Thêm những bài thơ kể chuyện “Em”
Thích Theo dõi
Thêm những bài thơ kể chuyện “Em”
3.3 (65%) 4 votes

Viết
Từ Những Lời Chúc của Mưa…

***

(thêm những lần rơi mưa)

Phần đông, sau một buổi gặp gỡ (tiệc tùng), khi chia tay nhau, người ta hay chúc nhau: – Về ngủ ngon, nhé – hoặc là: Thượng lộ bình an…

Vậy mà có người nỡ lòng buông câu: ‘Chúc Thầy một ngày chủ nhật mưa’

Bộ hết chuyện để mà chúc hay sao? Hay là tại bị nổi chướng bất ngờ?

Mưa nhiều, mưa rơi cả ngày thì buồn lắm như ngày nọ những người bạn viết và tôi lăn ra làm thơ tình:

(cơnmưaNhỏ)

em bay đi và tan đi vào cơn mưa nhỏ
tôi thầm thì với bóng đêm không rõ nét
và cay đắng chúc em
chúc em hãy quên
những lời tỏ bày không bao giờ có thật
như mùa mưa đã giả vờ giữa đêm

đs.

*

Thêm

thêm lời chúc hay lời nguyền
buổi sáng mưa bay ngày chủ nhật
Chúa phật thấy ai vào xưng tội
tội lỗi tôi đã khấn nguyện
tất cả địa ngục ở trong em

Không

không là cơn mưa những tối mưa vội
không là bài thơ chừng mực 1001 đêm
em – em!

vì không là không như thế
chữ ‘ không ‘ nằm giữa chúng mình
tình đến và vội biến nhanh
ở bài thơ vưà chưa khô mực

Không

chỉ là không – thế thôi.

(nguyễnTrườngAn – Pasis)

Lời dối gian thật tình

_____________________________________ N.DuyToàn

Ta có thể nói dối với nhau
Giữa cơn mưa lấm tấm
Trên bài thơ đã phai màu
Hương sắc ở trang sách thời Khổng Tử.

Ta có thể lừa dối nhau
Ngán ngẩm nhìn nhau
Ở những trang thơ của định lý triết nửa vời vô thức

– Chỉ như lời gian dối thật tình và giả vờ, mà thôi

***

Tôi muốn nói với họ rằng:

– Biết rồi mà. Khổ lắm nói mãi. Ai mà không biết tình yêu nào cũng có hai ba bộ mặt của nó chứ?

Ai bảo cứ táy máy đi tìm và đụng vào nó làm gì rồi lại thất tình và lăn ra đất kêu rêu kiểu ăn vạ.

Tình yêu bị điếc, cứ ăn vạ nó, nó quay đi và…

Vật vã ăn vạ tôi làm chi – em?
Tôi làm gì được để em vui, em?
Tình yêu ấy có khi chỉ là bụi
Khi sương mờ buổi sáng vướng mắt em

Em lấy ngón tay dụi mắt
Hạt bụi rơi xuống trên đường về
Một thoáng rưng rưng, rồi một chút
Một chốc mà cứ ngỡ là lê thê…

Ai không tin là tình yêu chỉ mang lại những điều phiền phức thì ráng mà chịu, yêu cho đã đời để lúc người ta bỏ đi rồi lại than van đau sót.

Chuyện cổ điển muôn đời đã có từ lúc cái ông Beethoven sờ soạng những ngón tay trên phím dương cầm và viết bài: Lettre à Élise.

Mèn!

Nhớ lại những ngày cũ ở thành phố ấy mà tôi đặt tên là ‘cái hộp’ – Cái hộp ấy đẹp hay xấu thì tùy vào cái nhìn riêng của những con kiến mang tên người đang bò, đang chạy.

Tôi đã là một con kiến tóc ngắn, ốm nhom, ngong ngỏng cao. Những con kiến áo trắng ấy đã bò đến trường con gái và ngẩn ngơ với mưa nắng hai muà…

Khi chúng mình chỉ là những con kiến thì có những con kiến khác mạnh và bò nhanh hơn mình nên cuối cùng thấy mình lủi thủi.

Có lẽ trời thấy tội nghiệp mình nên thương hại cho mình gặp con bé ấy…

Chao ơi! Lạy chúa tôi!

Bé rời trường lớp 12 sau những tháng ngày khốn đốn, bé rời tạm khu vườn có quán cà phê ê ế khách nhà bé khi có cái hẹn đi chơi với con kiến tóc ngắn.

