Sau khi nghe thấy những câu chù ẻo không mấy thú vị của cậu trai nhỏ, bọn họ quyết định giữ cậu lại: Dù sao cậu cũng là con cháu của ông bạn thân ông Lê, giữ lại thêm một cái đảm bảo.

Cứ thế cậu được trói gô lại, ba lô sau lưng cũng bị tịch thu và ném lại nhập bọn cùng người thanh niên.

Khi thân thể cậu ngã xuống gần anh thanh niên, người thanh niên liền sáp tới dùng vai mình đỡ cậu, đôi mắt đầy hỏi thăm nhìn thân mình rung lên vì tức của cậu.

Hoàng Ân đỏ mắt nhìn chằm chằm bọn họ, khi cảm nhận đầu vai của mình được huých bởi một đầu vai khác, cậu quay mình nhìn lại. Người thanh niên với khuôn mặt lấm bẩn, đôi mắt nâu đầy hỏi thăm.

Nương theo từng nhịp đỡ nhẹ nhàng đầy lực của đôi vai người lạ, cậu từ từ ngồi dậy. Dù đang tức giận vì chúng đã giết ông mình, nhưng Hoàng Ân không giận cá chém thớt người không liên quan. Cậu nhẽo miệng mỉm cười khó coi, cám ơn anh ta.

Người thanh niên sau khi thấy cậu dần ổn định thân mình cũng như cảm xúc, liền hỏi cậu: “Cậu là ai? Sao lại ở đây, còn nữa cậu nói bọn họ giết ông cậu?”

Hoàng Ân cụp mắt, giọng nói nghèn nghẹn, đôi chân bó chặt bởi sợi dây thừng co quắt, thu vào người mình: “Tôi là Hoàng Ân, người bọn chúng giết là ông nội tôi Hoàng Lâm.”

Nghe tới cái tên quen thuộc mỗi ngày ông nội đều lặp đi lập lại bên tai mình: Ông bạn già Hoàng Lâm của ông! Người thanh niên mở lớn mắt không thể tin, anh nhìn tới bọn người bắt mình, nuốt khí nói với cậu: “Xin lỗi là ông tôi làm liên lụy đến ông cậu rồi.”

Nghe người thanh niên nói vậy, Hoàng Ân ngước mắt nhìn lại anh ta, ngạc nhiên không kém anh ta khi nghe về cái chết của ông cậu: “Anh là?”

“Anh là Lê Chi, cháu trai của Lê Vinh.”

Nghe người thanh niên giới thiệu tên mình, Hoàng Ân cười buồn, nghèn nghẹn thốt lên: “Không trách ông Lê được! Ông em rất thích những kiến thức cổ của ông nội anh, có ông ấy làm bạn tuổi già của ông mới thêm vui vẻ!”

Nhìn cảm xúc phức tạp khi nói về ông anh hiện lên trên khuôn mặt lấm lem của cậu, dù sao ông anh cũng là căn nguyên cái chết của ông Hoàng, cậu làm sao có thể nhẹ nhàng khi nói tới ông anh được. Lê Chi nghĩ, và lặp lại lời xin lỗi một lần nữa. Anh dù chưa gặp ông Hoàng lần nào nhưng trong cảm nhận của anh, qua từng câu chuyện của ông, anh thấy thích ông cụ lớn tuổi nhưng vui vẻ này.

Giờ đây khi nghe thấy ông cụ bị giết vì liên quan tới cuốn sổ viết tay của ông nội mình, anh rất khó chịu: Bọn khốn này vì tiền cũng vừa vừa thôi chứ! Người không liên quan chúng cũng không tha.

Rừng rừng…

Từng tiếng kêu kì lạ vang lên, mặt đất rung nhẹ, lớp bụi nâu lắc lư biên độ dần tăng theo từng âm thanh ngày một lớn, có vật gì đó đang di chuyển dưới mặt đất, nó rất nhiều, hoặc rất to. Nhóm người đang nằm nghỉ nhỏm người dậy, hốt hoảng nhìn quanh.

“Có cái gì đang ở dưới chúng ta!” Đàn anh lo lắng.

