long Thủy Đình chỗ đám người đang đứng rung chuyển không ngừng, một cơn sóng lớn từ dưới trào lên như muốn nhấn chìm tất cả.

Cơn sóng tan đi bốn người Thất kinh khi sau cơn sóng một người lộ ra, người này ấn dương nhô cao, con mắt sâu thể hiện một kẻ thâm tàng bất lộ.

Xích Vệ Tứ Hộ Pháp Võ công tuyệt không kém Xích Viêm ngày trước nhưng có người xuất hiện mà cả bốn người không hay biết thì thật kinh ngạc.

– Xích Liệt là của ta bốn người các ngươi muốn sống thì cút khỏi đây ngay.

Lời nói âm trầm tỏa khí độ bất phàm, cùng nụ cười quỷ dị như khinh thường miệt thị tứ hộ pháp

. – Khốn Kiếp! Ngươi là ai mà dám cả gan vuốt râu hùm. Xem chiêu.

Xích Hỏa Quỷ Cước tự xem là cước pháp vô địch, ba người kia còn im lặng quan sát nhưng Quỷ Cước đã không thể chịu đựng. Tung cước tấn công kẻ lạ mặt.

Người kia không thủ thế cũng không có dấu hiệu né tránh, vẫn điềm tĩnh như chờ hỏa cước đánh vào mình.

– Lão Quái Kiếm! Tên này dùng cước hãy để cho ta nhé, đã bao năm không động chân để xem công phu của ta tiến bộ đến đâu.

Cước của Quỷ Cước Trong Xích Vệ Tứ Hộ Pháp đá tới ngang mày người tà dị, thì một bóng đen ùa tới nhanh như ánh chớp, thân thủ liễu đắc tuyệt đối không kém Nhiếp Phong.

– Hà hà! Xem Phi Long Tại Thiên trong Hàng Long Thập Bát Thối của lão phu.

Cước lực thâm hậu phát sau tới trước chặn ngang thế tấn công của quỷ cước.

Hai chiêu chạm nhau quỷ cước thấy hạ bàn như bị một cây sắt đập vào kinh hãi thoái lui.

-Xích Hỏa Thần Công năm xưa nghe nói ghê gớm lắm thì ra cũng chỉ có vậy Tuyệt Tâm chẳng phải ngươi nói sẽ tìm cho lão phu một cước thủ xứng tầm sao?

Thì ra người bí ẩn không phải ai xa lạ chính là Tuyệt Tâm, kẻ thâm hiểm mưu tính độc ác này tưởng đã chết rồi, sao nay vẫn thấy hắn ở Vô Thiên Luyện Ngục.

Trông thần thái và sắc mặt hồng hào, chứng tỏ võ công đã đạt tầng cao mới, lời đồn hắn đã chết và bị phế võ công là hoàn toàn bịa đặt.

– Ông yên tâm ta đã chuẩn bị một cước thủ xứng tầm cho ông rồi. Chỉ cần ông giúp ta giết hết mấy tên kia và cứu người dưới hồ lên, ta hứa sẽ đưa ông đi gặp hắn.

Người kia nghe thấy có cước thủ xứng tầm không khỏi nôn nóng muốn biết kẻ đó là ai.

– Thiên hạ này có kẻ nào cước pháp mạnh hơn ta? Tuỵệt Tâm nghe thấy vậy ánh mắt hắn như sâu thẳm khó đoán biết.

Hắn chỉ khẽ nhếch môi trả lời:

– Kẻ này được Thiên hạ Mệnh danh là Phong Trung Chi Thần, hắn chính là kẻ có ân oán với ông năm xưa Nhiếp Phong.

Danh Sách Chương
Phạm Văn Trường

Phạm Văn Trường (2 năm trước.)

2 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 10

86% (130/150)

Bài viết: 10

Chương: 146

Bình luận: 171

Lượt thích: 367

Lượt theo dõi: 30

Tham gia: 17/08/2016

Số Xu: 3415

đã sửa xong ad ởi


Mr. Robot

Mr. Robot (2 năm trước.)