Buổi tối SG đã dịu, đã đẹp khi không có một nửa hạt mưa. 2 con kiến gửi xe gắn máy tung tăng đi bộ bên nhau dưới hàng cây đầy bóng lá để đi ăn, đi uống nước.

Trời ơi!

Tôi không phải là thầy tu nam mô, không phải là ông linh mục nên tôi say sẩm khi nhìn bờ tóc dài của con kiến nhỏ bay trên bờ vai và nụ cười có cái răng khểnh kiểu bắc kỳ.

Trời ạ! Hình như buổi tối SG đã làm em xinh, em có duyên hơn và con trai ngờ nghệch bất ngờ để ngu cũng bất ngờ…

Vậy mà, ngày xấu trời kia, có con kiến khác bò đến ẳm nhẹ con kiến xinh đẹp ấy đi mất.

Buồn buồn nên làm đại một bài thơ (mưa):

Trời mưa
thì kệ trời mưa
Mưa rơi ướt tóc để thừa tình em

Em quay lưng lại, như đêm
Đêm mưa đẩm ướt làm mềm nhũn tôi…

Làm xong bài thơ, hình như mình tìm được vài điều để tạm an ủi mình.

Hình như là như thế.

* EVE

Người ta hát như muốn vẫy chào nhau:
‘Salut – Comment ça va?’

Đến đâu và đi đâu khi chào hỏi nhau?

Khỏe lắm không ở cuối chiều ngày thứ tư
Vui không ở một khoảng vô tư?

Lấy gì để chào hỏi nhau – em?
(Những cuối chiều chưa mưa về ở tháng nào đó từ xưa cũ?)

Tôi vẫn lặng thầm như ngày nào đó
Vẫn những dòng viết làm người ta không thể nào thích thú
Chua cay và hằn học…

Để làm gì, em biết không từ một ngày em vẫy những ngón tay phù thủy và quay gót
Tôi ở lại < ngày qua ngày < Lặng câm với những điều muốn nói

Tôi tìm em
Tìm một khoảng đêm
Khoảng tối ấy, không ai cần biết đến
Cho dẫu là êm đềm
Như… những bức thư tình ngắn nhất thế kỷ

Người ta không thể nào hiểu được những điều đã gọi là vớ vẩn giữa tôi và em

Bóng tối hoà nhạc vào bóng đêm
Như khúc hát của cô ca sĩ rất rẻ tiền
Chỉ mình tôi ngồi lại – giờ cuối

Lãng đãng với những điều từ chữ ‘ Nhục ‘ và chữ ‘Vinh ‘ vô tưởng

Nhục thể như lúc chúng mình quấn lấy nhau
Vinh như lúc em hổn hển rời tôi ở một góc tường không còn gì để gọi là ấm áp

Những gì đó,
chỉ còn lại heo hắt như một khúc nhạc có lẫn tiếng mưa rơi…

CUỐI CÙNG

.

Nơi em ở, hẳn nhiên là nơi tôi không có mặt
Có hề gì, chuyện nhỏ như trứng muỗi mà < em

Nơi em ở, những mùa hạ không giống nơi tôi ở
(Người ta hò hét vì những chuyện đã như xưa
Người ta vào nhà thờ mỗi sáng ngày chủ nhật
Cầu cho mình sớm phiêu diêu miền cực lạc… Có lẽ thế)

Tôi vô thần, không tin hẳn ở những lời môn đệ thời ấy viết
Tôi làm dấu thánh giá ở mỗi bữa ăn – sáng – chiều – tối
Tôi đã nghe bài hát của kẻ nói thế mà không phải là như thế: “Con Quỳ Lạy Chúa Trên Trời – Sao cho con lấy được người con YÊU…”

Có những người cầu khấn trong nỗi lặng thinh
Và họ tin vào những lời hứa hẹn ở góc tay trái, tay phải nơi vườn địa đàng trong truyện cổ tích
Họ hình dung thấy Adam + Eva trần như nhộng

Khi tôi có em. Không là Eva – Không là Adam phạm tội
Tôi hả hê đọc kinh khấn nguyện khi em nhắm mắt và bên ngoài là tiếng mưa khuya
Đức Huy kia đã đi ngủ
Mohamed và Chúa Phật đă mệt nhoài sau một ngày quá tải – vật vìu

Tôi cũng quá tải khi yêu em như thế
5000 bài Hương Ngọc Lan cũng đã đến đường cuối như những bãi rác ở SàiGòn khi tôi trở về từ tháng 5 hôm nào nóng bức.

