Chương 87, 88
Bình chọn

Chương 87

 

Đó là kiếp thứ hai của hắn!

Kiếp đó, hắn sinh ra ở nhân giới…

Trong một căn nhỏ nhỏ ở một thôn quê nọ, con trai đầu lòng của vợ chồng A Ngưu vừa chào đời.

Đứa bé đó khá lạ, sinh ra đã không khóc, không nháo, đôi mắt chỉ he hé mở, hơi thở còn phập phồng cho biết nó vẫn khỏe mạnh. Tuy đứa nhỏ kỳ lạ như vậy nhưng A Ngưu cũng không để tâm, rất yêu thương nó, luôn cố gắng về sớm để chơi cùng con.

Ngược lại, mẹ của đứa nhỏ kia, Tăng thị lại không thích con của mình, vừa nhìn thấy nó liền chán ghét. Dù sao Tăng thị vốn đã không thích cuộc sống nghèo khổ nơi này, nên thấy thị càn quấy như vậy cũng chẳng ai lạ kỳ, chỉ đáng thương cho đứa nhỏ kia thôi.

Mọi chuyện cứ như vậy lặng lẽ trôi qua, cho tới một kia, một tên phú thương đến làng buôn bán. Phú thương thấy Tằng thị xinh đẹp thì ngứa tay tay chân, Tằng thị thấy gã giàu có cũng sinh lòng tham. Thế là, lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy.

Phú thương muốn có người trong lòng nhưng cũng e ngại danh tiếng nên không dám cặp kè công khai với Tằng thị, Tằng thị dù trong lòng muốn hư vinh, muốn hưởng lạc nhưng vẫn còn chút sợ A Ngưu biết được, lại không dám bỏ mặc đứa con vừa sinh chưa lâu không ai dòm ngó nên cả hai viện đủ lý do hẹn gặp nhau ở nhà A Ngưu.

Tất cả những lời nói ghê tởm, hành động ve vãn của Tằng thị và phú thương đều lọt vào tai mắt đứa nhỏ, nó ngoảnh đầu đi không chú ý tới. Tới một ngày nọ, hai dâm phu, dâm phụ kia định làm hành động lớn mật trước mắt nó, nó đã không nhịn được nữa mà mở trừng mắt.

Đôi mắt đỏ rực như máu của nó đập vào mắt phú thương, làm lão như thấy cả địa ngục trước mắt, lão sợ quá bỏ của chạy lấy người. Tằng thị cũng là lần đầu tiên thấy rõ đôi mắt của con, đó rõ ràng là ánh mắt của ma quỷ, chứ làm sao là của con người được. Tằng thị sợ quá hét thảm một tiếng rồi ngất xỉu.

Đến lúc A Ngư trở về thấy vợ mình nằm ngất trên đất thì giật bắn người liền chạy tới xem xét, biết thị chỉ bị ngất thôi thì cũng nhẹ thở phào. Lúc này, hắn mới nhìn tới con trai của mình, liền chạy tới kiểm tra. Vừa tới gần, hắn liền nhìn thấy đôi mắt đỏ của đứa nhỏ, hắn chùn bước, ngập ngừng một lúc rồi cũng tiến lên ôm lấy đứa nhỏ vào lòng.

– Ngoan… ngoan… con ngoan của ta, không có chuyện gì đâu…

Những lời an ủi hắn nói ra không biết là để cho đứa nhỏ nghe hay là trấn an chính hắn nữa.

Lúc này, trong lòng A Ngưu nghĩ dù con hắn có khác lạ thế nào thì cũng là con của hắn, không có gì thay đổi được. Hắn nhất định sẽ yêu thương, bảo vệ con của hắn như thường.

Nhưng kể từ ngày đó, sau khi tỉnh dậy, Tằng thị đã nhất quyết không chịu tới gần con mình, mặc cho A Ngưu có khuyên giải thế nào cũng không được. Bất đắc dĩ, dù đứa nhỏ còn mẹ đàng hoàng nhưng A Ngưu lại lâm vào tình cảnh gà trống nuôi con. Sữa mẹ không có, đành lấy nước cháo, nước rau bón cho đứa nhỏ sống qua ngày. Đứa nhỏ càng lạ, thấy A Ngưu đút muỗng thì há miệng ra ăn, bất kể đồ ăn có ngon dở thế nào cũng chưa từng kêu khóc đòi sữa. Tằng thị thấy vậy lại càng căm tức.

