Thương Mấy Cũng Thành Người Dưng

Thương Mấy Cũng Thành Người Dưng
Thích Theo dõi

Một sáng mùa thu ngày tháng chín, sau chuỗi ngày mưa gió thất thường càn quét thành phố của áp thấp nhiệt đới do cơn bão số năm mang lại, bầu trời đã thoáng đãng hơn, gió thu nhè nhẹ thổi, mang đến một nỗi buồn man mác trong lòng cô gái.

Chọn cho mình một chỗ ngồi trong quán caffe trên tòa nhà đối diện tòa nhà Hàm cá mập có view hướng ra hồ Gươm, gọi một ấm trà hoa cúc táo đỏ, lặng lẽ nhìn xa xăm.

Ký ức những ngày còn anh trong cô lại ùa về, họ quen nhau rồi yêu nhau và trở thành người dưng như một trò đùa của số phận.

Anh nhỏ hơn cô một tuổi, cô – đứa con gái từng hùng hồn tuyên bố sẽ không yêu người ít tuổi hơn mình dù chỉ một tuổi.

Người ta thường hay nói, ghét của nào trời trao của ấy, cái ngày cô tự vả cũng tới, ấn tượng đầu tiên của cô với anh là ghét, đúng hơn là không ưa, cô tỏ ra thờ ơ lạnh nhạt, sau này khi yêu nhau rồi anh cũng từng nói, ngày đầu anh đến làm việc, có chào cô nhưng cô chẳng buồn ngẩng đầu nhìn anh mà đáp lại.

Cô là thế, cô là đứa sẽ gây ác cảm cho người lần đầu gặp mặt bởi cái vẻ lạnh lùng bất cần và chẳng mấy thiện ý, luôn trưng ra cái vẻ mặt sẵn sàng ăn thịt người ta bất kỳ lúc nào nếu kẻ đó dám xâm phạm cái danh giới do cô đặt ra. Cô ghét người mới, vì sao ư? Cái gì cũng không  biết, cái gì cũng phải dạy, dạy rồi lại làm như không biết, cô ghét nói đi nói lại nhiều lần, mà trớ trêu thay sếp cô lại cứ nhè cô ra mà bắt đi hướng dẫn người mới.

Cô bé nhân viên phục vụ đặt ấm trà bằng thủy tinh trong suốt xuống bàn, khẽ cười thật tươi, cô cũng khẽ mỉm cười đáp lễ, nhận lấy ấm trà. Nước bên trong ấm thủy tinh màu vàng nhạt, một vài nụ hoa cúc nở bung cùng với táo đỏ bồng bềnh trong ấy.

Hàng ngày anh đều lẽo đẽo theo cô hỏi này hỏi nọ, lúc đầu còn thấy phiền, sau dần trở thành quen, cô ngược lại hay mè nheo với anh, đôi lúc là đòi anh mua trà sữa hoặc kem sầu riêng với những lí do vô cùng vô lý, anh đều vui vẻ mà đáp cô.

Rồi một thời gian sau anh bị điều chuyển tới nơi khác, cách đó không xa, chỉ là không làm việc cùng nhau nhưng hàng ngày họ vẫn nói chuyện, vẫn gặp nhau sau giờ làm việc.

Ở bên anh cô như đứa trẻ không cần lớn, ở bên anh cô không cần son phấn điểm trang mỗi lần hẹn hò.

Vẫn là anh đến đón cô mỗi lần cô có việc đột xuất phải tăng ca làm tới khuya.

Vẫn là anh đến đón mỗi lần cô đi thâu đêm say khướt cùng đám bạn quỷ sứ.

Vẫn là anh hàng ngày cứ 7 giờ 30 lại như một thói quen đặt báo thức để gọi cô dậy đi làm.

Vẫn là anh mỗi buổi chiều đều chiều theo ý muốn điên khùng của cô là lượn một vòng hồ Tây rồi mới về nấu cơm, cùng nhau ăn. Anh nói anh thích ăn cơm do cô nấu, từ khi ăn cơm cô nấu thì mọi món ăn ở bên ngoài anh không còn thấy ngon miệng.

Họ quen nhau, thân nhau rồi yêu nhau như thế.

Cô thích thú mỗi lần anh mang cơm tối đến cho cô, đều là do anh tự tay nấu.

Cô thích mỗi buổi chiều chủ nhật anh dẫn cô đi dạo trong vườn bách thảo, hoặc vườn bách thú. Cô là thế, to đầu nhưng tâm hồn chỉ như đứa trẻ lên ba, ai cũng nói cô trẻ con, người yêu trước của cô cũng nói vậy, bởi lẽ cũng vì cái sự trẻ con ấy mà họ cũng rồ xa cô.

Tình tình cô ương bướng, ngang ngạnh không nghe lời, nhưng anh bao dung được cô, chấp nhận được cái tính bốc đồng hay giận dỗi của cô.