Đường phố đầy tiếng nóng nực ầm ĩ của xe cộ
Bên kia đường là cửa kính đóng kín mít của nhà sách Phương Nam có hơi lành lạnh của thứ Đà Lạt mà tôi chưa bao giờ chạm chân đến

Những tựa sách như màu ngực em rực rỡ trên kệ bán

Bỗng dưng, tôi thấy mình chợt bừng nóng và nguội lạnh – y như lời đầu môi chót lưỡi của ai đó khi họ hẹn hò ở chuyện tình yêu.

Cô thâu ngân nhìn tôi và tưởng có gã khờ đi mua sách:

– Sao ông mua gì nhiều như thế?

Tôi cười – ngoan như cô dâu ngày cưới – Chỉ vì tôi yêu những người âm thầm viết sách.

Chỉ vì, những kẻ viết chỉ là đầu môi chót lưỡi, cũng như ngày nào em đến bên tôi.

Cơn mưa, chỉ là tiếng gọi cho ra vẻ
Miễn là mình mãi thật là mình khi yêu ai.

đăng sơn.fr

(Những đêm còn mưa…)

 

 

 

dangson.fr

dangson.fr

đăng sơn.fr

dangsonfr.blogspot.com

Xét duyệt bởi Tiến Lực

Bài cùng chuyên mục

dangson

dangson (1 năm trước.)

Level: 9

80% (96/120)

Bài viết: 11

Chương: 56

Bình luận: 408

Lượt thích: 193

Lượt theo dõi: 11

Tham gia: 25/07/2016

Số Xu: 856

.....

 

 

 

 

 

 

*LàmSaoĐểGiữLạiNhau - ? -

photo by QuỳnhNgọcLan

Giữ Lại ...

Tôi thức dậy sau giấc ngủ đã sớm lắm
Hai đầu kim đồng hồ nói là chỉ mới 2 giờ sáng

Hình như ....

Hình như nghe tiếng mưa rơi ( như tiếng cười ai đó )

Tôi nghĩ thầm .... Hình như ở điều mình chưa rõ lắm
Như những điều đã đọc vội vàng ở tờ báo nào đó

Hình như mình mất trí nhớ để không thể nào giữ lại được điều cần nhớ

Cứ vậy mà đời trôi
Trôi tấp về phía nào đó ( không còn em )

Em

Em với những mù mờ trong tâm khảm
Em - Với những gì như chúng mình đã có và đã mất .

2.30 sáng .

Màn ảnh máy trơ trọi
Không còn ai hỏi thăm nhau
Tiếng thinh không vọng lại

Tưởng chừng tiếng mưa rơi .;;

đăng sơn.fr

...


dangson

dangson (1 năm trước.)

Level: 9

80% (96/120)

Bài viết: 11

Chương: 56

Bình luận: 408

Lượt thích: 193

Lượt theo dõi: 11

Tham gia: 25/07/2016

Số Xu: 856

....

 

 

 

đôiKhi -

Có gì để tôi kể về em
Ở những ngày vào thu với mưa chiều
Chiều xưa ấy , cửa Trưng vương tóc dài khép
Ngày xưa ấy , vòng xe đạp là tuổi trẻ
Bây giờ , những muà thu năm nào cũng trở lại
Đôi khi tôi cũng muốn khóc
Đôi khi ( thì nói là đôi khi )
Nhớ lại lời thầm thì
Ở cuối trang sách có dấu lá thư tình màu trắng
Ở đầu ngón tay trỏ nhỏ xíu của em
Từ một góc chiều
Lê thê nhũng vụng về khi mình không tìm được điều để nói
Để những ngày của Trưng Vương, của thời La San trở lại
Giá gì mình vẫn còn những ngày áo trắng như thế
Giá gì em chẳng phải là của riêng ai
Để tôi viết thêm bài thơ một lần nữa - cho em .....

đăng sơn.fr

( Từ Nhỏ TrưngVương ở rất xa )

 

 

 

 


Thêm buổi sáng thứ bảy
( bên cạnh Em )

......