2 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 10

81% (122/150)

Bài viết: 13

Chương: 8

Bình luận: 546

Lượt thích: 212

Lượt theo dõi: 98

Tham gia: 30/06/2016

Số Xu: 2475

Bài viết có một số lỗi chính tả sau, đề nghị tác giả nhanh chóng sửa chữa hết các lỗi và báo lại cho admin để xét duyệt:

- Thiết Càn! Ngươi xem hơn mười lăm năm trước họa kiếp liên tiếp giáng xuống võ lâm, từ người đông doanh xâm lấn Thần Châu,

=> Viết hoa "đông doanh".

Lời giải thích thật sâu sa, hàm chứa sự hiểu biết uyên bác về trời của người đấy, là một người thâm sâu khó đoán, thâm tàng bất lộ.

=> sâu xa.

Cánh cửa mở la một luồng hàn khí nồng liệt ùa vào đám người, vừa mới lên trời kia.Thiết môn chủ vào và theo sau là Thiết Càn và bảy thuộc hạ khác, bảy người này được gọi là Thiết Thương Thất Tướng, ăn mặc kỳ lạ trên người chủ yếu mang sát thép luôn luôn im lặng,

=> "Sát thép" nghĩa là gì? Có phải là "sắt thép" nhưng thiếu dấu?

Đám người đi sâu hơn vào trong thám thính, và trên tay của Hán tử thiết giáp có cầm một vật gì đó ở giữa có một chiến kim đang xoay tròn.

=> không được viết hoa chữ "Hán" ở câu này.

Rồi cả bảy người Thiết Thương Thất Tướng đồng thanh kéo mạnh lần nữa thì từ dưới đáy vực một bóng đen to lớn hung dữ chồm lên, khiến tất cả mọi người đều dật mình, kinh hãi, chỉ riêng hán tử chiến giáp là nở một nụ cười tà dị niềm vui sướng lộ ra trong mắt.

=> Giật mình.

Mr. Robot

Đã chỉnh sửa bởi: Mr. Robot (Xem)

Bài viết có một số lỗi chính tả sau, đề nghị tác giả nhanh chóng sửa chữa hết các lỗi và báo lại cho admin để xét duyệt:

- Thiết Càn! Ngươi xem hơn mười lăm năm trước họa kiếp liên tiếp giáng xuống võ lâm, từ người đông doanh xâm lấn Thần Châu,

=> Viết hoa "đông doanh".

Lời giải thích thật sâu sa, hàm chứa sự hiểu biết uyên bác về trời của người đấy, là một người thâm sâu khó đoán, thâm tàng bất lộ.

=> sâu xa.

Cánh cửa mở la một luồng hàn khí nồng liệt ùa vào đám người, vừa mới lên trời kia.Thiết môn chủ vào và theo sau là Thiết Càn và bảy thuộc hạ khác, bảy người này được gọi là Thiết Thương Thất Tướng, ăn mặc kỳ lạ trên người chủ yếu mang sát thép luôn luôn im lặng,

Đám người đi sâu hơn vào trong thám thính, và trên tay của Hán tử thiết giáp có cầm một vật gì đó ở giữa có một chiến kim đang xoay tròn.

=> không được viết hoa chữ "Hán" ở câu này.

Rồi cả bảy người Thiết Thương Thất Tướng đồng thanh kéo mạnh lần nữa thì từ dưới đáy vực một bóng đen to lớn hung dữ chồm lên, khiến tất cả mọi người đều dật mình, kinh hãi, chỉ riêng hán tử chiến giáp là nở một nụ cười tà dị niềm vui sướng lộ ra trong mắt.

=> Giật mình.

Mr. Robot


Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Tiến Lực Hắc Tử Hàn Lục Minh Tường Vi và 109 Khách

Thành Viên: 20509
|
Số Chủ Đề: 4080
|
Số Chương: 13571
|
Số Bình Luận: 26433
|
Thành Viên Mới: Nurlisa Hồ Anh Hiền