Cả nhóm nhìn chằm chằm mặt đất, độ rung lắc dưới chân họ ngày một lớn. Các thanh củi trong đống lửa va vào nhau kêu côm cốp, tàn than đỏ rục rịch lan ra lăn trên đất.

“Động đất sao!” Tên mặt sẹo la lớn.

Nhận thấy tình hình bất ổn, Lê Chi lôi kéo Hoàng Ân nói nhỏ vào tai cậu: “Chúng ta cần tìm cách cắt dây, anh thấy tình hình không ổn lắm!”

Nghe Lê Chi nói vậy, Hoàng Ân gật đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm con dao nhỏ dính máu của mình nằm xa xa gần đống lửa.

“Anh em muốn lấy con dao.”

Lê Chi nhìn tới con dao nằm gần đống lửa, rồi nhìn tới nhóm người đang lo lắng hốt hoảng nhìn quanh, không hề quan tâm đến hai người liền gật đầu. Bắt đầu xển tới, cố gắng di chuyển thật nhẹ không để bọn chúng để ý đến mình.

Hai người hình như hơi lo xa, bởi nhóm người đang vội vã làm việc của mình. Hai tên đàn em mang lên đèn pin đeo đầu, đạp lên mặt đất rung rung, thân mình chúng cũng rung theo mặt đất, hốt hoảng dò la xung quanh.

Tên mặt sẹo nhìn những căn nhà đất rung lắc, cánh cửa tối đen như cái miệng mở lớn hung hăng cười nhạo họ, hắn sợ hãi, la lên, bước chân nhanh như chạy về phía đàn anh.

“Anh, chúng ta nên ra khỏi đây thôi!”

Đàn anh tán thành ý kiến của hắn, kêu tên còi lui lại chuẩn bị rời đi, nhưng ngay chính lúc này mặt đất liền rung lên dữ dội hơn, từng thớ đất dưới chân họ như muốn vỡ ra – có cái gì đó đang cắn vào mặt đất, nó muốn chui lên!

Nhận thấy điều kì lạ này, tên đàn anh hét lớn: “Đi thôi!” Rồi vơ vội ba lô bên cạnh, đeo lên đèn pin bỏ mặc hai người đang bị trói gô bên đống lửa, lao ra ngoài theo hướng đã đi vào, cùng hai anh em của mình chạy đi.

Nhưng bọn họ đã dại!

Khi đôi chân họ vừa chạy ra khỏi đám lửa chưa lâu, mặt đất bắt đầu phun trào bắn bụi y như núi lửa phun trào, phun ra những sinh vật nho nhỏ đen sì, ngoằn nghèo.

Những sinh vật được lòng đất mang tới, y như những con dị trùng gớm ghiếc đói khát, chúng tràn ra, lúc nhúc lao nhanh tới ba con người đang điên cuồng chạy.

Bám vào giày leo núi của họ, leo lên, đu bám vào thân mình họ, rất nhanh bâu chặt kín. Tiếng la thất thanh vang lên trong chốc lát rồi im bặt. Ba ngọn núi dị trùng đổ oành xuống nền đất, hàng nghìn con dị trùng bâu chặt ba cái xác, chưa tới hai phút cả ba ngọn núi nhỏ liền biến thành ba bộ xương trắng.

Hoàng Ân và Lê Chi khi vừa chạm tới được con dao liền nghe thấy tiếng la thất thanh của ba người, nhìn lên. Nhưng chỉ trong tích tắc ấy, ba con người to lớn cứ như vậy chỉ còn lại ba bộ xương trắng nằm chung với dị trùng đen ngoằn nghèo dưới ánh đèn.

Những con sâu trùng li ti luồn lách khắp xương trắng được ánh đèn ghi, chiếu lại, khiến mặt mũi hai người tái đi. Lớp đỏ sẫm dính trên xương trắng phản vào mắt họ, giúp họ nhận ra ba bộ xương kia hoàn toàn mới – sự sống được giải quyết thật nhanh trong tay dị trùng, thật đáng sợ.

Sàm sạp. Chi chít…

Từng tiếng kêu hưng phấn, tiếng bò rưn cả mặt đất vang lên, tiếng nổ bùm bùm do sinh vật quái dị chui ra từ lòng đất không ngừng vang lên. Rất nhanh xung quanh nơi ánh sáng ngọn lửa chiếu tới, vòng trong vòng ngoài đều bị biển dị trùng bâu chặt.