Thời gian thấm thoát trôi qua, tới ba, bốn tuổi rồi mà đứa nhỏ kia vẫn chưa từng mở miệng nói tiếng nào. Nhưng nó nhu thuận, biết nghe lời, thường hay giúp những việc lặt vặt cho A Ngưu. Dù nó vẫn lạnh đạm như cũ, chưa từng biểu hiện chút biểu cảm, hoàn toàn không đáng yêu chút nào nhưng A Ngưu đã rất mãn nguyện rồi, thường hay xoa đầu khen nó mặc dù luôn bị nó né đi.

– A Cẩu giỏi, A Cẩu giỏi quá…

À, A Cẩu là tên tục của đứa nhỏ kia.

Trong nhà ba người, nhưng A Cẩu chỉ thân cận với một mình cha hắn là A Ngưu mà thôi, hoàn toàn không nhìn ngó thì tới mẹ hắn, Tằng thị.

Tằng thị thấy A Cẩu càng lớn càng cứng đầu không nghe lời thì đâm ghét thêm, lúc nào cũng kiếm cớ chửi mắng hắn. A Cẩu nghe thấy cũng chẳng tỏ chút cảm xúc gì, cũng bỏ ngoài tai.

Rồi năm đó, phú thương năm xưa lại tới làng buôn bán. Tằng thị vừa trông thấy tình xưa liền chộn rộn không ngừng. Lần này, khi phú thương rời làng, Tằng thị cũng theo đi mất.

Hai kẻ đó nghĩ mình âm thầm rời đi không ai biết nhưng lại không ngờ rằng tất cả những hành động tưởng chừng như kín đáo đó lại chưa từng qua mắt được một người.

A Cẩu!

Thậm chí, A Cẩu còn tạo điều kiện thuận lợi cho cả hai bỏ trốn nữa là!

Sau khi Tằng thị đi rồi, A Ngưu dù không nói nhưng buồn bã suốt ngày, có lúc còn mua rượu về uống. A Cẩu nhìn vậy mãi không xong nên mới bước tới trước mặt A Ngưu mà cất tiếng hỏi:

– Để bà ta đi không tốt sao?

A Ngưu kinh ngạc nhìn đứa con trước mặt mình, bao năm nay nó không mở miệng, dù hắn không muốn nhưng cũng phải nghĩ rằng đứa nhỏ này bị câm. Nào ngờ, khi nó nói chuyện, lại động địa như vậy.

– A… A Cẩu… con nói được sao?

A Cẩu không đáp, chỉ quắt mắt nhìn A Ngưu, muốn A Ngưu trả lời câu hỏi của mình.

Tằng thị không thương nó cũng chẳng yêu thích gì A Ngưu, lúc nào thị cũng hoạch họe làm tình làm tội hai người đủ điều, vì sao A Ngưu còn thương nhớ thị như vậy?

A Ngưu sững sờ nhìn đứa nhỏ trước mặt mình, hóa ra nó không chỉ biết nói mà còn rất thông minh nữa, chỉ là…

A Ngưu cười giả lả nói:

– Là do ta không thể mang giàu có tới cho Tằng thị được…

Nếu như lời hắn nói vậy chẳng phải cả làng này chẳng nhà nào được yên sao, ngôi làng này có mấy ai cơm áo đủ đầy đâu. A Ngưu còn tốt, thậm chí không để Tằng thị làm việc nặng nhọc, chứ những nhà khác, không chỉ là vợ chồng mà tới cả con cái cũng phải làm việc rất nhiều.

Ai cũng như Tằng thị thì những người ở đây đã ly tán cả rồi.

Nhưng A Cẩu cũng không phản bác A Ngưu.

A Ngưu đưa tay vuốt vuốt đầu nó, hiếm hoi nó không né tránh, để cho bàn tay to lớn đầy vết chai sạn đó chạm vào mặt mình.