( J'entends ta voix
C'est une chanson d'amour
Depuis toi
De toi à moi ... )

Thứ bảy - Cuối tuần
Vòng xe trên dốc
Tìm đến nơi em
Quyển sách bỏ quên

Thứ bảy - Có khi cũng chẳng nhớ là cuối tuần
Ngày nghỉ mà không hẳn là ngày nghỉ
Bởi vì anh
đã lỡ nhớ nhung em

Em xõa tóc thề, em ngồi quán
Bản nhạc tình chơi vơi
Nghe tiếng anh cười
Như ngày nào anh đ
i em trước cổng trưòng khép

Ơi ! Ơi ! Áo học trò dính chút bụi
Ơi ! Ơi ! Sao đôi mắt rất hiền
Tưởng như anh chết ngộp trên con dốc của vòng tròn xe đạp

Ngày chúng mình đẹp như thế
Đẹp hơn những lời đã nói dối khi trốn học
Chở em rất nặng và thấy mình thè lưỡi trên con dốc cầu Thị Nghè

Em đằng sau - khúc khích như chim sẻ
Anh đằng trước thầm rủa em trong bụng
" Đã nói rồi : Đừng nặng nề như thế
H
ãy cứ mảnh mai, để anh thương "

( Thương em hiền lành như góc sáng trưng ở giảng đường
Thương vì mắt anh bỗng chợt dính nụ cười ngang trường
Hàng đậu đỏ có khi làm đau bụng
Miếng ô mai lỡ đã dính cành môi ! )

Đường Tân Định chạy ngang qua rạp hát
thấy bỗng thèm một bóng tối của nhau
Ở nơi ấy, anh không gặp ai kẻ lạ
Để thong thả tìm ngụm mắt
nơi em
Phim tình cảm - Mặc kệ phim tình cảm
Miễn là bàn tay em dính bàn tay
ẩm ướt giọng em

Quán nước sáng chưa ai kịp ghé
Mình tấp vào , chọn góc quán tìm hơi
Chút hơi ấm như Paris vừa tỉnh thức
Vì nhạc tình ở cái đĩa 45 tour
Christophe hát bài tình khúc tìm người trên biển vắng

.... Aline , et j"ai crié Aline -Aline

( Chuyện kể anh chàng si tình tìm người trên biển vắng )

Anh thẩn thờ tìm em ở cuối con mắt học trò
Em không là Aline của một nơi chốn ấy xa lạ
Em chỉ là học trò ngày áo trắng
Em chỉ là con bé ngẩn ngơ trước cổng truờng ngày anh ghé

Bao nhiêu thằng con trai
Bao nhiêu đứa con gái như bầy chim vỡ tổ
Mà anh chỉ thấy mình em
Ở chiều mưa - Mưa rơi nhiều

Quán cà phê buổi sáng th bảy
Là chứng nhân cho cuộc tình ngày học trò nơi anh
Là chỗ mà anh cầm lấy bàn tay em như sợ hụt mất

- Người ta có thể trúng số nhưng không bao giờ sung sướng
Như lúc anh chìm lĩm vào đáy mắt em .....

°°°°

Để bây giờ -
cũng là một cuối buổi chiều ngày thứ bảy
Anh ngồi viết để nhớ lại những buổi sáng cuối tuần đã có em .......

đăng sơn.fr


CHÚNG MÌNH

 

 

 

 

 

.


dangson

dangson (1 năm trước.)

Level: 9

80% (96/120)

Bài viết: 11

Chương: 56

Bình luận: 408

Lượt thích: 193

Lượt theo dõi: 11

Tham gia: 25/07/2016

Số Xu: 856

...

 

 

 

 


BờHạ

Gọi tên nhau là mùa hạ
Vớt bụm nắng bơi ở mắt
Nói thầm lời yêu nhau
Ở mùa hạ đổi màu

Màu mưa rơi, khi em đến
Vùng xanh lo ở chỗ ngồi
Bờ hạ còn thoang thoảng
Thả tình nhau chơi vơi

HươngQuỳnhLan



láRơi .


gió rơi, trời se lạnh
con mèo run nơi khung cửa xanh
lá rơi, lá rơi như chuyện của mình
nơi còn đọng vài hạt lệ óng ánh




tình cần ai để không buồn như lá
có phải lá rơi nhiều vì mùa thu ?




QuỳnhNgọcLan








NƠImìnhLìaNhau


ở nơi không ai đến
chỗ hẹn cũ buồn tênh
dấu chân nhớ màu nến
một chiều nào hò hẹn


lá rơi vì lá chết
tình buồn rồi rã rượi
màu mắt là màu mắt
ở nơi đã lìa nhau

@nguyênhạ




dangson

dangson (1 năm trước.)

Level: 9

80% (96/120)

Bài viết: 11

Chương: 56

Bình luận: 408

Lượt thích: 193

Lượt theo dõi: 11

Tham gia: 25/07/2016

Số Xu: 856

..