Dưới ánh sáng đèn pin của ba sinh mệnh để lại kèm ánh lửa, hai người run rẩy nhìn cảnh tượng biển dị trùng đen ngòm, lạnh gáy.

“Chúng! Là! Gì vậy?” Hoàng Ân lo lắng hỏi người bên cạnh. Đôi tay cậu run rẩy tới mức con dao đã nằm trên tay rơi lúc nào không hay.

Lê Chi cũng không khá hơn cậu, nhưng vì là người đã trải đời nhiều hơn Hoàng Ân, nên anh vẫn giữ được sự bình tĩnh trên khuôn mặt.

Anh nhìn quanh nuốt từng ngụm khí, chật vật trả lời cậu: “Anh cũng không biết!”

Hoàng Ân run rẩy lùi sát vào lưng người thanh niên sau mình, đôi mắt giáo dác nhìn quanh, đôi môi trắng bệch, tấm lưng nhỏ bé thấm đẫm mồ hôi của sự sợ hãi và cả sức nóng của ngọn lửa bên cạnh.

Lê Chi cố gắng đè lại nỗi sợ hãi trong mình, nhìn quanh; anh phát hiện những dị trùng này rất nhiều, nhưng chúng chỉ dám đứng trong bóng tối, không một con nào dám bò lại vòng có ánh lửa lan tới.

Rồi anh nhìn về vị trí ba bộ xương giờ chỉ còn lại biển dị trùng đen thui: Chúng dường như không sợ ánh sáng đèn pin, chúng chỉ sợ ánh sáng của ngọn lửa. Xem ra chúng sợ lửa!

Đưa ra được kết luận nhanh chóng trong lúc nguy nan, Lê Chi cố gắng trấn an chàng trai đang run rẩy sau lưng mình.

“Hoàng Ân chúng ta cần đi ra khỏi đây!”

Hoàng Ân sợ hãi gắt lên: “Đi! Đi làm sao được, chúng quá đông!”

Khắp nơi, những đôi mắt léo sáng trong bóng tối, như những đốm sáng trắng li ti xê xịch – họ có thể đi sao? Không thể!

Lê Chi cảm nhận được tâm trạng hỗn loạn của cậu thông qua giọng nói run rẩy sợ hãi, anh cố gắng không để giọng mình run rẩy, hay lộ một chút cảm xúc sợ hãi nào, khuyên cậu: “Em đừng sợ, bọn chúng sợ lửa, chỉ cần chúng ta có lửa chúng ta sẽ ra được khỏi đây…”

Lê Chi gần như nghẹn lại, khi nghe thấy tiếng ầm vang lên. Ánh mắt nâu dại ra nhìn về nơi họ đã đi vào.

Nơi lối đi thông vào làng, đã sập, đá từ hai bên rơi xuống chặn lại lối đi – họ đã bị nhốt!

Thấy tình hình ngày một tệ đi, Hoàng Ân không còn tâm trí nào để những lời của Lê Chi vào tai, cậu hét lên: “Không! Lối ra của chúng ta! Giờ thì sao mà đi!”

Đôi chân và cả thân mình run rẩy thu lại như muốn lủi vào đống lửa. Cậu nhìn quanh nhìn những ánh mắt sáng li ti, chỉ mong đây chỉ là một cơn án mộng!

Lê Chi hụt hơi, thở hỗn hển từng ngụm khí nặng nhọc sau khi nhìn lối ra duy nhất bị bịt kín, đôi mắt của anh buộc phải di chuyển nhìn quanh, mong tìm ra một lối thoát hiểm nào đó trong ngôi làng bí hiểm này.

“Nhất định sẽ ra được. Hoàng Ân bình tĩnh tin anh!” Anh cố gắng dùng tông giọng bình thường nhất để trấn an cậu. Đôi tay bị trói gô phía sau của Lê Chi rỉ đầy mồ hôi; đây chính là thứ tố cáo tâm trí hoảng loạn lo lắng của anh lúc này.