Dù bàn tay ấy có thô ráp, cứng ngắt tới cỡ nào thì mãi là bàn tay ấm áp duy nhất hắn cảm nhận được.

– A Cẩu, từ bây giờ cha sẽ cố gắng làm việc, sẽ kiếm thật nhiều tiền để sau này A Cẩu có thể đi học, biết được chữ nghĩa, được không?

A Cẩu nhìn nụ cười chất phác có phần ngờ nghệch của A Ngưu mà trái tim vốn vô cảm của nó có phần se thắt.

A Ngưu hồ hởi vẽ ra đủ viễn cảnh tương lai cho A Cẩu, nếu nó muốn trở thành học đồ thì sao, nếu nó muốn làm thợ mộc hay giống như hắn hiện tại, trở thành thợ săn thì tốt đẹp thế nào…

Dù những lời hắn nói vụng về, không tròn câu trông thật ngốc nghếch tới cỡ nào thì A Cẩu vẫn cứ chăm chú dõi mắt theo hắn, như thật tưởng tượng ra nếu sau này mình trở thành người như vậy thì tốt đẹp bao nhiêu…

 

 

 

 

Chương 88

 

Sau ngày đó, A Cẩu thỉnh thoảng cũng mở miệng nói vài câu với A Ngưu, nhưng hắn lúc nào cũng nói cụt lủn, không chút cảm xúc. Dù vậy, đối với A Ngưu mà nói, đó đã là chuyện tốt đẹp rồi.

Đôi khi thấy A Ngưu quá dễ dàng hài lòng với những gì mình đang có, A Cẩu cũng buồn bực, thầm trách sao không đòi hỏi nhiều một chút, tham lam một chút có chết ai đâu… Tại sao lại đơn thuần tới đáng ghét như vậy chứ…

Thậm chí tới giờ vẫn chưa từng yêu cầu nó gọi hắn là “cha” nữa…

A Cẩu lớn hơn một chút, dù không thể so bì với người trưởng thành nhưng sức lực của nó thì hơn chúng bạn đồng tuổi rất nhiều. Từ lúc đó, nó tự cho mình quyền tùy ý ra ngoài, thậm chí lên núi để tìm dược liệu để đổi tiền, nhiều lúc còn bẫy được mấy con thú rừng.

A Ngưu ban đầu phản đối lắm, nhưng A Cẩu này rất lạ, không dễ nghe lời như những đứa trẻ khác. Nó đôi lúc rất cố chấp, chỉ cần đã quyết định sẽ không bao giờ thay đổi. Dù cho A Ngưu có mắng nó, đánh nó hay khuyên giải thế nào, nó cũng không nghe, thậm chí còn tự mình lẻn đi.

Thế là, A Ngưu hết cách. Nếu để nó tự tung tự tác thì thà ra điều kiện với nó thì hơn. Những khu vực nào nó có thể đi, những nơi nào nó không được tới đều được vạch ra, sau khi A Cẩu nghĩ ngợi một lúc thì gật đầu đồng ý những luật đó. A Ngưu biết một khi A Cẩu đã đáp ứng sẽ không làm trái nên an tâm hơn.

Nó nhớ, vẫn nhớ ngày hôm đó, A Ngưu hớn hở chạy về nhà tìm nó, rồi vui mừng như một đứa trẻ mà thông báo rằng:

– Cha đã mua được một mảnh ruộng rồi… A Cẩu, con nghe không? Nhà chúng ta có ruộng rồi…

Chuyện buôn bán này nó cũng có biết, càng biết rõ miếng ruộng kia ở cạnh bìa rừng, đất không tốt lại hay có thú rừng tới phá, chủ cũ của nó không làm gì được nên mới bán rẻ lại cho A Ngưu. Cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì nhưng thấy A Ngưu vui mừng như vậy, nó cũng cảm thấy vui lây, cũng mong chờ tương lai phía trước.

Quả nhiên như nó dự liệu, thửa ruộng kia quá tệ, tới nổi chim cũng chẳng thèm ỉa. A Ngưu thấy vậy thì cười ha ha hai tiếng rồi bắt đầu cuốc đất, làm mương. A Cẩu cũng chỉ thở dài một hơi rồi bắt tay vào làm việc chung.