 

 

 

 

 

 

Thêm bài thơ kể chuyện Em và tôi

Có gì đâu mà nói
Nói gì cho em hiểu
Tình là cơn hấp hối
Tình mòn vẹt lối nhau

Ở nhau là mùa hạ cuối
Như bài hát của Tony Braxton đang hát
'' Sao người xa rời tôi
Sao tôi vắng những nụ cười ? "

Làm sao - Để em ngồi lại ?
Bên tôi quạnh hiu buổi chiều đang sắp tối
Ở em , lời biệt li
Như tiếng thầm thì

Thêm bài thơ - Kể chuyện em
Chuyện của tôi , có gì đâu mà kể
Không lẽ tôi nhại lại bài thơ của bạn tôi để nài nỉ em

Đốn mạt đến tận cùng của một kẻ còn liêm sĩ :


Tu pars

Je suis à tes genoux
Tu pars
Loin de moi , pour toujours
Qu'est ce que je peux tu dire ?
Est ce que c'est vrai ?

Ne t ' en vas pas
Oh ! Non et Non

Ne t ' en vas pas .

em đi - em rời gót
tôi buồn tênh
như những buổi chiều cứ mưa .

đăng sơn.fr

 

 

___________________________________________________________

 

 

 

 

 

ThêmLầnNữa

Quán chiều vắng
Ngồi buồn tênh
Trang giấy trắng
Ngẩn ngơ mình

Thêm lần nữa
Người chẳng về
Lá rơi nữa
Muà thu về

Nguyễntrườngan - paris


dangson

dangson (1 năm trước.)

Level: 9

80% (96/120)

Bài viết: 11

Chương: 56

Bình luận: 408

Lượt thích: 193

Lượt theo dõi: 11

Tham gia: 25/07/2016

Số Xu: 856

.

 

 

 

 

ĐI THEO EM.
_____________________________

Anh đi theo em ở mùa đông
Dù băng đá ngập trên đường
Dù hoang vắng đã lạnh cóng
Dù em thoát khỏi tầm yêu thương

Ngay cả trong sự im lặng của em
Anh vẫn lẽo đẽo theo em
Anh vẫn không quên lời em nói
Để yêu những gì em đã yêu
Ghét cả những điều em đã ghét

Tuyết đã rơi đầy nơi khung cửa anh
Mùa đông còn dài nơi anh ở
Bưóc chân nào em đi một mình ?,
Quay lại đi,em sẽ thấy bước chân anh

Em ở đâu,anh vẫn có mặt
Ở chỗ nào có dấu vết tình yêu
Đi đâu hỡi em - giữa đời heo hắt ,, ?
Em ở đâu,anh vẫn dõi bước chân em

…… Où tu iras je te suivrai,je te suivrai...
Où tu iras, je te suivrai,je te suivrai...

đăng sơn fr
Viết trong khi nghe ‘’Je te suivrai ‘’ – Françis Cabrel

……

Y a plusieurs mètres d'eau dans les rues de ma peine
Plusieurs tonnes de boue dans le flot de mes veines
La rivière charrie les fils du téléphone avec encore dedans mes appels qui resonnent
La pluie a délavé tous les mots que j'invente
Les oiseaux ont criéent pour pas que tu m'entendes
Aux endroits ou tu étais y a des morceaux de glace
Et des arbres en travers pour ne pas que je passe
Où tu iras je te suivrai;je te suivrai...

Où tu iras, je te suivrai ,je te suivrai...

……

Nước đã ngập đầy trên những con đường buồn bã của anh
Đã có nhiều tấn bùn lầy trong mạch máu của anh
Dòng sông đã cuốn đi của anh những lời gọi điện thoại
Mưa đã làm mờ đi những lời anh viết
Đàn chim rầm rĩ để em khỏi nghe tiếng anh gọi
Ngay cả chỗ em đứng cũng có những tảng đá lạnh
Và cả những hàng cây ngã rập để ngăn anh đến nơi em
Nhưng em đi bất cứ chỗ nào,anh vẫn theo em,anh vẫn đi theo em.
Em đi đâu,anh vẫn theo em…..

‘’ Je te suivrai ‘’
– Françis Cabrel -


Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Trương Nhi nath ngn Anji Đỗ Nguyễn Ngọc Kim Giao Lỗ Quách và 39 Khách

Thành Viên: 11821
|
Số Chủ Đề: 2748
|
Số Chương: 8792
|
Số Bình Luận: 19572
|
Thành Viên Mới: Vương Thảo Nhiên