“Hoàng Ân con dao, đưa anh con dao! Chúng ta phải gỡ dây.” Anh dùng ngón tay chạm vào lưng cậu, mong giúp cậu trai nhỏ nhắn bình tâm hơn một chút.

Hoàng Ân thút thít, run rẩy, nuốt từng ngụm khí, đôi tay lẩy bẩy lần mò tìm tới con dao, đôi mắt lo lắng, sợ hãi mở lớn nhìn quanh, đấu lại hàng vạn đôi mắt sáng li ti của dị trùng đang chin chít ngoài kia.

Đôi tay run rẩy của cậu lần mò sờ soạng chạm tới con dao, cố cầm lấy nó, di chuyển, nhưng lại rớt xuống, rất nhiều lần, lặp lại liên tục như thế, cứ cầm lên liền rơi xuống, cậu phát hoảng.

“Em không cầm được! Nó trơn quá!”

Lê Chi nhịn xuống xúc động muốn quát tháo trong đầu, nói cùng cậu: “Em đẩy nó qua bên anh đi!”

Hoàng Ân cố gắng trấn tĩnh bản thân, di chuyển đôi tay run rẩy của mình, cố gắng đẩy con dao về phía Lê Chi.

Khi những ngón tay chạm vào vật sắc lạnh, Lê Chi nhanh chóng vơ lấy nó, cắt dây trên tay mình.

Vì lo lắng và vội vã anh cứa vào tay mình không ít lần, khi vết rách trên tay ngày một nhiều, cuối cùng Lê Chi thành công cắt đi sợi dây trói tay mình. Anh cố gắng bứt dây thoát ra thật nhanh, nhưng cách tay vì bị trói gô quá lâu, trở nên trì trệ và chậm chạp vô cùng, hai tay anh nắm lại, cố gắng bóp mạnh để máu lưu thông, cánh tay đầy vết cắt run lên từng cơn, nhanh chóng đưa ra phía trước.

Lớp mồ hôi rỉ ra từ lòng bàn tay, ướt đẫm, trên trán từng giọt mồ hôi to như những hạt thóc thóc rơi lốp đốp xuống đôi tay đầy vết cắt dài nhỏ của anh, khi anh cố gắng cắt phăng sợi dây đang trói chân mình.

Từng cơn rát, xót do vết tương dính mồ hôi mang tới, cũng không ngăn nỗi đôi tay điên cuồng cắt dây của anh, khuôn mặt tái nhợt, cùng khóe môi mím lại cố gắng chịu đựng tất cả: đau đớn và tâm lý sợ hãi. Khi sợi dây trên chân anh bung ra, anh nhanh chóng kéo nó vất qua một bên, loạng choạng, cố gắng đứng dậy, xoay người gỡ trói cho Hoàng Ân.

“Đứng lên nào, chúng ta cần tìm cách đi khỏi đây!” Anh nhìn quanh, nói cùng cậu.

Hoàng Ân sau khi được cởi dây trói, cậu cố gắng đứng lên nhưng rất tiếc đôi chân lại một lần nữa phản chủ, nằm lì dưới mặt đất không để cậu đứng lên.

Lê Chi sau một hồi nhìn quanh quan sát liền nhìn lại, thấy cậu vẫn chưa đứng lên, anh khó chịu, nhăn mày, khuôn miệng mâm lại. Anh rất muốn mắng cậu, nhưng không biết phải dùng lời gì để mắng, cảm giác tức giận, lo lắng, sợ hãi lất át tất cả ngôn từ trong anh.

“Anh! Em không đứng lên được!” Hoàng Ân thút thít nói.

Lê Chi nghe vậy càng bực mình hơn, nhưng rất nhanh anh cố nhịn xuống, thở đều từng hơi, hai tay siết chặt, cố gắng trấn tĩnh bản thân mình. Mình không được tức giận, phải bình tĩnh, đừng trách cậu ấy, cậu ấy còn nhỏ, rất nhỏ, hãy bình tĩnh, mình là người trưởng thành mà, cậu ấy trông thật mỏng manh, và non nớt, cậu ấy không nên nghe những câu mắng thô tục từ mình. Lê Chi điên cuồng phân tích, suy nghĩ trấn an cảm xúc của bản thân, vươn tay đỡ cậu đứng dậy.