Sau nhiều ngày vất vả, mảnh ruộng cũng đã có chút hình chút dạng, thấy thành quả của mình, A Ngưu liền cười khoái chí. Hắn đôi lúc cũng thắc mắc, chẳng hiểu vì sao thú rừng đột nhiên không tới quấy phá ruộng này nữa, bao nhiêu bẫy đặt hắn làm sẵn của thành vô dụng. Nghĩ không ra, mình tự bảo chắc do ở hiện gặp lành rồi thì thôi không nghĩ nữa.

Chỉ có A Cẩu khi nghe lời của A Ngưu nói thì phì một tiếng khinh bỉ.

Sau mấy tháng, những luống rau, giàn bầu, giàn bí A Ngưu trồng đã tới lúc thu hoạch, hôm đó, hắn mang ra chợ bán kiếm được một mớ tiền xu. Hắn cẩn thận cất trong người, về tới nhà mới lôi ra đếm đi đếm lại mấy lần, tới mức A Cẩu nhàm chán chẳng thèm nhìn tới nữa. Tối đó hắn thậm chí còn phải bật cười trong mơ, A Cẩu chỉ biết thở dài kéo chăn lại cho hắn.

Thật ra, những ngày như thế này cũng không tệ lắm…

A Cẩu dần dần thay đổi cách nhìn của mình với cuộc sống nông nhàn này, không còn cảm thấy nó nhàm chán như trước kia nữa, thật ra cũng thú vị và có nhiều điều dễ chịu. Nó tự nhủ tiếp tục thế này cũng không phải không hay…

Nhưng tất cả mộng tưởng cũng có ngày phải chấm dứt!

Một ngày kia, A Cẩu la cà trong rừng vô tình phát hiện được dấu vết của một cây nhân sâm thành tinh. Nó đã đuổi theo một lúc lâu vẫn không bắt được, nhân sâm tinh kia cũng đã có linh tính, biết lựa những đường hiểm hóc mà chạy khiến cho người đuổi theo nó phải bỏ cuộc. Chỉ tiếc cho nó, đối phương lần này không phải ai khác mà lại là A Cẩu, một đứa nhỏ dẻo dai, bền bỉ lại cố chấp hơn bất cứ người nào. Tuyệt đối không có chuyện bỏ cuộc giữa chừng!

Nhân sâm tinh chạy một hơi đã ra khỏi phạm vi mà cha nó cho phép nó đi. Nó nghĩ ngợi một lúc rồi quyết định tiếp tục đuổi theo nhân sâm tinh kia.

Cuộc đuổi bắt càng lúc càng khó, dai dẳng tới khi trời ráng chiều, nhân sâm tinh đã không còn chút sức lực nào để trốn nữa, nó liền ra tay tóm gọn.

Mồ hôi trên mặt nó chảy dài, cả gương mặt cũng đỏ ửng lên. Nhân sâm tinh chạy một ngày thì nó cũng đuổi theo cả một ngày, không một hột cơm, ngụm nước nào trong bụng. Lúc này, nó đã mệt và kiệt sức lắm rồi nhưng nhìn tới thành quả trên tay, bao nhiêu mệt mỏi cũng tan biến.

Nó nghĩ tới cảnh khi cha nó nhìn thấy nhân sâm này, dù ông có tức giận vì nó đã vi phạm lời hứa nhưng chắc chắn ông cũng sẽ rất vui.

Với tâm trạng hớn hở đó, nó sung sướng chạy ùa về làng.

Nhưng trước mắt nó, lại là biển máu!

Khắp nơi toàn lửa là lửa, người chết nằm la liệt khắp nơi.

 

Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Thien Kim Giang Kenkul Wong The Taker James Duong Nguyen Linh's Lolyta thương nguyễn và 124 Khách

Thành Viên: 17391
|
Số Chủ Đề: 3608
|
Số Chương: 11724
|
Số Bình Luận: 23474
|
Thành Viên Mới: thương nguyễn