Quen nhau một thời gian anh đưa cô về nhà, lúc đó cô mới biết từ nhỏ anh đã không sống cùng bố mẹ mà sống cùng hai người cô ruột. Bố mẹ anh đã không sống cùng nhau từ khi anh lên 6, mẹ anh đi bước nữa, bố anh cũng có người mới, hai người hai cuộc mới.

Cô lại càng thương anh hơn, lại càng muốn trở thành ra đình của anh.

Người thân của anh cũng yêu quý cô. Cô thường xuyên cùng hai người cô của anh đánh lẻ đi shopping, café cùng nhau.

Cô nhớ những lần anh và cô chuyện trò thâu đêm để rồi sáng hôm sau cả hai cùng nhau  đi làm muộn.

Cô là đứa mù đường, nếu người ta đưa bản đồ cho cô bảo cô tự đến nơi cần đến chắc chắn cô không tự đi được, là anh đưa cô đi, nhưng lại không chỉ cho cô cách nhớ cách đi. Anh nói, có anh rồi em không cần tự đi. Cô an tâm vì điều đó. Cô là lại dựa giẫm vào anh!

Mỗi lần anh đi nhậu cùng bạn đều vì có cô chờ mà về rất sớm. Anh nói đừng chờ anh, ngủ sớm đi, cô đều cố chấp nói anh chưa về cô chưa yên tâm ngủ được. Vậy là từ đó trước một giờ sáng anh đều từ biệt đám bạn mà trở về điểm danh với cô.

Ngày đó rồi cũng đến, một thời gian cô nhận thấy anh khác lạ, có gì giấu giếm cô. Vì tin tưởng anh cô không hỏi.

Ngày anh nói anh nghĩ chúng mình nên tạm thời xa nhau một thời gian, anh cảm thấy chúng ta có nhiều thứ không hợp.

Cô như chết lặng, trân mắt nhìn ánh, anh lảng tránh ánh mắt của cô. Cô không khóc.

Cô hỏi anh một thời gian là bao lâu? Một tuần? Một tháng? Một năm? Hay là mãi mãi. Anh không trả lời được.

Ngày hôm đó là một ngày của đợt rét cuối cùng, cô lặng lẽ đi dưới mưa, thẫn thờ, lạnh buốt, trái tim tan vỡ.

Trở về nhà, cô vẫn chưa tin mình đã mất anh, nước mắt cứ thế rơi, rơi không ngừng, không sao ngừng được.

Anh nói, người yêu cũ của anh vẫn chờ anh, ngày đó vì cô nên anh chia tay cô ấy, nhưng cô ấy vẫn chờ anh, họ gặp lại nhau trong cuộc họp lớp hồi cuối năm, anh yêu cô nhưng anh nợ cô ấy, nợ cô ấy  những năm tháng thanh xuân, nợ cô ấy cái lần đầu tiên thứ mà cô chẳng thể cho anh.

Cô nghẹn ngào hỏi anh: “Nếu không có em ai sẽ nấu cơm cho anh ăn?”

Anh trả lời cô: “Anh sẽ tự nấu”

Cô hỏi anh: “Có phải do em không tốt nên anh rời bỏ em?”

Anh cười chua xót nói với cô: “Em không có gì không tốt, còn tốt hơn cô ấy nhưng vì em quá tốt nên anh không thể tiếp tục lừa dối làm tổn thương em”.

Anh đã làm tổn thương cô rồi!

Những ngày sau đó với cô là cả một khoảng trời đen tối.

Người thân của anh xin lỗi cô vì anh tổn thương cô. Cô cười cho họ an lòng.

Cô từng yêu anh như thế, thương anh như thế, cuối cùng vẫn trở thành người dưng.

Sau ngày chia tay.

Cô mất một tuần để khóc, mất một năm để học thói quen không có anh, mất hai năm để học cách xem bản đồ, để không bị lạc đường nhưng có lẽ phải mất cả đời để quên được một người dưng!

Có người từng hỏi cô: “Có bao giờ đang đi trên đường bất giác nhớ về những kỷ niệm đẹp với người yêu cũ mà cười một mình như con điên không?”

Cô liền bật cười trả lời họ: “Mày không nhắc tao lại quên mất tao đã từng yêu hắn. Nhớ làm gì một người dưng!”

Rồi sau đó lại bất giác lẩm nhẩm một câu hát: “Anh vẫn mãi là người dưng em thương đến hết đời mình…”

Bài cùng chuyên mục

Bodhi

Bodhi (2 tuần trước.)

Level: 8

66% (53/80)

Bài viết: 6

Chương: 73

Bình luận: 213

Lượt thích: 78

Lượt theo dõi: 1

Tham gia: 11/04/2019

Số Xu: 115

Hoa Tuyền Nhi

A vt hay quá!

Cảm ơn muội muội *cười*


Hoa Tuyền Nhi

Hoa Tuyền Nhi (2 tuần trước.)