Hoàng Ân nương theo cánh tay Lê Chi đứng lên, cả người cậu bám chặt lấy người đàn ông cho cậu hơi an toàn duy nhất vào lúc này.

Lê Chi nhìn cậu như keo dán chặt vào mình tông giọng vẫn không thể nào trấn định nỗi, bực bội khó chịu quát: “Em ra dáng nam nhi chút nào!”

Nghe anh quát, Hoàng Ân càng bám chặt hơn vào người anh, giọng nói yếu ớt thốt lên: “Em đã không tè ra quần là ra dáng nam nhi lắm rồi! Anh sao ra giờ?”

Nghe câu trả lời của cậu, Lê Chi sững lại, tất cả nỗi tức giận trong đầu và nỗi sợ như đứng lại, im lìm dần biến mất, thay vào đó là một cảm giác hài hước, khiến anh phì cười, nụ cười ấy thật thần kì, nó đã giúp anh lấy lại điềm tĩnh.

“Buông anh ra thì anh mới đi được chứ! Em cứ như vậy chờ hết lửa chúng ta sẽ làm mồi cho chúng nó đó.” Anh nói cùng cậu, đây không phải dọa mà là sự thật.

Một nơi không có ánh mặt trời, không có ban ngày như ở đây, họ chỉ có thể chạy đi, đi tìm nơi thoát ra.

Nghe Lê Chi nói vậy, Hoàng Ân hơi tỉnh ra, cậu nhìn quanh quả nhiên như những gì anh nói: chúng không chạy vào nơi có ánh lửa, chúng chỉ láo nháo ở ngoài mà thôi.

Nhìn đến đống lửa cháy phừng phực bên chân mình, Hoàng Ân chỉ ước nó cháy mãi không ngừng.

“Được! Anh tìm cách, chúng ta đi.” Cậu buông ra cánh tay Lê Chi, nhưng một bàn tay vẫn không buông hẳn, nắm gì lấy một bên góc áo anh không buông.

Lê Chi nhìn khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi vì lo lắng, đôi môi nhợt nhạt, đôi mắt đỏ hoe vì những cú thút thít nho nhỏ lúc trước, không hiểu sao lại thấy cậu bé thật đáng yêu, và khi anh nhớ lại câu nói khiến anh bật cười kia của cậu, anh càng thấy cậu thật thân thiện và ấm áp.

Anh lắc nhẹ đầu đẩy đi những hình ảnh không phù hợp để thưởng thức và nhấm nháp vào lúc này, tập trung tìm cách thoát thân. Nhìn hai chiếc ba lô bị chúng bỏ lại, nằm bên vòng ngoài đống lửa, nơi cuối ranh giới ánh sáng lan tới. Đôi chân từ từ di qua, kéo theo là chàng trai bịn rịn bên cạnh.

Từ từ dùng chân cẩn thận tha hai ba lô vào trong, đeo ba lô lên lưng, lấy ra đèn pin, đeo lên đầu.

“Của em, cầm lấy, nào chí khí nam nhi mạnh mẽ lên!” Anh đưa ba lô cho cậu.

Hoàng Ân nhẽo miệng cười, nụ cười không hề xinh đẹp, rất cứng và đầy miễn cưỡng, đôi tay run rẩy nhận lấy ba lô, lôi ra đèn pin đeo đầu, chật vật đeo nó lên, mở chốt; nhìn đống dị trùng lúc nha lúc nhúc khắp nơi, chân cậu như muốn khuỵu xuống.

Cảm nhận áo mình chùng xuống, Lê Chi vỗ cánh tay sau lưng đang cầm áo mình an ủi: “Đừng sợ, tin anh, anh sẽ đưa chúng ta ra khỏi đây.”

Hoàng Ân siết chặt áo anh, gật đầu.

“Được rồi hít vào thở ra vài cái đi nào, lấy lại tinh thần chúng ta phải đi thôi.”

Nghe lời anh cậu làm theo, từ từ trấn át nỗi sợ.

Tác giả: AnCa.

Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Linh Phong và 128 Khách

Thành Viên: 27879
|
Số Chủ Đề: 4751
|
Số Chương: 15959
|
Số Bình Luận: 33099
|
Thành Viên Mới: Trang HT