Level: 7

57% (29/50)

Bài viết: 6

Chương: 7

Bình luận: 122

Lượt thích: 62

Lượt theo dõi: 7

Tham gia: 05/07/2019

Số Xu: 220

A vt hay quá!


Bodhi

Bodhi (2 tuần trước.)

Level: 8

66% (53/80)

Bài viết: 6

Chương: 73

Bình luận: 213

Lượt thích: 78

Lượt theo dõi: 1

Tham gia: 11/04/2019

Số Xu: 115

Lục Minh

Ta sẽ (giả vờ) tin cho ngươi vui vậy =))

đù, *lườm lườm*


Lục Minh

Lục Minh (2 tuần trước.)

Level: 10

98% (147/150)

Bài viết: 18

Chương: 49

Bình luận: 702

Lượt thích: 263

Lượt theo dõi: 37

Tham gia: 28/09/2018

Số Xu: 2483

Bodhi

mới có hai hôm chứ mấy, hmtr là đi ăng cùng nv mới, hqua tại ngươi nhắc riêu cua bắp bò nên ta ms đi ăn, nay lại bật chế...

Ta sẽ (giả vờ) tin cho ngươi vui vậy =))


Bodhi

Bodhi (2 tuần trước.)

Level: 8

66% (53/80)

Bài viết: 6

Chương: 73

Bình luận: 213

Lượt thích: 78

Lượt theo dõi: 1

Tham gia: 11/04/2019

Số Xu: 115

Lục Minh

*cười đểu* mấy hôn may đều thấy ăn trưa mà =)) thôi, ngươi cũng ăn uống kiểu chạy loạn giống ta thì cứ nhận đi, cãi làm gì =))

mới có hai hôm chứ mấy, hmtr là đi ăng cùng nv mới, hqua tại ngươi nhắc riêu cua bắp bò nên ta ms đi ăn, nay lại bật chế độ auto 3 bữa dồn 1 *cườ*


Lục Minh

Lục Minh (2 tuần trước.)

Level: 10

98% (147/150)

Bài viết: 18

Chương: 49

Bình luận: 702

Lượt thích: 263

Lượt theo dõi: 37

Tham gia: 28/09/2018

Số Xu: 2483

Bodhi

Đù ta đã nói hết đâu, cả ngày dồn vào ăn bữa sáng thôi, ba bữa gộp 1

*cười đểu* mấy hôn may đều thấy ăn trưa mà =)) thôi, ngươi cũng ăn uống kiểu chạy loạn giống ta thì cứ nhận đi, cãi làm gì =))


Bodhi

Bodhi (2 tuần trước.)

Level: 8

66% (53/80)

Bài viết: 6

Chương: 73

Bình luận: 213

Lượt thích: 78

Lượt theo dõi: 1

Tham gia: 11/04/2019

Số Xu: 115

Lục Minh

Ko ăn trưa để tối ăn bù? Thế thì tập yoga làm sao teo mỡ kịp =))

Đù ta đã nói hết đâu, cả ngày dồn vào ăn bữa sáng thôi, ba bữa gộp 1


Lục Minh

Lục Minh (2 tuần trước.)

Level: 10

98% (147/150)

Bài viết: 18

Chương: 49

Bình luận: 702

Lượt thích: 263

Lượt theo dõi: 37

Tham gia: 28/09/2018

Số Xu: 2483

Bodhi

Cũng tỉ năm ta mới ăn 1 lần mà. Thường thì ta ko ăn trưa ấy

Ko ăn trưa để tối ăn bù? Thế thì tập yoga làm sao teo mỡ kịp =))


Bodhi

Bodhi (2 tuần trước.)

Level: 8

66% (53/80)

Bài viết: 6

Chương: 73

Bình luận: 213

Lượt thích: 78

Lượt theo dõi: 1

Tham gia: 11/04/2019

Số Xu: 115

Lục Minh

Thế thì ngươi cho cái hàng đấy out khỏi danh sách đi thôi :))

Cũng tỉ năm ta mới ăn 1 lần mà. Thường thì ta ko ăn trưa ấy


Lục Minh

Lục Minh (2 tuần trước.)

Level: 10

98% (147/150)

Bài viết: 18

Chương: 49

Bình luận: 702

Lượt thích: 263

Lượt theo dõi: 37

Tham gia: 28/09/2018

Số Xu: 2483

Bodhi

Như ngươi coa biết là ngta nó thái miếng sụn mỏng dính ko.? Ta muốn ăn ngập mồm kìa *thèm thuồng*

Thế thì ngươi cho cái hàng đấy out khỏi danh sách đi thôi :))


Xem Thêm
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Mai Kim Thái Bảo Vô Hình Trang Trần Uyên Tố Zuka Hara Hải Yến Cô Năm Quảng Ngãi Bùi Thị Huệ mộc khinh ưu và 128 Khách

Thành Viên: 27105
|
Số Chủ Đề: 4641
|
Số Chương: 15699
|
Số Bình Luận: 32073
|
Thành Viên Mới: Nhien H Hoang